Cứ như vậy, lại một vài thời khắc giao mùa nữa trôi qua khu nhà tập thể.
Nhân dịp cậu con trai lớn lên cấp hai, gia đình người thợ in cũng chuyển đi. Sau nửa năm căn phòng bị bỏ trống có một bà lão bơ vơ dọn vào ở. Khu nhà không còn bóng dáng trẻ con trở nên yên tĩnh đến rợn người. Đôi khi có tiếng nhạc từ hộp nhạc phát ra, nhưng sau khi những thanh âm ấy bị gió thổi tắt thì chỉ còn sự u tịch đọng lại. Những người sống ở đó trao đổi với nhau bằng những lời thầm thì, đôi khi lọt ra tiếng cười thật e dè.