Từ trước đó một thời gian, ba người đã thay phiên nhau dùng riêng bồn tắm. Đầu tiên là Hatsue. Sau đó đến Takayuki. Kanichi hay làm thêm giờ về muộn nên tắm cuối cùng. Việc nhóm lửa đun nước tắm vẫn là việc của Takayuki. Việc canh gác ở nơi thay đồ khi Hatsue đang tắm cũng là nhiệm vụ của cậu. Phòng tắm nằm giữa cánh đồng quá nguy hiểm cho một cô bé mười mấy tuổi tắm một mình.
Takayuki thường ngắm sao chờ ở bên ngoài cho đến khi Hatsue cởi xong quần áo ở phòng thay đồ. Cậu tự nối các ngôi sao với nhau để tạo nên các chòm sao. Chòm sao Bút Chì Màu, chòm sao Râu Mèo, chòm sao Cái Búa.
Khi nghe Hatsue nói “Xong rồi”, cậu sẽ bước vào. Nơi thay quần áo với bồn tắm được ngăn cách bởi cửa kính dạng kéo ngang. Cơ thể Hatsue hiện lên mờ ảo sau lớp kính. Làn da hơi xanh xao. Tóc đen dài. Cô bé luôn quay lưng về phía cửa. Hai đường song song mềm mại.
Takayuki quay mặt đi, nhìn chằm chằm xuống đầu ngón chân.
“Nước nóng đã vừa chưa?”
Im lặng mãi thật khó chịu nên cậu thử hỏi cô bé.
“Hơi nóng. Giờ em đang thêm nước.”
“Ừ, nhưng đừng để lạnh quá nhé.”
Hai đứa trẻ thường nói chuyện qua lớp kính. Thường là về những chuyện xảy ra ở trường ngày hôm đó. Cả hai đều là những học sinh không hề nổi bật tại trường. Chúng nín thở, cố gắng hòa tan vào bối cảnh. Không được ít lời quá, phải thật sự tự nhiên. Chúng khoác lên người lớp ngụy trang cho trái tim của mình.
Ngoài giáo viên không ai biết chúng sống cùng nhà. Gặp nhau khi đi lại ở hành lang trường chúng thậm chí còn không nhìn vào mắt nhau. Đó là bản năng của những con người sinh ra đã yếu ớt. Cố gắng không bị để mắt tới. Trở thành một vật thể trong suốt. Hạn chế tối đa việc cung cấp thông tin. Những người xấu tính có ở khắp nơi. Những người muốn can thiệp vào cuộc đời người khác nhiều đến phát ngán.
Cả hai không có bạn thân. Chúng có những người bạn cùng khối để chuyện trò nhưng học xong là chào tạm biệt và thậm chí còn quên cả sự tồn tại của nhau cho đến ngày đi học tiếp theo.
Takayuki chỉ cần có Hatsue là đủ. Cậu không thuộc típ nhiều lời. Cậu cũng muốn chia sẻ nhưng chỉ cần một người tiếp nhận là đủ. Thế là quá mãn nguyện rồi.
Cuộc chuyện trò qua lớp kính là sự giao thoa của biết bao nhiêu cảm xúc.
Ngày sinh nhật năm mười lăm tuổi, Takayuki được cô bạn cùng lớp đưa cho một cuốn sách.
Cậu kể lại chuyện đó cho Hatsue.
“Tên sách là gì?”
Cô bé hỏi.
“Thấy ghi là Đồi gió hú.”
“Em đã nghe ở đâu đó rồi. Sách nước ngoài đúng không?”
“Ừ, đúng rồi! Sách có vẻ khó đọc lắm.”
Có tiếng đạp nước láp cháp. Takayuki ôm đầu gối, nhìn đăm đăm xuống móng chân.
“Tại sao,” cô bé nói, “tại sao người ấy lại tặng sách cho anh Taka?”
“Vì hôm nay sinh nhật anh, chắc thế.”
“Thì biết là thế nhưng...”
Im lặng. Có thể nghe thấy tiếng nước nhỏ giọt từ trần nhà xuống sàn gạch. Ở bên ngoài nhà tắm, có tiếng sâu đất kêu.
“Chắc hẳn,” Hatsue một lần nữa lên tiếng. “Chắc hẳn chị ấy thích anh đúng không?”
Takayuki ngước lên. Khuôn mặt phía bên kia lớp kính cũng đang nhìn về phía bên này. Ánh nhìn nhòe ra và lan rộng.
“Cuốn sách thay cho lời tỏ tình đúng không?”
“Anh cũng không biết.” Takayuki nói.
“Đúng thế đấy. Chắc chắn thế!”
“...”
“Anh định thế nào?” Hatsue hỏi.
“Anh nên làm thế nào?” Takayuki hỏi lại.
Cô bé vẫy nước thật mạnh. “Có con dĩn,” tiếng cô thì thầm.
“Em không biết!”
“Ừ.”
“Em, không phải là anh!”
“Đúng vậy nhỉ.”
“Chị ấy có xinh không?” Cô hỏi.
“Mấy thằng bạn anh cũng khen rằng cô ấy xinh.”
“À, thế cơ à.”
“Ừ.”
“Nhưng mà...”
“Gì cơ?”
“Ơ? À, không, không có gì.”
Hatsue thở dài rồi nhanh chóng đứng lên. Cô bé xoay người về phía Takayuki lâu hơn một chút so với mọi khi. Cậu bé cũng không né ánh nhìn đi chỗ khác. Cô bé đứng ở tư thế vắt vẻo một chân trong bồn tắm, một chân đặt trên nền gạch. Sau đó cô từ từ nhấc chân lên, quay lưng lại với Takayuki rồi ngồi xuống ghế. Cơ thể mờ ảo không thấy rõ đường nét cũng như chi tiết. Thế nhưng cũng đủ khiến cậu khó thở. Cảm giác nóng bừng không mấy đạo đức. Có cái gì đó giống với nóng ruột. Như bị thúc giục bởi một điều gì đó. Cậu cảm thấy mình phải làm điều gì đó. Thế nhưng cậu không hiểu đó là điều gì.
Cô bé dùng gáo giội nước từ bồn tắm lên đầu. Takayuki ngắm dáng điệu lúc ẩn lúc hiện đó.
“Anh phải có quà đáp lại người ta chứ nhỉ?”
Hatsue nói.
“Không đâu, anh thấy không cần!”
Takayuki trả lời ngượng nghịu. Hatsue không nói gì. Sự im lặng lạnh lẽo. Cô bé với tay lấy chiếc khăn, cọ xát xà phòng thật mạnh. Cái lưng cuộn tròn đung đưa từng nhịp nhỏ.
Rồi đột ngột cô bé dừng tay và cất lời.
“Hay anh hẹn hò với chị ấy đi!”
Giọng nói thật tươi sáng.
“Chắc sẽ vui lắm đấy!”
“Cái gì vui cơ?”
“Cái gì á?”
“Ừ.”
“Thì sẽ học cùng nhau.”
“Ừ.”
“Đi xem phim cùng nhau.”
“Mấy thứ ấy...” Takayuki nói. “Anh lúc nào chẳng làm cùng với Hatsue.”
“Em thì...” Giọng Hatsue khi nói những lời này lớn một cách bất thường. Cô bé lặp lại “Em thì...” một lần nữa giọng nhỏ hơn và tiếp tục, “... khác nhau mà.”
“Em đang nói là hẹn hò kiểu bạn trai bạn gái cơ mà.”
“Hẹn hò kiểu bạn trai bạn gái á?”
“Vâng, hẹn hò với nhau còn có bao nhiêu việc để làm khác nữa ấy.”
“Bao nhiêu việc gì?”
Cô bé im lặng. Bắt đầu cọ cánh tay bằng chiếc khăn đã đánh bọt. Takayuki lại cụp mắt nhìn xuống móng chân. Không được nhìn khi cô ấy kì cọ cơ thể. Đó là luật lệ ở phòng tắm mà cậu đã tự quy định.
Sự im lặng kéo dài đến tận khi Hatsue bước ra khỏi buồng tắm.
“Em xong rồi.” Cô bé nói, Takayuki bước ra khỏi phòng tắm. Cậu nhìn lên trời. Trăng mười ba. Mây bay thấp là là như những lớp mica trắng. Takayuki nghĩ. Không khí ẩm. Có lẽ sắp mưa rào. Có tiếng ti vi vọng lại khe khẽ từ một nhà nào đó.
Hatsue sau khi mặc xong quần áo và bước ra từ phòng tắm, ngước lên nhìn Takayuki với ánh mắt khá lạnh lẽo. Mái tóc ướt phản chiếu ánh trăng giội xuống.
“Đến lượt anh Taka đấy.” Cô bé nói.
“Ừ.”
Takayuki bước vào phòng thế chỗ cô bé, nhanh chóng cởi quần áo và bước vào gian buồng tắm.
“Xong rồi.” Cậu nói với Hatsue.
Hatsue mở cửa phòng tắm và bước vào. Những ngày Kanichi đi làm về muộn chúng thường làm gì cũng có nhau như vậy. Cô bé chưa bao giờ phải ở một mình. Hatsue khóa cửa từ phía trong căn phòng.
Mưa bắt đầu rơi. Tiếng hạt mưa giội vào mái tôn dồn dập.
“Mưa rồi.” Hatsue nói. “Gay nhỉ. Mình không mang ô rồi.”
“Hay em về trước đi? Anh cũng sắp ra rồi. Giờ mà chạy nhanh về vẫn kịp đấy.”
“Không sao đâu, em sẽ chờ.”
“Thế à. Thế thì tẹo nữa mình sẽ đội khăn tắm là được.”
“Ừ nhỉ.”
Từ đó cả hai không trao đổi thêm gì với nhau.
Takayuki ngâm mình trong bồn lâu hơn thường ngày. Gió nổi lên. Mưa rào đập vào căn phòng nhỏ rồi không gian lại trở nên yên tĩnh.
“Anh Taka.” Hatsue gọi.
“Ừ.”
“Chủ nhật.”
“Ừ.”
“Anh đưa em đi xem phim đi.”
“Được thôi,” cậu đáp ngay.
“Thật không?”
Hatsue hỏi có vẻ bất an.
“Được chứ. Ta đi thôi. Em thích xem phim gì?”
“Em vẫn chưa quyết.”
“À, thế à!”
“Giờ em sẽ nghĩ.”
“Anh hiểu rồi. Thế thì bọn mình cùng tra trên báo xem nhé!”
“Vâng...”
Khi Takayuki bước ra khỏi phòng tắm mưa đã trở nên xối xả. Hai đứa nép vào nhau, đội chiếc khăn tắm trên đầu rồi bước ra khỏi căn phòng. Takayuki khom người để đầu bằng với Hatsue và cùng bước.
“Anh Taka.” Hatsue nói nhỏ vào tai Takayuki.
“Ừ.”
“Chúc mừng sinh nhật. Anh mười lăm tuổi rồi nhỉ!”
“A, đúng rồi. Anh mười lăm tuổi rồi.”
Hatsue khoác tay vào tay Takayuki. Cậu không nói gì.
Hàng nghìn giọt mưa trút xuống đầu hai đứa. Dưới chân chúng bùn lấp lóa. Thế nhưng chúng vẫn hạnh phúc.
Một buổi tối đặc biệt. Buổi tối mà ta thường đột nhiên nhớ lại vào những ngày cuối của cuộc đời.