Takayuki là một cậu bé khá hạnh phúc.
Bác Kanichi rất hiền, mẹ Michiko một năm luôn đến thăm cậu vài lần. Tuy không biết mặt cha nhưng cậu cũng không tha thiết muốn biết lắm. Từ trước đến nay cậu chưa một lần cảm thấy thiếu thốn gì. Bác Kanichi đã thay người cha đó làm tất cả mọi việc cần thiết cho cậu bé.
Nghe kể rằng không phải cậu không có cha từ lúc chào đời. Bác Kan đã kể cho cậu rất rõ về mối quan hệ giữa cha và mẹ. Tuy Takayuki bé nhỏ chưa thể lý giải được hết mọi chuyện nhưng riêng việc mình chào đời trong sự mong mỏi của cha mẹ thì cậu hiểu rất rõ. Bác Kanichi đã bao lần nhắc đi nhắc lại chuyện đó với cậu.
“Cha cháu đã vui lắm đấy!” Kanichi nói.
“Còn khóc cơ đấy!”
“Cha cháu ấy ạ?”
“Ừ, cha cháu ấy. Khi bác nói rằng Michiko đã mang thai, cha cháu ban đầu giật mình sửng sốt lắm. Sau đó đột nhiên bác thấy cha cháu nhăn mặt, cứ tưởng làm sao ai ngờ òa lên khóc.”
“Òa khóc ạ?”
“Đúng thế đấy!”
“Bởi vì vui mừng ạ?”
“Tất nhiên rồi. Khóc vì sung sướng ấy.”
Người biết tin Michiko mang thai trước tiên là anh trai Kanichi của cô.
Kanichi sau khi tốt nghiệp trường trung học công nghiệp ở quê đã lập tức ra thị trấn đi làm ở một nhà máy sơn nhỏ. Tuy nhà máy quy mô chỉ vẻn vẹn chưa tới mười nhân công nhưng cũng bởi thời điểm đó kinh tế toàn nước Nhật đang phát triển nên nguồn vốn nhiều hơn so với mọi người hình dung.
Michiko đến thị trấn sau anh trai năm năm. Mùa xuân năm ấy cô mười tám tuổi. Cô sống cùng anh trai và làm nhân viên văn phòng tại công ty vận tải.
Kanichi vốn nghiêm túc và có trách nhiệm cao nên luôn để mắt đến em gái thay bố mẹ mình. Thế nhưng quản lý toàn diện cô gái tuổi đôi mươi là điều rất khó. Khó đến mức có thể nói trắng ra là “không thể” thì đúng hơn. Chỉ trong một thoáng Kanichi đánh mắt sang bên phải, việc ấy đã diễn ra ở góc bên trái. Đứa em gái vừa mới đây còn trinh nguyên (tuy không chắc chắn nhưng có lẽ là như vậy) thoắt cái đã trở thành sản phụ. Kanichi thất vọng ghê gớm. Anh vừa thấy có lỗi với phụ huynh vừa khổ tâm cho em gái. Anh như trong tâm trạng của một bảo mẫu không thể bảo vệ đứa trẻ còn khờ dại trước tai nạn.
Em gái anh rất bấn loạn. Có vẻ nằm mơ nó cũng không nghĩ rằng mình sẽ có thai. Trong cái vẻ hoang mang ấy lại còn có gì đó như hơi xúc động. Phải chăng sự chủ quan khinh suất như vậy là nguyên nhân chính khiến con người có mặt đầy rẫy trên hành tinh này?
Tuy vẫn còn hoang mang nhưng em gái anh đã quyết tâm sẽ sinh đứa bé. Song việc người đàn ông kia hoàn toàn không có tiềm lực kinh tế làm cô thấy bất an. Không những thế, có thể áp lực nặng nề trước việc trở thành bố sẽ khiến anh ta rời bỏ cô. Chính vì vậy, cô đã trao đổi với anh trai mình trước.
Kanichi sau một hồi nói chuyện với em gái (vì anh hoàn toàn không phải là người có uy quyền hay độc đoán nên ngay từ đầu đã dự tính sẽ tôn trọng tuyệt đối ý kiến của em), đã đưa ra kết luận rằng trước tiên phải cho người đàn ông kia biết về cái thai. Tùy vào kết quả rồi mới tính tiếp. Để gã không thoái thác Kanichi sẽ đi cùng và làm chứng về phát ngôn của gã. Em gái Kanichi cũng mong như vậy.
Cuối tuần, đến dãy nhà tập thể là một gã thanh niên cao nhẳng gầy guộc có khuôn mặt còn non tơ hơn cả em gái Kanichi (Kanichi đã được nghe em gái nói từ trước rằng gã trai thực ra đã hai mươi tuổi). Gã để tóc mái dài đến tận cằm, nhìn cuộc đời từ một khoảng hở hẹp. Gã mặc áo phông với chiếc quần bò đã cũ sờn. Trên ngực áo là dòng chữ “LOVE & PEACE”. Chân gá đi đôi dép nhựa.
Vừa nhìn thấy dáng điệu ấy, Kanichi thoáng nản chí. Nó cho anh cảm giác gã trai không phải là người hiểu chuyện. Gã trông như thể đang sợ hãi một cái gì đó nhưng cũng khiến ta cảm thấy thực ra đó chỉ là dáng vẻ thường nhật của gã.
Sự tồn tại của chính gã có cái gì đó bạc nhược, không thể nhìn ra chút năng lực sinh sôi. Gã mang đến ấn tượng về một động vật ăn cỏ thánh thiện mới chào đời chưa được bao lâu.
Gã trai vẫn chưa biết lý do thật sự của việc bị gọi đến nhà (gã chỉ nghĩ đơn giản là đến ra mắt anh trai của người yêu). Kanichi gạt bỏ ngay ý định kết thân kiểu nồng ấm tình người. Làm sao có thể nảy sinh tình cảm cũng như thiện chí với một con người rõ ràng khác hẳn về bần chất so với mình cho được?
Anh nhanh chóng đến mức đường đột báo cho gã trai em gái mình đang mang thai, và chuẩn bị sẵn tâm lý đối phó với một sự kích động nào đó. Phản ứng dễ hình dung nhất có lẽ là không có phản ứng gì. Nếu không phải vậy chắc sẽ là câu trả lời mang tính nghĩa vụ khô khốc không cảm xúc, “Tôi hiểu rồi. Giờ anh muốn tôi phải làm gì?”
Vì thế Kanichi đã rất ngạc nhiên khi gã trai đột nhiên òa khóc. Anh không thể lý giải ngay tại sao gã lại khóc như vậy. Anh nhìn sang em gái nhưng chính nó cũng đang rất ngạc nhiên. Hai đứa mới chỉ hẹn hò yêu đương độ ba tháng. Có lẽ em gái anh cũng không hiểu rõ gã trai là người như thế nào. Quan hệ xác thịt chắc chỉ như một kiểu chào hỏi. Ấy vậy mà một đứa trẻ lại sắp thành hình.
“Em vui quá.” Gã trai nói. Giọng nói mảnh nghe như giọng mũi. “Em sắp có con.”
Kanichi ngỡ ngàng bởi những gì nghe thấy. Anh chỉ có thể thấy rằng gã trai thiếu trầm trọng đầu óc thực tế. Đấy là lời của những con người mắt đang mở mà vẫn như ở trong mơ. Thông thường một thằng con trai vừa sang tuổi hai mươi, nếu biết chuyện mình chỉ mới quan hệ theo kiểu chào hỏi mà đã làm con nhà người ta có thai thì sẽ phải tính cách trốn bằng được cái trách nhiệm ấy mới phải.
“Cậu định thế nào?” Kanichi thử hỏi. Gã trai lập tức trả lời, “Em sẽ cưới Michiko. Hai đứa em sẽ nuôi nấng đứa trẻ.” Có thể nói đó là những lời của một con người cực kỳ tử tế. Thế nhưng, Kanichi thấy bất an. Chú mày có thật sự hiểu vấn đề không? Chú mày vừa mới hứa hẹn sẽ cùng một người con gái, vốn dĩ chưa hiểu rõ nhau lắm, dành trọn cuộc đời này chăm sóc đứa trẻ sắp ra đời cho đến khi nó trưởng thành đấy?
Kanichi ở đây để làm chứng cho những lời gã trai nói, nhưng một khi gã còn không hiểu hết ý nghĩa những lời mình nói ra thì sự làm chứng ấy phỏng có ích gì?
Gã trai nhìn chằm chằm xuống bụng dưới của người yêu bằng đôi mắt ướt.
Cuối cùng người đưa ra kết luận là em gái Kanichi. Chắc chắn con bé cũng có cùng nghi vấn giống anh, nhưng hình như nó đã thành công trong việc tự huyễn hoặc mình. Con bé ôm lấy người chồng tương lai và hôn gã ta một cái thật cảm động.
“Cảm ơn anh.” Nó nói. “Em sẽ sinh cho anh một em bé thật tuyệt vời.”
Lời nói đó đã trở thành sự thật. Chỉ riêng lời nói đó thôi.
Hai vợ chồng thuê một căn phòng trọ tối mờ tồi tàn và sống ở đó chờ ngày đứa bé ra đời. Quê của gã trai ở hòn đảo hay bán đảo gì đó tận phía Bắc xa xôi, gã hầu như không còn liên lạc gì với cha mẹ. Cha mẹ Kanichi tuy cố tỏ ra thông cảm với sự đã rồi nhưng cũng không nhiệt tình can thiệp. Đối phó với một cô con gái mang thai quá sớm là việc vượt ngoài khả năng của những người suốt đời làm nông như họ. Họ chọn phương án phó mặc toàn bộ quyền hành cho Kanichi và im lìm quan sát từ xa.
Gã trai đang xin bảo lưu tại trường đại học. Theo như gã nói thì do “bất đồng ý kiến không thể hàn gắn được” với người cha nên bị ngừng chu cấp tiền ăn học. Kanichi tự nhiên có cảm giác thông cảm với cha của gã.
Gã trai làm nghề hướng dẫn viên chui cho khách du lịch ngoại quốc bằng vốn tiếng Anh được học tại trường đại học. Vì thu nhập không ổn định nên đương nhiên cuộc sống rất khó khăn. Em gái Kanichi phải làm việc ở công ty vận tải đến tận tháng lâm bồn.
Đứa bé ra đời muộn hơn ba tuần so với dự kiến. Một bé trai mạnh khỏe nặng tới bốn cân. Đứa bé hiếu thảo hầu như không sốt, nó cũng chẳng đòi hỏi nguồn dinh dưỡng nào khác ngoài sữa mẹ. Có thể nói là một đứa trẻ dễ nuôi.
Kể từ khi em gái bận trông con không đi làm được, Kanichi lén lút dúi tiền cho nó.
“Tiền này để dùng cho thằng bé đấy nhé.”
Cô em gái gật đầu cười như thể đang chiêm bao trước lời Kanichi nói, nhưng thực tế số tiền ấy được dùng để chi cho những sở thích của gã trai là chính. Những cuốn sách triết học mà Kanichi hoàn toàn không hiểu hay những đĩa nhạc của các ban nhạc rock vừa giật đùng đùng vừa xướng lên những âm thanh chói tai.
Cuộc sống với gã trai kết thúc chỉ sau chín tháng. Gă để lại bức thư rồi biến mất.
Bức thư viết bằng bút chì HB trên mặt sau tờ giấy tuyển người có nội dung như sau:
“Anh đi đây một chút nhé. Anh nghe một ông khách người Anh nói về vụ này hay lắm. Nghe đâu có một loài đông trùng hạ thảo quý hiếm ở vùng núi châu Á xa kia. Ông ta nói loài ấy sẽ bán được giá lắm! Ông ta (tự giới thiệu là giáo sư đại học tại nước của mình) muốn đi tìm nó, đang cần phiên dịch nên anh đã xin ông ta đưa anh đi cùng. Tuy anh không nói được tiếng Trung Quốc hay tiếng Tây Tạng nhưng chắc sẽ ổn cả thôi. Đằng nào thì khi đến đấy ông ta cũng cần người phụ giúp. Khi anh trở về chúng ta sẽ giàu có lắm. Sẽ có thể mua lụa là để may quần áo cho Taka nhà mình nữa. Em cứ vui vẻ chờ anh về nhé!”
Em gái Kanichi đã thật sự khấp khởi chờ đợi, nhưng chỉ chưa đầy một tuần, nỗi bất an trào lên nghẹn lồng ngực. Nghĩ cho kỹ câu chuyện của gã trai có vẻ dễ dàng đến đáng ngờ. Châu Á xa xôi thực chất là nơi nào? Gã ta nói là tiếng Trung Quốc hay tiếng Tây Tạng gì đó, nhưng mà điểm đến cuối cùng có thể là một nơi rừng thiêng nước độc nào đó không biết chừng. Cái con người yếu ớt và luôn luôn lơ đãng ấy không thể nào nguyên vẹn lành lặn tại nơi đáng sợ như vậy. Quan trọng nhất là anh ta viết rằng “đi đây một chút” nhưng “một chút” đó thực chất là bao lâu?
Cô cùng anh trai trước mắt thử chờ một tháng. Thế nhưng người chồng không trở về, cũng chẳng có điện thoại hay thư từ gì. Kanichi thử liên lạc về nhà cha mẹ đẻ của gã nhưng người cha hoàn toàn không quan tâm gì, chỉ nói hắt ra là chúng tôi không biết cái thằng con trai thứ ba vô dụng ấy ở đâu.
Họ cũng đã trình báo cảnh sát, nhưng cảnh sát có vẻ cũng không hứng thú gì với hành tung của gã.
Mọi người, ngoài hai anh em, đã bắt đầu quên sự tồn tại của gã trai. Kanichi cố gắng sử dụng mối quen biết ít ỏi để thu thập thông tin nhưng rất nhiều lần anh phải đầu hàng, anh thấy như mình đang đi tìm một con thú chỉ tồn tại trong thần thoại.
Nửa năm trôi qua, cô em gái trả lại căn phòng trọ và quay về khu nhà tập thể với Kanichi.
“Kan-chan.” Takayuki gọi. Vì mẹ nó gọi anh trai như thế nên thằng bé học theo. “Bế cháu đi!”
Kanichi bế đứa cháu nhỏ bé lên. Ký ức bế bổng đứa em gái ngày còn nhỏ dội về. Takayuki có mùi hương như Michiko vậy.
“Đi tơi.” Takayuki nói.
Kanichi bế nguyên cháu trên tay, mở cửa sổ bước ra ngoài hiên. Ở đó có một khu vườn nhỏ, bụi trúc lan rộng sau hàng rào tre. Từ trong bụi trúc vươn ra một cây sồi, nó cao gần gấp đôi cái cột để phơi quần áo.
Takayuki hắt xì nhẹ. Vì nắng chói quá chăng? Kanichi rút khăn tay từ túi quần ra lau mũi cho cháu.
“Chúng ta cứ bình tĩnh chờ thôi.”
Kanichi nói với em gái đang dỡ đồ ở trong phòng.
“Hai mẹ con cứ ở đây chừng nào cũng được.”
Mới đó mà thoáng chốc đã một năm trôi qua. Rồi cũng nhanh như vậy ba năm qua đi, cô em gái thôi chờ đợi và bắt đầu hẹn hò trở lại. Cô đã trở nên thận trọng hơn qua ngần ấy năm, giờ đã biết yêu cầu bạn trai có biện pháp tránh thai tử tế. Dần dà nhẹ gánh hơn nên cô đi chơi với trai đến tận khuya muộn, thỉnh thoảng còn ngủ hẳn ở ngoài nữa. Takayuki là một đứa trẻ rất dễ nuôi, vì ban ngày cậu bé đi nhà trẻ nên mẹ nó có vắng nhà cũng không gây vất vả cho Kanichi lắm.
Kanichi yêu đứa cháu bằng cả trái tim. Việc chăm nom nó khiến anh thấy vui hơn cả rượu chè hay cờ bạc. Sau khi vai trò người giám hộ của Takayuki được chính thức chuyển từ Michiko sang Kanichi, anh hầu như không còn uống rượu nữa. Anh cũng hẹn hò với vài phụ nữ nhưng đều không sâu sắc, hầu hết anh luôn để tâm sao cho thời gian ở nhà thật nhiều.
Sau khi Takayuki lên bốn được ít lâu, Michiko, vốn đôi khi vẫn bỏ nhà đi ngủ lang, đã có người yêu mới. Những người tình trước đây của cô toàn là các gã trai trông yếu ớt, tựa như một phiên bản của cha Takayuki, tuy nhiên lần này là một anh chàng điều hành công ty xây dựng. Công ty chỉ có ba người. Nhưng nó là một công ty trách nhiệm hữu hạn tử tế với số vốn năm trăm nghìn yên.
Michiko say mê anh chàng. Sự dày lên của những lần vắng nhà tỷ lệ thuận với sự nghiêm túc trong mối quan hệ này của cô.
“Con không thích mẹ đánh son.”
Gần đây, cứ mỗi lần mẹ trang điểm là Takayuki lại thốt lên câu ấy. Những ngày mẹ đánh son đỏ sẫm thường là ngày mẹ ngủ bên ngoài. Cô ôm con trai rồi nói với giọng nựng nịu.
“Con chịu khó một tẹo nhé! Mẹ làm thế này để tìm cha mới cho con mà. Con cũng muốn có cha đúng không?”
Hầu như chưa bao giờ Takayuki mong có cha. Chỉ cần có Kanichi là đủ. Nếu tự dưng có thêm một người đàn ông nữa chăm sóc cho mình có khi thằng bé lại thấy khổ sở. Takayuki nhìn mẹ, không rõ nó nghĩ gì nhưng mẹ nó coi đấy là câu trả lời khẳng định cho câu hỏi của mình.
Chẳng biết may hay không may, người tình mới của mẹ nó ghét trẻ con. Anh ta là một thanh niên trẻ tràn trề năng lượng chưa đến ba mươi tuổi, lần nào ở bên Michiko cũng đều đòi hỏi rất nồng nhiệt. Những lúc như thế trẻ con thật phiền phức. Anh ta không thích Michiko dẫn con theo.
Lần yêu đương này có vẻ nghiêm túc. Dường như họ hợp với nhau ở nhiều điểm. Michiko có cảm giác như con thuyền nhỏ được neo vào một cái cọc lớn. Đây là lần đầu tiên trong đời. Cô bị hút từ phía sau. Và một khi đã bị chạm vào thì không rời ra được.
Càng ngày số lần ngủ bên ngoài của cô càng tăng lên. Cô vắng nhà vào cuối tuần kéo dài đến thứ Hai tuần sau, sau đó kéo sang thứ Ba rồi sang thứ Tư. Đến tầm đó thì mọi việc tiếp sau diễn ra rất nhanh chóng. Dần dà cô sống hẳn ở phòng của người yêu. Khu nhà tập thể trở thành nơi cô thỉnh thoảng ghé về thăm.
Lại một lần nữa Kanichi ở vào thế bị động. Tuy anh ủng hộ em gái có người yêu mới nhưng nếu em mình quên mất nó là mẹ của Takayuki thì thật gay go. Trước hết phải làm rõ với nó điều đó. Cái tính thiếu uy quyền buộc Kanichi lựa chọn thái độ mềm mỏng, nhưng khi anh nhận ra thì mọi sự đã quá muộn.
“Thằng Taka buồn đấy!”
Vì không giỏi chỉ đạo người khác nên Kanichi chọn cách đánh vào tình thương hay cảm giác tội lỗi, nhưng em gái anh phản ứng nhẹ bẫng.
“Không sao đâu.” Cô em nói.
“Có anh Kan là đủ với thằng bé rồi. Nó chẳng bám anh hơn hẳn em đấy thôi?”
Vì quả đúng là như vậy nên anh không có gì để nói lại.
Vậy là Kanichi không chỉ thay thế người cha mà còn gánh vác cả vai trò của người mẹ. Một con người liệu có thể cho đi tình thương của tận hai người hay không? Có thể không bằng những cặp cha mẹ dốc toàn tâm toàn lực để nuôi con, nhưng có lẽ anh cũng không hề thua kém khi phải so với những bậc phụ huynh nuôi con một cách chểnh mảng. Cái tương lai đó cũng không đến nỗi tệ lắm. Từ nhỏ anh đã quen chăm em gái, thậm chí cả nuôi gà anh cũng làm rất tốt. Tuy anh biết rằng mình có xu hướng bao bọc quá mức và hay nuông chiều (Kanichi không giỏi chuyện trách cứ hay ép buộc ai đó, chính vì vậy cô em gái đă lớn lên với tính cách khá ích kỷ), nhưng ngay cả điều đó cũng không hoàn toàn là điều xấu. Chỉ cần tin vào năng lực vốn có của đứa trẻ là được. Vì Takayuki không giống Michiko (nghĩ đến đây Kanichi lại hình dung ra khuôn mặt của người cha Takayuki rồi thấy lòng đột nhiên hơi chùng xuống).
Thật khéo là nhà trẻ lại nằm giữa nhà máy và khu tập thể. Sau khi xong việc anh vội vã rửa tay (rửa sạch dầu mỡ bằng loại xà phòng dùng cho công nghiệp tựa như giấy nhám), thay quần áo thường phục rồi đạp xe di. Anh dừng ở phố mua sắm trên trục đường về để mua đồ nấu bữa tối, chất hết lên giỏ xe phía trước rồi lại tất tả phóng đi. Sau khi đón Takayuki đang chờ ở trước cửa nhà trẻ, anh vươn người đạp từng nhịp để vượt qua con dốc thật dài cho đến khi nhìn thấy dãy nhà tập thể ở phía sau hàng cây tùng.
Trong khi Takayuki xem hoạt hình trên ti vi thì Kanichi nấu nướng, hai bác cháu ngồi bên chiếc bàn thấp chân rồi cùng ăn bữa tối. Kanichi thích ngắm Takayuki khi ăn. Takayuki là một đứa trẻ gầy gò nhưng ăn không thua gì người lớn. Cũng có lúc Kanichi cảm thấy ngạc nhiên, không hiểu thức ăn sẽ được chứa vào đâu trong cái cơ thể nhỏ bé ấy.
“Ngon bác nhỉ!”
Takayuki luôn nói như vậy. Thằng bé cho thấy với nó ăn uống là một việc vô cùng thích thú. Lồng ngực của Kanichi như có thứ gì đó ấm nóng dâng lên tràn ngập.
Chim mẹ khi bảo vệ chim con cũng có cảm xúc thế này chăng?
Hạnh phúc lan rộng khắp không gian nhỏ chưa đầy chục mét vuông.
“Cháu ăn cả phần của bác nhé?”
Mỗi khi quá xúc động Kanichi lại thốt ra câu ấy. Nhưng lần nào Takayuki cũng rất dứt khoát.
“Kan-chan, bác ghét món cá này à?”
“Không.”
“Thế thì bác tự ăn đi. Vì nó ngon lắm ấy!”
“Ừ nhỉ!”
Sau màn ăn vào là đến việc cho ra. Sau khi ăn khoảng ba mươi phút, Takayuki ngọ nguậy, nó bắt đầu không ngồi yên được.
“Cháu muốn ị à?”
“Vâng.” Takayuki gật đầu có chút ngập ngừng.
Takayuki sợ cái nhà vệ sinh của khu tập thể. Nó là dạng cầu tõm, gió lạnh từ phía dưới thổi hắt lên. Kể từ đợt mới đến ở đây và bị rơi dép xuống bể phốt, thằng bé không dùng cái nhà vệ sinh ấy nữa.
Từ đó cái xô thiếc trở thành cái bô cho thằng bé.
Bình thường cái xô được đặt ở góc nhà vệ sinh, sau khi mang vào phòng và lót kín giấy báo cũ xuống đáy là đã thành nhà vệ sinh tiện dụng. Takayuki vặn vẹo cởi cùng lúc cả quần dài và quần lót, sau khi cởi truồng nó giạng chân sang hai bên cái xô và hạ lưng xuống. Rồi nó đặt tay lên vai Kanichi đang khom người phía trước, mặt nó nhăn lại ra sức rặn. Cái dáng điệu nghiêm túc dồn lực xuống bụng dưới của thằng cháu rất ngộ nghĩnh, lúc nào cũng khiến Kanichi phì cười.
“Nào, cố lên, một phát nữa thôi!”
Thường thì thao tác này nhanh chóng chấm dứt. Takayuki vốn ăn nhiều nên cũng xây được một núi tương xứng trên lớp báo cũ. Lúc nào Kanichi cũng quan sát thật kỹ sản phẩm. Thông thường Takayuki khỏe mạnh, nhưng không được phép chủ quan. Thể trạng của lũ trẻ thường thay đổi đột ngột. Có thể độ cứng, màu sắc và mùi sẽ cho biết sớm những biến đổi đó.
“Được không bác?”
Takayuki hỏi người bác đang nhìn đăm đăm vào đáy cái xô.
“OK. Không vấn đề gì.”
Takayuki thở phào, nụ cười nở trên mặt. Kanichi dùng giấy đã vò kỹ chùi đít cho thằng cháu, phát một cái “tét” vào bờ mông nhỏ còn nguyên cái bớt xanh.
“OK, xong xuôi rồi. Cháu mặc quần vào đi.”
Cũng có khi việc này kéo dài rất lâu. Đi táo có thể dẫn đến phát sốt nên hai bác cháu đều rất cố gắng.
Trước mắt Kanichi là khuôn mặt rặn đến đỏ lựng của Takayuki. Trên trán thằng bé lấm tấm cả mồ hôi.
“Thế nào rồi?”
“Ư... ư...” Takayuki rên rỉ và lắc đầu. Kanichi lật vạt áo thằng cháu lên xoa vào cái bụng phình tướng của thằng bé. Xoa thật chậm như vẽ những hình tròn.
“Đây là phép màu đấy! Bây giờ, cục ị trong bụng Taka đang dần dần đi xuống. Nó sắp đến lỗ đít rồi.”
Takayuki nhăn đến rúm ró khuôn mặt, dồn hết lực vào bụng dưới. Lỗ mũi nó nở ra, có thể nhìn thấy mảng da mỏng màu hồng trong hốc mũi. Kanichi yêu thương đến cả phần da mỏng manh ấy.
“Iiiii”, một tiếng rít không thành lời vọng ra từ cổ họng, người Takayuki cứng đơ.
“Cạch”, tiếng động vang lên, Kanichi nhìn vào và thấy một cục tựa như cục than đá ở dưới đáy.
“Phù.” Takayuki thở ra một hơi dài.
“Ừ, ra được rồi này.”
Kanichi nói với thằng cháu đang đờ người ra sau khi vừa hoàn thành xong một công việc lớn.
“Không thu hoạch được mẻ lớn, nhưng không đến mức trắng tay là tốt rồi!”
Từ đầu hè đến mùa thu, hai bác cháu thường tắm ở ngoài vườn.
Thời khắc chiều tà khi những con dơi bay rập rờn, Takayuki vừa nhìn lên bầu trời bắt đầu thẫm lại, vừa ngâm người trong thau nhôm để tắm sạch bụi bẩn của một ngày. Quanh chiếc thau đặt rất nhiều hương muỗi vì lũ muỗi thường ghé thăm. Da của Takayuki rất nhạy cảm, chỗ bị đốt có thể sưng tấy lên bằng cái màn thầu. Trong làn khói hương mù mịt, Kanichi xoa xà phòng vào khản rồi kì cọ khắp người cho Takayuki. Da trẻ con láng mịn đến kinh ngạc. Kanichi nhớ lại những lúc tắm cho em gái ngày xưa. Cơ địa da của hai mẹ con rất giống nhau. Láng bóng như sứ, trơn tuột trong nước như thể lá khoai. Takayuki đứng giữa cái thau với chiếc mũ gội chụp trên đầu trông tựa thần tình yêu Cupid sinh ra từ đám bọt xà phòng.
Cũng có khi mặt trời lặn hẳn tối sầm. Những lúc ấy Kanichi vừa kì cọ cho Takayuki vừa chỉ cho cháu tên các vì sao. Ngôi làng ở quê nhà có nhiều sao gấp mấy lần thế này. Bầu trời đêm mùa đông có nhiều sao đến mức rùng mình. Vì thế mà anh muốn biết tên các vì sao. Anh nghĩ nếu là vì sao đã biết tên thì anh sẽ không sợ nữa.
“Vì cháu thuộc chòm sao Xử Nữ nên ở đằng kia kìa.”
Vừa nói Kanichi vừa chỉ vào bầu trời phía Tây Nam.
“Cứ nhìn kỹ là sẽ tìm ra thôi. Bác là chòm sao Thiên Bình ở bên cạnh.”
Takayuki vừa dụi mắt vừa nhìn lên bầu trời.
“Cháu xem, ở đằng kia có thể thấy sao Mộc. Đó là một hành tinh lớn lắm đấy!”
“Lớn đến thế nào cơ?”
“Đường kính của nó lớn gấp mười mấy lần so với hành tinh mà Taka và bác đang sống đây.”
“Thế là lớn lắm ạ?”
“Ừ, lớn lắm! Cho dù Taka có đi bộ cả ngày thì cũng phải mất mười, hai mươi năm mới đi hết một vòng của nó đấy.”
“Thế thì tốn nhiều giày lắm nhỉ?”
“Đúng rồi. Phải tốn đến mấy chục đôi giày ấy.”
Cũng có khi khu vườn nhỏ trở thành tiệm cắt tóc.
Kanichi trải giấy báo xuống nền đất, đặt chiếc ghế xếp lên trên rồi để Takayuki ngồi vào đó. Anh mặc ngược chiếc áo sơ mi trắng cũ của mình vào người thằng bé, quấn quanh cổ nó chiếc khăn mặt. Thế là đã chuẩn bị xong. Vì không có kéo cắt tóc chuyên dụng nên anh dùng cái kéo cắt vải thô cắt xoèn xoẹt một lượt. Sản phẩm chỉ tương xứng với mức độ nghiệp dư đó. Chỗ cần phủ tóc lên lại lộ ra trống hoác, chỗ cần cắt đi cho thoáng lại còn quá nhiều tóc. Thế nhưng chẳng còn cách nào khác. Tay Kanichi đã quen với việc sắp xếp các thùng phụ tùng ô tô hay xe máy lên bàn sơn mất rồi. Với bàn tay ấy những lọn tóc của Takayuki là cái gì đó quá mỏng manh.
Hơn nữa, chưa lần nào Takayuki phàn nàn về mái tóc mới được cắt. Thằng bé vẫn nhất quán thái độ không quan tâm đến những thứ mình không tự nhìn thấy được. Nó là một thằng bé rất ung dung tự tại.
Trong vườn có rất nhiều hoa cỏ. Hầu hết đều do Takayuki gieo hạt và chăm sóc.
Takayuki thích thực vật. Michiko có vẻ được nuôi dưỡng trong môi trường thiên nhiên quá đậm đặc nên ngược lại chẳng mấy hứng thú với mấy thứ ấy. Có thể trái tim yêu thương cây cỏ của Takayuki được thừa hưởng từ người cha. Gã trai ấy xem chừng có vẻ yêu hoa lắm.
Vào mùa xuân, một nửa khu vườn được bao phủ bởi hoa chi anh. Takayuki nằm bò xuống, ghé mắt sát mặt đất và ngắm nghía không biết chán.
“Cháu nhìn thấy cái gì vậy?”
Kanichi hỏi, Takayuki ngoảnh lại với vẻ rất ôn hòa. “Cháu thấy rừng. Một khu rừng rất rộng. Khu rừng tối tăm đáng sợ. Trong đó có chú kiến đang đi bộ. Nó đi mua sắm ạ. Có cả châu chấu nữa, nó nhảy tanh tách.”
“Cháu thích ngắm thế này lắm à?”
“Vâng thích lắm ạ. Nên cháu cứ ngắm mãi thôi.”
“Ừ được thôi. Khi nào có cơm bác sẽ gọi nhé. Khi ấy cháu phải vào nhà đấy!”
“Vâng.”
Việc nuôi nấng thằng bé diễn ra khá thuận lợi.
Takayuki có khuôn mặt rất giống mẹ Michiko. Hàng lông mày dài, đôi mắt sẫm có lòng đen như muốn chờm lên cả viền mắt, gò má trắng mềm mại, đôi môi màu hồng đào tuy nhỏ nhưng bờ môi đầy đặn.
Thằng bé lớn lên thành một đứa trẻ rất hiền hòa. Nó thật thà, hiểu chuyện. Lúc nào nó cũng có vẻ lơ đãng, nhưng điều ấy thì cũng không trách được. Vì bố hay mẹ nó cũng đều có đặc điểm như thế mà. Một dạng thú ăn cỏ. Nó cho cảm giác lúc nào cũng đang nhẩn nha nhai lại bó cỏ đã gặm trong mồm. Michiko có cách nói chuyện chậm rãi đến đáng sợ (có vẻ như trong mắt lũ đàn ông thì đó là một nét cuốn hút), gã trai cha của thằng bé thì cho ta cảm giác gã có thể ngắm mưa liên tục suốt mấy giờ đồng hồ.
Takayuki cũng nói năng chậm rãi. Nó nói kiểu nhẩn nha, cuối câu như kéo theo một sợi chỉ. Kiểu nói đó của thằng bé rất đáng yêu, nhưng cũng mang lại cảm giác hơi ngông ngốc. Kanichi cũng không biết sự thực là thế nào.
Lúc nào nó cũng thò lò mũi dãi, như thế là sao nhỉ? Có cái gì đó trông nhếch nhác ở thằng bé. Có thể chỉ là viêm mũi thông thường thôi nhưng sao thằng bé không tự nhận ra rằng nước mũi đang thòng lòng nhỉ? Nó còn đi giày trái, thế là thế nào? Nó thích vẽ nhưng lúc nào cũng vẽ người bắt đầu từ mũi chân. Cũng có khi nó viết chữ ngược. Thư nó viết ở nhà trẻ thường ghi là “Gửi Kan-chan”.
Kanichi cảm thấy bất an nên có lần đã thử hỏi cô giáo ở nhà trẻ.
“Thằng Taka có chơi được với các bạn khác không cô? Vì nó lành quá nên tôi hơi lo không biết nó có chậm phát triển không.”
“Không sao đâu ạ.” Cô giáo tầm tuổi Kanichi trả lời. Người phụ nữ nhỏ bé mang đến cảm giác sạch sẽ. Kanichi thấy hơi vững tâm hơn.
“Cũng có không ít những em như vậy. Không phải em ấy chậm phát triển đâu. Mà cho dù bây giờ có là chậm thì một lúc nào đó em ấy sẽ đuổi kịp các bạn. Em ấy chơi với các bạn vui lắm đấy.”
“Thế ạ.” Kanichi nói. “Nếu vậy thì tốt quá!”
Đúng là Takayuki có chơi trong nhóm bọn trẻ. Những người bạn giống nó. Những động vật án cỏ thiếu cảnh giác. Ừ, nếu ở trong nhóm đó thì quả đúng là nó sẽ chơi được tốt.