Cận Kề Tổ Ấm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 44 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 36
Chương 36

❊ ❊ ❊

Sau khi nói chuyện với Tracy, Del về nhà, cảm thấy rệu rã cả về thể xác lẫn tinh thần. Anh đỗ chiếc Impala sát vào trong để chừa chỗ cho một chiếc xe nữa trên đường dẫn vào nhà. Celia McDaniel sống cách nhà anh ba mươi lăm phút lái xe. Vào lúc ba giờ sáng, quãng đường đó là quá xa để lái xe về nhà. Ít nhất đó là những gì Del tự nói với mình khi anh mời cô ở lại qua đêm. Cô nháy mắt và nói với anh rằng cô đã mang theo một bộ quần áo để thay.

Vậy là cô cũng đang nghĩ về điều đó. Anh cảm thấy vừa phấn khích vừa lo lắng.

Trên đường lái xe về nhà, Del làm tâm trí mình bận rộn bằng cách nghĩ về cái tin mà Tracy vừa thông báo: Laszlo Trejo đã bị bắn vào đầu. Điều đó chắc chắn có vẻ ăn khớp với những gì họ biết được từ Evans vào tối hôm đó - Trejo đang đi giao heroin vào cái đêm xảy ra vụ tai nạn. Ngay khi Trejo vừa được thả khỏi hải ngục, ai đó đã coi anh ta là một mối nguy hại, đặc biệt là sau khi SPD và Chánh công tố quận đưa ra tuyên bố rằng họ định theo đuổi vụ của anh ta đến cùng. Cách tốt nhất để ngăn điều đó xảy ra - để làm cho Trejo phải im lặng - là bắn một viên đạn vào đầu anh ta. Kẻ đó đã thành công.

Del và Tracy đã suy đoán xem điều này sẽ gây tác động ra sao đối với gia đình D’Andre Miller, và những người theo thuyết âm mưu sẽ cực lực lên án thế nào. Họ cũng đoán rằng Hải quân có liên quan đến việc này - Trejo đã bị giết để che giấu một bí mật nào đó. Del và Tracy không nghĩ rằng Hải quân có dính dáng gì đến heroin, ít nhất là theo những gì họ biết Tuy nhiên, họ không thể phủ nhận rằng cái chết của Trejo đã làm cho mọi chuyện trở nên rối như mớ bòng bong.

Del ra khỏi chiếc Impala và tới chỗ Celia, cô đang mở cửa sau chiếc xe Honda của mình. “Để anh giúp em.” Anh xách cái túi du lịch giúp Celia và dẫn cô đi lên các bậc thềm trước cửa nhà.

Mưa gió đã tạnh, để lại bầu trời có phần trong veo với những đám mây cuồn cuộn và những khoảng trống sáng ánh trăng bạc.

“Anh mệt rồi thì phải.” Cô nói.

Del đã nới lỏng nút thắt cà vạt và cởi khuy áo trên cùng. Anh vắt cái áo khoác trên cánh tay. “Ừ, anh mệt rã rời. Cứ mỗi năm qua đi, ca đêm lại trở nên khó nhọc hơn. Nhưng giờ này hẳn đã rất muộn đối với em.”

“Tại sao anh và Faz vẫn đeo cà vạt vậy, Del?”

Del nhún vai khi anh lần tìm chìa khóa cửa trên xâu chìa khóa. “Anh làm thế vì tôn trọng hệ thống tư pháp.” Anh nói. “Còn Faz ấy à? Anh nghĩ anh ấy quá hà tiện nên không muốn mua một bộ quần áo khác.”

Cô mỉm cười và nhìn vào cửa sổ. “Sonny hẳn đang quýnh lên rồi.”

“Lúc nãy anh đã dẫn nó đi dạo rồi đấy chứ.” Del nói. “Nhưng đúng vậy, anh chắc chắn nó đang quýnh cả lên.”

Khi Del nhét chìa khóa vào ổ, Sonny chạy xộc tới. Nó vốn chẳng biết gì về giờ giấc. Nó nhảy lên lưng ghế xô pha và rối rít cào vào cửa sổ.

“Được rồi, được rồi.” Del nói. “Đừng làm vỡ kính.”

Del mở cửa, Sonny nhảy từ trên xô pha xuống tiền sảnh để đón họ và đứng bằng hai chân sau để nhảy múa. Nó ngã ngửa người ra, lăn lộn rồi lại bật dậy ngay lập tức. Khi Celia cúi xuống để chào nó, nó liền chạy ra xa khỏi cô - dọc theo hành lang, vào bếp, rồi chạy trở lại qua cửa vào phòng khách, trọn một vòng. Sau ba vòng, nó trở lại chỗ họ, mệt đứ đừ, cái lưỡi nhỏ xíu thè ra khỏi miệng, thở hồng hộc.

“Anh sẽ lấy thức ăn cho nó để làm nó bình tĩnh lại.” Del nói. Anh đặt cái túi du lịch của cô xuống chân cầu thang. Celia theo anh vào bếp, gót giày cô gõ lách cách trên ván lót sàn. “Em muốn uống một ly rượu vang không?” Del hỏi.

“Một ít thôi.” Cô nói.

Anh lấy thức ăn cho Sonny từ tủ bếp nhưng không đưa cho nó ngay. “Xem này.” Anh nói. “Nó là một con cảnh khuyển thực thụ. Nào, Sonny, đừng làm tao thất vọng.” Anh giơ miếng thức ăn cho chó lên. Bàn tay kia giả vờ làm một khẩu súng. “Bùm.” Anh nói. Sonny, đang đứng trên hai chân sau, lập tức ngã xuống, bốn chân chổng lên trời.

“Khủng khiếp quá!” Celia nói, nhưng miệng cô lại đang cười. “Nó thông minh như quỷ vậy.”

Sonny bật dậy, nhận lấy miếng thức ăn và vội vã ra khỏi phòng. Miếng thức ăn ấy sẽ tạm thời dỗ dành nó được một lúc.

“Nó còn làm được những trò khác không?” Celia hỏi.

“Bọn anh có thể biểu diễn cho em xem hàng tiếng đồng hồ.” Del mở một ngăn tủ bếp và lấy ra hai cái ly. “Anh hy vọng một ly là vừa. Đó là cách cha mẹ anh uống rượu vang.”

“Khi ở Rome.” Cô nói.

“Turin.” Anh lấy ra một chai Chianti của Ý từ một ngăn tủ khác.

“Tại sao anh lại nuôi giống chó Shih Tzu?”

Del liếc nhìn cô khi anh rót hai ly rượu vang đầy đến một nửa. “Anh đã mua nó cho vợ cũ của anh, nhưng cô ấy không cần nó và nó cũng không cần cô ấy.”

“Chà, em nghĩ nó đã lựa chọn đúng.”

Del giơ ly của anh lên ngang với ly của cô. “Cụng ly.”

“Cụng ly.” Cô nói. “Anh ly hôn bao lâu rồi?”

“Hơn bốn năm.”

“Hai người đã chung sống bao lâu?”

“Sáu năm. Anh lấy vợ muộn. Đó là một sai lầm.” Del nói.

“Sai lầm vì lấy vợ ư?”

“Sai lầm vì lấy nhầm người. Bọn anh có quá nhiều khác biệt cơ bản nhưng đều cố gắng nhắm mắt làm ngơ. Cuối cùng, bọn anh không thể bỏ qua cho nhau được nữa.” Anh dẫn Celia đi vào căn phòng ở trong cùng, thánh địa của anh. Anh định bật đèn, nhưng cô giữ tay anh lại.

“Đẹp quá.” Cô nói. “Chúng ta đừng bật đèn được không?”

“Anh đã kể với em chưa nhỉ?” Anh nói, ngắm nhìn một quang cảnh chưa bao giờ nhàm chán. “Đây là căn phòng tuyệt vời nhất trong nhà đấy.”

Họ ngồi xuống cái ghế xô pha bằng da, nhấm nháp rượu vang, và nhìn ra thành phố đang say ngủ nhưng vẫn lung linh rực rỡ.

“Anh nghĩ Evans có nói thật không?” Celia hỏi.

“Về Trejo ư? Sau những gì Tracy kể với anh, anh nghĩ cậu ta nói thật. Nhưng anh tin cậu ta trước cả khi có kẻ bắn một viên đạn vào đầu Trejo. Thành thật mà nói, anh thấy Evans không phải là loại người đọc báo hay xem tin tức, vì thế cậu ta khó có thể biết trước chuyện Trejo bị bắt hoặc vụ gây tai nạn rồi bỏ chạy. Những gì cậu ta nói cũng giải thích cho lý do Trejo không dừng lại khi anh ta đâm phải đứa trẻ vào tối hôm đó.”

“Và nó cũng giải thích làm thế nào mà xe của Trejo lại ở trong sân sau của người phụ nữ kia.” Celia nói.

Evans đã khai ra cái tên Eric Tseng. Tseng đang ở thuê trong một ngôi nhà tại Rainier Beach. “Đúng vậy.” Del nói. “Nhưng lại không giải thích được kẻ nào đã lấy cuốn băng video. Tseng không làm thế.”

“Nếu có ai đó lấy nó.” Celia nói.

Del nhấp ngụm rượu vang, suy nghĩ về điều đó. “Nếu không có ai lấy cuốn băng thì việc cuốn băng bị mất quả là một sự trùng hợp khó tin.”

“Giả sử rằng Evans nói thật.” Celia nói. “Vậy thì chúng ta có một vấn đề lớn hơn, Del ạ.”

“Anh biết. Đó là Trejo đang lấy ma túy ở đâu.” Del nói. “Funk nói đó là một loại heroin rất tinh khiết.”

Celia hạ ly rượu của mình xuống. “Và tùy thuộc vào việc anh ta vận chuyển bao nhiêu ma túy và bao nhiêu trong số đó đã được giao đến tay những người khác… Sẽ có thêm nhiều người chết, Del ạ.”

“Đơn vị Chống ma túy đang làm việc với đội cảnh sát tuần tra để lan truyền tin này.” Del thở dài.

Celia đặt ly rượu của mình lên bàn cà phê và dịch người về phía anh. “Anh ổn chứ?”

“Ừ, anh chỉ đang nghĩ về Jeanine Welch.” Anh nói. “Điều đó khơi lại ký ức của anh về buổi sáng hôm em gái anh gọi điện đến, khi cô ấy phát hiện Allie đã chết.”

“Em rất tiếc.”

“Anh không thể tưởng tượng có điều gì tồi tệ hơn, Celia ạ. Anh biết trước đây anh đã nói điều này rồi, nhưng anh rất tiếc về chuyện của con trai em. Anh xin lỗi vì đã quá thô lỗ với em trong buổi sáng hôm đó.”

Cô ghé sát anh và hôn anh, rồi ngả vào người anh; anh choàng tay ôm lấy vai cô. “Em không còn cố gắng tìm hiểu xem tại sao điều đó lại xảy ra nữa, Del à, và em không còn cố gắng thay đổi những gì mà em biết là mình không thể. Em chỉ đành chấp nhận rằng hẳn phải có một lý do cho chuyện đó, có lẽ em có thể cứu một, hai đứa trẻ khác bằng công việc mà em đang làm bây giờ.”

Del nói: “Anh đã đọc được thông tin rằng Seattle có khả năng sẽ thông qua đạo luật đó, cái đạo luật cho phép thành lập các địa điểm dành cho những người nghiện tới sử dụng ma túy dưới sự chăm sóc của bác sĩ.”

“Ngày đó đang đến gần.” Cô nói. “Nhưng vẫn có ý kiến phản đối.”

“Anh hy vọng nó sẽ được thông qua.” Del nói.

Cô dịch người ra để ngẩng lên nhìn anh. “Anh đang nói vậy để cho em vui lòng đấy à, Delmo Castigliano?”

Anh cười. “Nói cho đúng hơn là anh đã nhận ra sai lầm trong đường lối của mình. Em đã đúng. Anh không thể tạo ra sự khác biệt bằng cách bắt giữ người khác như thế này.”

Cô lắc đầu. “Tối hôm đó em cũng đã quá khắt khe với anh, Del à.”

“Không.” Anh nói. “Anh đủ bản lĩnh để thừa nhận khi nào anh mắc sai lầm, và quả thực là anh đã sai. Những gì anh làm chẳng thể xóa bỏ được nỗi đau do cái chết của Allie gây ra, hoàn toàn không. Anh có cảm giác mình như đang bơi trong bùn, và tay chân anh cứ nặng dần lên khiến anh càng ngày càng tiến được ít hơn.”

“Không phải thế đâu, Del à. Nếu những nhận định của anh về chuyện này là đúng, anh có thể triệt hạ được một nguồn cung ma túy lớn và loại bỏ được một loại ma túy nguy hiểm ra khỏi đường phố.”

“Và sẽ có bốn kẻ khác bước tới để thế chỗ của anh ta, và chúng ta sẽ lại bắt đầu một vòng tròn luẩn quẩn, giống như Sonny vậy.”

Cô mỉm cười. “Chẳng có giải pháp nào là dễ dàng cả, Del ạ.”

“Anh biết, nhưng anh đang bắt đầu đồng ý rằng đây không phải là vấn đề của cảnh sát - đây không phải là vấn đề mà bọn anh có thể giải quyết. Và nó sẽ trở nên tồi tệ hơn rất nhiều trước khi trở nên khá hơn.”

Sonny, sau khi đã ăn xong chỗ thức ăn của mình, lon ton chạy vào phòng và đột ngột dừng lại, ngước nhìn Celia chằm chằm như thể cô đã làm gì sai trái với nó.

“Để em đoán nhé.” Celia nói. “Em đang chiếm mất chỗ của nó, có đúng vậy không?”

Del cười. “Đúng rồi.” Celia dịch người lại một chút và Sonny nhảy lên ghế xô pha, chen vào giữa hai người họ. Del xoa đầu Sonny. “Em hầu như chưa đụng đến ly rượu của mình kìa.”

Celia đứng dậy và nắm lấy tay Del. “Đi nào.” Cô nói. “Đi về giường thôi.”

Del ngạc nhiên vì sự đường đột của cô. Anh đã hy vọng họ sẽ tiến đến khoảnh khắc này một cách từ từ và nhẹ nhàng. “Celia, không phải là anh làm cao đâu, nhưng đã lâu anh chưa ở cùng người phụ nữ nào…”

Cô mỉm cười. “Chuyện đó cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên.”

Del cười khùng khục. “Ôi.”

“Anh là một người đàn ông tốt, Del. Anh tốt bụng, có đạo đức và biết đối nhân xử thế. Vì thế em mới không ngạc nhiên. Đừng lo. Em sẽ không làm anh đau đâu.” Cô nháy mắt.

Del đứng dậy, kinh ngạc khi thấy mình không căng thẳng, dù chỉ là một chút. Anh cảm thấy thoải mái với Celia, và cảm giác này thật tuyệt vời.

Họ bước tới cầu thang nơi Del đặt cái túi của Celia. Del nhấc nó lên. Cùng lúc đó, Sonny chạy tới và phi lên cầu thang. Nó dừng lại ở chiếu nghỉ bên trên và quay người lại nhìn xuống họ. Del mỉm cười, cố kìm nén để không bật cười thành tiếng.

“Để em đoán nhé, nó cũng ngủ trên giường, đúng không?” Celia nói.

“Đúng thế.” Del đáp. Anh chụm hai bàn tay lại thành hình quả bóng. “Nhưng nó nhỏ xíu và không chiếm nhiều diện tích đâu.”

cy thầm ghi nhớ trong đầu là phải xác định xem liệu NCIS có đánh máy lại các cuộc thẩm vấn của họ không. Battles nói: “Vậy là có vẻ ai đó đã lấy cuốn băng trước khi tôi mượn cái hộp, hoặc đến vào sáng sớm hôm sau, nhìn thấy nó trên ghế của
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.