Hatsue là một đứa trẻ rất ít nói. Con bé được bao phủ bởi sự ôn hòa kỳ lạ, điều ấy trái lại càng khiến Kanichi bất an. Anh không thấy ở nó những biểu hiện tình cảm thường gặp ở trẻ con. Anh cứ cảm giác rằng ở đâu đó trên cơ thể con bé (có thể là xương vai hay vùng xung quanh đó) có một cái lỗ và hầu hết tất cả nguồn năng lượng đã rò rỉ ra từ đó. Sự trống rỗng không phù hợp với một đứa trẻ.
Anh không có ý định hỏi nó xem đã xảy ra chuyện gì. Cũng có thể là chẳng có chuyện gì cả. Đó là khí chất bẩm sinh của con bé. Dù là thế nào thì đó cũng không phải điều quen thuộc đối với Kanichi. Tuy em gái Michiko trông có vẻ nhẩn nha nhưng có thể thấy bên trong con người nó nhiệt huyết sống lúc nào cũng sôi sục. Michiko có những mong muốn, đề đạt đúng kiểu trẻ con, đôi khi cũng quấy khóc rất bướng bỉnh nữa. Nếu hai anh em sàn sàn tuổi nhau có lẽ đã cãi vã nhiều hơn.
Hatsue rất hiểu chuyện, nó cũng không đòi hỏi gì. Nó luôn ý tứ ngại ngần, tựa như một loài côn trùng có cánh hút sương trên cỏ mà sống vậy. Như thể nó luôn cố gắng lấy về mình phần ít nhất, ngay cả không gian nó chiếm dụng trên thế giới này cũng làm sao để cho nhỏ nhất.
Con bé khuyết cái gì đó. Hoặc có thể nó khiếm khuyết mọi thứ. Tóm lại, đây chính là điều làm lung lay quyết định của Kanichi. Anh muốn bù đắp cho nó. Một cách vô thức. Đó chính là con người Kanichi.
Hatsue hay bị sốt, khác hẳn với Takayuki. Con bé rất gầy, ăn uống lại ít. Thường mỗi khi sốt nó sốt rất cao. Mỗi lần như vậy Kanichi lại cõng con bé đến khám ở phòng khám gần nhà. Anh chạy nhanh chân trên con đường ruộng không ánh đèn. Con đường đất mảnh kẹp giữa trại nuôi gà và cánh đồng bắp cải. Lưng anh nóng ran. Như thể đang cõng khối dung nham vậy. Khối dung nham mềm mại nặng chỉ vẻn vẹn hai mươi lăm cân.
Takayuki chạy đằng sau hai bác cháu. Thằng bé lo lắng cho Hatsue nên không muốn đợi ở nhà.
“Sắp đến rồi, cháu cố lên. Để bác sĩ tiêm cho cháu nhé! Tiêm vào là sẽ khỏe ngay thôi.”
Đúng là như vậy. Sau khi được tiêm vào cái mông nhỏ, con bé lập tức hạ sốt. Sau đó là sốt nhẹ kéo dài khoảng ba ngày. Để nó ở nhà một mình thật không yên tâm nhưng hàng xóm đã giúp anh châm sóc nó.
Nhà hàng xóm là đôi vợ chồng tuổi quá ba mươi lăm. Họ không có con cái. Người chồng làm ở phòng xây dựng trên ủy ban nhân dân. Người vợ không ra ngoài làm mà nhận việc làm ở nhà. Những chiếc hộp nhạc chú hề, khi vặn cót sẽ quay cổ và phát bản Thư gửi Elise. Việc của chị là mặc quần áo cho những chú hề trần truồng ấy. Phải vặn cót để kiểm tra thành phẩm. Âm thanh đó lúc nào cũng vang vọng qua bức tường giữa hai nhà.
“Xin lỗi chị, phiền chị quá.”
Kanichi nói, người phụ nữ mỉm cười nhẹ nhàng. Khuôn mặt rất bình dị nhưng có nét duyên cuốn hút người khác. Một dạng khiếm khuyết. Từ trường xấu phát ra ở những người thông minh khôn khéo, ở người phụ nữ này không có thứ như vậy.
“Anh đừng bận tâm. Tôi tự tiện mang dụng cụ sang phòng anh làm mà.
“Hơn nữa,” người phụ nữ nói rồi nhìn vào bức tường trong phòng, “chỗ ngồi của tôi chỉ dịch chuyển có ba mét thôi. Chẳng khác gì mọi khi cả.”
Như thế mỗi lần Hatsue sốt, căn phòng của nhà Kanichi lại bị chiếm lĩnh bởi những hộp nhạc hình chú hề. Đó là một quang cảnh khá hùng tráng. Hatsue nằm ngủ giữa biết bao chú hề xoay cổ xung quanh. Đặc biệt là Hatsue có vẻ rất khoan khoái. Có vẻ bản Thư gửi Elise đã mang đến giấc mơ đẹp cho con bé.
Một căn nhà tập thể nữa nằm phía bên kia con đường nhỏ. ở bên ấy cũng có hai hộ sinh sống. Hộ ở gần dãy nhà Kanichi là một đôi vợ chồng trẻ với đứa con nhỏ. Giá phơi quần áo ngoài vườn của họ lúc nào cũng có những chiếc tã trắng tinh. Mùa hè cũng có khi anh nhường họ lượt tắm ở bồn. Mấy bác cháu giội vài gáo trong sân là đủ. Em bé và mẹ nên được ngâm mình thư thái trong nước nóng.
Người chồng trẻ thường hay cho lũ trẻ truyện tranh để cảm ơn. Anh làm việc tại xưởng in nên có những cuốn tạp chí từ trước khi được bày trên sạp báo. Bản thân anh cũng rất mê truyện tranh. Anh có vẻ ngoài như nhân vật phản diện Rasputin nhưng bản chất lại cực kỳ lương thiện. Anh thường hay buộc tóc bằng chun, ngồi ở hiên nhà đọc truyện tranh. Có đôi khi anh ngồi khoanh chân với đứa bé ở trong lòng. Vì anh có thói quen rung đùi nên có khi lại thành nhịp đung đưa thú vị với đứa trẻ.
Đôi vợ chồng đến giờ vẫn đang trong thời kỳ mật ngọt. Dù đã kết hôn ba năm và có con, nhưng họ vẫn yêu thương nhau như thuở ban đầu.
“Giống hoa hướng dương đấy!”
Một lần nọ, Kanichi nói.
“Hoa hướng dương là sao ạ?” Người thợ in hỏi.
Hai người đang ngồi uống bia ở hiên nhà.
“Đó là một bộ phim của Ý.”
“Thế ạ...”
“Bộ phim có Sophia Loren, cô diễn viên rất nóng bỏng đóng ấy.”
“A, Sophia Loren thì em có biết.”
“Vợ của chú có vẻ giống cô ấy nhỉ?”
Người thợ in khẽ liếc nhìn vợ đang đứng trong vườn. Cô đang vừa dỗ đứa bé bế trước ngực vừa chuyện trò gì đó với Hatsue. Mái tóc vuốt cao dày óng ả. Gò má cao. Dáng người đầy đặn bọc trong chiếc váy liền mỏng manh. Bờ mông thật đẹp, người thợ nghĩ.
“Giống thật không nhỉ?” Anh hỏi lại.
“Giống đấy. Không nói rõ được là giống chỗ nào. Nhưng có cái gì đó trong dáng đứng, trong điệu bộ cử chỉ.”
“Vui quá. Giống diễn viên nổi tiếng như thế.”
Kanichi đột nhiên phá lên cười. Người thợ in tỏ vẻ rất thắc mắc.
“Sao bác lại cười ạ?”
“À không có gì, chỉ vì hai vợ chồng chú lúc nào cũng thắm thiết quá.”
“Thì, vì bọn em là vợ chồng mà.”
“Dù thế nhưng đã kết hôn ba năm rồi còn gì. Mà hai đứa vẫn cứ như Antonio và Giovanna đang đi hưởng tuần trăng mật ấy.”
“Hai người trong phim Hoa hướng dương ạ?”
“Đúng đấy. Tôi thích nhất cảnh ấy trong phim. Trông họ thật vui. Hai người ở bên nhau là vui không gì tả nổi.”
“Em cũng hay nghĩ như vậy đấy.”
Thấy ánh mắt khích lệ của Kanichi, người thợ in nói tiếp.
“Sáng nào mở mắt ra em cũng nghĩ, ôi chao buổi sáng thật tuyệt vời.”
“Thế à?”
“Bởi vì, khi nhìn sang bên cạnh, có người phụ nữ cực kỳ xinh xắn đang nằm bên đấy bác! Hơn thế nữa người phụ nữ ấy lại là vợ mình. Ngạc nhiên cực kỳ ấy.”
Kanichi cười làm người thợ in càng hào hứng tiếp tục câu chuyện.
“Thế, nên em nghĩ rằng. Thật tuyệt! Mình có thể hôn cô ấy. Mình có thể ôm cô ấy.”
“Ha ha, tuyệt thật nhỉ.”
“Tuyệt đúng không? Ai nghĩ thế cũng thấy vui đúng không?”
Nghe tiếng cười của Kanichi, vợ người thợ in ngoảnh lại.
“Có chuyện gì thế ạ?” Cô hỏi.
“Đang nói về em đấy!”
Người thợ in tươi tỉnh trả lời.
“Thế ạ? Nói gì cơ?”
“Bác Kanichi nói là, em như diễn viên điện ảnh ấy.”
“Thế ạ, ôi vui quá!”
“Chồng cô thì nói rằng yêu cô say đắm lắm!”
Người vợ gật đầu thật mạnh trước lời Kanichi nói. Trông cô quý phái, như thể diễn viên thật vậy.
“Anh ấy cứ phải chạm vào người em hai tư giờ ấy. Nào là đùi nào là lưng. Anh ấy bảo chỉ cần thế thôi là thấy vui lắm rồi!”
“Hai cô chú thật hạnh phúc quá!”
“Ở bên cô ấy vui hơn nhiều so với việc đi nhậu với đồng nghiệp. Đi uống với mấy gã đó chẳng có gì thú vị cả.”
“Bác Kanichi thì sao ạ?” Người vợ hỏi.
“Bác không định lấy vợ sao?”
Kanichi xoa xoa mái đầu đã cạo ngắn ngủn.
“Thấy cảnh vợ chồng nhà cô chú thế này tôi cũng muốn lấy vợ rồi đấy!”
“Đúng không? Lấy vợ vui lắm đấy!”
Người thợ in hào hứng tiếp lời.
“Nhưng chắc trong một thời gian dài nữa, giờ thì Giovanna của tôi vẫn chỉ là Hatsue thôi.”
Nghe Kanichi nói vậy, Hatsue bước lại gần và ngồi xuống cạnh anh. Tay con bé cầm hộp nhạc hình chú hề. Theo như lời Hatsue thì đó là “em bé” của nó. Kanichi đặt tay lên đầu con bé và nhìn ra bụi trúc phía bên kia hàng rào.
“Và còn một đứa nữa...” Anh vừa lẩm bẩm một mình vừa nheo mắt tìm. Chính giữa khóm trúc có làn hơi mảnh bốc lên.
“Taka!”
“Òa!” Takayuki thò mặt ra.
“Có chuyện gì ạ?”
“Bác uống xong rồi. Chuẩn bị nấu bữa tối đây.”
“Vâng, cháu hiểu rồi.”
“Đừng quên hương muỗi đấy!”
“Vâng ạ.”
Ngôi nhà nhỏ được lũ trẻ trải bìa và dựng lên ở bụi trúc. Đó là vương quốc trẻ con mà chỉ Takayuki và Hatsue mới được vào. Kanichi cũng không biết chúng làm gì ở trong ấy. Ngồi bên hiên nhà đôi khi anh nghe thấy tiếng cười khúc khích của hai đứa vọng lại. Chúng chơi đồ hàng chăng? Món cơm với viên đất nặn tròn đặt trên chiếc đĩa bằng lá trúc. Hai vợ chồng nhỏ và hộp nhạc chú hề “em bé” của chúng.
Không tồi chút nào, Kanichi nghĩ. Con của hai đứa à? Nếu được bế nó trong tay chắc mình sẽ khóc vì sung sướng mất. Thế nhưng không được tham lam quá. Như thế này đã đủ hạnh phúc lắm rồi. Nếu còn đòi hỏi hơn sẽ bị trừng phạt đấy!
Căn phòng trong góc có một người phụ nữ độc thân. Tuổi của cô tầm tầm Kanichi. Cô nhỏ nhưng đậm người, đeo kính. Mái tóc thẳng được buộc cao, dáng đi vội vàng. Lúc nào cũng khỏe khoắn và tươi vui. Nghe nói có làm nhân viên hành chính cho một văn phòng luật ở đâu đó. Sao cô ấy vẫn còn độc thân nhỉ? Quan tâm có khi thừa, nhưng không hiểu sao Kanichi cứ thắc mắc hoài đến mức muốn đi tìm nguyên nhân. Có vẻ nhu cầu tình dục của cô ấy rất ít (Kanichi bị cuốn hút bởi những người phụ nữ có nhu cầu cao). Vòng eo cũng không có, từ cách cử động cũng không cho thấy tín hiệu gợi tình gì từ cô. Tín hiệu hầu như đóng sập hoàn toàn. Mặc dầu có vẻ không phải cô bẩm sinh đã ghét đàn ông. Không biết có phải trong quá khứ có gì đau khổ hay chăng?
Người phụ nữ ấy thích trẻ con. Kanichi thường thấy cô trêu đùa thằng bé nhà bên và cũng thường hay bắt chuyện với Hatsue và Takayuki. Cô hay mang theo kẹo bên mình và hào phóng phát cho bọn trẻ. Bản thân cô lúc nào cũng ngậm kẹo. Lưỡi cô luôn nhuộm màu cam, Takayuki thường hay liếm bột pha nước quả, màu lưỡi của người phụ nữ y hệt lưỡi thằng bé lúc ấy.
Mỗi khi đi siêu thị trước ga sau giờ tan tầm, Kanichi thường gặp cô nhân viên văn phòng nhỏ bé ấy. Dù cô có lẫn vào giữa đám đông anh vẫn nhận ra. Nói chung cô hoạt động liên tục. Dù không hẳn là hiệu quả. Dường như có nhiều hoạt động vô ích khiến cô mệt mỏi không đáng. Vận động đến thế mà không gầy đi chứng tỏ cô thường tẩm bổ rất nhiều.
Nhận ra Kanichi, người phụ nữ tiến lại gần với bước đi gấp gáp.
“Anh đi làm về à?” Cô nói bằng giọng cao vút như thiếu nữ.
“Chị đi làm về à. Hôm nay chị thế nào?”
“Cũng ổn anh ạ.”
Hầu như không có ngày nào của cô không ổn. Phải chăng người phụ nữ này đã đạt đến cảnh giới chỉ nhìn vào mặt tốt của sự vật sự việc?
“Kan-chan thì sao?” Cô hỏi. Trong hai ngôi nhà, ngoài lũ trẻ chỉ có cô gọi anh là “Kan-chan” mà thôi.
“Cũng ổn như chị.”
“Thế thì tuyệt.”
Nói đoạn người phụ nữ lôi kẹo từ trong túi ra đưa cho Kanichi.
“Kẹo sô cô la?”
“À, đúng rồi.”
Những trao đổi đến đoạn này hầu như đã thành rập khuôn sẵn.
“Phần thưởng cho một ngày lao động chăm chỉ đấy.”
“Cảm ơn chị.”
Khi Kanichi cho ngay viên kẹo vào miệng, người phụ nữ gật đầu thật mạnh với vẻ mặt rất nghiêm túc. Kanichi có cảm giác như mình là đứa trẻ được mẹ cho uống dầu gan cá.
“Hôm nay tôi định làm món sủi cảo rán.”
Nói đoạn người phụ nữ khẽ nâng túi đựng đồ đi chợ đeo ở khuỷu tay lên.
“Ngon nhỉ. Nhà tôi chưa biết làm món gì đây.”
“Nếu anh thích tôi sẽ chia bớt cho nhé? Món sủi cảo ấy. Một mình tôi thì nhiều quá. Vỏ lại thừa ra.”
“Nếu thế thì tốt quá. Lũ trẻ chắc sẽ thích lắm.”
“Hẳn là thế nhỉ? Trẻ con thường rất thích sủi cảo.”
“Cảm ơn chị, vậy để tôi trả một nửa tiền nguyên liệu nhé.”
“Ừm, thế thì phiền anh vậy.”
Trong khi đang chờ tính tiền, Kanichi hỏi người phụ nữ.
“Chị không định kết hôn sao? Lúc nào đồ ăn cũng thừa có phải lãng phí quá không?”
Người phụ nữ cười khúc khích như tiếng gà mái.
“Kan-chan, đây là lần thứ năm rồi đấy! Anh định hỏi câu này bao nhiêu lần đây?”
“Ối, thật thế à?”
Kanichi xoa xoa phía sau đầu.
“Không nặng gánh như tôi, chị vừa độc thân lại thông minh nữa...”
“Chắc một lúc nào đó.” Cô trả lời. “Tôi định một lúc nào đó sẽ tìm một người đàn ông tử tế và rời khỏi khu tập thể. Không phải là tôi từ bỏ ý định kết hôn đâu.”
“À, ra vậy, đúng phải như thế!”
Rồi nét mặt cô như có gì thoáng buồn. Kanichi định đọc thấu ý nghĩa của biểu cảm đó, nhưng trước khi anh kịp túm được cái gì đó thì cô đã nở nụ cười.
“Trẻ con đáng yêu nhỉ.” Cô nói.
“Chị thấy thế ư?”
“Đôi khi tôi nghĩ giá mà mình có thể đến được thế giới chỉ có trẻ con thì hay biết mấy.”
“Tôi có thể hiểu được. Nếu ta được làm tạp vụ cho vương quốc trẻ con chắc là vui lắm!”
Hức hức, cô cười.
“Ý này hay đấy. Thế thì tôi sẽ xin chân tư vấn pháp luật cho ông vua của vương quốc trẻ con.”
Khu nhà tập thể này là môi trường tốt để nuôi nấng trẻ nhỏ. Những người hàng xóm ai cũng tử tế, dù chật nhưng vẫn có vườn. Có cả bồn tắm (dù bốn ngày mới được dùng một lần), lại gần cả chỗ làm lẫn trường học.
Kanichi rất hạnh phúc. Anh có gia đình yêu thương, có công việc tử tế. Mùi sơn rất hắc nhưng một khi đã quen thì có thể chịu được. Đôi khi anh nhậu tại nhà, cuối tuần dẫn bọn trẻ đi xem phim. Cũng có khi trên đường xem phim về anh cho bọn trẻ chơi trò lái ô tô trên sân thượng cửa hàng bách hóa. Nếu là sau ngày lĩnh lương anh có thể đãi bọn trẻ suất ăn trưa đặc biệt cho trẻ em tại nhà hàng. Anh còn cần gì hơn nữa?
Hiện anh không hẹn hò ai cả, nhưng khi bọn trẻ lớn hơn thời gian tự do của anh sẽ tăng lên. Lúc ấy anh có thế nhờ mối lái để hẹn hò. Một người phụ nữ yêu trẻ. Người có thể chấp nhận lấy chồng sẽ được kèm thêm hai đứa con nữa. Còn phải tính cả hộ khẩu nữa. Liệu hai bà mẹ có đồng ý cho anh làm thế không?
Kanichi chuẩn bị bước sang nửa sau tuổi ba mươi nhưng anh cảm thấy mình không thay đổi gì so với hồi mới tốt nghiệp cấp ba. Anh thích trẻ con vì bản thân anh vẫn còn như trẻ nhỏ. Chơi với lũ trẻ vui hơn nhiều so với giao lưu với những người lớn khó tính.
Vào những ngày được sử dụng bồn tắm, ba người cùng ngâm mình trong bồn. Bồn tắm kiểu cũ đã bị bong tróc chỗ nọ chỗ kia nhưng riêng độ rộng thì rất đủ. Ba người vừa ngâm mình vừa hát. Ban đầu hầu như Hatsue không cất lời. Cô bé chỉ nở nụ cười dè dặt và im lặng nghe hai bác cháu hát. Mất khá nhiều thời gian cho đến khi Hatsue cất lên tiếng hát đầu tiên. Không thúc ép. Hai bác cháu chỉ cố gắng hát hò thật vui vẻ. Họ thường hát những bài dân ca cổ điển theo sở thích của Kanichi. Sau đó khi quen dần, Hatsue bắt đầu thêm những giai điệu tươi đẹp vào bên cạnh giọng nam cao của Takayuki. Cô bé có giọng hát mảnh trong vắt. Khi có hứng, buổi đồng ca dân gian của ba bác cháu kéo dài đến tận một giờ đồng hồ. Ở nhà tắm công cộng họ không làm thế, đây là niềm vui chỉ có thể thực hiện khi tắm ở nhà tắm của riêng mình. Từng chút từng chút một, Hatsue bắt đầu biểu hiện cảm xúc. Cô bé cười nhiều hơn, đã có thể nói rõ những mong muốn của mình, về cơ bản cô bé khá khiêm nhường nhưng điểm này cũng khá giống với Takayuki và Kanichi. Những con người giống nhau đã trở thành một gia đình như thế.
Mùa hè họ thường ngồi trước hiên nhà hóng mát và ăn dưa hấu. Hương muỗi vẫn được đốt nồng nặc như mọi năm (da của Hatsue cũng thuộc dạng nhạy cảm), mấy bác cháu vừa phun hạt dưa trong miệng vừa ngắm trời sao. Kanichi không hề học cao nhưng rất rành về vũ trụ cũng như các vì sao. Ban đầu anh hứng thú với các vì sao, rồi dần dà bị cuốn hút bởi sự kỳ bí của vũ trụ. Tại sao chúng ta lại tồn tại? Vũ trụ có điểm tận cùng không? Thời gian có là vô tận? Những câu hỏi sâu xa đến mức khiến con người ta chóng mặt. Ấy thế nhưng những thắc mắc ấy chưa bao giờ mất đi trong anh. Anh cố tìm đọc những cuốn sách dễ hiểu viết cho dân nghiệp dư (nghĩa là những cuốn sách hầu như không có các thể loại công thức) để đến gần hơn dù chỉ một chút lời giải đáp cho những câu hỏi đó.
“Vũ trụ đã mở rộng đấy!”
Kanichi vừa chỉ vào một điểm trên bầu trời đêm vừa nói với bọn trẻ.
“Ban đầu, vũ trụ chỉ là một chấm nhỏ thôi.”
“Không thể nào!”
Takayuki nói. Đó không phải là câu phủ định, mà chỉ là biểu cảm cho thấy thằng bé rất ngạc nhiên. Hatsue hơi nghiêng đầu chờ những lời tiếp theo của Kanichi.
“Thật mà.”
Kanichi nói rồi phun “phì” một hạt ra phía bên kia hàng rào.
“Vũ trụ đã từng nhỏ hơn rất rất nhiều so với cái hạt này.”
“Chúng ta cũng đã từng ở trong đó sao?”
“Không, đây là chuyện từ lâu rất lâu trước khi Taka ra đời cơ. Hồi ấy bác cũng chưa chào đời.”
Khuôn mặt Takayuki hiện rõ vẻ nhẹ nhõm.
“Ngay cả bây giờ vũ trụ cũng đang lớn lên. Nhìn kính thiên văn ta có thể thấy rõ ngay.”
“Có thể nhìn thấy ạ? Giống như trái bóng đang bay ạ?”
“Không phải. Những ngôi sao ở xa sẽ trông đỏ hơn màu thật của chúng.”
“Tại sao lại thế ạ?”
“Đó là một câu chuyện rất khó. Bác cũng không hiểu lắm!”
“Ráng chiều cũng thế ạ?”
“Cái đó khác.”
“Nhưng nó cũng đỏ đấy ạ. Không phải là vì mặt trời đang lùi xa sao ạ? Mặt trời trốn bên kia ngọn núi mà.”
“Đấy là vì mặt trời lặn. Vì góc độ của ánh sáng thay đổi nên mới như vậy.”
“Thế ạ?”
“Ừ thế đấy.”
Hatsue ngồi giữa hai người khúc khích cười.
“Sao em lại cười?”
Nghe Takayuki hỏi, cô bé lắc đầu miệng vẫn còn tủm tỉm.
“Không không, không có gì cả.”
Kanichi dùng tiền lương để mua kính viễn vọng, anh chỉ cho bọn trẻ thấy bề mặt của Mặt trăng, vòng ngoài của sao Thổ, vệ tinh sao Mộc. Khi có nguyệt thực, những người sống trong khu nhà thay phiên nhau nhìn qua ống kính. Con anh thợ in cũng được mẹ bế trong tay để nhìn hình ảnh Mặt trăng bị che dần đi trong ống kính.
“A! A! Aaaa...” em bé reo lên.
“Đúng rồi đấy con,” mẹ nó nói. “Mặt trăng đấy!”
Anh viên chức làm ở phòng xây dựng rất nhiệt tình. Thứ anh ta quan tâm không phải Mặt trăng mà là cấu tạo của kính viễn vọng.
“Ra là vậy,” anh ta nói. “Kính viễn vọng khúc xạ phóng đại ngôi sao lên bằng hai lớp kính. Nếu vậy thì chỉ cần có kính ta cũng có thể tự làm được.”
Thực tế sau đó anh ta đã tự làm mấy chiếc kính viễn vọng. Nhưng hầu hết sản phẩm làm ra không phải kính viễn vọng khúc xạ, mà là kính viễn vọng Dobsoni sử dụng gương phản xạ của dân không chuyên.
Nhân viên văn phòng luật đi khắp nơi phát kẹo cho mọi người.
“Tôi thích chiêm tinh học.” Cô nói. “Thế nhưng ngôi sao thật xa vời với tôi quá. Kể cả có đeo kính thì ngôi sao nào trông cũng bị nhòe đi.”