Cận Kề Tổ Ấm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 73 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Lời Cảm Ơn

❊ ❊ ❊

Đề tài của cuốn sách này thật khiến cho người khác phải bất an, đặc biệt là đối với các vị phụ huynh. Tôi không bao giờ hiểu được đầy đủ đề tài mà tôi đang viết cho đến khi viết được bản nháp đầu tiên của cuốn tiểu thuyết. Thường thì các tiểu thuyết của tôi bắt đầu từ một ý tưởng nảy sinh nhờ một bài báo hay tạp chí. Tuy nhiên, trong trường hợp này, ý tưởng của tôi lại xuất phát từ cuộc sống thực. Một năm trước khi viết Cận Kề Tổ Ấm, tôi đã đọc được thông tin nhiều học sinh ở một trường trung học địa phương tử vong vì sốc heroin. Mất đi một người còn quá trẻ như vậy luôn là bi kịch. Việc mất đi người đó, thường là sau nhiều năm làm khổ cả gia đình vì heroin, là một điều tồi tệ. Khi tôi nghiên cứu về đề tài này, tôi ngạc nhiên và lo lắng trước những hậu quả lâu dài và rộng khắp của việc hợp pháp hóa cần sa. Tôi đã không biết rằng việc mất đi thu nhập từ cần sa đã dẫn tới việc các tổ chức buôn bán ma túy người Mexico, Nam Mỹ và Trung Quốc lại phá bỏ những cánh đồng trồng cần sa để trồng anh túc và làm cho thị trường Mỹ tràn lan loại heroin rẻ tiền và dễ mua. Thật không may, sự việc này xảy ra ở Mỹ vào một thời điểm mà quá nhiều người đã bị nghiện các loại thuốc kê đơn thuộc nhóm opioid. Mặc dù tôi không dám nói là mình hiểu hết về tình trạng hỗn độn này, nhưng lượng thông tin đáng kế mà tôi đọc được trong các cuốn sách và các bài báo, cũng như những cuộc trò chuyện của tôi với nhiều người có liên quan mật thiết đến việc điều trị cho những người nghiện, cho thấy đó là một tình trạng nghiêm trọng và đáng sợ. Tôi đã luôn tin rằng những người nghiện heroin là những người sống trong những căn hộ ổ chuột. Cụm từ gây ấn tượng sâu sắc nhất với tôi trong lúc nghiên cứu là cụm từ miêu tả rằng rất nhiều con nghiện là những đứa trẻ ngoan xuất thân từ những gia đình tử tế.

Mặc dù đã nỗ lực hết sức nhưng tôi chắc chắn mình không tránh khỏi sai sót, nếu có bất cứ sai sót nào, tôi xin hoàn toàn chịu trách nhiệm. Trong suốt sự nghiệp cầm bút của tôi, tôi đã trở nên rất giống với Blanche DuBois trong bộ phim Chuyến Tàu Mang Tên Dục Vọng. Tôi tin tưởng vào lòng tốt của những người lạ, và nhiều người trong số họ đã trở thành bạn của tôi.

Tôi đặc biệt cảm ơn Ron Sanders, điều tra viên của Sở Cảnh sát Seattle, Đơn vị Điều tra Va chạm Giao thông. Ron đã giảng giải cho tôi về công việc ở TCI, rồi giúp tôi vẽ ra chi tiết kịch bản của một vụ gây tai nạn rồi bỏ chạy, và những biện pháp để tìm ra người lái chiếc xe gây tai nạn. Các kỹ thuật mới thật đáng kinh ngạc, và chứng cứ ngày một tốt lên.

Hai năm trước, tôi từng giảng dạy về việc viết tiểu thuyết ở một lớp trên đảo Whidbey. Một trong những học viên của tôi là Alexandra Nicca. Chúng tôi gọi cô ấy là Nicca. Cô ấy có một cách nhìn độc đáo và hài hước về cuộc sống nói chung và các sự kiện bất ngờ nói riêng. Tôi hỏi cô ấy làm nghề gì và cô ấy cho tôi biết rằng cô ấy là một đại úy Hải quân Mỹ, một luật sư quân đội. Nicca đóng quân ở Căn cứ Hải quân Kitsap, cô ấy đã thu xếp dẫn tôi đi tham quan tòa nhà của cơ quan luật pháp, tôi đã ngồi ở phòng xử án và dành hàng tiếng đồng hồ để hỏi cô ấy những câu hỏi vô vị có thể khiến cô ấy buồn ngủ. Lúc bấy giờ tôi chỉ nghĩ cô ấy có một công việc thực sự thú vị và muốn tìm hiểu thêm về nó. Vào thời điểm đó, tôi chưa nghĩ đến cuốn tiểu thuyết nào trong đầu cả. Khi tôi bắt đầu viết cuốn tiểu thuyết này, tôi biết rằng những người khác cũng sẽ thấy công việc của cô ấy là thú vị và muốn tìm hiểu thêm về nó. Như tôi từng nói với Nicca, tôi dành sự tôn trọng rất lớn cho bất cứ ai mặc quân phục để bảo vệ và phục vụ đất nước này, trong đó bao gồm cả cô ấy. Tôi rất biết ơn thời gian cô ấy đã dành cho tôi và sự chuyên nghiệp của cô ấy.

Giống như tất cả các cuốn tiểu thuyết trong xê-ri về Tracy Crosswhite, tôi không thể viết chúng nếu không có sự trợ giúp của Jennifer Southworth, điều tra viên của Ban Tội phạm Bạo lực, Sở Cảnh sát Seattle, và Scott Tompkins, Đơn vị Trọng án, Đồn cảnh sát quận King. Lúc tôi viết cuốn tiểu thuyết này, Jennifer đang làm ca đêm. Tôi gặp cô ấy và Scott để ăn tối ở quán Shawn O’Donnell’s American Grill & Irish Pub ở tầng một của tòa tháp Smith Tower nổi tiếng. Họ không chỉ truyền thụ cho tôi nhiều kiến thức, mà tôi còn tìm được bối cảnh cho vài phân đoạn trong cuốn tiểu thuyết của tôi, cũng như bầu không khí chung trong truyện. Tối hôm đó, trời lạnh và mưa, và tôi chỉ có thể tưởng tượng sẽ như thế nào nếu các điều tra viên được gọi đi điều tra một vụ án mạng.

Tôi cũng xin cảm ơn Kathy Taylor, nhà nhân chủng học pháp y, Văn phòng Giám định Pháp y quận King. Như người ta thường nói, Kathy là kiểu người bận rộn đầu tắt mặt tối, luôn tay luôn chân, nhưng cô ấy luôn cố gắng dành thời gian để trả lời các câu hỏi của tôi. Ngoài ra, tôi còn nhờ Kathy đọc một phân đoạn trong cuốn tiểu thuyết của tôi để kiểm tra độ chính xác của nó. Cô ấy đã làm vậy và thông báo cho tôi biết rằng phân đoạn nói đến việc Văn phòng Giám định Pháp y quận King có bốn ca sốc heroin một tuần, đáng buồn thay, lại không đúng với thực tế. Bác sĩ pháp y thường có bốn ca sốc ma túy một ngày, và vấn nạn heroin tồi tệ hơn nhiều so với những gì tôi đã mô tả. Như tất cả các nhà văn chúng tôi đều biết rõ, viết văn là phải viết đi viết lại, và tôi đã sửa đổi một vài chi tiết.

Tôi cũng xin cảm ơn Eric Yurkanin của Công ty Công nghệ Max ở Seattle. Kiến thức của tôi về máy tính và hệ thống máy tính vốn chẳng nhiều nhặn gì. Tôi đã hỏi Eric nhiều câu hỏi về camera an ninh, cách chúng hoạt động, cách chúng ghi dữ liệu, thời gian các cuốn băng được lưu giữ, liệu chúng có thể được sao chép không. Tôi rất cảm kích những lời giải thích kiên nhẫn của anh ấy. Qua nhiều năm, tôi đã học được rằng máy tính, giống như súng, có cả một cộng đồng hăng hái đang đợi tôi phạm phải sai sót để họ có thể chỉnh sửa nó. Vài người trong số họ rất tốt bụng và email cho tôi. Tôi trân trọng nguồn dữ liệu họ cung cấp cho và lưu giữ từng email để dành cho những cuốn sách trong tương lai. Những người khác thì “cắn xé” tôi không thương tiếc khắp mạng Internet. Tôi không lưu giữ những chỉ trích đó. Cho phép tôi nói điều này, nếu tôi phạm phải một sai sót thì đó cũng chỉ là sơ suất chứ không phải vì tôi thiếu nỗ lực. Tôi rất sẵn lòng đón nhận một email để, hy vọng là, tôi sẽ không phạm phải sai sót tương tự nữa.

Tôi cũng xin cảm ơn bác sĩ Scott Kramer, bác sĩ sản - phụ khoa. Scott đã giúp tôi trong việc miêu tả chi tiết những nỗ lực mang thai của Tracy và Dan, cũng như tất cả các lựa chọn có thể có và những hậu quả của từng lựa chọn. Scott cũng là anh rể của tôi, và xin tiết lộ với các bạn, người đàn ông ấy đã nấu vài bữa tối Giáng sinh rất tuyệt trong suốt những năm qua. Vì vậy, các bạn có thể nói rằng tôi đã được ban phúc hai lần khi có anh ấy là người nhà.

Tôi xin cảm ơn cô Meg Ruley, Rebecca Scherer, và đội ngũ ở công ty đại diện Jane Rotrosen. Họ đã hướng dẫn tôi trong toàn bộ sự nghiệp của tôi, và thi thoảng tôi chắc chắn điều đó giống như một bậc cha mẹ đang hướng dẫn đứa con vị thành niên của mình. Tôi đã có những lúc thăng trầm, nhưng họ đã luôn sát cánh bên tôi và giúp tôi tiến về phía trước bằng lòng nhiệt tình và sự lạc quan bất tận. Không biết phải nói sao cho hết lòng biết ơn của tôi dành cho họ.

Xin cảm ơn Thomas & Mercer. Đây là cuốn tiểu thuyết thứ năm trong xê ri Tracy Crosswhite và cuốn tiểu thuyết thứ sáu tôi cộng tác với họ, nhưng họ chưa bao giờ tạo cho tôi cảm giác nhàm chán. Họ luôn tìm kiếm những phương thức mới để quảng bá tác phẩm của tôi và đưa những cuốn tiểu thuyết của tôi tới tay nhiều độc giả nhất có thể. Với tư cách một tác giả, đó là tất cả những gì tôi mong muốn, một cơ hội để có người đọc các tác phẩm của mình.

Xin cảm ơn Sarah Shaw, người phụ trách liên hệ với các tác giả, cô ấy luôn khiến tôi cảm thấy mình thật đặc biệt. Bưu điện đã đe dọa đóng hòm thư của tôi ở đó nếu tôi không đến lấy tất cả các bưu kiện mà cô ấy gửi cho tôi. Đó là những điều bất ngờ tuyệt vời, gia đình tôi và tôi rất thích chúng.

Xin cảm ơn Sean Baker, trưởng bộ phận sản xuất, và Laura Barrett, giám đốc sản xuất. Tôi đã từng nói điều này trước đây, tôi yêu các bìa sách và nhan đề của từng cuốn tiểu thuyết, và tôi phải cảm ơn họ vì điều đó. Cảm ơn Justin O’Kelly, trưởng bộ phận PR và cảm ơn Dennelle Catlett, nhân viên PR của Nhà xuất bản Amazon, vì tất cả những nỗ lực quảng bá cho tôi và những cuốn tiểu thuyết của tôi. Cảm ơn Giám đốc xuất bản Mikyla Bruder, Phó Giám đốc xuất bản Galen Maynard và Jeff Belle, Phó chủ tịch của Nhà xuất bản Amazon.

Đặc biệt cảm ơn Tổng Biên tập của Thomas & Mercer, Gracie Doyle. Những cuốn tiểu thuyết của tôi thường bắt đầu với một bữa ăn trưa với Gracie. Trong bữa trưa đó, tôi nói rằng tôi có một vài ý tưởng mới. Rồi tôi bắt đầu trình bày các cốt truyện. Gracie phân tích chúng và giúp tôi tìm ra cốt truyện nào gây ấn tượng nhất. Từ đó, tôi bắt đầu triển khai công cuộc viết lách. Khi tôi xong việc, Gracie là người đầu tiên đọc cuốn tiểu thuyết và giúp tôi xuất bản cuốn sách ấy. Vì vậy, một lần nữa, cảm ơn Gracie vì sự định hướng của cô đối với câu chuyện của tôi, cảm ơn những lời góp ý về mặt biên tập và cảm ơn vì tình bạn của cô. Tôi thực sự vui mừng khi có cô dẫn dắt đội ngũ của mình.

Đặc biệt cảm ơn Charlotte Herscher, biên tập viên phát triển bản thảo. Đây là cuốn sách thứ sáu mà tôi và cô ấy cộng tác với nhau và cô ấy giúp các tác phẩm của tôi trở nên tốt hơn hẳn. Thi thoảng tôi có thể nghe thấy trong đầu tiếng của Charlotte đề nghị tôi phát triển nhân vật hơn nữa và tôi cố hết sức để đáp ứng yêu cầu đó bởi vì lời khuyên của cô ấy rất đúng đắn. Cảm ơn Sara Addicott, biên tập viên sản xuất, và Scott Calamar, biên tập viên soát lỗi. Khi ta nhận ra một điểm yếu, đó là một điều tuyệt vời - bởi vì khi đó ta có thể nhờ giúp đỡ. Ngữ pháp và dấu câu chưa bao giờ là thế mạnh của tôi, và thật tuyệt vời khi biết tôi có người giỏi nhất tìm ra chúng giúp tôi.

Cảm ơn Tami Taylor, người quản lý trang web của tôi, tạo ra các bản tin định kỳ và đăng các phiên bản bìa sách bằng tiếng nước ngoài của tôi. Chỉ cần tôi nhờ Tami giúp đỡ gì đó là cô ấy hoàn thành mọi việc một cách nhanh chóng và hiệu quả. Cảm ơn Pam Binder và Hiệp hội Nhà văn Tây Bắc Thái Bình Dương vì sự ủng hộ của họ dành cho tác phẩm của tôi. Cảm ơn Seattle 7 Writers, một hiệp hội phi lợi nhuận của các tác giả Tây Bắc Thái Bình Dương, những người khuyến khích và ủng hộ ngôn ngữ viết.

Cảm ơn các bạn độc giả vì đã tìm đọc các tiểu thuyết của tôi, và vì sự ủng hộ tuyệt vời của các bạn đối với các tác phẩm của tôi. Cảm ơn vì đã viết các đánh giá và email cho tôi để tôi biết các bạn yêu thích chúng - đó luôn là điều quan trọng nhất đối với một nhà văn.

Đặc biệt cảm ơn Bob Grassilli, học sinh của trường Trung học Serra năm 1966 và David Bakhtiari, học sinh của trường Trung học Serra năm 2009 vì đã hào phóng quyên góp cho chương trình “Gây quỹ ước mơ” của trường Trung học Serra. Một trong những điều tuyệt vời mà tôi đã làm là bán đấu giá cái tên của một nhân vật trong những cuốn tiểu thuyết của tôi để gây quỹ cho các hoạt động từ thiện đáng hân trọng. Trường Trung học Serra là trường của tôi và chương trình “Gây quỹ ước mơ” quyên tiền để trao học bổng cho những em nhỏ khó khăn. Trường Serra là nơi đã sản sinh ra những cựu nam sinh trứ danh như các cầu thủ bóng bầu dục xuất sắc Lynn Swann và Tom Brady, cầu thủ bóng chày Barry Bonds và Jim Fregosi, cùng các học giả như tác giả ăn khách của New York Times John Lescroart và nhiếp ảnh gia chân dung lỗi lạc trên thế giới, Michael Collopy. Bob Grassili là cựu thị trưởng của San Carlos và David Bakhtiari chơi cho đội bóng bầu dục Green Bay Packers. Cảm ơn hai vị về sự hào phóng của mình.

Tôi đã có một năm tuyệt vời trong công việc, nhưng về mặt cá nhân thì hơi khó khăn hơn một chút. Vợ tôi là Cristina và tôi đang học cách buông các con ra khỏi vòng tay của mình và tiễn chúng đi học đại học. Khi bạn được ban cho hai đứa trẻ tuyệt vời nhất mà một cặp cha mẹ có thể mong muốn thì việc chia tay chúng quả là một điều khó khăn. Vì vậy, cảm ơn con trai tôi, Joe, và con gái tôi, Catherine - các con đã cho người đàn ông này nhiều niềm vui hơn những gì ông ta có quyền trải nghiệm. Tôi sẽ không bao giờ quên chuyến đi đến London với Joe, tôi tin rằng thằng bé có một cái radar trong người. Thằng bé có thể tìm được một nhà hàng hoặc một quán rượu chỉ bằng một cái liếc mắt vào tấm bản đồ. Thật đáng kinh ngạc. Còn Catherine thì luôn làm chúng tôi cười. Con bé đã hứa sẽ chăm sóc cho cha nó khi ông ta già và lú lẫn. Một người đàn ông còn có thể mong muốn gì hơn nữa?

Người quan trọng nhất là Cristina. Tôi thật có phúc khi được nói lời cảm ơn cô ấy mỗi lần tôi hoàn thành một cuốn tiểu thuyết. Cô ấy đã ở bên tôi qua những thăng trầm, và sự ủng hộ của cô ấy chưa bao giờ dao động. Vì vậy, Giáng sinh vừa rồi, năm 2016, tôi đã dành tặng cô ấy món quà mà cô ấy đã kiên nhẫn chờ đợi suốt hai mươi hai năm qua. Cô ấy biết nó là gì, và nó đẹp như cô ấy vậy. Mãi mãi bên em.

cy thầm ghi nhớ trong đầu là phải xác định xem liệu NCIS có đánh máy lại các cuộc thẩm vấn của họ không. Battles nói: “Vậy là có vẻ ai đó đã lấy cuốn băng trước khi tôi mượn cái hộp, hoặc đến vào sáng sớm hôm sau, nhìn thấy nó trên ghế của
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.