Bàn Tay Cho Em

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 49 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
•••

❊ ❊ ❊

Lần đầu tiên nhìn thấy bố Atsuo, lúc đó cô mới hai mươi tư tuổi.

Đến giờ cô vẫn nhớ rõ. Rất ấn tượng, có vẻ kỳ kỳ nữa.

Anh lúc đó đang ở quầy bán thực phẩm dưới tầng hầm siêu thị trước ga.

Một buổi chiều trống rỗng chẳng có gì đặc biệt. Thời gian này, cô đang mệt mỏi, không đi làm. Công việc hằng ngày của cô là làm việc nhà theo đúng nghĩa của từ đó, đi chợ, nhân tiện phục hồi sức khỏe.

Quầy bánh kẹo trong khu bán thực phẩm, nơi chả mấy ai ghé vào.

Anh ta (mãi sau này Maho mới biết tên là Yasuo) cuộn cái thân hình gầy guộc như cuốn thước dây, mê mải ngắm nghía cái kệ dưới cùng. Cô đang tìm gói bánh donut cách đó chừng ba mét. Thấy nó, cô bỏ vào giỏ hàng rồi lại nhìn về phía anh ta. Hình như chưa tìm thấy đồ mình cần, nên anh ta với tay lên giá, rồi lần tìm phía sâu bên trong.

Anh ta trạc ba mươi. Tóc khá dài, đen bóng, khuôn mặt nhỏ, khiến cô nghĩ ngay đến hình ảnh loài chó Afghan[1]. Anh ta đeo cặp kính nhiều cạnh, các góc được vuốt tù (sau này, Yasuo mới bảo cô nó được gọi là hình bát giác), mặc áo polo đã bạc màu và chiếc quần jean.

Hẳn là nhạc sĩ vô danh, tương lai mù mịt. Maho tự cho phép mình nhận định như vậy. Vẫn còn ban ngày, lại là ngày làm việc mà đã mải miết tìm gì đó ở quầy bánh kẹo, người có công việc đàng hoàng không ai làm thế cả. Dưới chân anh ta là đôi xăng đan rẻ tiền, hành vi có phần lập dị. Chắc hẳn các bài hát của anh ta cũng toàn về những thứ không mấy ai hiểu được. Năm trăm đĩa CD phải bỏ tiền túi ra in vẫn còn xếp đống trong kho. (Tưởng tượng của cô lúc ấy hoàn toàn sai. Anh có thu nhập đàng hoàng, lại còn là đối tượng được giảm trừ vì phải nuôi gia đình).

Anh ta cầm một gói đồ ăn nhẹ lên. Ngắm nghía với vẻ mặt khó đăm đăm rồi đặt lại kệ. Hình như vẫn chưa phải thứ anh ta cần. Anh ta nhìn chăm chú vào kệ, khẽ đung đưa người ra trước sau. Tay trái áp má, bàn tay lúc nắm chặt, lúc lại xòe ra.

Vì cứ nhìn mãi cũng khiếm nhã nên Maho quyết định rời khỏi đó.

Cô chuẩn bị quay xe chở hàng thì vòng bi bánh xe rít lên ken két. Anh ta đột nhiên ngẩng đầu, nhìn sang phía Maho. Có lẽ bị giật mình vì không ngờ có người ở gần đó, anh ta vội vàng nhìn trở lại phía kệ bánh kẹo rồi đứng dậy. Anh ta liếc nhìn Maho, định nói gì đó. Cô nhận thấy cặp môi mỏng mấp máy, nhưng luồng không khí tạo âm thanh lại bị nuốt vào trong.

Maho chuẩn bị tinh thần, nhưng cuối cùng chỉ có tiếng đằng hắng khe khẽ (có lẽ để đỡ xấu hổ), chứ chẳng hề nghe một lời nào cả.

Anh ta xòe hai bàn tay, cánh tay áp chặt vào hai bên đùi (nhìn hệt chim cánh cụt), rồi tập trung nghĩ. Chắc đang kiếm từ để chữa ngượng, hoặc đang tìm một dấu hiệu gì đó? (Các ngón tay anh ta cử động nhịp nhàng như gõ bàn phím.) Nhưng có vẻ chẳng nghĩ ra được gì nên vài giây sau, anh ta lại nắm chặt các ngón tay lúc nãy còn xòe ra, rồi rời khỏi đó.

Anh ta đi rồi, Maho vẫn còn nhìn vào quầy bánh kẹo một lúc lâu. Cô không nhịn nổi, bật cười khúc khích. Người đâu mà kỳ quặc!

Cảm giác khuây khỏa lan tỏa trong lòng cô khi được cười thế này. Trong số các sinh vật sống tiếp xúc hằng ngày, cô thấy đáng sợ nhất là con người. Mối đe dọa này đã được thống kê bằng các con số thực tế. Động vật gây tổn thương hàng đầu đối với con người chính là con người.

Nhưng anh ta thì lại có vẻ vô hại. Cái cằm nhỏ, đuôi mắt cúp xuống trông giống như mắt của loài thú nhỏ. Là đàn ông nhưng lại có hàng mi rất dày. Có khi đây lại là típ người của cô. Bởi hầu hết những người cô thích cho đến nay tướng mạo đều gần như vậy. Tất cả đều là cô yêu đơn phương (chắc chắn vài người cũng có thành ý, nhưng rốt cuộc chẳng ai trong số đó thổ lộ), dù trực cảm ban đầu của cô chưa lần nào sai.

Mọi thứ vẫn nguyên vẹn trong tâm trí cô từ lần đầu tiên nhìn thấy anh ta. Cả những lần sau đó, anh ta cũng vẫn mò mẫm chỗ quầy bánh kẹo, vẫn với vẻ say sưa như vậy.

Cứ như thế, khoảng một tháng trôi qua, cô và anh ta bắt chuyện với nhau.

Lần này anh ta không ở quầy bán bánh kẹo, mà ngồi trên ghế dài dưới chân thang cuốn.

Anh ta ngồi tận mép đầu kia của chiếc ghế thép màu trắng, đặt túi ni lông lên chỗ trống còn lại, lần luật lấy đồ bên trong ra xem. Không biết có phải vì tật khi nằm ngủ không, mà mảng tóc phía sau đầu anh ta dựng hết lên, các sợi tóc phất phơ mỗi lần đầu cử động.

Maho đứng cách chỗ anh ta khoảng năm mét, hai tay cầm túi ni lông đựng đồ nấu bữa tối (thực đơn hôm nay có trứng đúc thịt, cà rốt và tảo mơ). Cô quan sát anh ta chẳng cần giấu giếm một lúc lâu, nhưng anh ta không hề nhận ra.

Đúng là kỳ quặc.

Không thể lý giải được, nhưng cô cảm thấy mỗi ngày, mọi thứ ở anh ta thật khác bình thường.

Các động tác đều lóng ngóng. Toàn thân ngật ngưỡng trước sau. Miệng phát ra thứ âm thanh khác lạ, gót chân bên phải đập vào dép xăng đan thỉnh thoảng lại lốp bốp như tiếng vỗ tay.

Nói gì thì nói, chứ cái vẻ chăm chú đó không hề tương xứng với độ tuổi. Rồi cả tư thế không chút phòng thủ dễ làm anh ta mất mạng như chơi ở một nơi nào đó (như trên hoang mạc, hay lãnh thổ tranh chấp ở Tây Á, mà cũng có thể giữa một khu phố sầm uất).

Đang mải nghĩ, bất thần cô thấy anh ngẩng đầu lên. Hình như đã làm xong. Anh ta đưa tác phẩm của mình lên ngang tầm mắt kiểm tra lại lần cuối. Đó là một chú chim cánh cụt sặc sỡ được làm bằng mảnh nhựa trong màu đỏ, xanh da trời, vàng và xanh lá. (Maho nhớ lại lần đầu tiên nhìn thấy anh ta. Năm ngón tay cũng xòe rộng áp hai bên đùi.)

Anh ta mê mẩn ngắm con chim cánh cụt bốn màu. Chắc hẳn, nhìn từ chỗ anh ta chiếu thẳng sang chỗ cô thì hình ảnh Maho có lẽ khít vào chú cánh cụt ấy. Anh ta nhanh chóng thu lại ánh mắt đã vươn quá xa. Vừa rồi nhìn cô có chăng chỉ là sự thay đổi thất thường chút đỉnh của các cơ quanh nhãn cầu mà thôi.

Một thoáng bối rối rồi anh ta mỉm cười vụng về. Vụng về như thể từ khi sinh ra cho đến bây giờ mới được cười có vài ba lần.

Maho mỉm cười đáp lại, rồi tiến khoảng ba bước về phía anh ta. Động tác có thể là đến gần để nói chuyện, mà cũng có thể là đi về phía thang cuốn, hiểu theo cách nào cũng được. Cô chăm chú nhìn xem phản ứng của anh ta thế nào. Dù anh ta từ chối hay tiếp nhận, thì cô cũng chỉ định đi ngang qua về phía thang cuốn.

Yasuo lại có vẻ chào đón, tuy có phần e ngại (có lẽ vậy, Maho tự nhận định). Anh ta không nói gì, ngồi dịch sang dành đủ chỗ trống cho một người.

Cô không nhìn vào mắt anh ta mà ngồi xuống bên cạnh. Đặt túi ni lông cầm trên tay xuống dưới chân, cô thở phào một tiếng, rồi từ từ nhìn sang đầu gối anh ta. Thoáng nhận ra anh ta cũng đang dừng mắt trên đầu gối cô. Cô mặc chiếc váy xòe in hình hoa cúc tây màu trắng trên nền xanh da trời. Hai xương bánh chè núp trong đó cứ như có kiến bò.

“Này cô,” anh ta nói, rồi đan các ngón tay thon mảnh vào nhau. Anh khua bàn tay trước ngực như một nhà soạn nhạc, định nói gì đó. (Đây là thói quen khi giao tiếp của anh mà sau này cô luôn thấy. Anh thường nói chuyện bằng cả miệng và tay.)

“Cái này,” anh ta nói, rồi nhặt lấy con chim cánh cụt bốn màu dưới ghế, giơ cao lên khoảng không giữa hai người.

“Tôi tặng cô nhé?”

“Ơ?” Cô nói rồi nhìn sang anh ta. Anh ta cũng nhìn cô, ánh mắt va nhau như hai trái pháo hoa vụt sáng.

“Tặng cô luôn...” Anh nói sau đó một lúc. “Cô đã nhìn nó suốt đúng không?”

Maho cảm thấy mặt nóng bừng. Hóa ra anh ta đã để ý cô nhìn anh ta khiếm nhã thế nào. Xấu hổ quá.

“Cũng dễ thương nhỉ, chim cánh cụt ấy.” Anh ta nói.

Cô cảm giác có chút nhầm lẫn. Không đến mức là hiểu nhầm nhưng hơi lệch khỏi trọng tâm.

“Vì vậy, tặng cô đấy.”

Rồi anh đưa con chim bốn màu tới trước mặt cô. Trong giây lát, cô lưỡng lự trước lời đề nghị đường đột ấy, nhưng quả là không thể tìm lý do làm ngơ trước thành ý của anh nên cô đã nhận.

“Cám ơn anh...”

Con chim trông thật dễ thương. Cái mỏ màu đồ, bụng màu vàng. Màu sắc sặc sỡ như thể nó sinh sống ở đất nước Papua New Guinea.

“Này cô, đây là...” Anh ta nói và cho Maho xem tờ giấy khi cô còn đang mải ngắm chú chim cánh cụt trên tay.

“Dạ?”

Maho nhìn anh như để hỏi, thì anh mỉm cười ra chừng xấu hổ.

Cứ như trẻ con ấy, cô nghĩ. Anh chàng này là một đứa trẻ. Một đứa trẻ trong hình hài người lớn.

“Tôi vẽ cái này đấy. Đây là tờ hướng dẫn sử dụng kẹo đồ chơi.”

“À...”

Thế là mọi chuyện đã rõ. Maho phải nhìn anh bằng con mắt khác sau khi biết chuyện. Hóa ra phòng anh ta chẳng có cái đĩa CD nào bị ế cả. Có chăng là giá vẽ, bút vẽ, và các loại mẫu đồ chơi.

“Tôi thiết kế bản vẽ minh họa kỹ thuật. Tôi nhận nhiều đơn đặt hàng kiểu như thế này.”

“Anh giỏi quá!”

Lời khen thật không phải đối với một người chuyên nghiệp, nhưng cô lỡ buột khỏi miệng trong lúc đang mải xem bản vẽ.

“Vâng, đúng vậy!”

Cách anh ta đáp lại, nếu bình tâm suy nghĩ thì thấy có cái gì đó không bình thường chút nào. Nhưng lúc này, Maho đang căng thẳng nên không để ý. Phải đến một thời gian sau, cô mới nhận ra anh không hề có chút kỹ năng giao tiếp xã hội nào, ví thử như thế nào là khiêm tốn, là xu nịnh.

Dù sao hai người đã làm quen với nhau như vậy. Chuyện của sáu năm về trước.

Sau hôm đó, quan hệ giữa họ cũng chưa khỏi đầu ngay (lực hướng tâm dẫu có mạnh, nhưng bản tính nhát gan bẩm sinh gây lực đẩy ngược lại), do đó trong một thời gian quan hệ của họ chỉ dừng ở mức độ vừa phải như thi thoảng tình cờ gặp nhau ở quầy bán thực phẩm thì cùng nói chuyện về nhân tình thế thái.

Có thời gian thì ngồi trên ghế dài dưới thang cuốn, có lúc cùng ăn món bánh cá.

Maho bắt đầu mong ngóng gặp anh ta. Kể cả khi không cần thiết, cô cũng kiếm cớ để ra siêu thị.

Nói chuyện với Yasuo rất vui.

Anh có nhiều sở thích, chủ đề phong phú, hơn thế lại biết nói chuyện. Từ lĩnh vực sách hay lịch sử, thiên văn học, hóa học, cho đến vật lý vũ trụ học, vô vàn chủ đề không giới hạn mở ra từ bờ bên này sang tới bờ bên kia thế giới.

Ở anh có tính hài hước, mỗi câu chuyện luôn có cái kết vui vẻ. Trò chuyện với anh trở thành thú vui của cô.

Còn chuyện về bản thân anh, sau này phải mất khá lâu cô mới được nghe kể.

“Tôi ba mươi tám tuổi.”

Sau khi kể về Michael Faraday tìm ra nguyên lý máy phát điện (lúc ấy Faraday bốn mươi tuổi), anh mới chêm vào như thế một cách khá dè dặt.

“Anh không đùa chứ?” Cô bất giác thốt lên.

“Không, thật đấy.”

Khi kể về thế giới hay vũ trụ, anh có thể nói trơn tru, nhưng cứ gần về chủ đề cá nhân thì lại lúng túng. Có vẻ như mắc cỡ.

“Ba tám tuổi ư?”

“Phải, ba tám.”

Cô giật mình để rớt miếng nhân đậu đỏ trong bánh cá xuống sàn. Cô rút gói khăn ăn trong túi xách đính cườm ra để lau. Cô rối rít hơn mức cần thiết, cuống lên suy nghĩ.

Làm sao bây giờ, mình nhầm tới gần cả chục tuổi. Nếu ba mươi thì còn có thể xem là cùng trang lứa với mình, hai mươi tư. Đằng này, những ba mươi tám, chẳng phải rất người lớn rồi sao? Nói chuyện với anh ấy như bạn bè thế này liệu có được không?

Mà... không hiểu sao anh ấy lại trẻ đến thế! Lẽ nào do ăn toàn thịt người cá?

Một nỗi bất an khác xâm chiếm. Ba mươi tám tuổi thì nếu anh ấy đã có gia đình cũng chẳng có gì lạ. Hẳn là vợ anh đi làm cho nên giao cho chồng là anh ấy đi chợ. Nếu vậy thì... tình cảm lần này sẽ không đến được nơi cần đến. Nó mới hé ra thôi, nên cần phải phanh lại ngay trước khi bừng nở.

Cô ngồi lại ngay ngắn, bỏ nốt miếng bánh (phần đuôi cá còn dính nhân đậu) vào miệng. Cố nuốt hết chỗ đó rồi bắt đầu nói.

“Đúng là trông anh rất... trẻ!”

Giọng cô có phần mất tự nhiên, nhưng anh không

để ý.

“Ừ, mọi người cũng luôn nói thế.”

Rồi anh xòe đôi bàn tay ra như đóa hoa.

“Có lúc bố con tôi còn bị nhầm là hai anh em.”

Quả không sai! Anh ấy đã có gia đình. Ba mươi tám tuổi, cũng phải thôi. Trong một thoáng cô chực như muốn khóc, nhưng rồi lại nuốt nước miếng cố ghìm nén.

“Còn con anh...?”

Maho hỏi bằng giọng run run.

“Tôi có một con trai. Nó đang học lớp 12.”

Lớp 12 thì đối với Maho có khác nào chuyện chỉ mới cách đây khoảng mười ngày (đấy là nói theo chủ quan của cô).

Hóa ra mình bị hấp dẫn bởi một người đàn ông bằng tuổi bố mình...

Maho nuốt nước miếng thêm lần nữa, dụi dụi mũi. Cô chỉnh tư thế, rồi hỏi tiếp.

“Lớp 12 thì sắp thi rồi nhỉ?”

“Thì...” anh nói, “đúng là vậy đấy, nhưng...”

Nhìn vẻ mặt đám chiêu của anh, Maho cảm thấy mình đã lấn sang chủ đề không thích họp. Cô đang loay hoay định tìm một chủ đề khác thì Yasuo đã nói.

“Thằng bé chắc sẽ không vào đại học đâu...”

“Vậy... ư?

Anh thoáng nhìn Maho rồi nhìn về chỗ cũ, gật gật một cách kỳ cục.

“Bố con tôi... có nhiều hạn chế lắm.”

Chuyện là sao nhỉ? Mình có nên hỏi tiếp không? Cô chọn cách im lặng, liếc nhìn khuôn mặt nghiêng nghiêng của anh. Chờ cho anh nói trước. Anh đung đưa người, cuối cùng cũng bắt đầu kể.

“Hai bố con tôi...” Anh nói. “Vô cùng kém cỏi trong giao tiếp xã hội. Không quen với việc sống trong tập thể.”

“...”

A... a...

Tôi cũng thế, Maho lên tiếng với lòng mình. Vì vậy mà tôi bị anh cuốn hút.

Anh xoa xoa hai lòng bàn tay vào nhau, rồi hà hơi vào giữa.

“Cho nên những điều người khác làm được một cách bình thường lại tương đối khó đối với chúng tối.”

“Vâng.”

“Vì thế, nếu phải hành động như những người bình thường khác, chúng tôi dễ cảm thấy mệt mỏi.”

“Đúng vậy đấy!”

“Ở một mình sẽ đỡ hơn. Thay vì cố ở trong tập thể, thì ta vừa có thể sống theo cách phù hợp với mình, vừa được làm công việc khiến người khác vui, như thế đã là rất hạnh phúc rồi.”

“Vâng, tôi cũng nghĩ vậy.”

Maho gật mạnh đầu mấy lần, hơn cả mức cần thiết, làm anh bật cười.

“Cô cũng nghĩ giống như tôi à?”

“Vâng.”

“Vợ tôi lại không nghĩ cho tôi như vậy.”

Maho cứng người lại. Cô dồn lực vào các cơ quanh bụng như để phòng thủ trước cú va chạm nào đấy.

“Cô ấy...” Yasuo kể tiếp. “Luôn nhìn ra bên ngoài.”

“Vâng,” cô nói như thì thầm, và chờ đợi.

“Cô ấy luôn nói khi hai chúng tôi muốn co cụm

lại...” Anh xua xua khoảng không trước mặt bằng những ngón tay thon dài.

“... Em đã bảo là cần phải ra thế giới bên ngoài rộng lớn hơn rồi mà!”

“Thế nhưng,” Yasuo tiếp ngay. “Chúng tôi không làm được.”

Rồi anh gật đầu với chính lời mình nói.

“Vâng, chúng tôi không thể. Giống như chim cánh cụt không thể bay trên trời. Nhưng, lặn sâu thì có thể làm được. Sâu thẳm trong thế giới của mình.”

Anh ngẩng đầu nhìn Maho. Ánh mắt dừng lại trên vùng cằm cô.

“Chính vì thế, vợ tôi đã đi đến một thế giới rộng lớn hơn. Bây giờ chắc hẳn cô ấy đang ở nơi nào đó bên Đông Âu.”

“Châu Âu ư?”

“Vâng, thi thoảng cô ấy có gửi bưu ảnh cho bố con tôi. Từ tám tháng trước cô ấy quanh quẩn ở khu vực đó cùng với một tay nhà báo người Hung.”

“Vì công việc...? Vợ anh cũng là nhà báo à?”

“Không.” Anh lặng lẽ lắc đầu. “Cô ấy chẳng làm gì cả. Chỉ nhìn ngắm thôi. Khám phá là niềm vui của cô ấy. Tay nhà báo người Hung là bạn trai hiện giờ của cô ấy.”

Cô cảm giác có cái gì đó lạo xạo trong ngực như đang bị chổi lông cào vào.

“Vậy anh với vợ đã...”

“Không...”

Anh im lặng, giữ nguyên vẻ bình thản. Anh nhìn nghiêng xuống như đang nghĩ gì đó.

“Chúng tôi...”

Đang nói dở, anh lại cử động các ngón trên hai bàn tay.

“... Vâng, chúng tôi chuyển sang mối quan hệ mới. Tuy đã không còn là vợ chồng, nhưng vẫn ràng buộc bởi một sợi dây tình cảm khác. Tôi lo lắng cho cô ấy, cô ấy cũng lo lắng cho chúng tôi.”

“Vâng!”

“Tôi cảm thấy cô ấy thân thuộc, dù ở xa điều đó cũng không thay đổi.”

Yasuo nhìn sang như dò xét vẻ mặt Maho. Nhận thấy anh đang nhìn mình, cô ngẩng lên, anh liền quay đi nhìn về chỗ cũ.

“Cùng với đó, tôi cũng hiểu cô ấy sẽ không bao giờ quay về ngôi nhà của chúng tôi nữa. Chúng tôi tôn trọng nhau, nhưng lối sống thì khác nhau quá xa.”

“Nhưng, hai người đă là vợ chồng...”

“Thời sinh viên chúng tôi học cùng lớp. Cả hai đứa đều không biết hết bản thân mình. Nói khiên cưỡng, có lẽ cả hai chỉ là những đứa trẻ. Từ đó chúng tôi rẽ nhánh và trở nên khác nhau.”

“Là trưởng thành hơn?”

“Chỉ một chút thôi. Bản chất không thay đổi, nhưng có phần phức tạp hơn. Nói cách khác, phần tử vẫn giản đơn là tôi bị bỏ lại.”

Có lẽ vậy, Maho thầm gật đầu đồng ý. Con người này vô cùng đơn giản. Tâm trạng ổn định, và mong muốn một cuộc sống đơn giản vừa đủ để tồn tại.

“Và...” anh nói như để tổng kết lại câu chuyện. “Con trai tôi cũng giống như vậy. Không quen với thế giới phức tạp. Nó yêu cái thuần túy, mạnh mẽ. Nó không mong chờ mở rộng thế giới hơn nữa. Cho nên, chắc là...”

“Không dự thi đại học?”

“Đúng vậy!”

Khoảng một tháng sau đó, Maho được mời đến nhà Yasuo. Anh muốn cô đến dự sinh nhật tuổi mười tám của con trai. Cô lo lắng hỏi thì được biết không có khách mời nào khác, nên hôm đó cô làm bánh ga tô chuối, tìm đến địa chỉ được cho.

Cô đi bộ mười phút là đến. Cũng hơi ngạc nhiên vì không nghĩ lại gần đến thế. Đó là một cơ ngơi đã cũ được bao quanh bởi vườn tường vi và sen trắng.

Trụ cổng được làm bằng đá sẫm màu, cánh cửa gỗ sơn màu nâu đỏ. Tấm biển ngoài cổng đề tên “Ida Yasuo”, bên cạnh là “Akane”, “Atsuo”.

Tên vợ anh ấy là Akane, Maho nghĩ. À không, bây giờ chỉ là vợ cũ.

Cô mở cổng bước vào trong. Nền sân dưới chân cô lát bằng gạch nung đã khá nhiều tuổi, hai bên lối đi dương xỉ và cỏ dại mọc um tùm. Cây trong vườn cành lá vươn dài phủ kín trên đầu. Cô đang mải ngắm khu vườn rộng chừng năm mươi mét vuông, thì nhìn thấy giàn dây leo đã bắt đầu xiêu vẹo. Trên thanh giằng bạc màu, hai dây hoa tử đằng quấn lấy nhau.

Trông không có vẻ gì là được chăm sóc. Khu vườn này có lẽ là sở thích của vợ anh. Không phải chỗ nào cũng mọc đầy cỏ dại, nhưng các cây trong vườn, cành nào cành nấy đua nhau tự do vươn ra. Giờ đang là mùa thu, một số cây ra hoa, nhưng Maho còn bị màu xanh sum sê của khu vườn cuốn hút hơn.

Cứ như thể... đang ở trong một cái kén màu xanh lá, cô nghĩ.

Cha con họ ở giữa cái kén đó.

Cô thấy một cái bếp lò to bên cửa ra vào. Nước đầy bên trong. Rong đuôi chồn và cói ngoi lên khỏi miệng bếp. Một con chuồn chuồn ngô đang đậu trên đầu ngọn cói. Tiếng inh ỏi của côn trùng.

Của ra vào cũng được làm bằng gỗ.

Thời nay rất hiếm. Dường như chỉ có nơi đây mới cảm giác thời gian như ngừng trôi.

Trên cánh cửa sơn màu nâu đỏ có một ô kính nhỏ, mỗi cạnh khoảng mười xen ti mét. Cô ghé mắt định nhìn vào bên trong, nhưng kính mờ nên không thấy rõ.

Cô thử nhấn vào nút bấm chuông cở bằng đồng xu mười yên bên cạnh cửa. Cô căng tai lắng nghe, nhưng từ trong nhà không thấy ai trả lời. Cô bấm lại lần nữa rồi lùi một bước. Nghiêng người, nhìn về phía vườn, ở đó cũng không một bóng người.

Hay họ đi vắng nhỉ?

Maho hơi lo lắng. Lát nữa quay lại cũng được, nhưng còn cái bánh ga tô. Cũng gần nhà nên cô không ướp đá khô.

Cô đi hai bước về phía vườn, rồi nhìn quanh. Dưới giàn cây leo, có chú mèo khoang đen trắng đang nằm duỗi dài sưởi nắng. Nó cũng thấy cô, nhưng có vẻ không mấy quan tâm, ngáp một cái, rồi lẩn mất vào lùm cây xanh.

Cô lại đứng trước cửa, lần này thì gõ thử. Lần đầu còn dè dặt. Lần thứ hai khá mạnh. Có tiếng từ bên trong vọng ra.

“Mời vào, cửa mở đấy.”

Không cần xem khách đến nhà là ai ư, cô nghĩ. Nhưng cô vẫn mở cửa, bước vào trong.

Có cái gì đó xộc thẳng vào mũi. Mùi nhà cũ. cỏ khô, long não, hình như cả mùi nấu đậu tương. Lẫn thêm mùi ẩm mốc.

Trước mắt cô là hành lang lát gỗ đen bóng. Anh sáng lờ mờ khiến cô không thể nhìn rõ bên trong.

“Tôi làm phiền được chứ?” Cô nói vọng vào.

Không có ai trả lời, nhưng cô vẫn cởi giày bước lên nhà. Hành lang trơn láng, mặc quần tất (vì được mời nên hôm nay cô diện váy liền) lại càng khó đi.

Vừa mới bước được ba bước thì sàn gỗ đã kêu cót két.

Hình như lâu lắm rồi cô mới được nghe tiếng gỗ cọ cót két vào nhau thế này.

Bên phải hành lang có hai cánh cửa. Bên trái là cửa kéo. Lối vào chính diện không có cửa, thay vào đó là bức rèm hạt gỗ. Chắc mẩm đây là nơi cần vào nên cô cứ thế đi thẳng vào trong.

Cô rẽ tấm rèm gỗ để đi vào, làm phát ra tiếng kêu lách cách.

Ở đó là phòng ăn chung với bếp. Diện tích khoảng mười sáu mét vuông, giữa phòng là bàn ăn, các món đá được bày sẵn trên đó.

“À... Mời cô vào!” Yasuo trong cái tạp dề, vẫn quay người vào bồn rửa, nói.

“Chào anh!”

“Tôi chuẩn bị xong rồì đây, cô cứ ngồi xuống ghế đi.” Rồi anh quay lại nhìn xuống chân Maho. “Ôi...” anh nói như thì thầm. “Dép đi trong nhà.”

Anh túm vạt tạp dề lau vội tay rồi đi về phía cô, dừng lại trước mặt cô và tuột đôi dép đi trong nhà ra.

“Cô xỏ vào đi.”

“Ơ...”

Yasuo đi chân đất quay lại ngay chỗ bồn rửa. Maho lúng túng, nhìn xuống đôi dép đặt quay mũi về phía mình. Đôi dép nhựa cũ. Trên nền màu xanh in hình chú thỏ rất giống thỏ Bugs.

“Anh à, đôi dép này...”

“Nhà tôi không có khách nên chỉ có hai đôi đi trong nhà thôi. Cô cứ xỏ nó đi.”

“À...”

Vốn không thích cứ phải đưa đẩy hình thức nên Maho theo lời anh xỏ chân vào đôi dép vẫn còn ấm hơi người.

“Anh có nghe thấy tiếng chuông không?” Maho vẫn còn lăn tăn chuyện đó nên ướm hỏi.

“A... cái đó bị hỏng rồi.” Yasuo nói. “Nhà không có khách, nên tôi cứ để vậy. Nhân viên bưu điện quen rồi, lúc nào họ cũng gọi to, nên không có vấn đề gì.”

“Vậy ạ...”

Cảm thấy từng chút một có cái gì đó kỳ quặc. Nhưng dường như đó mới chính là họ... thế nhưng...

Để hộp bánh lên bàn, Maho chia bánh vào chồng đĩa đặt sẵn trên đó. Hình hoa hồng nhung in trên đĩa.

“Oài... xong rồi!” Yasuo nói rồi bưng cái đĩa gỗ rất to ra. Cô đã tưởng đó là món sa lát Caesar[2], nhưng chỉ thấy cơ man nào là bánh mì giòn, chả thấy xà lách đâu.

“Atsuo...” Anh gọi vọng vào phòng ở sâu bên trong.

“Con ra đây.” Có tiếng trả lời ngay sau đó. Rất giống giọng Yasuo, Maho cúi xuống, mỉm cười để Yasuo không thấy.

Ở vị trí chính diện với rèm gỗ còn một cánh cửa nữa, Atsuo xuất hiện từ đó.

“Ôi...” Cô bất giác kêu lên.

Atsuo giống bố như đúc. Cũng cái lưng hơi cong, cái cổ mảnh khảnh làm yết hầu nổi hẳn lên, rồi cả cặp lông mày to và rậm. Lại còn đeo kính nữa.

“Chào chị.” Atsuo nói. Cậu giữ khoảng cách trung lập, không quá thân thiết, cũng không quá lạnh lùng. Điều đó khiến cô thấy thoải mái.

“Chào em.” Cô đáp lại.

“Cái váy đó...” Atsuo nói. “Rất đẹp!”

Đến bây giờ nghĩ lại, cô vẫn thấy màn chào hỏi ban đầu này thật kỳ quặc. Atsuo khen tất cả những gì Maho có. Các bộ phận nhỏ trên cơ thể như tai, cổ chân, ngay cả cách vẽ lông mày của cô ngày hôm đó. Đôi bông tai bằng đá opal màu hồng, rồi vòng cổ bằng bạc. Cả đến đồ mặc trên người cô mới mua. Hình như trong thâm tâm cậu thực sự nghĩ nó đẹp. Cậu này chắc là không biết nịnh, cô nghĩ vậy. Đôi lúc cảm thấy ngượng ngùng, cô nói “Thẩm mỹ tôi dở lắm” để đánh trống lảng. Cậu chỉ làm vẻ mặt khó hiểu. Hình như cậu ta tự tin với mắt thẩm mỹ của mình. Đây là điểm khôi hài ở cậu.

Cô đã giật mình khi thấy Atsuo vô cùng giống bố. Nhưng rồi được mời ra phòng khách, nơi sinh hoạt chính của hai bố con, cô còn ngạc nhiên hơn nữa.

Sau khi dùng hết thức ăn trên các đĩa (hai người đàn ông mảnh khảnh như vậy mà ăn như hùm), và món bánh chuối cũng đã vào bụng rồi, Yasuo dẫn cô ra phòng khách, được ngăn với phòng ăn bằng tám cửa kéo kính mờ.

“Tôi làm việc ở đây luôn. Vì đây là nơi tôi có thể tĩnh tâm được.” Anh nói.

Cô vẫn còn nhớ, vừa mới bước vào phòng, mắt cô đã hoa lên, tay phải vịn vào khung cửa.

Sau này nghĩ lại, có lẽ lúc đó não cô truyền phản ứng xuống làm mắt lóa lên vì cùng lúc nạp quá nhiều thông tin thị giác.

Giá kệ được đóng cao chạm trần ở cả ba bức tường quanh nhà. Cái nào cũng chất đầy những vật gì đó.

Vô số màu sắc, vô số đồ lặt vặt. Nếu nhìn qua thì không thể phân biệt được. Giống như đang nhìn vào các hình vẽ trong Mạn đà la[3] vậy. Dù có căng mắt nhìn thì vẫn thấy thật nhiều chi tiết, mỗi ngăn kệ là cả một thế giới rộng lớn.

“Tạp nham và bẩn, đúng không? Tính tôi vốn khó vứt bỏ đồ nên dần dà mấy thứ linh tinh vớ vẩn cứ tích đầy vậy đó.”

“Không, sao lại vớ vẩn ạ...”

Cô ngẩng đầu nhìn Yasuo. Anh cao hơn cô khoảng hai mươi xen ti mét. Atsuo thì có lẽ sau hai mươi tuổi vẫn còn tiếp tục lớn, chẳng mấy chốc mà vượt bố. Nhìn ánh mắt thấy anh đã cho phép, cô bước lại gần cái giá trước mặt. Chỗ này có một cửa sổ cao ngang hông, nhìn ra khu vườn hoa kim ngân đang nở. Trong phòng này duy nhất có chỗ đó còn trống một khoảng không gian vuông vắn. Phần còn lại đã nhồi nhét chật kín mọi thứ “vớ vẩn”.

Đập vào mắt cô đầu tiên là các quả cầu lớn nhỏ mọi kích cỡ. Chất liệu cũng đa dạng. Cái thì bằng kim loại, trông như tấm gương phản chiếu thế giới xung quanh, cái thì bằng gỗ sồi hay thông gì đó, có vẻ cứng. Có quả bằng thủy tinh trong suốt, cũng có quả được làm từ đất nung. Có quả nhỏ bằng đầu ngón tay, lại có quầ to bằng quả bưởi.

Các khối cầu này được đặt rải rác khắp các ngăn. Chúng được đặt trên tấm nỉ hay các tấm bần để không bị lăn hoặc rơi.

Rồi còn cả đá, củi rều, các loại thảo mộc khô (có lẽ của vợ anh). Các loại chai lọ nhỏ màu xanh chàm, tiền xu nước ngoài, gương đứng nhỏ (có lẽ là đồ cổ, sau này cô đếm thấy có tới mười bảy cái), xúc xắc màu đỏ, mũi phi tiêu, áp kế, xương của con gì đó (thằn lằn hay là tắc kè?), mô hình người cao khoảng mười xen ti mét, chặn giấy bằng bạc, lịch bàn của năm 1972 (ngày mùng năm tháng Tư được khoanh màu đỏ. Là ngày gì nhỉ?), bình phun sương bằng nhựa.

Màu sắc sặc sỡ nhất vẫn là các đồ chơi nhỏ. Đồ nào cũng dễ thương giống như cái mà Yasuo đã mải miết làm ở khu bán thực phẩm dưới tầng hầm. Con vật có, phương tiện giao thông có, rồi cả các phiên bản nghệ thuật.

Trên giá cũng có cả sách, nhưng đống đồ vật quá nhiều nên khó có thể rút được quyển nào ra. Một số bìa sách lộ ra, trên đó là những dòng chữ “Thuyết lượng tử”, “Darwin”, rồi “Thần thoại Hy Lạp”...

Cô ngẩng đầu nhìn lên tầng giá trên cùng, sách ở đây cũng xếp sít nhau. Từ điển bách khoa có tranh minh họa về các loài hoa, sách dạy nấu ản, sách mẫu thiết kế, cả tiểu thuyết nữa. Từ tên truyện có thể đoán là các tác phẩm trinh thám hay khoa học viễn tưởng nước ngoài (những thể loại xa lạ với cô, có cả những cái tên như Hammett, Gilmore, Cummings, nhưng cô cũng chẳng biết tên nào cả). Có rất nhiều truyện tranh. Những cuốn thân thuộc với Maho từ nhỏ cũng có ở đây.

Ngẩng nhìn trần nhà, cô thấy mấy thứ trông như máy móc, động cơ gì đó hình thù phức tạp treo lòng thòng. Yasuo thấy Maho nhìn mấy thứ đó liền giải thích.

“Đó là phát minh của Da Vinci, tôi làm dựa theo thiết kế đấy.”

“Cái trước mặt,” anh chỉ lên trần nhà gần nhất, nói. “Là thiết kế máy bay trực thăng đầu tiên trên thế giới. Cánh của nó tôi đã đẽo từ gỗ óc chó đấy.”

Cô vừa gật đầu một cái, Yasuo đã vội chỉ ngay sang đồ vật kế bên.

“Còn kia là cái diều hình cầu. Nó đẹp đấy chứ?”

“Vâng, đẹp ạ.”

“Nó đẹp ở tính đối xứng. Ồn định và cấu tạo cũng rắt chắc.”

“Thế ạ...” Cô nói vẻ khâm phục. Nghe vậy Yasuo cười sung sướng.

“Còn bên cạnh đó là mô hình tàu lượn.”

“Trông nó như có thể bay được ấy nhỉ.”

“Bay được chứ. Nó vốn to, sải cánh bằng cả cái phòng này, có khi còn chở được cả người.”

Anh vừa nói, vừa dang rộng hai cánh tay.

“Bố con tôi thích máy bay. Khi Atsuo còn nhỏ, hai ho con hay cho mô hình bay trên quảng trường.”

“Ôi, vui thế!” Cô nói xong, thấy khuôn mặt Yasuo bỗng sáng hẳn lên.

“Lúc nào đó ba chúng ta cùng đi nhé? Tôi đang định làm một cái mô hình nhỏ hơn cái tàu lượn này. Loại có thể dùng tay phi được ấy.”

“Thế ạ?”

“Vậy thì lần sau nhất định...”

“Vâng, em rất vui.”

Bức tường bên trái từ cửa vào kệ sô pha. Có vẻ lâu năm rồi nên nhiều chỗ lún, hằn vết người ngồi. Nó bọc vải nhung, có lẽ trước đây màu xanh dương, nhưng giờ đã ngả màu.

Đằng sau sô pha cũng có cái kệ. Vì vướng sô pha nên cô không tới gần được. Ở trên đó có một thứ vô cùng hấp dẫn.

“Cô đến gần mà xem. Đứng lên sô pha ấy.”

Maho còn đang lưỡng lự thì Atsuo đứng ngay bên cạnh đã nhảy phốc một cái lên ghế. Cậu ta quỳ gối, chống tay lên lưng ghế, ghé mặt sát vào kệ.

“Đấy,” Yasuo nói. “Cứ làm như vậy đi.”

Cô nhìn Atsuo. Cậu chăm chú quan sát cái kệ, tự nhiên như ở đó chỉ có mỗi cậu. Nhưng cô biết cậu có để ý. Cậu liếc nhìn cô một thoáng. Rồi nuốt nước miếng. Yết hầu lên xuống rất rõ, trông như gai hoa hồng đâm ra từ cổ họng mảnh khảnh của cậu.

Cô nâng gấu váy lên một cách cẩn thận, chú ý sao cho không vướng vào dưới đầu gối, rồi leo lên sô pha. Cô rất sợ bị vướng gấu váy rồi ngã lăn ra. Cô không muốn phá vỡ bầu không khí này.

Lớp vải nhung trên ghế chạm trực tiếp vào đầu gối làm cô thấy nhột. Cô cũng bắt chước Atsuo, tì tay lên lưng ghế, ghé mặt nhìn vào kệ.

“Cái này là...?” Cô ngắm nó một lúc rồi quay lại nhìn Yasuo.

“Cái đó làm từ đất sét giấy đấy.” Anh nói với vẻ tự hào. “Mô hình thu nhỏ một thị trấn cổ ở đảo Malta.”

“Nó được làm rất tinh xảo...”

“Mỗi khi giải lao giữa công việc tôi lại làm một ít, mất ba tháng thì xong.”

“Thế cơ ạ,” Maho nói rồi lại quay nhìn mô hình. Một thị trấn màu trắng bao phủ sườn đồi thoai thoải. Có mái nhọn, mái tròn, có những tòa nhà cao tầng. Những ngõ phố nhỏ, những bậc thang uốn lượn, cây cầu bằng đá, tay vịn mỏng manh, rồi tới vài trăm cửa sổ. Căng mắt nhìn có thể thấy ban công được khắc rất tỉ mỉ, trên đó còn đặt cả chậu hoa. Chi tiết, chi tiết, và chi tiết.

“Em thấy mắt mình khang khác.”

“Thế à?”

“Cảm giác xa gần chăng? Kiểu như thế giới lúc thì phóng to, lúc lại thu nhỏ.”

“Não đang lạc hướng. Phản ứng bình thường đấy.”

Yasuo rời chỗ sô pha đi lại bức tường gần phía vườn.

Thấy Maho vẫn đang say sưa ngắm mô hình, anh quay lại chỗ cô.

“Nếu chỉ thế này thì sẽ là thị trấn chết. Cho nên...”

Anh chen vào giữa Maho và Atsuo, vươn tay về phía thị trấn. Trong tay là mấy viên bi nhỏ (bằng thủy tinh trong) lấy từ trên giá, anh đặt chúng phía sau thị trấn, vặn dây cót bên hông giá đỡ (âm thanh phát ra như tiếng dế kêu), nâng thanh cầm ở cạnh đó lên.

Trong nháy mắt, thị trấn như sống lại.

Các viên thủy tinh nhảy nhót trong thị trấn. Chúng chạy trên phố, trườn theo bậc cầu thang, qua cầu đá. Có viên bất thình lình bay ra từ cửa sổ ngôi nhà mái chóp. Các viên bi va vào nhau ở ngã tư, rồi lại rẽ sang các ngả đường khác nhau. Chạy xuống con dốc quanh co uốn khúc, cuối cùng tất cả tập trung về trong tòa nhà ở tầng dưới cùng của mô hình.

“Quá đỉnh!”

Maho hưng phấn, khẽ lắc lư người trên sô pha.

“Những viên thủy tinh này là cư dân sống ở đây?”

Yasuo gật đầu. “Chúng được đưa lên chỗ cao nhất bằng lực lò xo, rồi lại đổ về phía dưới thị trấn.”

“Trong ba phút,” anh nói. “Toàn bộ thị trấn này trở nên sôi động chỉ trong vòng ba phút.”

Đúng như lời anh, trong phút chốc, thị trấn trở lại yên tĩnh.

“Hay quá! Lần đầu tiên em được thấy một thứ thế này.

Anh gật đầu, vẻ mãn nguyện. “Tôi đang cùng Atsuo làm một thành phố to hơn nữa. Khi nào hoàn thành tôi sẽ cho cô xem.”

Nhìn sang bên, Atsuo đang gật đầu liên tục, mỉm cười thật giống bố.

❀ ❀ ❀

[1] Giống chó săn có nguồn gốc từ Trung Á. Thân hình cao ráo, thanh mảnh với phần mặt dài, hơi nhọn ra phía trước cùng chòm lông suôn dài trên đỉnh đầu, chảy xuống vai mềm mịn như lụa.

[2] Món sa lát kết hợp các hương vị truyền thống mang đặc trưng của nước Ý là phô mai Parmesan, xà lách Roman và dầu oliu, thêm bánh mì giòn và thịt nguội...

[3] Bức vẽ những vòng tròn Phật pháp. Hình vẽ Mạn đà la rất phức tạp, mỗi hình đại diện cho một vị thần và những ký hiệu xung quanh họ có những ý nghĩa đặc biệt mà chỉ các vị thiền sư mới có thể lý giải được.

ị Hoa Khương Quỳnh Anh —★— Bàn tay cho em ebook©MotSAch —★— TVE-4u©Hà Du . Xù Kute Xuất bản: NXB Hà Nội 2018
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.