Cận Kề Tổ Ấm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 73 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 48
Chương 48

❊ ❊ ❊

Leah Battles nhét lại thẻ quân nhân vào bên trong bộ quần áo đi xe đạp và thả dốc xuống chân đồi, hướng tới tòa nhà DSO. Đã hai tuần sau sự kiện xảy ra ở căn hộ của Rebecca Stanley, và mọi thứ vẫn còn kỳ quặc, nhưng đang dần trở lại bình thường. Cô đã gặp Dan O’Leary để bàn về chuyện công việc, hai ngày sau anh đã gọi điện cho cô và mời cô làm cộng sự trong công ty luật của anh. Cô nói với anh rằng cô sẽ suy nghĩ về lời mời ấy và trả lời anh sau, nhưng cô đã quyết định sẽ ở lại Seattle sau khi kỳ hạn quân ngũ của cô kết thúc. Cô thậm chí đã đề nghị luật sư tranh tụng cấp cao chấm dứt kỳ hạn phục vụ của cô ở Kitsap, và có thể lời đề nghị của cô sẽ được chấp thuận.

Cô khóa xe đạp vào một ô đỗ xe ở trước mặt tòa nhà và cởi mũ bảo hiểm ra khi cô đi vào trong.

“Mọi chuyện thế nào, thưa bà?” Darcy mỉm cười hỏi từ sau quầy lễ tân.

Battles mỉm cười đáp lại. “Bầu trời vẫn xanh và mặt trời vẫn chiếu sáng, Darcy ạ. Khi nào chúng không còn như vậy nữa, tôi sẽ nói cho cô biết.”

Cô đi vào văn phòng của mình và đóng cửa lại, tiến tới chỗ cái tủ đằng sau bàn làm việc, đặt mũ bảo hiểm lên đó và hay bộ quần áo đang mặc sang bộ đồ việt quất. Sau khi thắt dây giày, cô bật máy tính lên. Trong lúc đợi nó khởi động, cô mở ngăn kéo hồ sơ và lướt ngón tay qua một tá hồ sơ đang xử lý. Cô ngẩng lên khi nghe thấy tiếng gõ cửa.

Brian Cho mở cửa, bước vào. “Tôi có làm phiền cô không vậy?”

Battles lắc đầu. Cho đóng cửa lại sau lưng mình. Anh ta nhìn bức tranh mới nhất trên tường của cô, quang cảnh khu trung tâm Seattle và vịnh Puget từ cửa sổ căn hộ của Battles. “Bức này mới.” Anh ta nói.

“Tôi đã vẽ nó trong quãng thời gian ăn không ngồi rồi đấy.” Battles nói.

Cho quay sang cô. “Ừ, về chuyện đó…”

“Đừng áy náy gì.” Cô nói. “Nếu tình cảnh đảo ngược lại, tôi cũng sẽ buộc tội anh.”

Cho mỉm cười. “Cảm ơn cô.” Anh ta nói. “Tôi cũng nghĩ vậy.”

“Và tôi sẽ đánh bại anh.” Cô nói. “Đó chỉ là vấn đề thời gian thôi.”

“Chà, tôi đoán đó là lý do người ta tổ chức các cuộc đua.” Cho nói, mỉm cười. Anh ta mở cửa nhưng không đi ra ngay. “Nhưng nếu có bất kỳ ai đánh bại tôi? Tôi sẽ không phiền lòng nếu đó là cô.” Anh ta nói.

Del đỗ chiếc Impala trên đường và tắt máy. Anh không tỏ vẻ gì là sẽ ra khỏi xe. Không phải vì thời tiết. Tháng Ba cuối cùng cũng đã trôi qua, và anh vui mừng khi tiễn biệt nó đi. Anh yêu cả bốn mùa ở Seattle. Anh thậm chí không ngại mưa, thường là thế - nhưng mưa như vậy là quá đủ rồi. Ít nhất thì tháng Tư trông có vẻ sẽ khô ráo hơn nhiều và cũng là tháng tươi đẹp hơn nhiều. Tấm màn u ám dai dẳng buông phủ trong mùa đông đã vén lên, dù chỉ là tạm thời, ngày cũng trở nên dài hơn và có vẻ nhiều ánh nắng hơn. Anh cần chút ánh sáng. Em gái anh cần chút ánh sáng.

“Cô ấy rất dễ xúc động.” Anh nói với Celia McDaniel đang ngồi ở ghế cạnh ghế lái của chiếc Impala.

Anh cảm thấy căng thẳng. Del chưa bao giờ căng thẳng, ngay cả ở chỗ làm, ngay cả khi đi tuần, và trong tất cả những năm làm điều tra viên. Anh yêu mọi khía cạnh trong công việc của anh - mặc dù như thế không có nghĩa là anh thích nhìn thấy các xác chết. Chẳng ai thích điều đó cả. Chỉ là anh chưa bao giờ thấy căng thẳng, bởi anh cho rằng thứ gì xảy ra rồi cũng sẽ xảy ra thôi.

Celia mỉm cười. “Đừng lo về chuyện đó, Del. Cô ấy có quyền xúc động mà.”

Trong hai tuần vừa rồi, khi Del trở lại làm ca ngày với thời gian làm việc dễ thở hơn, anh và Celia đã gặp nhau gần như hằng đêm. Celia đã giám sát vụ xét xử Nicholas Evans và đang chuẩn bị truy tố điều tra viên John Owens. Hắn sẽ bị cáo buộc nhiều tội danh, bao gồm tội sát hại Rebecca Stanley, Eric Tseng và Laszlo Trejo, cùng một loạt tội liên quan đến buôn bán ma túy dẫn đến cái chết của hơn mười cư dân Seattle. Bây giờ, con số đó có vẻ sẽ không tăng lên nữa. Họ sẽ loan báo thông tin về một loại heroin có thể gây nguy hiểm, điều này nghe như một phép nghịch hợp, nhưng trong hai tuần qua họ đã không có thêm trường hợp nào tử vong nữa. Funk đã gọi điện và nói rằng các phân tích trong phòng nghiên cứu xác nhận loại heroin tìm thấy trên tủ ngăn kéo của Allie và trong căn hộ trên nóc ga ra của Welch đều được trộn với fentanyl.

Bất chấp những lời trấn an của Celia, Del vẫn phân vân không biết mình nên lái xe lên đường dẫn vào nhà hay đi ăn một bữa tối tuyệt vời ở một nhà hàng nơi anh sẽ không phải lo lắng về việc ai có thể nói gì với ai. “Em chắc là em không ngại chứ?”

“Em có ngại gặp gia đình anh không ư? Sao em phải ngại chứ?”

“Mấy thằng nhóc có thể… hơi tò mò một chút. Em biết chứ?”

“Về việc em là người da đen ư?”

Sự căng thẳng của anh trở nên rõ rệt hơn. “Chà, có thể thế.” Anh thú nhận.

“Anh đã tiết lộ với họ rằng em là người da đen chưa?”

“Rồi.” Anh nói. “Nhưng chuyện đó thực sự không quan trọng. Anh chỉ nghĩ nếu nói ra điều đó thì sẽ giúp mọi người thoải mái hơn thôi.”

Celia cười. “Anh cứ như một cô gái mười bảy tuổi trong một cuộc hẹn đi dự dạ hội ấy. Màu da là một yếu tố của cuộc sống, Del ạ. Người nào nói họ không chú ý đến màu da hay chủng tộc lại chính là người để ý kĩ nhất. Chúng ta nhìn thấy người đẹp, người buồn cười, người đáng ghét. Tại sao chúng ta không nhìn thấy thứ gì quá hiển nhiên như màu da chứ?”

“Với bộ đồ em đang mặc tối nay, anh không chắc sẽ có ai nhìn thấy màu đen hay màu trắng.” Celia mặc một cái váy xếp ly chấm bi màu hạt dẻ dài gần đến đầu gối, và một cái áo khoác tiệp màu bên ngoài chiếc áo sơ mi trắng.

“Lố quá à?” Cô hỏi.

“Rất đẹp.” Anh nói.

Cô vươn người sang hôn anh. “Thoải mái đi. Về chuyện các cháu trai của anh và những gì chúng có thể nói, anh nên biết rằng em đã lớn lên với ba người anh em trai, và em cũng từng nuôi nấng một cậu con trai. Em không nghĩ chúng sẽ làm cho em sợ hãi.”

“Đúng thế.” Del nói, thở ra một hơi nhưng không có vẻ gì là thoải mái.

Celia bắt đầu đẩy cánh cửa bên ghế mình đang ngồi ra. Del vươn tay chạm vào vai cô. “Em biết đấy, giữa em và họ sẽ có một mối liên kết tự nhiên.”

“Em gái anh cũng là người da đen à?”

“Em hiểu ý anh là gì mà.” Del nói. “Anh chỉ không muốn em cảm thấy bị gượng ép.”

Celia mỉm cười. “Del à, cách duy nhất để vượt qua chuyện này là có một gia đình vững chãi, một niềm tin mãnh liệt, và những người bạn mạnh mẽ.” Lông mày cô nhướng lên. “Với hai tiêu chí đầu tiên thì em không thể giúp được gì, nhưng tiêu chí thứ ba thì em có thể. Đó không phải là một sự gượng ép; đó là thứ mà em biết con trai em sẽ muốn em làm.”

Del vươn người qua và hôn cô. “Này, anh đã nhắc đến mấy đứa cháu trai của anh chưa nhỉ?”

Celia đập vào tay anh.

Họ nắm tay nhau bước tới cửa trước. Del vươn tay chạm vào tay nắm cửa nhưng cánh cửa mở ra trước cả khi anh kịp gõ. Stevie đứng ở lối vào, chiếc áo mới được nhét một nửa vào chiếc quần ka ki. Cậu nhóc đã đi giày, nhưng chưa buộc dây. Rõ ràng cậu đã chạy từ dưới phòng của mình ở tầng hầm lên trên này khi nghe thấy tiếng xe của Del. Cậu thoáng liếc nhìn Del nhưng đối tượng mà cậu thực sự chú ý là Celia.

“Chào, Stevie.” Del nói.

“Chào bác Del.” Stevie nói như thể bây giờ mới nhận ra Del.

“Trông cháu diện thế.” Del nói.

“Mẹ bảo chúng cháu phải mặc đẹp.” Cậu nói, vẫn nhìn Celia chằm chằm.

Mark hối hả chạy vào phòng khách. Áo cậu còn chưa được cắm thùng và giày cậu vẫn đang cầm trên tay. Cậu trừng mắt nhìn Stevie, rồi cũng nhìn Celia chằm chằm khi cậu ra tới cửa chính.

“Chào Mark.”

“Chào bác Del.”

“Stevie, Mark, đây là bác Celia.”

Celia chìa tay ra và bọn trẻ bắt tay cô.

“Rất vui được gặp bác.” Chúng nói.

“Rất vui được gặp hai cháu.” Celia nói. “Bác đã nghe nhiều điều tốt đẹp về hai cháu. Bác nghe nói hai cháu là những cầu thủ bóng chày cừ khôi. Bác Del đã hứa sắp tới sẽ dẫn bác tới xem một trận thi đấu của các cháu đấy.”

Bọn trẻ cười tươi rói. “Bọn cháu chơi vào thứ Bảy.” Stevie nói.

“Bác Del là huấn luyện viên đấy ạ.” Mark nói.

“Bác đã nghe kể rồi.” Celia nói. “Có lẽ bác ấy sẽ mời bác.”

Giải Little League đang thiếu huấn luyện viên. Del đã nhận lời huấn luyện cho bọn trẻ, với điều kiện là anh không phải mặc loại quần khi chơi bóng chày.

Stevie nhìn Del. “Sao bác lại chưa mời bác ấy, bác Del?”

“Đúng thế, phép lịch sự của bác để đâu rồi?” Mark nói.

“Đúng thế, phép lịch sự của bác để đâu rồi?” Stevie nói.

“Các cháu cứ như một cái đài vậy.” Del nói. “Phép lịch sự của bác để đâu rồi ư? Chính hai thằng nhóc ngốc nghếch các cháu đang để mặc bọn bác đứng ngoài trời lạnh đây này. Được rồi, lùi lại và nhường lối cho hai bác vào nhà nào.”

Trong nhà sạch như lau như ly, bàn cà phê đã được dọn dẹp sạch sẽ, trên các ghế xô pha không còn vương mảnh vụn thức ăn hay tờ báo nào. Chiếc đài đang phát một bản nhạc jazz nhẹ nhàng. “Các cháu đã lau dọn nhà cửa này.” Del nói. “Trông gọn gàng, sạch sẽ lắm.”

“Mẹ bắt chúng cháu làm đấy ạ.”

“Vâng, mẹ bắt chúng cháu làm đấy ạ.”

“Mùi gì thơm quá.” Celia nói.

“Mẹ đang nấu món manicotti.” Stevie nói.

“Bọn cháu chẳng bao giờ được ăn manicotti trừ khi nhà có khách.” Mark mách.

Maggie bước ra từ trong bếp. Cô mặc quần jean xanh, áo cánh màu hồng nhạt và đi giày đế bằng. Khi nhìn thấy Celia, cô mỉm cười. “Chào anh chị.” Cô nói với Del, hôn lên má anh. “Em chỉ đang kiểm tra xem bữa tối thế nào thôi.”

“Mùi thơm quá.” Celia nói.

“Em hy vọng chị thích món Ý.” Maggie nói.

“Có ai không thích món Ý cơ chứ?” Celia nói. “Em sẽ phải dạy chị cách nấu đồ Ý đấy.”

Maggie mỉm cười và chỉ vào mấy cái ghế xô pha. “Anh chị vào nhà và ngồi chơi đi.”

Del và Celia ngồi xuống cái ghế dài hơn trong hai cái ghế xô pha.

“Stevie, mang đồ nguội khai vị ra đây.” Maggie nhắc.

“Cái gì cơ ạ?”

“Đồ nguội khai vị.” Maggie nói.

“Cái đĩa có ô liu và chân giò xông khói í ạ?”

Maggie đảo tròn mắt. “Ừ. Mark, mang rượu vang và mấy cái ly lại đây.”

“Bọn con có được uống rượu vang không ạ?”

“Không.” Maggie nói.

“Rượu vang sẽ làm kìm hãm sự phát triển của các cháu.” Celia nói.

Bọn trẻ sững lại. “Thật không ạ?”

“Bác biết một người đàn ông cao một mét chín. Con trai ông ta uống rượu vang vào bữa tối và không bao giờ cao hơn mức này.” Cô chìa tay ra ở tầm một mét so với sàn nhà.

Đôi mắt bọn trẻ mở to như những cái đĩa lót tách. Chúng nhìn Del, mong đợi một lời xác nhận hoặc phủ nhận, nhưng anh chỉ nhún vai như muốn nói: Đừng hỏi bác.

Hai cậu bé quay đi và chạy vào trong bếp.

“Em hy vọng Del đã báo trước cho chị biết về hai thằng nhóc ấy.” Maggie nói.

“Chúng khiến chị nhớ đến hai cậu em trai của chị. Hai cậu ấy cách nhau mười một tháng và chẳng bao giờ làm gì mà không có người kia.”

Stevie mang vào phòng một cái đĩa chất đầy những lát thịt kiểu Ý, ô liu, bánh quy giòn, xốt cà tím và vài loại pho mát. Cậu đặt nó lên bàn cà phê. Mark theo sau với một chai Chianti và ba cái cốc.

“Chị hy vọng em đã không phải bỏ quá nhiều công sức.” Celia nói. “Trông ngon quá.”

“Bác Del mua nó đấy ạ.” Stevie nói.

Del lườm cậu. Anh muốn Celia tưởng đây là bữa tối do Maggie nấu.

“Vâng, bác ấy, ờ, cứ như sống ở tiệm Salumi ấy.” Mark nói.

“Đó là nhà hàng bác ấy yêu thích.” Stevie nói.

“Ít nhất là bác ấy từng thích nó hồi bác ấy còn béo.” Mark nói.

“Cảm ơn các cháu rất nhiều.” Del nói. Anh đã giảm gần mười bốn cân.

Hai cậu bé cười ngặt nghẽo.

“Chắc là bác í thích bác lắm nên mới giảm chừng đó cân ạ.” Stevie nhấn mạnh.

Del hắng giọng. Celia đưa tay lên che miệng. “Đây là một bữa ăn thịnh soạn kiểu Ý.” Del nói, và anh rót ba cốc rượu vang.

“Bác có phải là người Ý không ạ?” Stevie hỏi Celia.

“Bác có thể là một người Ý danh dự không?”

Stevie nhún vai. “Cháu nghĩ là có.”

“Bác ấy là người Mỹ gốc Phi.” Mark nói, thảy một quả ô liu vào miệng và nhón lấy một miếng pho mát.

“Cháu cũng biết sao?” Celia nói.

“Chúng cháu học được điều đó ở trường.” Mark nhún vai như thể đó chẳng phải vấn đề gì to tát. Cậu cuộn một miếng thịt xông khói quanh hai quả ô liu rồi bỏ vào mồm ăn. “Nhưng bác có thể là người Ý.”

“Được rồi hai con.” Maggie nói. “Các con cứ như một bầy chấu chấu vậy. Để lại chút thức ăn cho khách với chứ và đi bày biện bàn nốt đi.”

Hai cậu bé nhổm dậy, bốc một nắm ô liu và mấy miếng thịt, rồi đi vào trong bếp.

“Em xin lỗi nhé.” Maggie nói. “Chúng có thể hơi thiếu tế nhị.”

Celia mỉm cười. “Con trai chị rất giống chúng hồi ở tuổi đó.”

Nụ cười của Maggie chợt tắt. “Del có kể với em chị đã mất một đứa con trai. Em rất tiếc.”

“Cảm ơn em. Chị cũng rất tiếc về chuyện của Allie.”

Maggie gật đầu. Đôi mắt cô ngân ngấn nước nhưng cô cố kìm nước mắt.

“Thôi nào.” Celia nói. “Em sắp khóc rồi kìa.”

Maggie dùng khăn giấy lau khóe mắt. “Tình trạng này có bao giờ khá hơn không?”

Celia đặt cốc rượu vang xuống và chìa tay ra, nắm lấy tay Maggie. “Em biết rằng nếu chị nói là có thì sẽ là nói dối, đúng không?”

Maggie gật đầu. “Em biết.”

“Nhưng theo thời gian, em sẽ học được cách sống chung với nỗi đau. Em sẽ học được cách sống chung với tất cả những ký ức ấy, và em sẽ học được cách không sợ hãi chúng. Em sẽ học được cách chấp nhận chúng, đón nhận chúng.”

Maggie bật khóc. Celia đứng dậy và ngồi xuống cạnh cô. “Tình trạng này sẽ không khá hơn đâu, Maggie ạ. Nó chỉ trở nên khác đi thôi, và chỉ cần khác đi là ổn rồi. Em chỉ phải học cách chấp nhận nó. Giống như bất cứ thứ gì, điều đó cũng cần thời gian. Em cần phải nhận ra rằng khóc là cách Chúa giúp chúng ta rửa trôi nỗi đau. Vì vậy em đừng bao giờ xin lỗi vì mình đã khóc, đó là một cách nhắc nhở chúng ta nhớ rằng chúng ta là con người, và chúng ta yêu gia đình bằng cả bản thân mình. Và đó là một điều tuyệt vời.”

Maggie mỉm cười và lau nước mắt. Cô hít vào một hơi. “Giọng của chị là giọng ở vùng nào vậy?”

“Georgia.” Cô nói. “Thi thoảng nó có thể nặng trình trịch.” Cô nhìn Del, đang ngồi trên ghế xô pha với một nụ cười và đôi mắt ngấn lệ. “Nhưng cũng có lúc người ta hầu như không nhận ra.”

“Anh có nhận ra đấy.” Del nói, giơ cốc của mình lên.

“Giọng chị rất hay.” Maggie nói.

“Ừ, cô ấy cũng đẹp nữa.” Del nói, và anh nghe thấy tiếng cười khúc khích của hai cậu nhóc, chúng đã lén quay lại căn phòng và đang ở đằng sau anh.

Tracy nắm tay Dan khi họ dẫn lũ chó đi qua những con đường mòn đằng sau ngôi nhà của họ, đây thực sự là một cách để nhìn ngắm nó từ đằng sau. Khi đã được tháo xích, chính lũ chó mới là kẻ dẫn dắt hai người họ. Những cơn mưa của tháng Ba đã qua đi. Tháng Tư mang đến mùa xuân, và vì bây giờ cô không còn phải làm ca đêm nữa, nó giúp cô được ngủ nhiều hơn và có thêm nhiều thời gian hơn với Dan.

Cô đang bận rộn thu thập các bằng chứng mà Celia McDaniel sẽ sử dụng để buộc tội điều tra viên John Owens, và cô cho rằng cô sẽ còn bận rộn thêm một thời gian nữa.

Đâu đó trong ánh sáng đang nhạt dần, Rex và Sherlock xộc qua bụi cây thấp, thưởng thức tất cả các loại mùi và các âm thanh khác nhau của khu rừng tái sinh. Lũ chim hót véo von và kêu lích chích; phía trên đầu, những cành cây đu đưa kẽo kẹt theo từng luồng gió thổi đến.

Thường thì, sau một ngày làm việc ở khu trung tâm, đây là cõi niết bàn của Tracy. Nhưng tối nay, cô cảm thấy nôn nao và chóng mặt. Có lẽ nguyên nhân là do sự thiếu ngủ đã tích tụ bao lâu nay. Cô vẫn luôn gặp khó khăn trong việc trở lại với những ngày làm việc bình thường sau một tháng làm ca đêm.

Cô dừng lại và hít sâu một hơi làn không khí trong lành, nhưng miệng cô có vị tanh tanh như vị kim loại, và cái vị đó đã đọng ở lưỡi cô cả ngày hôm nay rồi.

“Em ổn chứ?” Dan hỏi.

“Em thấy buồn nôn quá.” Cô nói, cảm giác như thể lưỡi cô bị phủ thứ gì đó. “Và em cảm thấy em đang bốc hỏa.” Cô kéo cái áo khoác để quạt quạt cho mình rồi cởi phéc mơ tuya của nó ra. Không khí mát mẻ mang lại cảm giác thật sảng khoái.

“Em muốn quay về không?” Dan hỏi.

“Nếu chúng ta làm vậy, cái giá chúng ta phải trả là hai “cậu nhóc” này sẽ chạy quanh nhà cả đêm. Em không sao đâu. Không khí mát mẻ thực sự giúp em cảm thấy khá hơn một chút rồi.”

Họ lại bắt đầu dạo bộ. “Có lẽ em nhiễm bệnh rồi. Bệnh cúm đang lan tràn khắp nơi.”

Cô nhún vai. “Có thể em đang bị tiền mãn kinh. Mẹ em đã bị tiền mãn kinh sớm.”

Dan dừng bước. “Em biết chuyện đó không có gì to tát, đúng không? Ý anh là, cho dù chúng ta có con hay không. Anh cảm thấy không có vấn đề gì nếu chỉ có hai chúng ta chung sống với nhau, chỉ cần anh có em là được.”

Tracy mỉm cười. “Sẽ chẳng bao giờ chỉ có hai chúng ta chung sống với nhau đâu, còn có Rex, Sherlock và Roger mà.”

“Em biết ý anh là gì mà.”

“Em biết.”

“Và em cũng thấy điều đó không thành vấn đề chứ?”

“Em thực sự không có sự lựa chọn, đúng không?” Cô siết tay anh khi họ bước đi. “Theo thời gian, em chắc chắn chuyện đó sẽ ổn. Em thất vọng vì mình không thể mang thai, nhưng mọi chuyện xảy ra đều có lý do cả.” Cô nghĩ về Leah Battles. “Hãy cẩn thận với những gì ta mong ước.”

“Điều đó có nghĩa là gì?”

“Đó là câu nói mà em mới nghe gần đây. Em nghĩ nó có nghĩa là hãy hài lòng với những gì ta đang có.” Và Tracy đang cảm thấy như vậy. Cô không thể che giấu nỗi thất vọng vì không thể mang thai, nhưng bây giờ cô có một cuộc sống tuyệt vời. Cô có Dan và một nơi gọi là tổ ấm, một sự nghiệp cho cô một mục đích, và cảm giác rằng cô đang làm một điều cao cả.

Dan hôn cô. “Anh đang có cảm giác như vậy.”

“Em cũng thế.”

Họ tiếp tục đi về nhà.

“Anh đã nói chuyện với Leah Battles chưa?” Tracy hỏi.

“Rồi.”

“Và?”

“Cô ấy có vẻ có năng lực. Sẽ mất một thời gian để cô ấy bắt nhịp với các thủ tục về luật hình sự và dân sự bên ngoài quân đội, nhưng cô ấy có rất nhiều kinh nghiệm. Anh thích cô ấy.”

“Anh sẽ tuyển cô ấy chứ?”

“Anh đã mời cô ấy rồi.”

“Cô ấy nói sao?”

Dan mỉm cười. “Cô ấy nói sẽ suy nghĩ về lời đề nghị ấy và trong vòng một tuần sẽ trả lời anh.”

Tracy cười. “Em đã nói với anh cô ấy giống như một khẩu súng lục rồi mà.”

“Còn vài tháng nữa là kỳ hạn quân ngũ của cô ấy kết thúc.” Dan nói. “Cô ấy không có gì phải vội. Nhưng anh khá chắc chắn cô ấy sẽ đồng ý. Anh không thể hình dung ra cảnh cô ấy làm việc cho một trong những hãng luật lớn.”

Họ kết thúc chuyến đi bộ và trở về nhà. Dan đã làm món enchilada nổi tiếng của anh cho bữa tối. Khi chúng ra khỏi lò, chúng phủ đầy pho mát và nước xốt marinara đỏ, và thơm nức mũi. Tuy nhiên, chỉ sau vài miếng, Tracy đã đặt nĩa xuống.

“Em vẫn thấy khó chịu à?”

“Em nghĩ em sẽ đi nằm. Em xin lỗi. Em muốn ăn món này khi em có thể thưởng thức chúng.” Cô đứng dậy và nhấc đĩa cùng nĩa của mình lên.

“Để anh rửa.” Dan nói. “Cứ để hết đấy.”

“Cảm ơn anh.” Cô nói. “Em xin lỗi.”

“Đừng bận tâm.”

Cô dừng bước, lại cảm thấy buồn nôn.

Dan định đứng dậy. “Để anh giúp em.”

Cô xua tay gạt đi. “Không. Em không sao.” Rồi cô bật cười. “Chỗ này chỉ cách giường có vài mét thôi mà.”

Cô đi vào phòng ngủ, thay sang áo phông và chui xuống dưới chăn. Sherlock và Rex đã chiếm chỗ bên phía giường của Dan, nằm cuộn tròn như một quả bóng và cố gắng thu mình thành nhỏ bé và kín đáo nhất có thể để không bị tống cổ đi. Chúng không được phép lên giường khi Tracy và Dan đi ngủ, nhưng thi thoảng chúng sẽ lén trèo lên vào sáng sớm. Tracy chẳng buồn đuổi chúng. Cô thích có chúng bầu bạn.

Cô thức dậy sau khi trời tối. Đồng hồ trên chiếc tủ kê ở đầu giường chỉ ra rằng lúc này đã hơn hai giờ sáng. Dan khe khẽ ngáy bên cạnh cô, và lũ chó gừ gừ từ cái ổ của chúng trên sàn. Cô đã không nghe thấy tiếng Dan đi vào phòng, cô cũng không nghe thấy hoặc cảm thấy Rex hay Sherlock xuống giường, điều đó có nghĩa là cô đã thực sự ngủ say như chết. Tuy nhiên, bây giờ, cô sợ rằng cô có thể thức suốt thời gian còn lại trong đêm.

Cô ra khỏi giường và lê bước ra khỏi phòng, đi vào phòng tắm. Phòng tắm được thắp sáng bằng một ngọn đèn đêm. Cô cảm thấy khá hơn lúc nãy, dù vẫn hơi chóng mặt nhưng không còn buồn nôn nữa. Cô khép cửa lại chừng ba phần tư rồi ngồi xuống, nhưng không đi vệ sinh ngay. Cô nhìn cái tủ có ngăn kéo bên dưới bồn rửa và trầm ngâm suy nghĩ. Rồi cô chợt nảy ra một ý là cô có thể thử một lần nữa.

Cô đứng dậy, bật đèn, rồi lục tìm trong tủ cho đến khi tìm thấy cái hộp. Bên trong hộp vẫn còn một que thử thai. Cô cầm lấy nó nhưng không mở nó ra ngay. Trong thâm tâm, cô biết các tỷ lệ đều bất lợi với cô. Vợ chồng cô đã không thành công với thuốc Clomid, và bác sĩ Kramer đã nói khả năng mang thai tự nhiên của cô là rất thấp.

Cô đã mệt mỏi với việc nhen nhóm hy vọng rồi lại thất vọng. Cô xua ý nghĩ đó đi. Cha cô sẽ gọi đây là thái độ chủ bại. Nếu cô tỏ ra do dự trước một cuộc thi bắn súng, ông sẽ bảo cô đừng thi đấu nữa. “Nếu con bước vào cuộc thi với ý nghĩ rằng con sẽ thua, vậy thì con đã thua rồi đó. Nếu con bước vào cuộc thi với ý nghĩ rằng con sẽ thắng, vậy thì con sẽ thất vọng nếu bị thua. Vì vậy, cứ bước vào cuộc thi với ý nghĩ rằng con sẽ chiến đấu hết mình, dù sao đi nữa, đó là tất cả những gì con có thể kiểm soát được.”

Chuyện này không hẳn như thế, nhưng cô thực sự không có mong đợi gì.

Cô nghĩ về Dan, về cái đêm cô chỉ muốn đi ngủ. Cái đêm anh đã ôm cô và nói với cô rằng cô là tất cả những gì anh muốn có trên đời này. Họ đã làm tình, không phải để tạo ra một đứa bé, mà chỉ vì muốn gần gũi với nhau.

Cô xé bao bì của que thử, đi tiểu lên nó, rồi đặt cái que lên nắp két nước trong lúc cô đi rửa tay ở bồn rửa. Cô lau tay vào một cái khăn, liếc vào tấm gương để nhìn cái que đang ở đằng sau cô. Cô sẽ không có bất cứ mong đợi nào cả. Cô sẽ không nghĩ gì về kết quả.

Cô quay trở lại bồn cầu, nhưng cho dù cô tự nhủ với mình thế nào, cô vẫn không thể làm cho trái tim mình dịu lại, nó đang đập thình thịch.

Có thể mình chỉ đang bị cúm.

Cô đưa tay nhặt cái que lên, nhìn chằm chằm vào nó.

Hai vạch.

Cô nhắm mắt. Những giọt nước mắt chảy tràn, lăn xuống gò má cô. Cô kìm nén cảm giác muốn cười, muốn khóc, muốn hét lên thật to. Cô biết chặng đường còn rất dài. Các que thử thai không hẳn là đáng tin cậy và có thể cho kết quả sai. Cô cần đi khám. Lại còn nguy cơ sẩy thai nữa, nguy cơ ấy cao hơn nhiều đối với cô vì tuổi tác.

Cô cần… Cô cần…

Cô cần ngừng lại. Cô chỉ cần ngừng lại và tận hưởng khoảnh khắc này.

Cô mỉm cười, nhìn ra cửa phòng tắm, hướng tới phòng ngủ của họ, nơi Dan đang ngủ, mặc dù giấc ngủ của anh sẽ không còn kéo dài lâu nữa đâu.

cy thầm ghi nhớ trong đầu là phải xác định xem liệu NCIS có đánh máy lại các cuộc thẩm vấn của họ không. Battles nói: “Vậy là có vẻ ai đó đã lấy cuốn băng trước khi tôi mượn cái hộp, hoặc đến vào sáng sớm hôm sau, nhìn thấy nó trên ghế của
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.