Cận Kề Tổ Ấm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 86 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 23
Chương 23

❊ ❊ ❊

Sau khi nhận các dữ liệu từ máy tính và điện thoại của Allie, Del chở Faz về văn phòng nhưng anh không ở lại đó. Anh biết anh sẽ không thể giải quyết được việc gì ra hồn vì còn mải nghĩ đến những thông tin đang nằm trong ca táp của anh. Anh lái xe về nhà.

Sau khi ly hôn, Del đã thuê một ngôi nhà ở khu Capitol Hill. Đây vốn là nhà của một người bạn đã chuyển tới Portland để làm việc nhưng dự định sẽ trở lại Seattle sau khi cô ta nghỉ hưu. Ít nhất thì đó là những gì cô ta nói. Các ngôi nhà xung quanh đều đã được cải tạo lại, một vài ngôi nhà còn được cải tạo lại không chỉ một lần, nhưng căn nhà được xây theo phong trào Craftmans từ những năm 1930 này không có thay đổi gì mấy, điều đó có nghĩa là nó rất xinh đẹp và cần được bảo trì thường xuyên. Để được giảm giá thuê nhà, Del nhận nhiệm vụ chăm nom cơ ngơi này, sửa chữa những gì hỏng hóc và thực hiện những biện pháp bảo trì cần thiết. Anh thậm chí còn chăm nom cái sân, mặc dù nó không rộng lắm. Anh có thể cắt cỏ ở bãi cỏ đằng trước và đằng sau nhà trong vòng chưa đến nửa tiếng đồng hồ.

Nhờ được giảm giá thuê nhà nên Del mới có thể sống ở một trong những khu vực đang ngày càng được dân tình thèm muốn như thế này. Ngôi nhà nằm trên đỉnh một ngọn đồi dốc ngay ở phía đông của khu trung tâm, đứng từ đây mà nhìn qua đường cao tốc 1-5 về phía tây, có thể thấy được bao quát những tòa nhà chọc trời của Seattle, vịnh Elliott, những hòn đảo ngoài khơi của Seattle và rặng núi Olympic phía xa xa.

Del đỗ chiếc Impala trên đường dẫn vào nhà bằng đất và sỏi mà anh đã làm dọc theo hông của ngôi nhà; anh sẽ không đời nào đỗ bảo bối của mình ở ngoài đường phố. Ngay khi Del lên đến bậc hè trên cùng, con chó giống Shih Tzu của anh, tên là Santino, liền nhảy phốc lên lưng ghế xô pha, một việc mà nó vẫn làm hằng đêm lúc Del đi làm về. “Mày đúng là trước sau như một.” Del nhìn qua cửa sổ, nói. “Nhưng mày chẳng biết xem giờ gì cả.”

Cơ thể của Santino lúc lắc dữ dội khi nó hết nhảy lên lưng ghế xô pha, đứng bằng chân sau để đập vào cửa sổ, rồi lại chạy ra cửa trước. Del đã mua Santino, hay còn gọi là Sonny, cho vợ anh, vì anh nghĩ rằng nó sẽ bầu bạn với cô ấy vào những đêm anh phải ở lại trực, nhưng cuối cùng, cô ấy chẳng ưa gì con chó giống như cô ấy chẳng ưa gì anh vậy. Santino cũng biết điều đó, đó là lý do nó thích Del hơn. Giống chó Shih Tzu xem chừng là một giống chó cực kỳ thông minh.

“Được rồi, được rồi.” Del nói, mở cửa. Santino nhảy lên và xoay tròn trên hai chân sau như một con quay. Nó có bộ lông màu nâu và trắng, ngắn ngủn và xoăn tít, trừ phi Del tắm cho nó. Sau đó, trông nó như một cuộn bông bị xổ tung ra vậy. Del đã đặt tên cho nó theo tên của người anh trai bốc đồng do James Caan thủ vai trong loạt phim Bố già - loạt phim tuyệt với nhất từ trước đến nay.

Del bế Sonny lên, gãi cằm nó và để nó liếm mặt mình. “Tao mới đi chưa được một tiếng mà. Tao hy vọng mày không thả quả bom nào trong này.”

Santino không phải lúc nào cũng chui ra khỏi cái cửa dành cho chó mà Del đã lắp đặt ở mặt sau của ngôi nhà, đặc biệt là vào những ngày mưa gió như hôm nay. Del quét mắt kiểm tra một lượt tấm vải lót sơn ở phòng bếp và xác định rằng nó hoàn toàn sạch sẽ. “Cậu bé ngoan.” Anh nhón lấy một miếng thức ăn cho chó từ cái hộp trên giá trong bếp và đặt Sonny xuống. “Mày đã sẵn sàng chưa?” Del trỏ vào Sonny, như thể ngón tay anh là một khẩu súng. “Bùm!”

Sonny liền nằm ngửa ra, chổng cả bốn chân lên trời như thể nó vừa bị bắn. “Dậy đi!” Del nói. Sonny lập tức nhảy bật dậy và ngoạm lấy miếng thức ăn từ tay Del. “Cậu bé ngoan.”

Trong lúc Sonny nhai miếng thức ăn, Del tần ngần nhìn điện thoại của mình. Anh đã gọi cho Celia McDaniel vào tối hôm qua nhưng trả lời anh lại là hộp thư thoại của cô. Cô không gọi lại cho anh. “Cứ ngồi quanh ngồi quẩn như một cậu trai tân mười tám tuổi cũng chẳng giải quyết được vấn đề gì.” Anh nói với Sonny.

Anh bước vào căn phòng nhỏ ở phía trong cùng của ngôi nhà - hang ổ đàn ông của anh. Trong phòng có một cái ti vi cổ lỗ sĩ nhưng Del chẳng mấy khi bật lên. Một loạt sách cả tiểu thuyết lẫn không phải tiểu thuyết lấp kín những giá sách cao từ sàn đến trần, trong đó có cả bộ sưu tập sách về cuộc Nội chiến không tầm thường chút nào. Anh đã đọc tiểu sử của các nhân vật chủ chốt trong cuộc chiến đó, Robert E. Lee, Stonewall Jackson, Ulysses S. Grant và Joshua Chamberlain. Anh cũng đã sưu tập vài món cổ vật và quà lưu niệm từ Gettysburg và Antietam, cũng như các chiến trường khác mà anh từng ghé thăm. Trên khoảng tường phía trên ghế xô pha có treo một tấm bản đồ đóng khung của trận Appomattox Court House, nơi Lee chiến đấu trận chiến cuối cùng của mình vào ngày 9 tháng 4 năm 1865, trước khi ông đầu hàng, kết thúc chiến tranh.

Del ngồi trên cái ghế xô pha bằng da đối diện với một ô cửa sổ lồi có tầm nhìn triệu đô về phía thành phố, bật laptop lên và cắm chiếc USB mà Melton đã đưa cho anh vào máy. Anh bấm vào file chứa các email của Allie và mở chúng lên. Tuy nhiên, khi nhìn thấy tên của Allie, anh có cảm giác như mình vừa bị một con dao sắc đâm vào người, khiến anh phải bỏ tay ra khỏi bàn phím và ngồi ngả người ra sau, kìm nén cảm xúc. Anh hít vài hơi sâu, tự trấn tĩnh bản thân, rồi bắt đầu kiểm tra các email. Cũng không có nhiều lắm; ngày nay trẻ con viết email cũng hiếm như người ta gửi thư tay vậy. Chúng nhắn tin. Chúng dùng Snapchat. Chúng chơi cái mà các cháu trai của anh gọi là My Story.

Hầu hết các email của Allie đều liên quan đến trường học và công việc. Anh lướt qua chúng và chỉ để ý kĩ hơn khi rà đến những email gần ngày cô bé qua đời. Anh dừng lại ở một email được gửi đến trước khi Allie chết hai tuần.

Ê, sao e ko nhắn lại cho a? A nghe nói e đã đi trại về. E trốn trại đấy à? Ha ha. Sao e ko gọi điện? A dùng email để đề phòng mẹ e cầm điện thoại của e.

Del nhìn lên phần đầu thư. Email này được gửi đến từ một người có tên là J-Man, địa chỉ email là: jman@cdrpmnet

Ngày hôm sau, khi Allie vẫn không trả lời, J-Man gửi email thứ hai.

E né tránh a à? A cứ nghĩ đến e suốt từ lúc e bỏ đi!!! E tự nhiên biến mất. Có chuyện quái gì thế? Thực sự muốn gặp e.

Một lần nữa, Allie không trả lời.

Del tiếp tục rà các email, tìm thấy thêm vài email nữa từ địa chỉ kia. Sau bức thư thứ năm của J-Man, Allie cuối cùng cũng hồi đáp.

Xin lỗi. Mẹ cầm điện thoại nên e ko đọc được tin nhắn. Bận điên cuồng. Ừm… E ko nghĩ chúng ta nên gặp nhau. Chuyện đó sẽ quá khó khăn. E ko đến trường vào học kỳ này đâu. Phải đi làm. Ôi! Cố ở nhà nốt mùa hè này và sau đó sẽ đi học ở trường Gonzaga. A chú ý giữ gìn sức khỏe nhé. Al.

J-Man lập tức trả lời, lờ đi lời tuyên bố của Allie rằng họ không nên gặp nhau. Cậu ta rõ ràng không nghe theo lời cô.

Mừng vì e vẫn còn sống! Phát điên lên mất vì cái điện thoại của e. A đã gặp TC. Cô ấy nói e đang hăng say làm việc. Không tiệc tùng gì ư? Trời ơi, a ko thể làm nổi. A á? Cứ chơi bời với TC vậy thôi. Thế e đang tiết kiệm tiền để đi học đại học hay mua xe hơi? A hy vọng là 1 cái xe hơi! Dùng được lâu hơn! Ha ha.

Allie trả lời.

Không phải xe đâu. ☹️ Haha. E muốn làm mình bận rộn thôi. Để đầu óc ko nghĩ đến gì khác. Ừ, TC nói cô ấy đã gặp a. Nói rằng hai người đang cặp với nhau. TBH e mừng cho a.

J-Man lại trả lời vào lúc mười một giờ năm mươi tư phút đêm.

Ko phải cặp đâu, trời ạ, chỉ trong âm nhạc thôi. Vớ vẩn thật!

Del đoán “cặp” là từ viết tắt của “cặp kè” và TBH nghĩa là “Thành thật mà nói”. Anh cá rằng J-Man đã “cặp” với TC trong thời gian Allie ở trong trại cai nghiện.

J-Man tiếp tục.

Bọn a chỉ chơi bời thôi. Thật đấy!

Câu trả lời của Allie có vẻ áy náy, và giọng điệu ấy khiến lòng Del quặn thắt. Anh ngờ rằng J-Man có động cơ ngầm.

Xin lỗi nhé. Ko có ý gì đâu. Không ngờ a lại chờ đợi e.

J-Man viết:

Chúng ta nên gặp nhau. Khi nào e rảnh? E lấy lại điện thoại chưa? Ngày mai nhé?

Allie trả lời ngay lập tức.

Ko được đâu. Nhà e trông chừng e kĩ lắm. Và bác e là cớm có súng đấy. Ha ha.

J-Man vẫn kiên trì. Del có cảm giác cậu ta là một kẻ nghiện, và sự quyết tâm của cậu ta đã giúp cậu ta đạt được ý nguyện. Anh cố kìm nén cơn giận dữ, nhưng một phần trong anh muốn tìm kẻ có tên là J-Man này và lột các móng tay của cậu ta, từng chiếc một.

Không vấn đề gì. A nhớ e lắm. Chẳng có ai hiểu a như e cả Al ạ. A buồn mãi từ lúc e bỏ đi. Cô đơn nữa.

Lần này Allie không trả lời và Del gần như có thể nghe thấy cuộc đấu tranh nội tâm nổi lên trong đầu cô bé.

J-Man lại email để hỏi:

E sẽ gọi cho a chứ?

Đừng làm thế, Del nghĩ. Đừng gọi điện cho nó.

Một lần nữa, mất một lúc lâu Allie mới trả lời. Câu trả lời của cô làm trái tim Del tan nát.

Mai nhé. E sẽ gọi cho a.

cy thầm ghi nhớ trong đầu là phải xác định xem liệu NCIS có đánh máy lại các cuộc thẩm vấn của họ không. Battles nói: “Vậy là có vẻ ai đó đã lấy cuốn băng trước khi tôi mượn cái hộp, hoặc đến vào sáng sớm hôm sau, nhìn thấy nó trên ghế của
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.