Bàn Tay Cho Em

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 49 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
•••

❊ ❊ ❊

Takayuki mở mắt và thấy khuôn mặt Hatsue đang nhìn mình ở ngay bên cạnh.

Cậu nhìn chiếc đồng hồ đặt bên gối. Hai giờ mười phút. Đang là nửa đêm.

“Em vừa gọi anh à?”

“Vâng.”

Khuôn mặt trắng trẻo của cô nổi lên trên nền ánh sáng đục của ngọn đèn ngủ.

“Em thấy trong người là lạ.” Cô nói. Giọng thì thào thật thấp. “Em muốn đi bệnh viện.”

“Em khó chịu trong người à?”

“Hình như em vỡ ối rồi.”

“Ôi...”

Takayuki bật dậy khỏi chăn. Hatsue đã thay sẵn quần áo.

“Em ổn chứ?”

Takayuki hỏi, cô khẽ gật đầu.

“Em không sao đâu.”

Takayuki đi đến gian năm mét vuông, nơi Kanichi đang ngủ.

“Kan-chan.”

Kanichi đang ngáy rất to.

“Kan-chan.”

Vừa gọi cậu vừa lay lay vai bác. Một lúc sau Kanichi mỏ mắt.

“Hatsue thấy khó chịu.”

“Hatsue á?”

“Vâng, cô ấy bảo đã vỡ ối.”

Kanichi nhổm dậy và nhìn sang Hatsue ở phòng bên cạnh.

“Cháu không sao chứ?” Ông hỏi.

“Không sao ạ.” Hatsue gật đầu.

“Để bác gọi xe cấp cứu nhé?”

Hatsue lắc đầu dứt khoát.

“Cháu không muốn làm lớn chuyện.”

“Thế à,” Kanichi nói. “Nếu thế ta đi bằng ô tô thôi.”

Kanichi dùng chiếc xe tải nhỏ của nhà máy làm phương tiện đi làm. Bây giờ chiếc xe đang đỗ ở cạnh buồng tắm. Hai người đàn ông nhanh chóng thay xong quần áo.

“Sổ khám của em đâu?”

Nghe Takayuki hỏi, Hatsue trả lời, “Em đã cầm theo rồi!”

Hai người đàn ông dìu hai bên đỡ Hatsue ra ngoài. Cả ba lặng lẽ đi về phía xe tải. Gió thổi nóng ẩm. Trời không một vì sao. Ra đến xe, Kanichi leo lên ghế lái. Takayuki và Hatsue cùng ngồi ở dãy ghế sau.

“Đến bệnh viện mọi khi là được nhỉ?”

Vừa khải động máy Kanichi vừa hỏi.

“Vâng ạ.” Takayuki trả lời. “Họ nói là có tiếp nhận khám cấp cứu.”

Kanichi gật đầu và cho xe chạy. Bánh xe bắn văng các hòn sỏi. Kiểu lái xe khá ẩu không giống với Kanichi mọi ngày.

“Kan-chan, bác đi cẩn thận nhé.”

Nghe Takayuki nói, Kanichi gật đầu, “Bác biết rồi.”

Ấy thế nhưng ông vẫn phóng nhanh hơn nhiều so với mọi khi. Lần đầu tiên ông lái xe như vậy. Đã vượt quá tốc độ giới hạn khá nhiều rồi.

Hatsue nhắm mắt. Và đôi khi mặt cô nhăn nhúm lại.

“Em đau à?” Mỗi khi Takayuki hỏi cô lại trả lời, “Không đau lắm đâu.”

Takayuki tỏ ra bình thản nhưng thực ra cậu rất lo sợ. Hồi xưa, khi Hatsue bị sốt cậu cũng có cái cảm giác này. Cậu cứ lo sợ cô sẽ chết nên nỗi bất an khiến trái tim cậu co thắt. Takayuki xoa lưng cho Hatsue. Khi vận động cơ thể thế này nỗi bất an được xoa dịu đi một chút.

Con đường tỉnh lộ tối tăm. Cũng ít có xe qua lại.

“Còn một chút nữa thôi.” Kanichi nói. “Sắp đến rồi. Cháu cố gắng nhé!”

Hầu hết tất cả các ngã tư đều ở chế độ đèn vàng nhấp nháy. Kanichi không giảm tốc mà cứ thế lao thẳng qua ngã tư. Takayuki sợ kiểu lái xe của Kanichi. Mỗi lần xe phóng qua ngã tư, bàn tay đang vỗ vai Hatsue của cậu co lại. Cô không nhận ra điều ấy. Trái tim cô không hướng ra ngoài mà hướng vào phía trong cơ thể.

Ngã tư lớn đang hiện ra phía trước. Đèn đỏ. Lần đầu tiên Kanichi giảm tốc. Đèn bên phía đường giao chuyển sang màu vàng. Ông lại cho xe táng tốc. Khi chiếc xe của ba người đang chuẩn bị đi vào ngã tư thì đèn chuyển sang xanh. Ngay sau đó, Kanichi đột ngột bẻ lái sang bên phải. Ngay trước mắt họ, một chiếc xe màu đen chạy xuyên qua, chắc cách chỉ vài xen ti mét là đến mũi xe tải. Xe tải vừa quay vòng vừa trượt ngang ở ngã tư. Takayuki ôm chặt Hatsue. Cậu nhìn thấy đèn xanh, sau đó là đèn đỏ. Có tiếng động dữ dội vang lên, Takayuki bị đập vai thật mạnh vào ghế phụ. Trong thoáng chốc cậu ngừng thở. Mùi khét loang khắp khoang mũi. Cậu vừa ho vừa nhìn xuống Hatsue đang nằm trong vòng tay. Cô cũng đang nhìn cậu.

“Em không sao chứ?”

Hatsue im lặng gật đầu. Takayuki nhìn qua ghế lên ghế lái. Kanichi nghiêng cả người lên vô lăng, tay trái buông thõng. Kính trước xe có vết nứt.

“Kan-chan?”

Không có tiếng trả lời.

“Kan-chan?”

Kanichi không cử động. Takayuki cảm thấy bủn rủn.

“Em đợi ở đây nhé!”

Cậu run rẩy nói với Hatsue.

“Anh lên xem Kan-chan ra sao.”

Cậu gập tấm chắn của ghế phụ xuống, mở cửa và bước ra ngoài.

Cột đèn giao thông ăn sâu vào nắp máy phía trước xe, hơi nước phun ra từ bộ tản nhiệt. Takayuki vòng qua phía sau xe đến gần ghế lái. Cậu mở cửa, đưa tay lên vai Kanichi.

“Kan-chan.”

Kanichi cất lên tiếng rên trầm đục. Takayuki thở một hơi mạnh. Không sao rồi. Kan-chan không chết.

Cảm thấy có bóng người phía sau, Takayuki quay lại. Một thanh niên không quen biết đang đứng đó. Tuổi tầm Takayuki, trông có vẻ là sinh viên. Đèn đường trắng xanh chiếu sáng gò má nhô ra rất cao của gã.

“Đèn xanh.” Gã nói. Takayuki ngay lập tức nhận ra và hướng ánh nhìn về phía sau gã. Bên vệ đường chiếc xe màu đen khi nãy đang đỗ lại. Từ cửa kính ghế phụ một người phụ nữ trẻ đang nhìn về phía này.

“Đáng đời!” Gã thanh niên nói. “Chúng mày đi sai mà.”

Chỉ nói vậy, gã thanh niên quay người trở lại xe.

“Này...”

Takayuki nói và định đuổi theo, nhưng chân cậu không cử động được. Phần đầu gối phải quần đẫm máu.

“Khoan đã, đợi một chút!”

Thế nhưng gã trai không quay lại lần nào. Gã cứ thế lên xe, ngay lập tức khởi động máy và phóng đi mất.

Đèn xanh, gã đã nói vậy. Cũng có thể như vậy, Takayuki nghĩ. Cậu có cảm giác đã nhìn thấy đèn bên phía mình chuyển sang xanh nhưng có thể đó chỉ là ảo giác.

Takayuki quay trở lại đặt ngón tay lên cổ Kanichi. Mạch vẫn đập rõ. Có cảm giác đập hơi nhanh nhưng bác chắc chắn vẫn còn sống.

“Bác đợi cháu nhé.” Takayuki nói với Kanichi. Rồi cậu nhìn sang Hatsue đang ở ghế sau.

“Anh sẽ đi gọi người đến giúp.”

Hatsue vẫn nhắm nghiền mắt, khẽ gật đầu.

“Em có đau không?”

Cỏ lại khẽ gật đầu một lần nữa.

Takayuki rời xe đi bộ đến giữa ngã tư. Cậu tiến lên từng bước chậm chạp, kéo lê theo bên chân phải hầu như không cử động được.

Còn lâu nữa trời mới sáng. Thế nhưng chắc phải có ai đó đi ngang qua. Chắc chắn thế, chắc sẽ có người đi đến.

Takayuki đứng giữa điểm giao hai con đường, hai tay giơ cao.

Nhanh lên, cậu thầm nghĩ. Đến nhanh đi, có ai đó không?

Nhanh lên!

ị Hoa Khương Quỳnh Anh —★— Bàn tay cho em ebook©MotSAch —★— TVE-4u©Hà Du . Xù Kute Xuất bản: NXB Hà Nội 2018
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.