Mặc kệ sự tình của bậc làm cha mẹ, lũ trẻ tự dựng xây nên cuộc đời của mình. Takayuki thông báo việc Hatsue có thai với Kanichi vào khoảng ba tháng trước khi Hatsue tốt nghiệp. Cậu nói ra chuyện này trong khi Hatsue đi ra ngoài mua sắm. Để hai người đàn ông có thể nói chuyện thẳng thắn với nhau.
“Đã được ba tháng rồi.” Takayuki nói.
Kanichi vô cùng sửng sốt. Ông biết hai đứa đang yêu nhau nhưng cứ nghĩ chúng vẫn còn trẻ con. Hatsue còn chưa bằng tuổi Michiko lúc sinh Takayuki. Tại sao lần này mình vẫn, Kanichi thầm nghĩ, sao lần nào mình cũng không thể nhận ra sớm hơn.
“Hai đứa không dùng biện pháp tránh thai à?”
Lời đầu tiên Kanichi nói là như vậy. Takayuki gật đầu yếu ớt.
Cậu nói “Vâng”, rồi sau đó là “không phải”.
“Bởi vì Hatsue nói ngày đó an toàn mà.”
Kanichi bất giác đua tay lên vỗ trán.
“Chính vì thế,” Kanichi nói. “Khi phụ nữ nói an toàn là không hề an toàn đâu. Nếu những lời đó là thật thì số người trên trái đất này chắc chưa bằng một nửa so với bây giờ.”
“Vâng.”
“Thế giờ thế nào?” Kanichi hỏi. “Hai đứa muốn thế nào?”
Takayuki lập tức ngẩng mặt lên.
“Tất nhiên,” cậu nói, “chúng cháu sẽ sinh con ra. Hai đứa sẽ nuôi nấng nó.”
“Bác cũng nghĩ cháu sẽ nói vậy.” Kanichi nói. “Bố của Taka cũng nói hệt như vậy đấy!”
“Nhưng cháu sẽ không đi đâu đâu. Cháu sẽ không bao giờ rời xa Hatsue.”
“Ừm, thế thì tốt.” Kanichi nói và vuốt vuốt phía sau đỉnh đầu. “Nhà ta lại thêm thành viên mới. Đây là việc đáng mừng mà.”
Hatsue từ chối quyết định tuyển dụng của tổ chức tín dụng đã nhắm sẵn từ trước để chuyên tâm vào việc sinh nở. Takayuki nói muốn thuê phòng riêng để hai đứa chuẩn bị đón em bé nhưng Kanichi đã lập tức gạt đi. Nếu làm thế sẽ lại đi vào vết xe đổ. Ngay cả bố của Takayuki từ đầu cũng không có ý định biến mất. Nếu cứ bước theo lộ trình định sẵn thì một ngày kia cánh cửa sẽ mở ra và mình sẽ bị cuốn vào đó. Chi bằng khôn ngoan nhất là tránh con đường đó ra.
“Không cần phải nóng vội.” Kanichi nói. “Cứ sống thong thả, rồi sẽ ổn cả thôi.”
Thời điểm Hatsue tốt nghiệp, cái thai đã sang tuần thứ hai mươi nhưng bụng vẫn chưa lộ rõ. Cô mặc bộ đồng phục chỉnh sửa lại chút ít và đi nhận bằng mà không xảy ra sự cố gì.
Từ ngày đó cồ trở thành nội trợ. Cô bắt đầu nấu những món ăn cầu kỳ, dành nhiều thời gian cho việc nhà thậm chí còn hơn hẳn trước đây.
Việc có một người cứ thế chờ ta về nhà trong khi ta đi vắng là một cảm giác rất mới mẻ đối với hai người đàn ông trong nhà.
Những người dân sống ở khu nhà rất vui mừng về việc Hatsue có thai. Mọi người biết cô từ thuở cô còn bé. Nơi đây tựa như một chốn bị dòng thời gian bỏ quên. Không có phòng nào thay người trọ. Chẳng có ai bỏ đi, chẳng có người nào mới đến. Nhưng ở đây sắp có thêm một sinh linh.
Người vợ ở nhà bên thường xuyên quan tâm đến cơ thể của Hatsue.
“Không được lười vận động quá đâu nhé.”
Bà nói.
“Cháu hãy cố gắng làm việc nhà. Có như vậy thì ngay cả ốm nghén cũng dịu đi đấy.”
Vì bà không có con nên Hatsue cảm thấy hơi kỳ lạ. Không hiểu lời khuyên đó của bà có được từ đâu?
Thỉnh thoảng Hatsue phụ việc giúp bà. Mặc quần áo cho những chú hề trần truồng. Dán một lớp keo mỏng lên cơ thể bằng xốp rồi trùm bộ quần áo họa tiết chấm bi từ đầu xuống. Nhìn các chú hề chất đống, Hatsue lại nhớ thời thơ ấu. Một núi các chú hề mà cô thường hay nằm trong chăn ngước nhìn lên với đôi mắt ngấn lệ vì sốt. Thuở ấy cô cảm thấy người phụ nữ đang ngồi trước mặt giống như mẹ mình vậy. Có lẽ bây giờ vẫn thế. Hatsue đang quên dần khuôn mặt của người mẹ ruột.
“Hãy sinh ra một đứa trẻ mạnh khỏe nhé!” Bà nói. “Chắc chắn sẽ có nhiều điều tuyệt vời lắm. Vì em bé nắm trong bàn tay bé nhỏ của mình rất nhiều món quà cho bố mẹ mà.”