Chứng đau đầu dần dần xâm hại cuộc sống của Kanichi. Ông không tập trung được, làm gì cũng không được lâu. Ông bắt đầu mắc lỗi trong công việc. Với bản tính trách nhiệm, Kanichi rất ưu phiền vì điều này.
“Cậu có thể vào ban quản trị.” Giám đốc hơn Kanichi bảy tuổi nói với ông như vậy. “Cậu có thể làm thành viên ban quản trị không thường trực và thỉnh thoảng đến công ty là được. Mặc dù không nhiều như trước đây nhưng công ty cũng có thể trả cho cậu được một khoản tương xứng. Dù sao thì cậu cũng là đồng nghiệp gắn bó lâu nhất của tớ mà.”
Thế nhưng Kanichi biết tình hình kinh doanh của công ty không khả quan. Năm năm nay công ty liên tục thua lỗ. Phải đầu tư nào là thiết bị sơn mới, xe tải, lãi vay ngân hàng đang tăng lên, thuế tài sản cố định...
“Cảm ơn anh, nhưng em vẫn còn làm việc được. Hãy giao cho em những việc em còn có thể làm được.” Kanichi tự đề nghị làm lao công cho nhà máy. Ông trông coi kho, nhổ cỏ nhà để xe, dọn vệ sinh nhà máy. Thay vì nhận lương cứng ông nhận lương theo giờ, chỉ nhận số tiền tương xứng với phần việc mình làm. Ông thấy đó là cách đúng đắn nhất. Thật buồn khi nhận ra ta không còn làm được việc gì đó như trước kia nữa, nhưng ông chọn con đường vun vén với số tiền còn lại trong tay.