“Sắp đến rồi.” Cậu thanh niên nói. “Sắp đến đến nơi rồi.”
“Lúc nãy hình như cháu cũng nói như thế thì phải?”
Nghe Kanichi phàn nàn, cậu thanh niên cười.
“Chẳng phải ngày xưa bác khỏe lắm hay sao?”
“Rồi cháu sẽ sớm hiểu thôi.” Ông nói. “Rằng khi có tuổi mọi thứ trở nên phiền phức thế nào.”
“Cũng có người không có tuổi mà.”
“Ừ đúng vậy. Thật kỳ lạ, nhưng đúng là cũng có trường hợp như thế nhỉ.”
“Sắp gặp họ rồi bác ơi. Sắp rồi!”
“Mong rằng đây sẽ là cái ‘sắp rồi’ cuối cùng của cháu.”
Kanichi thấy ấm ức với cơ thể đã sớm đòi đầu hàng khi chỉ mới leo một chặng núi thế này. Đúng là ông đã có tuổi. Còn một tháng nữa thôi Kanichi sẽ sang tuổi sáu mươi, cái tuổi mà ngày xưa người ta đã gọi là “ông lão”. Nhưng tình trạng tệ hại này còn do một nguyên nhân khác nữa. Kanichi đánh tiếng sang người sống cùng nhà đang leo ngay phía sau.
“Bà nó ổn chứ?”
Người phụ nữ đáp lời sau hai nhịp im lặng.
“Ừm, cũng chưa đến mức chết ngất.”
“Tôi kéo tay bà nhé?”
“Kan-chan cũng mệt hết hơi rồi còn gì?”
“Nhờ những món ăn tràn đầy tình yêu của bà đấy!”
“Á à, xem chừng ông nó có vẻ bất mãn đấy nhỉ!”
“Sao lại bất mãn? Nhờ thế mà tôi tăng lên tận tám cân. Người ta gọi thế này là sướng quá béo trắng ra đấy.”
“Ừm.” Bà đáp. “Ông thấy hạnh phúc là tôi mừng rồi.”
“Ừm.”
“Đúng là lẽ ra ta phải suy tính cho kỹ nhỉ. Tôi cũng sắp chịu hết nổi rồi.”
Kanichi nở một nụ cười méo mó rồi chìa đầu cành cây ông đang dùng thay cho gậy về phía bà.
“Bà nắm lấy đi. Nếu ngã thì ta cùng ngã.”
“Ôi chao, câu ấy nghe mới ấm lòng làm sao!”
Kanichi cười phá lên thành tiếng. Sau đó ông ho nhẹ vài cái.
Đường núi tối mờ. Bầu trời vẫn còn ở xa. Trước mắt chỉ có những hàng cây liễu sam và vách đá được rêu phủ kín. Họ đã đi bộ liên tục suốt hai tiếng đồng hồ trên con đường này. Nếu chỉ có một mình chắc hẳn sẽ bất an nhiều lắm. Kanichi quay đầu lại nhìn xuống con đường núi mình đã đi qua. Ở đó có bóng dáng các đồng đội mang cùng tâm niệm. Mọi người cứ lặng lẽ vừa bước vừa nhìn xuống chân mình. Ở mãi tận phía dưới con đường núi gấp khúc, Kanichi thấy bóng Michiko nhỏ tựa một hạt đậu. Liệu nó có ổn không đây, Kanichi bất giác lo lắng. Con bé cũng có tuổi rồi. Nó ăn vận thì trẻ trung đấy nhưng bên trong chắc chắn đã rệu rã tương xứng với tuổi. Vì cái tội đi giày cao gót nên mới khổ sở thế đấy. Con bé vẫn chẳng thay đổi, chẳng để tâm tính toán trước sau gì cả.
“Đường mở ra rồi.”
Cậu thanh niên nói với giọng đầy phấn khởi.
“Đúng như trong bản đồ. Chỉ cần cố chút nữa thôi là ta sẽ lên đến đỉnh núi.”
Kanichi gật đầu mạnh.
Sắp rồi...
Ông lẩm bẩm một mình bằng giọng đã khàn đi.
Sắp gặp được rồi. Sắp gặp được tụi nó rồi!