Cận Kề Tổ Ấm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 44 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 30
Chương 30

❊ ❊ ❊

Nicholas Evans đã tốt nghiệp trung học, chơi bass trong ban nhạc heavy metal CHAOS, và là kẻ buôn bán heroin.

Lý lịch ấn tượng đấy.” Del nói với Faz.

Sau khi rà soát các tin nhắn trên điện thoại của Jack Welch, họ đã có bằng chứng mà họ cần để chứng minh rằng Evans đã bán cho Allie và Welch loại heroin đã giết chết cô bé. Welch đã nhắn tin cho Evans vào buổi chiều của ngày định mệnh đó.

Thèm một liều quá. Có tiền rồi.

Nửa tiếng sau, Evans mới trả lời.

Tí nữa nhé, người anh em.

Xế chiều hôm đó, khi Welch mãi không thấy Evans liên lạc lại, cậu ta lại nhắn cho Evans.

Này, lúc nào có thì giao cho tôi và bạn tôi ngay đi.

Evans trả lời.

Bình tĩnh nào, người anh em. Tôi đang xoay xở đây.

Cuối cùng, vào lúc năm giờ chiều, Evans liên lạc lại với Welch.

BK trên Aurora. 20 phút.

Sau đó, Welch nhắn cho Allie những cái tin mà Del đã thấy trên điện thoại của cô bé, nhưng bây giờ anh đã hiểu rõ hơn về bối cảnh lúc ấy.

Có hàng rồi! Cần có mặt ở đó trong 20 phút nữa. A sẽ đón e.

Tuy nhiên, Allie vẫn tỏ ra miễn cưỡng.

Chưa chắc lúc đó e đã về. Cứ đi 1 mình đi.

Del ngồi ngả ra xa khỏi máy vi tính. Mắt ngân ngấn nước. Chỉ suýt soát nữa thôi là Allie đã về nhà như bình thường, chỉ suýt soát nữa thôi là Allie đã có cơ hội được sống, nhưng Welch không có tiền mua heroin, và giống như hầu hết những con nghiện khác, cậu ta sẽ không chịu bỏ cuộc.

A sẽ đón e. Ko thể bỏ lỡ được. A ta còn có những khách hàng khác. Thật đấy, Thứ này tuyệt lắm.

Câu trả lời của Allie, quá đơn giản và đáng buồn, đã thể hiện rõ hơn bất cứ lời nói nào của cô bé về sức ảnh hưởng của heroin đối với con người cô bé, về cuộc giằng co một mất một còn mà hằng ngày cô bé vẫn phải chịu đựng.

Ok.

Faz liên lạc với Đơn vị Chống ma túy để hỏi xem liệu họ có bất cứ thông tin nào về Evans không. Ngạc nhiên thay, họ không có thông tin gì cả, mặc dù họ có vài điều tra viên đang hoạt động ngầm ở Seattle. Họ biết vài kẻ tình nghi bán ma túy, nhưng trong số đó không có ai tên Evans. Căn cứ vào việc Evans không bán loại heroin nhựa đường đen mà là một loại heroin cao cấp hơn hoặc được trộn với một chất nào đó gây chết người, họ suy đoán cậu ta có thể là một con sói đơn độc, hoạt động cầm chừng để tránh gây sự chú ý. Del đề nghị họ thông báo cho anh và Faz bất cứ khi nào họ có thông tin gì mới.

Del và Faz đã xác định được Evans sống trong một căn hộ ở Green Lake và đưa cậu ta tới Nhà tù quận King mà không gặp trở ngại gì. Evans không phải học sinh trung học như Welch. Cậu ta hai mươi hai tuổi, và lúc họ đến gặp cậu ta, cậu ta tỏ ra mình là kẻ lì lợm, chẳng chịu nói gì với họ ngoài việc đòi luật sư. Vậy đấy. Vì hôm đó là xế chiều thứ Sáu nên Evans sẽ không được ra khỏi tù cho đến khi phiên tòa thẩm định bằng chứng diễn ra, sớm nhất là vào thứ Hai tuần tới. Celia McDaniel sẽ tham gia phiên tiền thẩm đó, cô nói với Del rằng, căn cứ theo thực tế, cô sẽ đề xuất số tiền bảo lãnh của Evans là năm mươi nghìn đô la. Cô có thể thử đưa ra một con số cao hơn, căn cứ vào tính nghiêm trọng của tình huống và đặc tính gây chết người của loại ma túy mà Evans đang bán, nhưng vào lúc này họ chỉ có thể kết nối cậu ta với cái chết của Allie, và họ vẫn đang đợi bản phân tích độc tố trên loại heroin mà Del đã tìm thấy trong phòng ngủ của cháu gái anh.

“Biện pháp khéo léo nhất là…” Cô đã nói qua điện thoại. “… Đề xuất mức tiền bảo lãnh xấp xỉ con số mà một thẩm phán sẽ cảm thấy thoải mái khi đặt ra.”

Điều đó có nghĩa là, chỉ cần bỏ ra số tiền bảo lãnh là năm mươi nghìn đô la, Evans sẽ được ra khỏi tù. Nhưng Del không nghĩ vậy.

“Em cứ làm như mọi khi vẫn thường làm.” Del nói. “Sau khi quan sát căn hộ tồi tàn mà Evans đang ở, anh ngờ rằng cậu ta rất giống Welch, cũng chẳng được gia đình chào đón. Anh không nghĩ cha mẹ cậu ta sẽ sốt sắng chạy vạy lo đủ số tiền mặt cần thiết để bảo lãnh cho cậu ta tại ngoại đâu.”

Và thế là Del có hai ngày cuối tuần để tập hợp bằng chứng cần thiết cho tài liệu buộc tội. Đây rõ ràng là một bước đi đúng hướng, một bước đi gần hơn với việc xác định được kẻ nào đang cung cấp loại ma túy đã giết chết Allie và có lẽ còn vài người khác nữa, nhưng càng đi tới gần, Del càng cảm thấy mình chẳng thể thỏa mãn hay nguôi ngoai. Anh cứ nghĩ về những gì Celia đã nói với anh, về việc có ba, bốn kẻ bán ma túy ngoài kia đang chờ đợi, sẵn sàng lấp vào bất cứ chỗ trống nào trong chuỗi cung ứng, về việc cô chẳng mấy thỏa mãn sau khi những kẻ bán ma túy cho con trai cô đã bị kết tội.

“Trả thù…” Cô đã nói với anh. “… Cũng chẳng thể thay thế cho một đứa con trai.”

Del cứ tự nhủ với mình rằng anh có một công việc để làm, anh là một cảnh sát, ngoài kia có thể còn có những người khác đang bị hại chết, và anh có nhiệm vụ phải chấm dứt điều đó. Nhưng anh cũng không thể lờ đi sự đúng đắn trong những lời lẽ của Celia. Anh tự hỏi, khi mọi chuyện kết thúc, khi anh tìm ra những kẻ đã cung cấp ma túy cho Allie, khi chúng đã bị truy tố và bị tống vào tù, liệu anh có cảm giác giống như Celia không, và, quan trọng hơn, liệu em gái anh có cảm thấy như vậy không. Anh tự hỏi phải chăng nỗi khao khát cháy bỏng muốn đưa những kẻ chịu trách nhiệm ra trước công lý của anh hoàn toàn không phải vì em gái anh, mà vì nỗi khao khát cháy bỏng muốn trả thù của chính mình? Và anh tự hỏi, rốt cuộc, việc trả thù ấy liệu có thay thế được cho một cô cháu gái… và một cô con gái?

cy thầm ghi nhớ trong đầu là phải xác định xem liệu NCIS có đánh máy lại các cuộc thẩm vấn của họ không. Battles nói: “Vậy là có vẻ ai đó đã lấy cuốn băng trước khi tôi mượn cái hộp, hoặc đến vào sáng sớm hôm sau, nhìn thấy nó trên ghế của
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.