Cận Kề Tổ Ấm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 73 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 14
Chương 14

❊ ❊ ❊

Không còn nghi ngờ gì về việc Leah Battles là một luật sư quân sự vào buổi chiều thứ Sáu khi Tracy theo Kins đi vào phòng xử án chật chội của quận ở tầng một của Nhà tù quận King. Battles ngồi ở hàng đầu tiên, lộng lẫy trong bộ lễ phục màu xanh lam của Hải quân với hai sọc vàng ở cổ tay áo và một miếng đắp có hình những ô vuông nhiều màu sắc trên túi áo ngực trái. Cô đã búi tóc gọn gàng sau gáy. Trên đùi cô, cô cầm một cái mũ trắng với lưỡi trai màu xanh lam, viền vàng, gắn hình một con đại bàng ở đằng trước. Ngồi bên cạnh Battles là một sĩ quan Hải quân khác, một người đàn ông đứng tuổi hơn cũng mặc lễ phục màu xanh lam.

“Có vẻ như họ muốn nhảy vào vụ này.” Kins nói. “Tôi đoán Hải quân đang giành quyền xét xử?”

Tracy gật đầu thất vọng. “Có vẻ như vậy.”

“Cô nghĩ gia đình cậu bé sẽ đón nhận chuyện này thế nào?”

“Tôi không biết. Họ đã tỏ ra dè dặt về cuộc tố tụng, và tôi nghĩ chuyện này sẽ chẳng giúp cải thiện được thái độ của họ.”

Trejo sẽ chưa bị buộc tội chính thức vào chiều nay. Mục đích duy nhất của phiên tòa đầu tiên này là để thẩm phán quyết định xem liệu có đầy đủ bằng chứng để tin rằng bị cáo đã phạm tội không. Nếu có, Trejo sẽ bị tạm giam trong khoảng hai tuần để chờ phiên tòa luận tội và quyết định của thẩm phán về số tiền bảo lãnh mà anh ta phải nộp. Sự trì hoãn này sẽ cho Tracy và Kins thời gian để thu thập bằng chứng, văn phòng công tố sẽ dựa vào các bằng chứng đó để đưa ra các cáo buộc. Sự hiện diện của các sĩ quan Hải quân mặc lễ phục quân nhân khiến Tracy cực kỳ nghi ngờ về khả năng đó.

Mặc dù mục đích của phiên tòa đầu tiên tương đôi vô thưởng vô phạt nhưng hai hàng ghế đều kín người và đằng sau còn nhiều người nữa đang đứng, hầu như tất cả đều là người Mỹ gốc Phi - bạn bè và thân nhân của gia đình Miller. Tracy mừng rỡ khi thấy Shaniqua Miller trong số họ. Cô ta đứng cạnh mẹ mình và một người đại diện đến từ Đơn vị Hỗ trợ Nạn nhân. Họ đang nghe Rick Cerrabone nói gì đó. Shaniqua và mẹ cô ta trông có vẻ mệt mỏi. Họ có quyền như vậy.

Cerrabone nhìn Tracy và Kins, cáo lỗi để tách khỏi cuộc trò chuyện, rồi gật đầu ra hiệu cho hai người họ đi cùng anh ta ra ngoài. Họ tìm thấy một chỗ chật chội để nói chuyện.

“Có vẻ họ sẽ giành lấy vụ này.” Tracy nói.

“Sáng nay Dunleavy đã nói chuyện với luật sư tranh tụng cấp cao của Hải quân.” Cerrabone nói, nhắc đến Chánh công tố của quận King là Kevin Dunleavy.

“Có phải ông luật sư tranh tụng cấp cao đó là người ngồi cạnh Battles trong phòng xử án không?”

“Battles là ai?” Cerrabone hỏi.

“Người phụ nữ ấy.” Tracy nói. “Tối qua cô ta đã tới trụ sở cảnh sát để đòi nói chuyện với Trejo.”

“Vậy thì tôi đoán rằng người đàn ông ngồi cạnh cô ta là luật sư tranh tụng cấp cao.”

“Ông ta có nói rằng họ sẽ giành quyền xét xử không?” Tracy hỏi.

“Tôi chưa nói chuyện với ông ta, nhưng có vẻ như vậy, đúng không?” Cerrabone kéo nút thắt trên cà vạt. “Dunleavy nói Hải quân sẽ cử hai điều tra viên từ NCIS tới để nói chuyện với cô và đánh giá bằng chứng trước khi họ đưa ra quyết định.”

Tracy lắc đầu. “Mấy năm trước, tôi từng có một vụ với họ và khi ấy tôi đã không có ấn tượng tốt.”

“Chúng ta chẳng thể làm được gì nhiều về chuyện đó.” Cerrabone nói. Anh ta nhìn đồng hồ đeo tay, chiều nay, trên cổ tay anh ta còn kèm một chiếc vòng Fitbit màu đen. “Nghe này, nếu Hải quân giành quyền xét xử, Dunleavy sẽ muốn chúng tôi vẫn tham gia vào vụ án. Gia đình nạn nhân đang bức xúc, và căn cứ vào tình hình hiện tại, Dunleavy muốn đảm bảo rằng chúng tôi vẫn tiếp tục tỏ ra là mình dành nhiều tâm huyết vào vụ này.”

“Clarridge cũng bảo như vậy.” Tracy nói. “Nhưng sao anh làm được điều đó nếu họ giành quyền xét xử?”

“Tôi cáo buộc Trejo tội gây tai nạn rồi bỏ chạy và tội vượt đèn đỏ. Cho dù Hải quân có giành được quyền xét xử thì tội vượt đèn đỏ vẫn nằm lại trong tay chúng tôi. Và trong tay cơ quan của cô.”

“Anh nghiêm túc đấy chứ?” Kins nói. “Tội vượt đèn đỏ ư?”

Cerrabone nhún vai. “Vượt đèn đỏ là một tội không thuộc thẩm quyền xét xử của quân đội. Vì vậy, nếu Hải quân giành được quyền xét xử và chúng ta không thích kết quả, chúng ta vẫn có quyền đưa Trejo lên tòa án cấp cao hơn.”

“Nolasco sẽ không muốn phung phí nguồn nhân lực của mình cho một vụ vượt đèn đỏ đâu. Nhất là với số lượng án mạng chúng tôi đã có trong năm nay.” Kins nói. “Hơn nữa, còn nguyên tắc bất khả trùng tố thì sao?”

“Nó không được áp dụng ở đây.” Cerrabone nói. “Nhưng đó không phải là vấn đề bởi vì Hải quân không bị giới hạn bởi bộ nguyên tắc xử phạt như chúng ta. Họ có thể tống Trejo vào tù trong một khoảng thời gian lâu hơn mức chúng ta có thể, nếu điều đó là cần thiết. Tôi vừa mới nói với bà và mẹ của nạn nhân như vậy đấy.”

“Họ đón nhận tin này thế nào?” Tracy hỏi.

Cerrabone nhún vai. “Tôi không biết. Vào lúc này, họ chỉ biết chờ đợi.”

“Cũng chẳng trách họ được.” Tracy nói.

“Và tôi nghĩ họ không tin tưởng hệ thống luật pháp của chúng ta.”

“Tôi cũng có cảm giác như vậy khi tới nhà họ để nói với họ rằng chúng tôi đã bắt được nghi phạm.” Tracy nói. “Tôi không nghĩ việc Hải quân giành quyền xét xử sẽ giúp cải thiện thái độ của họ.”

“Đúng thế. Tôi ngờ là họ tin rằng Hải quân giành lấy vụ này để bảo vệ người của mình. Dunleavy cũng nói như vậy và đại diện bên phía Hải quân đã bảo ông ấy rằng nếu họ giành được quyền xét xử, họ sẽ nhanh chóng mở một phiên tòa theo Điều 32 để xoa dịu những mối băn khoăn đó.”

“Một tòa án binh ư?” Kins hỏi.

Cerrabone lắc đầu. “Không. Một phiên tòa theo Điều 32 của quân đội tương đương với việc chúng ta triệu tập một đại bồi thẩm đoàn, ngoại trừ việc nó công khai trước công chúng và truyền thông. Vị luật sư tranh tụng cấp cao đã nói rằng họ có thể tổ chức phiên tòa ấy trong vòng hai tuần nữa. Điều đó có thể trấn an bà mẹ rằng họ nghiêm túc về chuyện truy tố Trejo.” Cerrabone nhìn Tracy. “Dunleavy sẽ cố gắng sắp xếp cho cô trở thành một nhân chứng để tạo ra ấn tượng rằng SPD vẫn đang quan tâm đến vụ việc. Chúng ta sẽ phải theo vụ này đến cùng.” Anh ta lại giơ cổ tay lên và một lần nữa kéo tay áo, kiểm tra đồng hồ. “Chúng ta nên quay trở vào trong thôi.”

Tracy và Kins theo Cerrabone trở lại phòng xử án. Anh ta tới ngồi bên cạnh mẹ và dì của D’Andre Miller. Tracy và Kins đứng ở phía sau. Mặc dù ngoài trời lạnh giá nhưng chỉ riêng số lượng người ở đây cũng đủ để sưởi ấm căn phòng và khiến nó trở nên ngột ngạt. Một chiếc quạt trên bàn của thẩm phán cố gắng điều hòa không khí. Tracy có cảm giác ai đó đã bật máy sưởi, hơi ấm đang lan lên người cô.

“Anh có thấy trong này nóng không?” Cô hỏi.

Kins nhún vai. “Cũng không nóng lắm.”

Vậy là cô đang bị bốc hỏa vì tác dụng phụ của thuốc Clomid rồi. Đúng lúc lắm! Ít nhất cô cũng hy vọng đây đúng là tác dụng phụ của thuốc. Mẹ cô đã bị mãn kinh sớm. Nếu cô cũng bị mãn kinh sớm giống như mẹ thì cuộc bàn luận về chủ đề con cái giữa cô và Dan sẽ nhanh chóng chấm dứt.

Vào lúc hai giờ ba mươi phút chiều, Thẩm phán Milo Yokavich bước vào phòng xử án, lọt thỏm giữa hai sĩ quan trại giam của Nhà tù quận King. Người ta nói ông ta bảy mươi ba tuổi nhưng trông vẻ ngoài và dáng đi của ông ta cứ như đã một trăm linh ba tuổi vậy.

“Gringotts.” Kins nói.

Với dáng vóc thấp bé, mái tóc lưa thưa, đôi tai vểnh và cái mũi khoằm, Yokavich đã bị một luật sư nhẫn tâm gán cho biệt danh Gringotts, Ngân hàng Phù thủy trong các tập truyện Harry potter, bởi vì anh chàng đó nghĩ rằng trông ông ta giống hệt yêu tinh đứng đầu ngân hàng ấy.

Yokavich ngồi xuống ghế của mình giữa lá cờ của nước Mỹ và lá cờ của bang Washington rồi gật đầu với thư ký tòa án. Cô ta gọi tên vụ án 17285 SEA, bang Washington khởi tố Laszlo Gutierrez Trejo. Yokavich rõ ràng đã sắp xếp xử vụ này đầu tiên để ông ta có thể giải tán bớt đám đông khỏi phòng xử án trong khoảng thời gian còn lại.

Trejo bước vào từ một cánh cửa phía bên phải. Anh ta mặc bộ quần áo tù sọc đen trắng với dòng chữ “An ninh tối cao” in ở sau lưng. Cerrabone bước tới bàn thẩm phán và đứng cạnh hai sĩ quan Hải quân khi Yokavich cẩn thận lật giở văn bản biện hộ, rồi dành vài phút để đọc, mặc dù có lẽ ông ta đã đọc nó lúc ở phòng trong rồi. Sau khi hoàn tất, ông ta lật lại trang đầu tiên và đặt văn bản biện hộ lên bàn. “Tôi đã đọc…” Ông ta nhìn hai sĩ quan Hải quân như thể ngạc nhiên bởi sự hiện diện của họ. Rồi ông ta nói: “Tôi đã đọc văn bản biện hộ. Bên công tố của bang còn gì khác không?”

“Không, thưa Quý tòa.” Cerrabone nói.

“Tôi thấy đã có đầy đủ chứng cứ để câu lưu bị cáo này.” Yokavich nhìn các sĩ quan Hải quân. “Hai vị có muốn trình bày ý kiến không?”

Sĩ quan nam gật đầu. “Luật sư bên bị muốn trình bày ý kiến.”

Yokavich gật đầu. “Tôi cũng nghĩ vậy.” Ông ta ngồi ngả người ra sau.

“Thưa Quý tòa, tôi là Đại tá Cameron Moore, luật sư tranh tụng cấp cao của Hải quân Mỹ. Đây là Đại úy Leah Battles, luật sư bào chữa được chỉ định cho Căn cứ Hải quân Kitsap ở Bremerton, Washington, vốn là căn cứ nơi bị cáo đóng quân. Như quý tòa có thể đã nhận ra từ bộ quân phục chúng tôi đang mặc, bị cáo là lính của Hải quân Mỹ.”

“Tôi đã nhận ra điều đó.” Yokavich nói.

“Tôi cũng nghĩ vậy. Cụ thể hơn, anh Trejo là một chuyên viên kho vận phục vụ ở Căn cứ Hải quân Kitsap. Sáng nay, tôi đã nói chuyện với Chánh công tố quận King về khả năng Hải quân Mỹ giành thẩm quyền xét xử trong vấn đề này.”

Yokavich nhìn Cerrabone. “Công tố viên?”

“Theo như tôi biết, Chánh công tố quận đã nhận được một cuộc điện thoại từ Đại tá Moore, thưa quý tòa. Tuy nhiên, tôi không biết đã có bất cứ quyết định nào được đưa ra liên quan đến thẩm quyền xét xử hay chưa. Tôi đã được thông báo rằng các điều tra viên tội phạm của Hải quân sẽ thực hiện một cuộc điều tra sâu hơn và sau khi hoàn tất cuộc điều tra đó, họ sẽ đưa ra quyết định.”

“Vậy là Hải quân chưa xác nhận sẽ giành thẩm quyền xét xử?” Yokavich hỏi.

“Chưa. Theo những gì tôi biết.” Cerrabone nói.

Moore lên tiếng: “Chúng tôi đang trong quá trình quyết định. Như công tố viên đã trình bày, chúng tôi đã cắt cử các điều tra viên Hải quân tiến hành xử lý vấn đề này. Cho đến khi nào nhận được thông tin của họ, thưa quý tòa, tôi yêu cầu rằng chuyên viên kho vận Trejo phải được giam giữ ở Trại cải huấn Khu vực chung Tây Bắc ở Fort Lewis, vì sự an toàn của anh ta.”

“Sự an toàn của anh ta?” Tracy thì thầm với Kins. “Ông ta đang nói cái gì vậy?”

Kins lắc đầu. “Không biết.”

“Thưa quý tòa.” Cerrabone nói. “Tôi chắc chắn Nhà tù quận King có thể đảm bảo anh Trejo sẽ được an toàn trong thời gian bị giam giữ.”

“Tại sao anh ta không thể bị giam ở Nhà tù quận King?” Yokavich hỏi Moore.

“Thưa quý tòa.” Moore nói. “Anh Trejo là một binh lính đang tại ngũ và đã phục vụ ở nước ngoài trong các chiến dịch hải ngoại trên chiếc tàu USS Stennis, cũng như ở các căn cứ tác chiến tại Iraq và Afghanistan. Anh ta không thể bị giam chung với những tù nhân khác bởi vì có khả năng các tù nhân nước ngoài sẽ tìm tới để làm hại anh ta.”

“Ông ta đang đùa đấy à?” Tracy nói. “Anh ta làm việc trong các buồng kho mà.”

“Tôi không nghĩ ông ta đang đùa đâu.” Kins nói.

Cerrabone tiếp tục. “Trước khi quyết định về thẩm quyền xét xử được đưa ra, anh Trejo vẫn thuộc quyền giam giữ của Nhà tù quận King. Đó là nơi anh ta bị bắt và làm thủ tục khởi tố. Nếu Hải quân xác nhận giành thẩm quyền xét xử, họ có thể đưa anh ta đi.”

“Thưa quý tòa, anh Trejo vô tội cho đến khi nào được chứng minh là có tội. Vì sự an toàn của anh ta không thể được đảm bảo trong một nhà tù dân sự, anh ta nên được phép sử dụng quyền của mình là được đảm bảo an toàn trong trại cải huấn địa phương ở Căn cứ Liên hợp Lewis-McChord, nơi anh ta sẽ bị tạm giam cho đến khi nào cuộc điều tra của Hải quân hoàn tất. Điều này hoàn toàn không làm tổn hại gì đến Cơ quan Công tố của quận King.”

Có lẽ là không tổn hại gì, Tracy nghĩ, nhưng một động thái như vậy sẽ tạo cho Shaniqua Miller và những người còn lại đang có mặt ở đây ấn tượng rằng Hải quân đang đối xử thiên vị.

Yokavich nhìn chằm chằm lên trần trong lúc cân nhắc vấn đề này. Khi hạ ánh mắt xuống Cerrabone, ông ta nói: “Tôi không thấy có tổn hại gì. Có tổn hại gì không vậy?”

“Đó là một việc không cần thiết, thưa quý tòa, chỉ để lường trước một điều chưa xảy ra và có thể không bao giờ xảy ra.” Cerrabone nói. “Quyết định đó có thể được thực hiện nếu và khi nào Hải quân giành thẩm quyền xét xử, một điều mà họ còn chưa xác nhận. Trước lúc đó, anh Trejo nên được đối xử như bất cứ bị cáo nào khác của quận King.”’

“Chúng tôi đã tới đây rồi.” Moore nói. “Điều mà tôi vừa yêu cầu sẽ giúp tránh phải di chuyển anh Trejo nhiều lần, và đảm bảo được sự an toàn cho anh ta.”

Yokavich gật đầu. “Tôi sẽ chấp thuận lời đề nghị này cho đến khi nào Hải quân đưa ra quyết định.”

“Chết tiệt.” Tracy nói, đủ to để Kins quay sang nhìn cô. Cô nhận thấy phần lớn đám đông lắc đầu cam chịu.

“Nếu Hải quân không giành thẩm quyền xét xử, chúng ta có thể xem xét lại vấn đề này.” Yokavich nói. “Từ giờ cho đến khi đó, tôi sẽ gửi bị cáo đến… Hải quân gọi đó là hải ngục, đúng không nhỉ?” Ông ta nhìn Battles.

“Ngài từng phục vụ Hải quân ư, thưa quý tòa?” Battles hỏi.

“Tôi rất hãnh diện về điều đó.” Yokavich nói. “Tôi từng là hạ sĩ nhì.”

Battles mỉm cười và Tracy có thể nhìn thấy ánh mắt sắc như dao của những người ngồi ở các hàng ghế.

“Hải ngục ấy bây giờ được gọi là Trại cải huấn Khu vực chung Tây Bắc rồi.” Battles nhún vai. “Tôi nghĩ cái tên đó nghe hay hơn đối với các chính trị gia. Còn cá nhân tôi, tôi thích gọi nó là hải ngục hơn.”

Yokavich khẽ mỉm cười. Tracy chưa bao giờ nhìn thấy ông ta cười. Ông ta trông giống như một cậu nam sinh đang bắt chuyện với cô gái xinh nhất lớp vậy. “Từ đó phát âm cũng khó nhỉ?”

“Đúng vậy.” Battles nói.

“Họ nên chấm dứt chủ đề này ngay, nếu không đám đông ở đây có thể nổi loạn đấy.” Tracy nói với Kins.

“Và họ có lý do chính đáng để nổi loạn.” Kins đáp.

“Được rồi.” Yokavich nhìn Cerrabone như thể đã quên mất Cerrabone đang ở đó. “Còn gì nữa không?”

“Không, thưa quý tòa.” Cerrabone và Moore đồng thanh nói.

“Thư ký, gọi vụ án tiếp theo đi.” Yokavich nói.

Tracy nhìn Battles bước đi cùng Trejo và hai sĩ quan trại giam vạm vỡ, cô ta ghé sát vào tai Trejo để thì thầm gì đó rồi vỗ vai anh ta trước khi anh ta bước qua cửa.

Luật sư của nạn nhân có mặt ở phiên tòa đang nói chuyện với Shaniqua Miller và mẹ của cô ta, nhưng họ không mấy đoái hoài đến cô luật sư ấy. Chuyện này đã trở nên tồi tệ như Tracy tiên đoán. Cerrabone quay sang đảo mắt với cô vẻ chán ghét nhưng vẫn giữ bình tĩnh.

Battles và Moore bắt đầu bước dọc lối đi giữa hai hàng ghế về phía cửa ra. Khi tới ngưỡng cửa, Battles ngoảnh lại nhìn qua vai, ánh mắt tìm kiếm Tracy, như thể đưa ra một dạng thách thức nào đó.

cy thầm ghi nhớ trong đầu là phải xác định xem liệu NCIS có đánh máy lại các cuộc thẩm vấn của họ không. Battles nói: “Vậy là có vẻ ai đó đã lấy cuốn băng trước khi tôi mượn cái hộp, hoặc đến vào sáng sớm hôm sau, nhìn thấy nó trên ghế của
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.