Dan gọi những tháng mà Tracy làm việc ca đêm là tháng ma cà rồng. Nếu anh bận rộn ở công ty luật như bây giờ thì họ có thể không nhìn thấy nhau vào ban ngày suốt nhiều ngày trời. Đây chính là một trong những tháng như vậy. Hôm nay là giữa tuần, cũng là ngày nghỉ của Tracy, nên khi cô ra khỏi giường thì Dan đã đi làm từ lâu. Anh để lại một tờ giấy nhắn rằng cả ngày hôm nay anh phải lấy lời khai của nhân chứng. Tracy đi làm mấy việc vặt, rồi lái xe qua cầu 520 để tới thăm Kins ở Seattle.
Cô vẫn được Kins hoặc vợ anh là Shannah cập nhật mỗi ngày về tình hình tiến triển của anh. Phẫu thuật xong chưa bao lâu, Kins đã ra khỏi giường để đi lại, và ngay ngày hôm sau anh đã rời khỏi bệnh viện Swedish để về nhà. Anh sống ở khu Madison Park, một khu vực đắt đỏ của Seattle, mặc dù anh gọi khu của mình là Điền trang Kinsington. Muốn đến được nhà của anh thì phải đi qua cây cầu xi măng hẹp đến nỗi mỗi lần chỉ đủ chỗ cho một chiếc xe chui lọt - tuy nhiên giao thông không phải là vấn đề. Sau khi qua cầu, chỉ có đúng hai mống nhà trước khi đến địa phận của Vườn ươm cây Seattle - đó là căn nhà ba tầng màu trắng theo kiểu thuộc địa của Kins, và một trang viên theo phong cách Tây Ban Nha với mái ngói màu cam và những ô cửa sổ bằng kính pha chì. Tracy đã luôn trầm trồ ngưỡng mộ ngôi nhà thứ hai ấy, nhưng chủ của nó sẽ chẳng bao giờ bán. Hai cặp vợ chồng đều trạc tuổi nhau, con cái họ cũng suýt soát tuổi nhau, và họ còn có những sở thích giống nhau. Theo lời Kins, có lẽ không gì có thể tốt hơn cuộc sống này được nữa.
Nhà của Kins theo kiểu kiến trúc thuộc địa cổ điển với một phòng ăn lớn, một phòng khách và một căn bếp nhỏ ở tầng trệt; một phòng ngủ chính rộng rãi, một phòng tắm và hai phòng ngủ nhỏ trên tầng hai - nhưng như thế vẫn chưa hẳn là đủ đối với ba cậu con trai. Hồi đầu, Kins đã dành nhiều thời gian rảnh để xây tầng hầm lửng: xây thêm các phòng ngủ, một phòng tắm lớn, và một phòng giải trí với bàn bi a sáu lỗ, những chiếc xô pha và một chiếc ti vi. Có một cánh cửa hậu dẫn ra vườn ươm cây, đó là một khoảnh đất rộng gần một trăm hécta, trồng cỏ, những loài thực vật ngoại lai và những cái cây to đến nỗi gần như có thể chịu được sức nặng của cả ba cậu nhóc nhà anh.
Tracy đỗ xe trước cửa nhà Kins và đi vào sân qua một cánh cổng màu xanh lá cây. Cô bê theo một chồng tạp chí và vài cuốn sách mà cơ quan cô đã tập hợp lại để giúp Kins giải trí trong lúc dưỡng bệnh. Đó là một khoảng thời gian khó khăn với Kins. Anh vốn có tính năng động rất giống với các cậu con trai của mình. Việc giữ anh nằm im một chỗ để cho cái hông mau lành là một thử thách thực thụ đối với Shannah.
Shannah ra mở cửa, nhưng Kins lập tức gọi vọng ra vì đoán người đến là Tracy. “Crosswhite à? Sao giờ cô mới đến? Tôi đang chết dần chết mòn ở đây, thế mà cơ quan thậm chí còn chẳng buồn an ủi tôi.”
Shannah đảo tròn mắt. “Nghe giọng anh ấy có giống như sắp chết không? Tôi mới là người đang chết dần chết mòn đây.” Cô nhìn chồng sách và tạp chí. “Ơn Chúa. Chỗ này hẳn sẽ cầm được chân anh ấy ít nhất là một, hai ngày.”
Shannah và bọn trẻ đã chuyển một cái giường vào phòng khách nhằm giúp Kins không phải leo cái cầu thang hẹp để lên phòng ngủ của vợ chồng họ.
“Chà, tôi có thể thấy rằng anh là một bệnh nhân dễ chịu.” Tracy nói, đi vào nhà.
“Tôi sẽ phát điên lên mất, mà tôi mới nằm nhà chưa đầy bốn mươi tám tiếng đồng hồ thôi đấy.”
Kins chưa cạo râu, điều này gợi cho Tracy nhớ đến hồi họ gặp nhau lần đầu tiên. Hồi đó, anh còn là một cảnh sát ngầm của Đơn vị Chống ma túy, để tóc dài và có một chòm râu dê lưa thưa, do đó mới bị gán cho cái biệt danh Jack Sparrow theo tên nhân vật mà Johnny Depp đóng trong loạt phim Cướp biển vùng Caribe.
“Tôi đang làm bữa trưa, Tracy ạ. Chị ở lại ăn nhé?” Shannah hỏi.
“Tôi không chắc là mình có muốn ở lại không.” Cô chĩa ngón tay cái về phía Kins. “Anh ấy có nhất định phải có mặt ở đây không vậy?”
“Không, nếu chị bịt một cái gối lên đầu anh ấy khi tôi đi ra ngoài.”
“Cô biết là ở văn phòng, tôi có thể nhận được kiểu tình yêu này từ Del và Faz.” Kins nói.
“Có lẽ thế, nhưng họ chắc chắn sẽ không chia sẻ bữa trưa của họ với anh đâu.” Tracy nói.
Shannah đi vào bếp. Tracy kéo một cái ghế và ngồi xuống cạnh giường anh. “Cơ quan đã thu thập chỗ sách báo này cho anh đấy.” Cô đặt chồng sách báo lên giường Kins. Tiếng nhạc êm dịu phát ra từ một cái loa màu đen. “Sức khỏe anh thế nào rồi?”
“Chỗ thuốc men này đang khiến tôi mệt mỏi và phát rồ cả người, nhưng tôi đã bắt đầu không phải lệ thuộc vào chúng nữa rồi. Tôi không thích cái cảm giác mà chúng gây ra cho tôi.”
“Còn cơn đau thì sao?”
“Ít đến đáng kinh ngạc.” Anh nói. “Mọi người nói đúng. Lẽ ra tôi nên phẫu thuật từ hai năm trước mới phải. Công việc thế nào? Họ có chuyển ai tới thế chỗ của tôi không?”
“Ron đang trợ giúp.” Cô nói, nhắc đến Ron Mayweather, bánh xe dự phòng của đội A. “Chúng tôi vẫn ổn.”
“Vụ của D’Andre Miller và Trejo ra sao rồi?”
Giống như hầu hết các điều tra viên khác, Kins không thích cái cảm giác bị cắt đứt liên lạc với mọi người và có một khao khát từ trong tiềm thức là người ta cần đến mình.
“Anh đã uống bao nhiêu thuốc vậy?”
“Sao nào, cô đang băn khoăn về vấn đề gì à?”
“Có gì đó không ổn trong toàn bộ vụ này.” Tracy nói. “Ở Trejo có thứ gì đó khiến tôi băn khoăn ngay từ đầu.”
“Chẳng hạn như lúc đó anh ta đang làm gì ở Seattle?”
“Chắc chắn rồi. Nhưng nếu anh ta chẳng may đâm phải D’Andre Miller, tại sao anh ta không thừa nhận điều đó?” Tracy nói.
Kins gọi to: “Alexa, tắt đi!” Tiếng nhạc từ chiếc loa màu đen ngừng bặt. “Món đồ chơi mới nhất của tôi mua trên Amazon đấy; bọn trẻ lén lấy nó khi chúng có bạn đến chơi.” Anh chỉnh lại tư thế trên giường. “Lúc nào cũng có những người làm những chuyện ngu ngốc vì những lý do ngớ ngẩn. Tôi biết điều đó vì tôi có tới ba đứa con trai. Tôi cứ nghĩ chúng chỉ bị mắc vào một rắc rối nào đó trong một thoáng thôi, nào ngờ chúng lại như con ruồi mắc vào mạng nhện vậy. Chúng không thể thoát ra.”
Shannah bước vào phòng, mang theo một cái đĩa đựng hai chiếc sandwich, trà đá và cà chua bi. Cô đặt tất cả mọi thứ xuống bàn cà phê. “Được rồi, em ra ngoài đây. Bọn trẻ phải tập đá bóng vì thế em sẽ được ân xá trong hai tiếng đồng hồ… Ý em là, em sẽ có hai tiếng cực nhọc và buồn tẻ.”
“Em pha trò hay đấy.” Kins nói. “Em đúng là Conan O’Brien.”
“Anh cần mua gì không?” Shannah hỏi, cúi xuống để hôn anh.
Kins mỉm cười. “Khoai tây chiên được không?”
“Còn lâu nhé!” Cô hôn Kins rồi chào tạm biệt Tracy và đi ra khỏi cửa chính.
“Anh cũng đang ăn kiêng đấy à?” Tracy hỏi.
“Tôi sẽ giết chết Del. Hôm nọ anh ta gọi điện để hỏi thăm tôi, thế rồi anh ta và Shannah nói chuyện với nhau đến nửa tiếng đồng hồ. Anh ta khoe đã giảm được bảy cân.”
“Bây giờ có khi còn hơn thế rồi ấy. Trông anh ấy ngon nghẻ lắm.” Tracy nói.
“Ừ, thế nên bây giờ Shannah mới bảo tôi rằng đây là thời điểm thích hợp để tạo những thói quen lành mạnh.”
“Có thể.” Tracy nhấc nửa chiếc bánh sandwich lên và bắt đầu ăn. Một phút sau, cô nói: “Giả sử Trejo không ngu ngốc. Giả sử anh ta không thể dừng lại.”
“Ý cô là phanh của anh ta bị hỏng, đại loại thế?”
“Ý tôi là nhỡ đâu anh ta đang làm gì bất hợp pháp, một việc mà nếu bị bắt gặp, anh ta có thể gặp rắc rối lớn hơn.”
“Một rắc rối lớn hơn cả việc đâm phải một đứa trẻ?” Kins ném tót một quả cà chua bi vào miệng.
“Nhỡ anh ta đang say, hoặc đang phê ma túy khi anh ta đâm vào đứa trẻ?”
Kins suy nghĩ một lát về điều này. “Điều đó sẽ giải thích cho lý do anh ta bỏ cái xe lại.”
“Nhưng không giải thích được làm thế nào anh ta biết bãi đỗ xe ở đó. Trông nó chỉ như một đường dẫn vào nhà.”
“Nếu không biết về nó, ta sẽ lái xe đi thẳng qua nó.” Kins đồng tình.
“Và anh ta nói anh ta sinh trưởng ở San Diego và không thường xuyên đi sang Seattle.”
“Vì vậy, hoặc là anh ta đã biết về bãi đất trống đó… bằng cách nào đó, hoặc là ai đó đã nói cho anh ta biết về nó.” Kins nói.
Tracy cắn một miếng sandwich nữa. “Anh ta hẳn cũng biết chúng ta sẽ phát hiện ra xe của anh ta không bị mất cắp.” CSI đã không tìm thấy bất cứ dấu vết nào trên công tắc khóa điện và cũng chẳng có gì bất thường ở đám dây rợ bên dưới táp lô để chứng tỏ rằng chiếc xe bị đánh cắp. “Đó là lý do anh ta bịa ra chuyện giấu một cái chìa khóa dự phòng dưới thanh hãm xung đằng sau.”
“Nhưng chẳng có cách nào để bác bỏ điều đó.” Kins nói.
“Đúng vậy, chẳng có cách nào. Nhưng chẳng phải điều đó chỉ ra rằng có kẻ đã suy tính về chuyện này sao? Tôi cảm thấy nó phức tạp hơn hẳn những gì Trejo có thể tính toán.” Cô nói.
“Chẳng hạn như bên trong chiếc xe đã được lau chùi, kể cả túi khí.” Kins nói. “Có vẻ người nghĩ ra điều đó phải là một luật sư, Tracy ạ.”
Tracy nháp ngụm trà đá. “Chắc chắn là một người có hiểu biết về trách nhiệm pháp lý và bằng chứng.” Cô đồng ý.
“Battles chăng?”
“Có thể. Nhưng tôi cứ suy nghĩ mãi, cô ta được lợi gì từ chuyện đó?” Cô ăn nốt nửa chiếc sandwich còn lại và lau tay bằng khăn giấy. “Tôi có thể lý luận tại sao cô ta lấy cuốn băng video, nhưng điều đó vẫn không giúp chúng ta trả lời được câu hỏi ai đã giúp Trejo giấu chiếc xe và về nhà vào tối hôm đó.”
“Cô ta sống ở Seattle.” Kins nói.
“Tôi biết, nhưng tôi không nghĩ cô ta sẵn sàng đánh đổi sự nghiệp của mình vì Trejo.”
“Có lẽ anh ta nắm được điểm yếu nào đó của cô ta, một thứ mà anh ta có thể dùng để đe dọa cô ta.”
“Có thể.”
“Hoặc người đứng sau anh ta có thể không chỉ là một người.” Kins nói.
“Có thể.” Cô đặt miếng sandwich xuống, suy nghĩ. “Còn một điều nữa, một điều mà tôi đã nhận thấy khi chuyện cuốn băng bị mất đang gây xôn xao khắp phòng xử án - Trejo chẳng lúc nào tỏ ra nao núng cả.”
Kins với lấy nửa chiếc sandwich còn lại của anh. “Ý cô là gì?”
“Ý tôi là anh ta chỉ ngồi đó, nhìn chằm chằm về đằng trước, như thể anh ta không hiểu chuyện gì đang xảy ra.”
“Có lẽ anh ta không hiểu thật.”
“Anh ta phải hiểu chứ. Tất cả những người khác trong phòng xử án đều hiểu. Cho nói ngay ở đó rằng họ không thể tìm thấy cuốn băng.”
“Nhưng anh ta không phản ứng gì?” Kins nói.
“Chẳng phải thế sao? Đáng lẽ anh ta phải tỏ ra hoang mang, vui vẻ, lúng túng, hay có biểu cảm gì đó chứ?”
“Có thể anh ta đã được cho uống một loại thuốc nào đó trước khi phiên tiền thẩm diễn ra? Có thể anh ta quá căng thẳng nên họ đã cho anh ta thứ gì đó.” Kins đặt miếng bánh sandwich của mình xuống.
“Có thể.” Cô nói. “Hoặc có thể anh ta đã biết trước chuyện đó sẽ xảy ra.”