Ngày tháng cứ thế trôi qua.
Cuộc sống với Atsuo thật là vui. Trong lòng Maho có bước chuyển từ cảm giác nghĩa vụ sang nương tựa lẫn nhau, rồi một thời gian sau, bản thân cô lại cảm thấy chính mình được tiếp thêm nhựa sống từ Atsuo.
Phải rồi, cô đến ngôi nhà này để được hồi sinh...
Cô thấy ngạc nhiên với chính bản thân mình khi có thể vô thức tới nương thân ở đúng nơi mà mình đang tìm kiếm. Con người ta dường như có thể thông minh hơn mình nghĩ. Có thể có được những thứ quan trọng cho dù vẫn nhắm mắt. Đặc tính bất biến, cô nhớ lại lời Yasuo từng nói.
Thật đúng như anh nói, Yasuo à.
Maho thì thầm với anh.
Em đã chọn môi trường để mình được về lại với chính mình anh à. Chiếc giường của anh. Trên đó em vẫn đang tìm lại chính mình.
Anh ơi, có đúng vậy không anh?