Cận Kề Tổ Ấm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 44 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 7
Chương 7

❊ ❊ ❊

Joe Jensen gọi điện cho Tracy lúc cô lái xe vào khu trung tâm sau khi rời khỏi phòng khám của bác sĩ Kramer. “Cô muốn nghe tin tốt hay tin xấu?”

Cô nghĩ đến cuộc trò chuyện với bác sĩ Kramer và quyết định rằng cô đã nghe đủ tin xấu rồi. “Tin tốt đi.”

“Đội tìm kiếm video đã không thể lần theo dấu vết của chiếc Subaru sau khi nó rời khỏi giao lộ, có lẽ vì đó chủ yếu là những khu vực dân cư không có camera giám sát.”

“Nếu đó là tin tốt thì đừng có nói với tôi tin xấu làm gì!”

“Tin tốt là cảnh sát tuần tra nhận được cuộc gọi từ một người phụ nữ sống ở khu vực đó.”

“Họ đã tìm thấy chiếc xe ư?” Tracy hỏi.

“Một chiếc Subaru màu đen với phần mui và đèn pha đằng trước bị hư hại.”

“Ở đâu vậy?”

“Một bãi đất trống đằng sau nhà của người phụ nữ ấy, không xa giao lộ lắm.” Jensen nói.

Nửa tiếng sau, Tracy và Kins lái xe tới địa chỉ ấy trên đường Renton Avenue South. Con đường có vài chỗ đang được sửa chữa nên đầy những chiếc cọc tiêu giao thông màu da cam cùng những công nhân sửa đường mặc áo khoác màu vàng và đội mũ trắng. Kins đánh xe vào bên vệ đường và đỗ lại đằng sau một chiếc xe tuần tra trên một lối vào nhà dốc nghiêng. Khi xuống xe, anh giơ phù hiệu ra với một công nhân làm đường quá mức nhiệt huyết đang cố nói với anh rằng anh không được đỗ xe ở đó.

“Anh lái một chiếc Prius ư?” Người công nhân hỏi, vẻ ngờ vực.

Họ đã lấy cái xe này từ bãi đỗ xe công vụ. Kins gọi nó là cỗ máy khâu Toyota.

“Chúng tôi đang góp phần gìn giữ môi trường.”

Tracy đeo găng tay vào và quấn áo khoác thật chặt quanh người để chống lại cái lạnh khi cô bước lên những bậc thang bằng bê tông. Một lối đi nứt nẻ dẫn tới cửa trước của ngôi nhà nhỏ một tầng lợp ván lá sách, kiểu nhà vốn tiêu biểu ở khu vực này. Khi lên đến bậc thềm trên cùng, Tracy cảm nhận được Kins không ở bên cạnh cô. Anh vẫn đứng ở bậc dưới cùng. “Anh ổn chứ?” Cô hỏi.

“Chờ tôi một giây thôi.” Anh nói. “Tôi đã ngồi quá lâu mà trời thì lạnh. Đúng là một sự kết hợp tồi tệ.” Anh nhăn nhó rồi bắt đầu bước lên các bậc thềm. Tracy đợi anh. Rồi họ cùng nhau tiến tới chỗ một viên cảnh sát mặc đồng phục đứng gần cửa ra vào. Trông anh ta như đã đông cứng lại, hai bàn tay thọc sâu vào túi chiếc áo khoác màu xanh của Sở Cảnh sát Seattle, cằm rụt vào chiếc cổ áo lông, đầu đội sùm sụp chiếc mũ lưỡi trai của Sở Cảnh sát Seattle. Trên đường đi, Kins bước tránh một chiếc xe đạp trẻ con nằm trong lùm cỏ dại.

“Cộng sự của tôi đang nói chuyện với chủ nhà ở đằng sau.” Viên cảnh sát nói, miệng phả ra những làn hơi trắng như thể đang nhả khói thuốc. Anh ta dẫn họ đi dọc theo lối đi bằng bê tông tới một cánh cổng gỗ ở đằng sau ngôi nhà. “Khi chúng tôi tới đây, tôi chợt nhớ ra thông báo ở buổi điểm danh ca sáng. Đó là một chiếc Subaru màu đen, phải không? Trông nó như đã gặp phải tai nạn nào đó.”

Viên cảnh sát kéo một sợi dây, cánh cổng liền mở ra và kêu lên ken két khi phần phía dưới của nó cọ vào viên đá lát. Nằm giữa bãi cỏ đã được cắt xén là đống xe cộ ngổn ngang - hai chiếc xe hơi đời cũ trông như đã bị bỏ xó hàng năm trời, một chiếc xe kiểu nhà lưu động, và vài chiếc xe chở thuyền hoen gỉ. Nằm phía cuối bãi đất, bị cây cối và bụi rậm che khuất một phần, là một chiếc Subaru màu đen.

Joe Jensen đang đứng nói chuyện với một người phụ nữ mặc quần jean màu đen và đi đôi bốt cao cổ. Chiếc áo phao của cô ta dài tới đầu gối. Một lần nữa, Jensen lại đội chiếc mũ len màu đen.

Tracy và Kins tự giới thiệu mình.

“Tôi nhìn thấy nó vào sáng nay và cứ nghĩ nó là xe của hàng xóm.” Người phụ nữ nói, vừa có vẻ tức giận vừa có vẻ phấn khích vì được chú ý. “Chồng tôi thu phí năm mươi đô la một tháng cho một vị trí đỗ xe con hoặc xe chở thuyền, và một trăm đô la cho nhà lưu động. Sáng nay, sau khi đưa con gái tới trường, tôi đã đi gõ cửa các nhà hàng xóm để hỏi xem chiếc xe là của ai. Chẳng ai nhận nó cả. Vì thế tôi đã gọi người đến kéo nó đi, nhưng người ta nói với tôi rằng tôi phải trả tiền trước.” Cô ta nói với cái giọng như thể ai đó đã hỏi xin cô ta quả thận vậy. “Đó không phải là xe của tôi. May thay, đã có người trình báo cảnh sát rằng đó là chiếc xe bị mất cắp.”

May thay, Tracy nghĩ.

Jensen kín đáo đảo mắt với Tracy và Kins. Dường như ông đã nghe bài diễn thuyết này của cô ta rồi, có khi không chỉ một lần. Ba người họ cáo lỗi và đi tới chỗ chiếc xe.

“Chúng ta có biết nó được trình báo mất cắp khi nào không?” Tracy hỏi Jensen. Cô cảm thấy hơi lạnh châm chích hai má cô.

“Bảy giờ sáng nay. Người chủ nói rằng khi anh ta đi ra chỗ chiếc xe của mình thì phát hiện nó không còn ở đó nữa.” Jensen giơ mảnh phụ tùng đang được bỏ trong một cái túi đựng bằng chứng lên chỗ đèn pha bị vỡ ở đằng trước bên trái xe. “Trùng khớp này.” Ông nói. “Đây chính là chiếc xe gây tai nạn.” Kính chắn gió phía ghế cạnh ghế lái đã bị nứt như một cái mạng nhện. Mui xe cũng bị lõm. “Theo ấn tượng ban đầu, người lái xe đã đâm vào đứa trẻ, hất cậu bé lên mui xe, khiến cậu ta va vào kính chắn gió, sau đó bị văng về đằng trước. Đó là lý do cậu ta nằm cách xa giao lộ đến vậy.”

Tracy nhìn vào bên trong qua các ô cửa sổ xe nhưng không chạm vào chúng. “Túi khí đã bị bung.”

“Đó là một điều tốt.” Jensen nói. “Nếu nó dính ADN của tài xế, chúng ta có thể biết được người lái xe ở thời điểm xảy ra tai nạn là ai. Nếu dữ liệu ADN của anh ta hay cô ta được lưu trong hệ thống. Tôi đã gọi người đến đưa chiếc xe về VPR và chúng tôi đang tiến hành xin lệnh khám xét bên trong chiếc xe.” VPR là Phòng Xử lý Xe cộ của Sở Cảnh sát Seattle, nằm ngay cạnh Phòng Nghiên cứu Tội phạm Bang Washington. “Hai vị có muốn tôi kéo cả CSI vào vụ này không?”

CSI sẽ xử lý chiếc xe nếu đội điều tra án mạng tham gia vào vụ này. Nhớ lại sự miễn cưỡng của Nolasco vào sáng hôm đó, Tracy quyết định không phiền đến họ. “Không. Các anh xử lý đi, nhưng hãy thông báo cho chúng tôi biết khi các anh nhận được lệnh khám xét bên trong chiếc xe.”

“Tôi sẽ làm vậy.”

“Người chủ xe có sống ở gần đây không?” Tracy cho rằng người lái xe phải biết được sự tồn tại của bãi đất này.

Jensen lắc đầu. “Theo DMV, anh ta sống trong một căn hộ ở Bremerton.”

“Bremerton ư?” Kins nói. “Thế quái nào mà chiếc xe lại ở đây vậy?”

“Tôi cho rằng chuyện đó liên quan đến việc chiếc xe bị mất cắp.” Jensen nói.

Bremerton là một hòn đảo nằm ở phía tây Seattle. Để đến được đó, ta phải đi phà qua eo biển Puget mất chừng một tiếng đồng hồ, hoặc lái xe về phía nam và đi tắt qua cầu Eo biển Tacoma, mất một tiếng rưỡi.

“Người chủ xe làm gì ở Bremerton vậy?” Tracy hỏi.

“Anh ta đang trong quân ngũ.” Jensen nói.

“Tuyệt.” Cô nói, lắc đầu.

Bremerton cũng là nơi tọa lạc của một trong những xưởng đóng tàu lớn nhất của Hải quân trên đất Mỹ.

Tracy và Kins suýt thì lỡ mất chuyến phà bởi vì Sở Giao thông đã chặn vài con đường dẫn tới bến phà, khiến Kins bắt đầu càm ràm về một trong những vấn đề mà anh hay kêu ca nhất. Seattle đang trong quá trình xây dựng một đường hầm dưới lòng đất và dỡ bỏ đường sắt trên cao. Ít nhất thì kế hoạch là như vậy. Giống như rất nhiều dự án khác ở Seattle, dự án giao thông này đã bị trì hoãn, kiện tụng và leo thang chi phí nhiều lần gần như ngay từ lúc bắt đầu.

Này, nếu các ông không hoàn thành nó đúng thời hạn, người dân chúng tôi sẽ phải trả tiền gấp đôi cho nó đấy. Kins thường nói như vậy.

Họ đỗ xe trên phà rồi đi lên tầng trên để kiếm chỗ ngồi trong chuyến băng qua eo biển kéo dài cả tiếng đồng hồ. “Tôi sẽ uống cà phê. Cô muốn uống gì không?” Kins hỏi.

Tracy từ chối và tìm được một cái bàn trống. Cô dõi mắt ra ngoài cửa sổ, ngắm nhìn đường chân trời của Seattle mờ dần đằng sau họ khi con phà băng qua mặt nước xám xịt của eo biển Puget. Các động cơ của nó phát ra tiếng bình bịch trầm thấp. Rồi cô mở laptop, xem lại thông tin mà cô đã thu thập được về chủ xe, Laszlo Gutierrez Trejo, thông qua DMV, quân đội và lý lịch tư pháp. Trejo từng nhận hai tấm vé phạt vì chạy xe quá tốc độ, nhưng không có tiền án, tiền sự gì. Anh ta đã gia nhập Hải quân được năm năm và giữ vị trí chuyên viên kho vận, viết tắt là LS. Vì không biết chức vụ đó là gì nên cô đã tra cứu trên Google. Theo như cô hiểu, chuyên viên kho vận trong Hải quân là người làm việc ở các kho chứa trên tàu và/ hoặc các nhà kho của các căn cứ quân sự.

Sau đó, cô đã gọi điện cho Trejo và nói với anh ta rằng họ đang thu thập thông tin để tìm kiếm chiếc xe bị mất cắp của anh ta. Anh ta nói anh ta không thể tới chỗ họ vì chỉ có mỗi cái xe bị mất cắp ấy, do đó cô và Kins liền tới Bremerton, tìm đến một địa chỉ trong một khu vực được gọi là Jackson Park, đó là khu cư xá của Hải quân, nằm cách Căn cứ Hải quân Kitsap bốn dặm về phía bắc.

Kins trở lại bàn, mang theo cà phê và một chiếc hot dog nhồi đầy nước xốt và hành tây.

“Tôi tưởng anh đang ăn kiêng?”

“Đây là bữa tối mà.”

“À há.” Cô nói. “Anh buộc phải ăn hành tây sao?”

“Tôi thích ăn hành tây trong hot dog.”

“Chúng không thích anh đâu.” Cô nói. “Tôi hy vọng anh mang kẹo cao su bạc hà.”

“Hãy chiều lòng một người đàn ông đang mang án tử đi.”

“Lạy Chúa, anh chỉ sắp phẫu thuật hông thôi mà. Nói một cách nghiêm túc nhé, anh đang lo lắng về ca mổ hay chỉ đang chọc tức tôi thôi đấy?”

“Đương nhiên là tôi lo lắng về ca mổ rồi; họ phải gây mê cho tôi bất tỉnh mà.”

“Họ đã làm thế hàng nghìn lần rồi, Kins à.”

“Bác sĩ cũng bảo tôi thế. Cô biết không? Tôi cóc thèm quan tâm đến cái hàng nghìn lần suôn sẻ ấy. Tôi chỉ quan tâm đến một, hai lần rủi ro mà thôi.”

“Anh còn trẻ và khỏe mạnh. Đừng suy nghĩ quá lên về chuyện đó.”

Kins đặt chiếc hot dog của mình xuống. “Tôi có ba đứa con, Tracy ạ, tôi vẫn cần cho chúng đi học đại học. Chừng nào thằng út tốt nghiệp, tôi đã năm mươi ba tuổi, đấy là tôi không tính có đứa nào trong số chúng học cao hơn đấy nhé. Cô có biết thời buổi này học phí đại học tốn kém thế nào không? Theo như tôi thấy thì cũng phải vài trăm nghìn đô la đấy.”

Tracy nhẩm tính trong đầu. Nếu cô và Dan có một đứa con, trước khi thằng bé hay con bé tốt nghiệp đại học thì cô đã ngoài sáu mươi tuổi. Có Chúa mới biết lúc đó học phí tốn kém thế nào.

Kins cắn một miếng hot dog và lau mù tạt trên khóe miệng bằng khăn giấy. “Cô nghĩ sao về anh chàng Lazarus của chúng ta?”

“Ý anh là Laszlo?” Cô nói, nghĩ rằng mình nghe nhầm vì anh đang vừa nói vừa nhai nhồm nhoàm.

“Cô nghĩ sao về anh ta?”

“Tôi nghĩ đó là một chặng đường dài đối với anh ta vào đêm hôm khuya khoắt như thế.”

“Vậy là cô nghĩ anh ta nói thật, chiếc xe của anh ta thực sự bị đánh cắp?”

“Tôi đang sẵn lòng chờ nghe những gì anh ta nói.”

“Chẳng phải căn cứ quân sự sẽ lưu lại dữ liệu về những người ra ra vào vào ư?”

“Anh ta không sống trong căn cứ. Anh ta sống trong một tòa cư xá.”

“Cô nói anh ta ở nhà của Hải quân mà.”

“Đúng vậy, nhưng không phải trong căn cứ, đó là lý do chúng ta có thể nói chuyện với anh ta mà không phải trải qua đủ loại thủ tục nhiêu khê. Anh đã làm việc với Hải quân bao giờ chưa?”

“Chưa.” Kins nói, lại cắn một miếng hot dog khác. “Còn cô?”

“Tôi từng làm việc với họ một lần. Một vụ trộm đột nhập vào nhà. Một binh nhì ăn trộm của bạn gái cũ và NCIS đã nhập cuộc điều tra.” NCIS là tên gọi tắt của Cục Điều tra Tội phạm Hải quân, là lực lượng điều tra của Hải quân. “Vì họ mà nội việc nói chuyện với anh chàng đó thôi cũng giống như một cơn ác mộng, nhưng cuối cùng họ quyết định không giành quyền xét xử nữa và rút lui.”

“Ừ, tôi nghe nói họ có thể khó chịu.”

“Tôi nghe nói sau vụ Mười một tháng Chín, các điều tra viên giỏi nhất đã bị rút khỏi ban chống tội phạm và được chuyển tới bộ phận chống khủng bố. Những người còn lại không giỏi bằng và cũng không có tinh thần hợp tác bằng. Tòa cư xá của Laszlo nằm trong khu vực dân sự, nghĩa là chúng ta có thể nói chuyện với anh ta mà không cần thông qua NCIS.”

Một tiếng mười lăm phút sau khi khởi hành, chiếc phà cập bến Bremerton với một cú xóc nhẹ. Nắng đã nhạt dần, ánh hoàng hôn cùng lớp mây thấp khiến cho mọi thứ trông xám xịt gần bằng mặt nước. Nhiệt độ cũng đã giảm xuống còn gần bốn độ. Kins và Tracy đã trở lại xe và đang đợi để lên bờ.

“Cuộc sống của cô ở bên rìa thế giới có thích không?” Kins hỏi.

“Đừng có hợm hĩnh như vậy.” Tracy nói. Kins sống ở khu Madison Park, gần trường đại học. “Redmond còn lâu mới là rìa của thế giới.”

“Cô có nhớ Tây Seattle không?”

“Tôi nhớ quãng đường từ nơi đó tới trụ sở. Và quang cảnh ở đó.” Ngôi nhà ở Tây Seattle chỉ cách văn phòng cô có mười lăm đến hai mươi phút lái xe, và hàng hiên của nó có tầm nhìn đáng giá tỷ đô, hướng về đường chân trời Seattle bên kia vịnh Elliott. “Có những hôm mất cả tiếng đồng hồ tôi mới về tới nhà, nhưng ngôi nhà thật ấm cúng, và khi ở trong đó, dường như chúng tôi chẳng còn nghĩ gì đến những áp lực của công việc.”

Một nhân viên của bến phà hướng dẫn những chiếc xe lên bờ. “Cô và Dan có nói chuyện về con cái không?” Kins hỏi.

Câu hỏi thật đường đột. Tracy sững lại. “Thi thoảng. Sao vậy?”

Kins nhún vai. “Cô nói cô muốn có con mà.”

“Cuối cùng thì tôi cũng muốn có.”

“Cô đang cố gắng à?”

Cô cười. “Chuyện đó hơi riêng tư.”

“Bởi vì nếu cô có con thì tôi sẽ phải làm việc với một cộng sự mới, tôi không mong đợi điều đó khi cái hông tôi đã lành.”

“Tôi sẽ không đi đâu cả, Kins à… Có anh đi thì có.”

“Vợ tôi cũng chẳng có ý định nghỉ việc khi chúng tôi kết hôn. Mọi sự sẽ thay đổi khi cô có con.”

Cô lắc đầu. Cô biết anh chỉ đang căng thẳng vì cuộc phẫu thuật sắp tới và thời gian nghỉ dưỡng sức sau đó. “Chà, nếu tôi có bầu thì anh vẫn sẽ được làm việc cùng tôi trong chín tháng cơ mà.”

“Không phải là cô đang mang thai đấy chứ?” Anh hỏi.

“Không.” Cô nói. “Không phải đâu.” Chiếc xe trước mặt họ di chuyển về phía trước. “Lái xe đi. Nếu chúng ta muốn xuống khỏi chiếc phà này, tôi khuyên anh nên cho xe đi đi.”

“Cứ như tiếng sóc đang gặm nhấm ấy.” Kins nói, chế nhạo mã lực yếu ớt của chiếc Prius.

Thoạt nhìn, Jackson Park có vẻ là một nơi sinh sống không tồi. Nó tiếp giáp với vịnh Ostrich về phía đông và sân golf Kitsap Golf & Country Club về phía tây. Giống như hầu hết các căn cứ quân sự, nó xem chừng có đầy đủ mọi thứ mà các binh sĩ Hải quân và gia đình của họ có thể cần đến - một nhà trẻ, một trường tiểu học, một bệnh viện, một siêu thị mini liền kề một trạm xăng, cùng sân tennis ngoài trời và sân bóng rổ. Khi họ lái xe qua mạng lưới đường sá trông như mê cung, Tracy không thấy một mẩu giấy nào vương trên đó. Các bãi cỏ được cắt xén cẩn thận, và những tòa nhà ốp gỗ trông như vừa mới được quét sơn, ngay cả trong ánh sáng nhạt nhòa. Có những tấm biển chỉ định mọi người đỗ xe ở các nhà để xe ngoài trời hoặc các ô đỗ xe ở chân các bãi cỏ dốc dài. Điều đó khiến Tracy suy luận rằng khả năng ai đó ăn cắp xe mà không bị người khác nhìn thấy là có thể xảy ra.

“Giống như trong bộ phim có Jim Carrey đóng ấy nhỉ.” Kins nói, nhìn ngó xung quanh cái thế giới tinh khôi này. “Bộ phim mà tất cả các nhân vật đều đang sống trong một bộ phim ấy.”

The Truman Show?” Tracy hỏi.

“Chính là nó. Cái kiểu mọi thứ đều quá hoàn hảo ấy thật rùng rợn.”

Rùng rợn và hoang phế. Tracy cho rằng có thể nhiệt độ lạnh giá đã phần nào tạo ra ấn tượng ấy. Tuy nhiên, thật kỳ cục khi lái xe qua một khu dân cư mà không nhìn thấy bóng người nào đi bộ, lái xe, hoặc dắt chó đi dạo ở ngoài đường. Có lẽ chiếc Subaru đã bị ăn cắp thật. Nếu chuyện đó xảy ra vào một đêm như thế này, ắt hẳn sẽ chẳng có ai chứng kiến cả.

Laszlo Trejo sống ở tầng trệt của một tòa nhà kề bên một sân bóng rổ có hàng rào bao quanh. Kins đỗ xe ở khu vực dành cho khách. Các ngọn đèn trên cột cao rọi sáng lối đi có hai hàng cây trồng hai bên. Khi đến nơi, họ bước xuống những bậc thềm dẫn tới cửa ra vào của căn hộ. Kins gõ cửa, một thoáng sau, cửa mở ra, một người phụ nữ gốc Mỹ Latin chừng gần ba mươi tuổi mỉm cười chào họ.

“Các vị hẳn là sĩ quan cảnh sát đến từ Seattle.” Giọng cô ta chỉ phảng phất một chút ngữ điệu Mexico. Cô ta mời họ vào tiền sảnh và đóng cửa lại. “Laz vừa về nhà.” Cô ta dẫn họ vào một phòng khách gọn gàng nhưng thưa thớt đồ đạc với những chiếc ghế màu trắng bạc phếch và một chiếc xô pha có lẽ là đồ nội thất được trang bị sẵn của căn hộ. “Tôi sẽ đi gọi anh ấy.”

Liền kề với căn phòng là một mặt sàn lót vải sơn rộng chừng bốn mét vuông có kê một cái bàn bếp. Tracy bước tới chỗ mặt lò sưởi và ngắm nghía các bức ảnh cưới đóng khung của vợ chồng Trejo, cô vợ mặc váy trắng, còn anh chồng mặc bộ quân phục màu trắng của Hải quân. Căn hộ thật ấm áp và có mùi giống như mùi căn hộ của Tracy trước đây mỗi khi cô không dọn khay vệ sinh của Roger trong vài ngày.

“Các vị là cảnh sát ở Seattle phải không?”

Laszlo Trejo bước vào phòng từ ngoài hành lang. Anh ta mặc bộ quần áo rằn ri màu xanh lam và xám của Hải quân, ống quần nhét trong đôi giày ống màu đen. Anh ta không cao hơn vợ mình là mấy, chắc chừng mét sáu tám. Tóc anh ta màu đen và anh ta đang cầm trong tay một loại nước tăng lực mà ban đầu Tracy lầm tưởng là một lon bia.

“Các vị đã tìm thấy xe của tôi rồi à?” Trejo hỏi. Giọng anh ta nặng hơn giọng của vợ. Dáng vẻ và giọng nói của anh ta chẳng có vẻ gì là sợ hãi, như thể anh ta chẳng có gì để che giấu.

“Chúng tôi muốn hỏi anh vài câu hỏi, anh Trejo.” Kins nói.

“Tôi đã khai với nữ cảnh sát đó tất cả những gì tôi biết.” Anh ta nói, không hẳn là hằn học, nhưng cũng không thân thiện.

“Có phải đó là một sĩ quan cảnh sát ở Bremerton không?” Kins hỏi.

“Vâng.”

“Xe của anh được tìm thấy ở Seattle.” Kins nói.

“Chị ấy đã nói vậy.” Trejo chỉ vào Tracy.

“Lần cuối anh nhìn thấy chiếc xe của mình là khi nào?” Tracy hỏi, nhanh chóng đi thẳng vào vấn đề để ngăn Trejo lèo lái cuộc trò chuyện.

Có lẽ đã nhận ra rằng họ đến đây không phải để đưa chìa khóa xe cho anh ta, Trejo liền ngồi xuống một trong những chiếc ghế dựa. “Tối thứ Hai. Tôi đi làm về và đỗ xe trong nhà để xe.” Anh ta liên tục nhấm nháp lon nước rồi lại bóp cái lon bằng nhôm.

Tracy và Kins ngồi trên ghế sô pha, đối diện với anh ta qua cái bàn thấp. Trejo càng nói, Tracy càng cảm nhận được anh ta đã soạn sẵn kịch bản cho cuộc trò chuyện này, đó là lý do lúc đầu anh ta có thái độ tự tin đến vậy. Khi cuộc thẩm vấn không còn theo đúng kịch bản của anh ta nữa, dáng vẻ và giọng nói của anh ta bắt đầu lộ rõ sự bồn chồn, lo lắng. Anh ta có thói quen nhìn xuống đất trong lúc nói thay vì nhìn vào mắt đối phương, và bàn tay tiếp tục bóp lon nước bằng nhôm.

“Anh đi làm về lúc mấy giờ?”

“Tôi nghĩ khoảng sáu giờ.”

“Anh đỗ xe ở nhà để xe nào?” Cô hỏi.

“Ngay trên đồi.” Anh ta nói, chỉ trỏ vu vơ.

“Từ đây anh có thể nhìn thấy nó không?”

Trejo lắc đầu. “Không.”

“Và anh không ra ngoài thêm lần nào nữa?” Cô hỏi.

“Đêm đó thì không.”

“Vợ anh không lấy xe đi đâu chứ?”

Anh ta lắc đầu. “Không.”

“Anh nhận ra chiếc xe bị mất vào lúc nào?”

“Vào sáng hôm sau, khi tôi ra lấy xe để đi làm thì chiếc xe không còn ở đó nữa.” Anh ta nhún vai. “Tôi đã kể chuyện này với người phụ nữ tiếp nhận đơn trình báo của tôi.” Anh ta giống như một diễn viên đang đọc thoại vậy.

“Chúng tôi chưa đọc lá đơn trình báo đó.” Kins nói.

“Nó bị mất cắp như thế nào?” Tracy hỏi. “Anh cầm chìa khóa, đúng không?”

“Vâng, nhưng tôi có một cái chìa khóa dự phòng giấu ở đáy thanh hãm xung đằng sau. Có thể hắn đã lấy cái chìa khóa đó.”

“Có ai biết về chiếc chìa khóa dự phòng đó không?” Tracy hỏi, lòng đầy hoài nghi nhưng cố gắng không để lộ ra mặt.

“Tôi không biết.” Trejo đáp. “Có thể ai đó đã nhìn thấy.”

“Anh đã làm gì khi phát hiện ra xe của anh bị mất?” Tracy hỏi.

“Tôi trở về đây và hỏi vợ tôi chiếc xe đâu.” Anh ta đáp, trở lại với cái kịch bản đã soạn sẵn. “Cô ấy nói cô ấy không biết. Vì thế tôi đã gọi điện cho cảnh sát và trình báo với họ rằng nó bị mất cắp.”

“Và họ đã làm gì?”

Trejo cau mày. Anh ta đang bắt đầu tỏ ra cáu kỉnh, đúng như Tracy đã dự định. “Họ cử một nữ cảnh sát tới. Cô ta hỏi tôi những câu hỏi tương tự như thế này và nói rằng cô ta sẽ lập một bản báo cáo và liên lạc lại sau. Sau đó, tôi chẳng có cách nào để đi làm cả.”

“Anh chỉ có đúng cái xe đó thôi à?” Tracy hỏi.

“Tôi đã nói với chị điều đó qua điện thoại còn gì.” Anh ta nói, đặt lon nước xuống và ngả người về đằng trước, hướng về phía Kins. “Tôi có thể hỏi một câu không? Các vị đã tìm thấy xe của tôi chưa?”

“Anh có quen biết ai ở Seattle không, anh Trejo?” Tracy hỏi.

Anh ta liếc nhìn cô. “Quen biết ai không ư? Chị hỏi thế là có ý gì?”

“Anh có bất cứ bạn bè hay người thân nào sống ở Seattle không?”

“Không.” Anh ta nhấp một ngụm nước. Một lần nữa, Tracy nghĩ hành động đó là cố ý, để tránh né cô và câu hỏi của cô.

“Nhà anh ở đâu?” Cô hỏi.

“Ở đây.”

“Ý tôi là anh sinh trưởng ở đâu?”

“Tôi sinh trưởng ở vùng San Diego. Câu hỏi đó…”

“Anh đã nhập ngũ được năm năm rồi phải không?”

“Gần sáu năm.”

“Anh chưa từng sống ở Seattle sao?”

“Tôi vừa mới nói với chị là tôi chưa từng sống ở đó rồi còn gì.”

“Anh làm gì ở Bremerton?”

“Tôi là chuyên viên kho vận cho FLC.”

“FLC là gì?”

“Trung tâm Kho vận Hải quân.”

“Anh làm gì ở đó? Công việc của anh là gì?”

“Khi ở trên tàu, tôi làm việc trong buồng kho. Khi lên bờ, tôi làm việc trong nhà kho ở bến tàu. Chuyện đó thì có liên quan gì đến chiếc xe của tôi?”

“Anh đặt hàng các phụ tùng, bảo quản hàng hóa trong kho, những việc đại loại như vậy?” Cô khăng khăng hỏi.

“Đúng thế”

“Anh từng ra nước ngoài bao giờ chưa?”

Anh ta gật đầu. “Tôi từng làm việc ở Kuwait và Iraq.”

“Trong các kho cung ứng?”

“Chính xác. Ồ, và cả Afghanistan nữa. Tôi cũng đã từng tới đó.”

“Trên con tàu nào?”

“Chiếc USS Stennis.”

“Đó là loại tàu gì?”

“Một chiếc tàu sân bay. Một chiếc tàu sân bay vận hành bằng năng lượng hạt nhân.”

“Anh tới Afghanistan khi nào?”

“Lần gần đây nhất ư? Năm 2013. Chuyện này thì có liên quan gì đến chiếc xe của tôi?”

Tracy vẫn kiên trì hỏi tiếp, hy vọng tiếp tục đẩy Trejo ra khỏi cái kịch bản đã soạn sẵn của anh ta. “Còn vùng Trung Đông, lần gần đây nhất anh tới đó là khi nào?”

“Lần gần đây nhất là năm 2012.”

“Anh ở căn cứ này ở Bremerton bao lâu rồi?”

“Bốn tháng.”

“Trước đó thì con tàu ở đâu?”

“Thái Lan.” Anh ta nhìn Kins. “Các vị đã tìm thấy xe của tôi chưa? Tôi có thể nhận lại nó không?”

“Chúng tôi đã tìm thấy xe của anh ở Seattle, anh Trejo.” Kins nói.

“Tôi cũng đoán vậy.” Anh ta nói, trong câu nói phảng phất vẻ mỉa mai. “Tôi có thể tới nhận lại nó không?”

“Anh không biết làm thế nào mà nó lại có mặt ở Seattle à?” Tracy hỏi.

“Tôi đã nói với chị rồi, hẳn là có kẻ đã ăn trộm chiếc xe của tôi.”

“Trong khu nhà này đã từng có vụ trình báo mất xe nào chưa?”

Anh ta nhún vai. “Tôi không biết. Có lẽ chị nên hỏi cảnh sát. Khi nào thì tôi có thể lấy lại chiếc xe của mình?”

“Sẽ mất một thời gian.”

“Tại sao?” Anh ta nói, lúc này đã tỏ rõ sự bực tức. “Tôi cần chiếc xe đó để đi làm.”

“Xe của anh liên quan đến một vụ gây tai nạn rồi bỏ chạy, anh Trejo ạ.” Cô tìm kiếm bất cứ dấu hiệu nào cho thấy Trejo đã biết thông tin này rồi, nhưng khuôn mặt anh ta vẫn chẳng để lộ điều gì.

“Nó đâm phải một cái xe khác sao? Ôi trời ơi. Nó có bị hư hỏng gì không?”

“Nó đâm vào một người đi bộ. Một cậu bé mười hai tuổi. Cậu bé đã chết.”

Ánh mắt Trejo chăm chú hướng xuống thảm. Trong một thoáng, anh ta không nói năng gì. Tracy nghĩ đây là một phản ứng hợp lý. “Khủng khiếp quá, trời ạ.” Anh ta hớp một ngụm nước từ cái lon.

“Tôi có một câu hỏi nữa, anh Trejo.” Tracy nói.

Trejo hạ lon nước xuống. Tracy đợi cho đến khi anh ta nhìn cô.

“Sao trán anh lại bị thương vậy?”

cy thầm ghi nhớ trong đầu là phải xác định xem liệu NCIS có đánh máy lại các cuộc thẩm vấn của họ không. Battles nói: “Vậy là có vẻ ai đó đã lấy cuốn băng trước khi tôi mượn cái hộp, hoặc đến vào sáng sớm hôm sau, nhìn thấy nó trên ghế của
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.