Rõ là cô ta nói dối.
Rằng con gái cô ta là con của Kanichi. Đúng là đã có thời anh hẹn hò qua lại với người đàn bà này. Thời điểm có vẻ trùng khớp. Thế nhưng, anh nghĩ, đứa bé này rõ ràng chẳng hề giống ai trong hai người cả.
Ba người họ ngồi quanh chiếc bàn ở quán cà phê. Kanichi kín đáo quan sát khuôn mặt cô con gái. Nó có một khuôn mặt rất thanh tú. Ánh mắt gây ấn tượng bởi nội lực mạnh mẽ. Cặp lông mày đầy khí thế như thể được vẽ liền một mạch bởi một nhà thư pháp tài hoa. Sống mũi thanh mảnh và cái cằm nhọn như mũi nêm. Rõ ràng nó chẳng giống cả hai một chút nào.
Người đàn bà kia có khuôn mặt dẹt. Mặt cô ta như thể do người thợ xây dùng phay tạo nên một bề mặt phẳng rồi sau đó một đứa trẻ cẩn thận dè dặt vẽ lên đôi mắt với cái mũi thật nhỏ. Chính Kanichi cũng không đủ tư cách để chê bôi người khác. Anh có khuôn mặt hình ngũ giác bành bạnh hệt như miếng chặn trong môn bóng chày. Mắt mũi tựa như vết ố bám trên miếng chặn ngũ giác trắng xóa ấy. Hai con người như vậy thì làm sao có thể sinh ra đứa con gái đẹp thế này?
Đàn ông đẹp mã là đàn ông để cho những người đàn ông khác nuôi nấng mầm mống của mình như thế này sao? Anh thấy điều ấy thật không công bằng.
“Em chỉ nhờ anh một thời gian thôi.”
Người đàn bà nói.
“Em vừa bị đuổi việc ở quán đang làm. Vì thế em phiền anh cho đến khi tìm được công việc tiếp theo.”
“Nhưng mà,” nói đoạn Kanichi ghé sát người đàn bà thấp giọng xuống như thì thào. Anh không muốn để con bé nghe thấy. “Thật sự nó là con tôi?”
“Đúng vậy,” người đàn bà cũng thì thào đáp lời.
Đứa con gái có vẻ hiểu chuyện, nó tập trung vào cốc kem hoa quả đặt trước mặt mình. Tập trung vào hiện tại thay vì tương lai.
“Tại vì thời điểm đó ngoài anh ra em đâu có cặp kè ai khác?”
“Thế nhưng cô đã không nói gì.”
“Vì em không muốn trở thành gánh nặng của anh.”
Nếu thế thì bây giờ cũng đừng làm gánh nặng nữa. Kanichi muốn thốt lên như vậy. Lúc nào anh cũng lưu ý tránh thai. Không thể đi đổ vỏ cho gã trai lang chạ nào đó được. Kanichi định làm cho rõ. Qua rồi cái thời nhẹ dạ cả tin. Tôi đây là một người phàm trần chứ không phải cái thùng rác.
Kanichi với tay ra lấy hóa đơn đặt trên bàn. Đứa bé gái ngẩng lên nhìn anh. Hai ánh mắt chạm vào nhau. Con bé lập tức tránh mắt anh nhưng chỉ cần thế thôi là quá đủ.
Kanichi thở dài, từ từ đứng lên.
“Tôi hiểu rồi.” Anh nói. “Tôi sẽ chăm sóc nó một thời gian. Cô hãy nhanh chóng tìm công việc tiếp theo và đến đón nó đi nhé.”
Chẳng bao lâu sau người đàn bà biến mất. Một thời gian sau đó có một bức thư được gửi đến. Trong thư kèm vài tờ tiền nhàu nhĩ.
“Em vẫn chưa tìm được việc. Em sẽ sang thị trấn khác tìm thử xem. Xin lỗi anh nhưng anh háy chăm sóc Hatsue giúp em thêm một thời gian nữa. Em gửi kèm tiền ăn cho con bé. Anh thật tốt quá. Em biết ơn anh nhiều.”
Vì cũng đoán trước được nên Kanichi không thấy giận dữ gì mấy. Có lẽ mình bị phân vai thế này từ đầu rồi. Đàn bà họ nhìn thấy rõ từ lâu. Như thể ánh đèn hướng dẫn ở sân bay buổi tối. Họ men theo nó và bay tới.
Kanichi chuyển Hatsue về cùng trường với Takayuki. Anh mua cho con bé giày và cả quần áo mới.
Từ thời điểm ấy Kanichi bắt đầu làm thêm giờ. Anh phải kiếm thêm tiền để nuôi thêm thành viên trong gia đình. Việc kinh doanh của nhà máy vẫn phát đạt, công việc làm không xuể. Nhà máy còn thuê ba người làm thêm ngoài những công nhân chính. Băng chuyền sơn vẫn rít lên và quay đều mỗi ngày.
“Có hai người nên cháu sẽ không buồn nhỉ?”
Nghe Kanichi hỏi, Takayuki gật đầu.
“Vâng ạ, không sao đâu. Cháu và Hatsue sẽ ăn cơm rồi đợi bác về.”
“Ừ cháu ngoan lắm! Bác sẽ cố gắng làm việc. Ngày nghỉ chúng ta sẽ đi bách hóa ăn cái gì ngon ngon nhé!”
“Yeah!”