Kể từ lúc Maho quyết định sẽ ngẩng đầu nhìn về phía trước thì các chứng bệnh đau đầu, hoa mắt, thở dốc, vân vân và vân vân... cũng đỡ dần. Hình như đây là tiến triển chung cho các chứng tâm bệnh. Thiếu máu, đau bụng kinh trước đây thường xuyên xảy ra, nhưng không thể gọi là bệnh. So với hồi còn đi làm, cô khỏe hơn rất nhiều. Giống như ti vi nhà Ida. Đôi lúc trục trặc nhưng cơ bản là khỏe mạnh.
Cô cũng có ý định đi làm. Nhưng vì chưa muốn thay đổi môi trường quá nhiều cùng một lúc, nên cô quyết định chuyên tâm vào việc làm quen với phòng ngủ mới.
Cô sẽ ngủ trong phòng của Yasuo. Trên chiếc giường lần đầu tiên cô được trải nghiệm ấy. Ga trải giường vẫn là cái cũ, vết thấm hôm đó còn mờ (do cô sai lầm giặt bằng nước ấm). Gối vẫn còn mùi của Yasuo. Hơi giống mùi cà phê.
Đêm đầu tiên cô đã khóc trên chiếc giường này. Nước mắt cô rớt xuống vết máu thấm của chính mình hôm nào, hai thứ hòa vào nhau, tạo ra một màu khác lạ.
Bữa cơm với Atsuo trôi qua trong im lặng. Trước đây hầu như chỉ toàn Yasuo nói. Người hòa vào là Maho. Còn Atsuo thường là người nghe. Cậu lúc nào cũng lắng nghe bố nói chuyện với nụ cười hiền hậu trên môi.
Sau bữa ăn, hai người ngồi xem ti vi. Chương trình hướng dẫn làm cái gì đó, rồi chương trình làm vườn. Maho tôn trọng cách chăm sóc vườn tược của Yasuo, nên cô không mấy khi can thiệp vào cây cối trong vườn. Cô chỉ chú tâm tưới nươc, bón phân bổ sung, còn lại để cây tự phát triển.
Hơn chín giờ tối, cô chuẩn bị nước tắm. Bình nước nóng rất cũ, loại phải châm bằng diêm. Atsuo vào ngâm trước. Cậu xong thì Maho vào sau. Ban đầu cô cũng ngại, nên sau khi tắm vẫn mặc bộ quần áo kín đáo như ban ngày. Dần dà quen hơn, cô chuyển sang mặc thoải mái hơn. Là mùa hè, hơn nữa điều hòa kiểu cũ nên hầu như không có tác dụng gì.
Khi cô quay lại phòng khách trong cái quần soóc ngắn, trên mặc áo ba lỗ, Atsuo bắt đầu lúng túng, mặt đỏ bừng cả lên. Maho thì còn có chút tĩnh tại của người có kinh nghiệm hơn. Được trải nghiệm một lần duy nhất ấy thôi cũng khác nhiều so với không biết gì. Cô vờ như không để ý, ngồi xuống cạnh Atsuo và sấy tóc (chỗ bồn rửa mặt ở phòng tắm rất nóng nên cô không ở lâu trong đó được). Khi giơ cánh tay lên, cô để ý bên cạnh. Atsuo vẫn ra vẻ không nhìn gì nhưng thực ra cậu quan sát rất kỹ.
“Cái áo ba lỗ đó...” Có lần Atsuo nói. “Kiểu đẹp nhỉ.”
“Thế à?”
“Vâng.” Cậu gật đầu hai lần.
Cô mới mua, nhưng nó cũng cùng hãng với những cái cô mặc trước đó, kiểu dáng hầu như giống nhau.
“Em cũng nhận ra à?”
“Nhận ra gì cơ?”
“Nhận ra là cái áo này mới mua ấy.”
Cậu làm vẻ mặt hơi khó hiểu. Có lẽ cậu nghĩ việc để ý này là bình thường. Vì cậu thích những thứ tiểu tiết, chỉ một chút khác lạ thôi là nhận ra ngay.
Khoảng một thời gian sau đó, Atsuo bắt đầu làm tiếp mô hình thị trấn thu nhỏ đã làm cùng với bố.
“Có thú vị không?” Maho hỏi thì cậu trả lời, “Rất thú vị.”
“Công việc của em cũng là thế này đúng không?”
Cô được biết Atsuo đang chế tác mô hình 3D một khu thương mại rất lớn mới mở ở trung tâm.
“Đúng vậy. Nhưng cũng khá khác.”
“Khác chỗ nào?”
“Chỗ em làm sử dụng nguyên liệu là nhựa và kim
loại, còn đây là đất sét giấy, nó nhẹ.”
“À... ra vậy.
Cô không hiểu rõ khác nhau như thế nào, nhưng trông cậu có vẻ thích thú. Ít lâu sau cô cũng muốn làm giúp.
“Chị làm cùng em được không?”
“Được mà,” cậu nói, và để cô làm khâu dàn phẳng đất sét. Những cái này sẽ cho vào khuôn gỗ để tạo các ngôi nhà đơn giản. Để phủ kín mặt nghiêng cần có khoảng một trăm căn như thế.
“A... thích quá!” Cô reo lên. “Cái cảm giác này... sao mà thân quen...”
“Thấy chưa? Rất thú vị mà...” Atsuo có vẻ vui khi chia sẻ với Maho thú vui của mình.
“Em thường cùng với bố làm những cái này đúng không?”
“Đúng vậy. Bố khéo hơn em nhiều...”
“Không sao đâu!” Maho nói. “Chắc chắn em sẽ bắt kịp bố thôi.”
Cô có niềm tin. Vì Atsuo giống bố thế cơ mà. Một ngày nào đó, cậu sẽ đuổi kịp, và làm được như bố. Chắc chắn cậu sẽ sống lâu hơn bố, và qua năm tháng tay nghề sẽ ngày một giỏi hơn.
“Bữa tối mai em muốn ăn gì?” Maho hỏi.
“Cơm cà ri.” Atsuo trả lời ngay lập tức.
Tình yêu là gì, là mong muốn mãnh liệt cho người mình yêu sống mãi. Cô nhớ lại lời nói đó.