Del chỉnh lại chiếc áo vest khi anh bước ra từ thang máy và đi dọc sàn nhà lát đá cẩm thạch, tiến về phía phòng xử án của Deborah Kerr đáng kính. Anh kéo mở cánh cửa gỗ đồ sộ và len vào một băng ghế ở phía cuối của khu vực dự khán thưa thớt. Vài vị bồi thẩm viên ngồi ở khu vực dành cho bồi thẩm đoàn ở phía trên, bên phải căn phòng liếc nhìn anh, nhưng chỉ thoáng qua. Sự chú ý của họ dồn cả vào Celia McDaniel. Đúng như Del đã dự đoán, McDaniel trông thật tuyệt với khi đứng trước tòa, với phong thái ung dung và, ít nhất là trong hôm nay, giọng nói miền Nam quyến rũ rõ ràng đang mê hoặc mọi người.
Mười phút sau, khi McDaniel ngừng lại để đổi chủ đề, Thẩm phán Kerr nhìn lên đồng hồ treo tường. “Luật sư, có lẽ đã đến lúc kết thúc phiên làm việc hôm nay nhỉ?”
McDaniel liếc nhìn đồng hồ, dù Del biết là cô sẽ đồng ý. Thẩm phán vừa cho cô một cơ hội để tiễn các bồi thẩm viên về nhà sau một ngày dài và một tuần dài. Chỉ một kẻ ngốc mới không đồng ý. Celia McDaniel không ngốc.
“Vâng, thưa quý tòa. Nếu may mắn, tất cả chúng ta có thể tránh được cảnh tắc đường.”
Khi các bồi thẩm viên thu dọn đồ đạc cá nhân và nối đuôi nhau ra khỏi phòng, Del bước tới bàn luật sư nơi McDaniel đang cất các tài liệu của mình vào một cái hộp Bekins. Cô ngừng tay khi nhìn thấy anh. Anh đã không gặp cô từ sau hôm ở tiệm cà phê, khi cô để lại tách cà phê và hai cái bánh donut trên bàn. Môi trên của cô cong lên, anh cho rằng đó có thể là một nụ cười… hoặc một nụ cười giễu.
“Chà, cơn gió nào đưa anh đến đây vào giờ khắc muộn màng như thế này của một buổi chiều thứ Sáu vậy, điều tra viên? Anh đã tìm ra kẻ bán ma túy rồi à?”
Del sẽ làm việc với McDaniel để chuẩn bị cho việc truy tố nếu và khi nào anh có được tên của kẻ hoặc những kẻ cung cấp ma túy cho Allie khiến cô bé thiệt mạng và có thể còn gây ra cái chết cho những người bị sốc thuốc khác nữa, nhưng đó không phải là lý do anh đến đây.
“Không phải, tôi vẫn chưa tìm ra.” Del hắng giọng. “Tôi đến đây để xin lỗi cô về chuyện hôm nọ. Tôi đã không biết về chuyện con trai cô nên đã nói vài điều…”
“Thô lỗ?”
Del nhún vai. “Tôi định nói là “thiếu tế nhị”, nhưng cô dùng thô lỗ cũng được.”
Cô gật đầu. “Đừng bận tâm về chuyện đó. Tôi từng nghe những điều tồi tệ hơn nhiều. Tình hình thông tin về kẻ cung cấp ma túy cho cháu gái anh thế nào rồi?”
Anh mừng rỡ vì được đổi chủ đề, mặc dù cuộc điều tra về vụ án của Allie không phải là lý do anh ghé thăm cô. “Tôi đã gửi điện thoại và máy tính của Allie đến TESU vào ngày hôm qua để phân tích. Melton đang cố gắng xử lý nhanh giúp tôi.”
“Tôi nghe Funk nói đã có thêm người chết.”
“Hai người. Cùng một chỗ. Có vẻ cùng một loại ma túy. Tôi đã mang một mẫu tới cho Funk xem xét và phân tích. Anh ấy nói đó không phải là nhựa đường đen. Đó có thể là bạch phiến Trung Hoa.”
“Nếu đúng là như thế thì đó sẽ là điều bất thường ở vùng Bờ Tây.”
“Funk cũng nói như vậy.”
“Anh đã báo cho Đơn vị Chống ma túy chưa?”
Del gật đầu. “Họ đang nói chuyện với những người nghiện mà họ biết, và tôi nghe nói họ đã cử đội cảnh sát đi xe đạp lan truyền tin tức này. Họ nói với tôi rằng vụ này có thể bị tước khỏi tay Ban Tội phạm Bạo lực… cũng có nghĩa là bị tước khỏi tay tôi.”
Celia suy nghĩ về điều này. “Có lẽ họ chỉ có trách nhiệm với việc xác định xem loại ma túy đó có chứa những thành phần gì và nó xuất xứ từ đâu, nhưng sẽ không can thiệp nếu chúng ta cáo buộc kẻ đang cung cấp nó với tội danh giết người bằng chất cấm. Đó sẽ là thẩm quyến của Ban Tội phạm Bạo lực.”
“Cảm ơn cô.” Anh nói.
Cô bắt đầu nhấc cái hộp lên nhưng Del giơ tay chặn lại, anh muốn giãi bày lý do anh đến thăm cô. “Tôi đang hy vọng có thể mời cô một món đồ uống… để tạ lỗi cho thái độ thô lỗ của tôi hôm nọ.”
McDaniel cau mày “Một món đồ uống vì lòng thương hại ư, điều tra viên?”
“Không.” Del nói nhanh, không ngờ phản ứng của cô lại gay gắt như vậy. “Không. Không phải thế đâu.”
“Vậy là anh chỉ đang cố gột sạch lương tâm mình bởi vì anh cảm thấy áy náy.”
Del sững sờ, hoàn toàn không biết phải nói gì. “Tôi cũng không có ý như thế.”
McDaniel mỉm cười. Đôi mắt cô lấp lánh. “Tôi chỉ giỡn anh thôi. Vào buổi tối thứ Sáu sau một tuần dài đằng đẵng, có ai không muốn uống một ly chứ?” Cô nhấc cái hộp lên. “Nhưng tôi không bao giờ uống trừ khi tôi đang ăn, và tôi đã nói với anh là tôi thích ăn thế nào rồi đấy. Anh thích đồ ăn Thái không?”
“Có.” Del nói, dù anh không mê món Thái lắm nhưng anh không định nói ra một điều có thể đẩy cuộc trò chuyện của họ sang hướng khác. “Tôi yêu đồ ăn Thái.”
McDaniel đưa cái hộp cho anh. “Bỏ cái này ở văn phòng giúp tôi nhé.” Cô nói. “Tôi biết một chỗ rất tuyệt ở khu trung tâm.”