Lần đầu tiên hai người hôn nhau là vào thứ Bảy, chẳng bao lâu sau khi Hatsue bước sang tuổi mười sáu. Ngày hôm ấy nhà máy làm việc có nửa buổi nhưng Kanichi nói làm xong sẽ đi xem đua ngựa với đồng nghiệp.
Takayuki đã học lớp 11 trường cấp ba công nghiệp trong vùng, Hatsue học lớp 10 trường cấp ba thương mại ở thị xã bên cạnh.
Ngày hôm ấy, người về nhà trước là Takayuki. Trường của cậu cách nhà chỉ mười lăm phút đạp xe. Về đến phòng Takayuki nấu mì ăn liền, thả quả trứng vào húp sạch. Nhưng vẫn chưa đủ no nên cậu gặm nguyên quả táo trong tủ lạnh. Cuối cùng khi cơn đói đã dịu đi cậu nằm luôn ra chiếu.
Từ phòng bên cạnh có tiếng nhạc phát ra từ hộp nhạc. Các âm hưởng như thì thầm, lặp đi lặp lại. Cứ mấy tháng khúc nhạc lại được thay đổi một lần. Lần này là Khúc chia ly của Chopin.
Đột nhiên tiếng nhạc lùi xa, Takayuki nhận ra mình đang dần chìm vào giấc ngủ. Cơn buồn ngủ và sự tỉnh táo đan thành những đường sóng hình sin mềm mại. Thế nhưng cũng chẳng được bao lâu. Ý thức dần mờ mịt, thay vào đó giấc ngủ đặc sệt kéo đến. Một đợt lặn sâu không thấy đáy.
Chẳng bao lâu, cậu bắt đầu cất tiếng ngáy đều đều êm đềm.
Tất cả chìm trong bóng tối.
Takayuki thức giấc, chợt nhận ra chiếc chăn mỏng đã được phủ ngang qua người. Cảm thấy có ai đó, cậu nhìn sang bên cạnh. Hatsue ở đó. Cô bé đang ngủ, mặt quay về phía Takayuki. Vẫn mặc nguyên đồng phục. Mép chiếc chăn phủ ngang phần bụng của Hatsue.
Takayuki nhẹ nhàng quay người đối mặt với cô bé. Mặt cả hai đang ở rất gần nhau. Cậu có thể cảm nhận được hơi thở của cô bé từ hai bên má. Mùi hương. Mùi tóc. Và từ góc chiếc chăn mỏng, giữa khoảng trống nhỏ nhơi giữa hai người, những hạt ngọt ngào dâng lên. Mỗi lần cô bé trở mình chúng lại ập đến như làn sóng.
Đôi khi lông mi cô khẽ động đậy. Hàng mi thật dài. Da ở mí mắt rất mỏng. Thấp thoáng những đường mạch xanh. Takayuki khẽ trượt ánh nhìn. Gò má lấp loáng lông tơ. Chóp mũi nhỏ hơi sáng lên vì ánh nắng của mặt trời chiều. Và bờ môi. Bờ môi mọng nhỏ có màu của hoa đào. Chiếc răng trắng thấp thoáng lộ ra dưới khe hở nhỏ. Môi càng vào sâu phía trong càng căng mọng. Phần da mỏng của bờ môi ẩm ướt. Takayuki lần đầu nhận ra Hatsue có nốt ruồi màu nhạt ở khóe môi. Một khuôn mặt xinh đẹp. Thật kỳ lạ, cậu nghĩ, không ngờ rằng một cô gái xinh đẹp thế này đang nằm ngủ ngay gần mình.
Môi Hatsue cử động. Nhìn lên, cậu thấy cô đã mở mắt. Cô đang đăm đăm nhìn Takayuki.
Cậu định nói gì đó nhưng không phát ra được thành lời. Có lẽ cậu muốn tìm một lời nào đó để giải thích hợp lý cái nhìn bất lịch sự của mình khi nãy. Thế nhưng cậu có cảm giác bất cứ lời nào cũng khác quá xa so với sự thật.
Hatsue khẽ nheo mắt. Cô nắm lấy góc chăn rồi nhẹ nhàng kéo lên. Cho đến khi chăn phủ kín đầu hai đứa.
Bán kính của thế giới co lại chỉ còn năm mươi xen ti mét. Ánh nắng màu vàng kem, hơi ấm, và bờ môi cô. Hatsue cười khúc khích. Takayuki cũng cười. Đầu móng chân của Hatsue chạm vào ống chân của Takayuki. Cô lại kéo chăn lên cao hơn. Phần eo trở xuống thò hẳn ra ngoài chăn.
Mũi cả hai chạm vào nhau. Lạnh quá, Takayuki nghĩ. Nụ cười tắt trên khuôn mặt cô bé. Cô nhắm mắt, nuốt nước bọt, rồi lại nhìn cậu.
Takayuki vẫn còn băn khoăn. Cậu muốn tiến lên nhưng chưa tìm được đà. Cậu muốn thể hiện thật tự nhiên. Giá mà có thể đến được nơi quy định một cách tự nhiên như thể đang trượt trong cầu trượt nước.
Họ có rất nhiều thời gian. Ánh nắng có lẽ sẽ tiếp tục chiếu soi cho cả hai hàng chục nghìn giờ nữa. Những phân tử ánh sáng xuyên qua lớp chăn vải. Không khí được sưởi ấm nhờ hơi thở của hai đứa. Dòng chảy thời gian trở nên yên ả. Lưỡng lự, quay trở lại, rồi lại tiến lên.
Không có gì làm cái cớ. Thời khắc được định trước. Đó là con số bí mật. Không ai được biết. Thế nhưng khi đến khoảnh khắc đó cơ thể ta sẽ khởi động. Takayuki khẽ ghé sát mặt, áp môi lên làn môi của Hatsue. Cô hơi nghiêng đầu, dồn lực vào giữa hai lông mày. Mắt nhắm lại, ý thức dồn hết lên làn da mỏng.
Từng chút một, cả hai tìm kiếm môi nhau, như kéo theo tất cả những cảm xúc tích tụ cho đến giờ. Câu trả lời mà họ mong muốn lại là một lời giải đáp mềm mại. Takayuki vòng tay ra sau lưng Hatsue. Sự tiếp xúc của lớp vải poly và sự đầy đặn được hứa hẹn sau lớp vải. Cậu kéo cô lại gần, áp người vào sát người cô. Cảm nhận được nhịp tim đập. Nhưng không chắc đó là nhịp tim của Hatsue hay của chính mình. Takayuki cảm thấy kỳ lạ vì điều đó.
Cả hai tạm rời môi nhau, mắt nhìn vào mắt. Cô không cười. Cô nhìn Takayuki với ánh mắt rất nghiêm túc. Tròng mắt đen của cô phủ đầy nước mắt. Nước dâng lên ngập nửa nhãn cầu. Cậu biết đó là biểu hiện của niềm vui. Vì thế cậu hôn cô một lần nữa. Bờ môi trên dưới kẹp lấy làn môi mềm mọng của cô. Lặp đi lặp lại. Và rồi cô cũng làm theo như vậy. Mặt trời vẫn ở chỗ cũ. Không có kết thúc, chỉ có sự khỏi đảu được lặp đi lặp lại. Hai người ở trong vòng tuần hoàn hạnh phúc. Có tiếng nhạc của hộp nhạc khẽ vọng sang. Thế nhưng, cả hai không nhận thấy. Họ đang mải miết quay vòng quanh trục tưởng tượng và cảm nhận sự tồn tại của đối phương.