Sau tai nạn khoảng nửa năm, Hatsue thỉnh thoảng nói cô cảm thấy khó thở. Cô cũng nói rằng bị tức ngực. Takayuki ngay lập tức nghi ngờ rằng đó là di chứng của tai nạn. Kết quả xét nghiệm trực tiếp cho thấy cổ và ngực không có gi bất thường nhưng cũng không loại trừ khả năng xét nghiệm bị sót. Dù Hatsue không mấy hào hứng nhưng Takayuki cũng thuyết phục được cô đến bệnh viện để kiểm tra lần nữa.
Kết quả vẫn âm tính, bác sĩ nói làm việc quá sức cũng có thể trờ thành nguyên nhân gây khó thở hay đau tức. Đúng là cô đã khá lao lực để gánh vác kinh tế của cả nhà. Sau khi hai người đàn ông xong việc về đến nhà, cô vẫn liên tục làm không nghỉ tay.
“Việc ấy chỉ làm ban ngày thôi. Cuộc sống cũng tạm ổn rồi, em không cần phải cố nữa đâu.”
Hatsue ngoan ngoãn gật đầu trước lời đề nghị của Takayuki.
“Em hiểu rồi. Em sẽ nghe anh!”
Dần dà, Hatsue không kêu bị khó thở nữa.
“Đúng là không nên quá sức.”
“Đúng vậy nhỉ!”
Hatsue vẫn còn có gì đó bất an, nhưng Takayuki đã không nhận ra điều đó.
Cuộc sống quay lại nhịp điệu như trước. Nó là một dạng ổn định ở mức độ thấp, nhưng những con người không với cao như họ chấp nhận hiện trạng như vốn có.