Khu nhà tập thể trở nên im lìm.
Tỉnh giấc giữa đêm, Takayuki tìm kiếm hơi thở của Hatsue dù biết chắc không ở đó. Chỉ có tiếng cột đồng hồ đều đặn đánh từng nhịp và tiếng ngáy khàn đục của Kanichi ở gian bên cạnh. Thỉnh thoảng, khi hướng gió thay đổi, có thể nghe vọng bên tai tiếng tàu chở hàng đang chạy ở xa xa.
Âm thanh thật buồn, cậu nghĩ.
“Hatsue...” Cậu thì thầm.
Dù biết rằng không thể nào nhưng cậu vẫn thầm hy vọng có tiếng cô đáp lại. Và rồi càng hy vọng bao nhiêu thì nỗi thất vọng càng giày xéo tâm can cậu bấy nhiêu. Đêm thật dài, nỗi cô đơn càng xâm lấn.
Tấm ảnh của Hatsue được đặt dưới gối. Cô đang ngồi ăn dưa hấu ở ngoài hiên nhà. Takayuki nhắm mắt lại, cố nhớ lại thời khắc ấy. Thế nhưng cô chỉ nở nụ cười hơi sợ hãi như trong ảnh mà không hề cử động.
Tiếng cô gọi “Anh Taka”. Không hiểu sao chỉ riêng tiếng gọi ấy còn đọng lại rõ trong tai cậu. Cậu đă quên cả mùi tóc lẫn cảm giác khi chạm vào làn da cô. Chỉ còn lại tiếng cô gọi cậu và ký ức rằng cậu đã rất rất hạnh phúc khi ngồi bên cô ngày ấy.
Cảm xúc tươi tắn ngập tràn trong tim. Chỉ có trái tim lội ngược dòng. Quay trở về ngày hôm ấy. Nếu có thể cứ như vậy mà ở hẳn lại ngày đó thì cho dù có phải đánh đổi tất cả thời gian còn lại cậu cũng không hối tiếc.
... Nhiều hơn nữa, cậu nghĩ, mình muốn Hatsue được hạnh phúc nhiều hơn nữa. Mình muốn cô ấy được ăn những món ăn ngon. Muốn làm nhiều điều khiến cô ấy vui vẻ. Nếu cô ấy khó thở mình có thể xoa lưng cho cô ấy cả đêm. Nếu cô ấy không ngủ được mình có thể thức cùng cô ấy đến sáng. Cô ấy ngại ngần điều gì chứ? Hatsue lúc nào cũng ngần ngại. Nếu cô ấy nói hết những điều ở trong lòng, có lẽ chúng mình đã có thể đi con đường khác.
“Em ngốc lắm, Hatsue!”
Khẽ thì thầm, Takayuki nuốt dòng nước mắt trào dâng xuống cổ.