Hãy cẩn thận với những gì ta mong ước.
Mẹ của Leah Battles thường cảnh báo cô về việc mòn mỏi khao khát những gì mình muốn mà không trân trọng những gì mình có. Vậy mà, lạ lùng thay, Leah lại theo đuổi một nghề nghiệp trong ngành luật mà không một lời nào khác có thể miêu tả đúng hơn về nó. Trong những năm qua, Battles đã mòn mỏi khao khát những vụ án lớn, những vụ án mà thân chủ của cô có nguy cơ đánh mất một điều gì đó quan trọng - chẳng hạn như sự tự do của anh ta. Khi cô xử lý những vụ đó, hoóc môn adrenaline của cô tuôn trào mạnh mẽ và tâm trí cô kích động. Đó là một sự hưng phấn tự nhiên và cô yêu cảm giác đó. Nhưng những vụ án ấy cũng khiến cô phải thức khuya dậy sớm, không thể ngủ nổi một giác trọn vẹn. Chúng choán hết thời gian của cô.
Laszlo Trejo đã choán hết thời gian của cô.
Mới phút trước còn hồ hởi, phút sau vụ án và thân chủ của cô có thể khiến cô tức điên lên. Trong hai tuần qua, Battles đã đi làm vào lúc bảy giờ sáng và không về nhà trước nửa đêm. Cô hoặc là ăn trong lúc làm việc, hoặc là ăn và ngủ trong lúc đi phà, tận dụng hết sáu mươi phút đi lại quý giá. Cô rèn luyện thân thể bằng cách đạp xe qua lại giữa các bến phà và nhà hoặc nơi làm việc - ngoại trừ một buổi tối duy nhất khi cô nhất định phải giải tỏa sự căng thẳng nếu không cô sẽ có nguy cơ bị nổ tung. Hôm ấy cô đã tan làm sớm để đi tập Krav Maga.
Cô biết chắc mình sẽ có những giờ phút dài đằng đẵng khi Đại tá Peter Lopresti, sĩ quan chỉ huy của Căn cứ Hải quân Kitsap, thu xếp một phiên tòa theo Điều 32, và nói rõ rằng đây sẽ không phải là phiên tòa theo Điều 32 điển hình, vốn được xử lý hoàn toàn trên hồ sơ giấy tờ. Lopresti muốn mở một phiên tòa thực thụ, công khai với công chúng, có các nhân chứng và biên bản tổng kết. Tuy lý do cho việc này không được ông ta công bố nhưng nó đã quá rõ ràng - ông ta tin rằng nếu bên công tố thể hiện sự quyết liệt thì sẽ có thể tiến một chặng dài trong việc xoa dịu phán đoán của dư luận rằng Hải quân giành thẩm quyền xét xử là để bảo vệ cho người của mình. Lý do này cũng giải thích cho bản cáo trạng chi li quá mức của Brian Cho, trong đó bao gồm ba tội danh:
Giết người không chủ định [UCMJ Điều 118 (3)]
Vô ý làm chết người [UCMJ Điều 119 (2)]
Hành động bất cẩn gây chết người [UCMJ Điều 134, đoạn 85]
Và, chỉ vì là một gã ngớ ngẩn, Cho đã đưa vào cả một tội danh theo UCMJ Điều 111 - thường dành cho những trường hợp binh sĩ say xỉn, đó là điều khiển phương tiện giao thông một cách bất cẩn hoặc tùy tiện, dẫn đến hậu quả là gây thương tích cho người khác. Anh ta cũng tính thêm một tội theo UCMJ Điều 134 dành cho hành vi bỏ chạy khỏi hiện trường vụ án. Bên công tố không phải chứng minh từng tội danh ở phiên tiền thẩm. Họ chỉ cần đưa ra đủ bằng chứng để chứng minh rằng có đầy đủ cơ sở để tiến hành mở một tòa án binh để khởi tố Laszlo Trejo vì những tội mà anh ta đã phạm phải.
Cho bắt buộc phải chứng minh được Trejo đã phạm phải một hành vi nguy hiểm dẫn đến cái chết của D’Andre Miller, từ đó chứng tỏ được rằng anh ta coi thường tính mạng của người khác. Lái xe qua một giao lộ với tốc độ cao bất chấp tín hiệu đèn giao thông chắc chắn phù hợp với cáo buộc đó. Các hình phạt có thể có đối với mỗi tội danh rất khác nhau - từ tội giết người không chủ định có thể dẫn đến án chung thân tới tội hành động bất cẩn làm chết người có thể bị ngồi tù một năm.
Nếu Battles muốn một vụ án mà thân chủ của cô có nguy cơ bị mất một điều gì đó thì cô đã có nó rồi đấy.
Hãy cẩn thận với những gì ta mong ước.
Cảm ơn mẹ.
Nếu vụ này được đưa ra tòa án binh, Leah dự tính sẽ tấn công hai tội danh đầu tiên, vốn có hình phạt nặng nhất, rồi vận dụng toàn bộ những gì đã được học ở trường Công giáo để cầu nguyện, cầu nguyện và cầu nguyện rằng họ chỉ kết án Trejo tội danh theo Điều 134 hoặc Điều 111. Tuy nhiên, ngay cả điều đó cũng sẽ là một phép màu, sánh ngang với việc Chúa Jesus biến nước thành rượu vang ở tiệc cưới tại Cana. Battles đã nghiên cứu bằng chứng, xem xét cuốn băng video trước. Nó thực sự là tất cả những gì cần có để thuyết phục cô rằng cô không thể thắng nổi vụ này. Không có cách nào. Hoàn toàn không. Cho dù cô có phân tích, mổ xẻ cuốn băng thế nào thì cũng không thể phủ nhận được rằng Laszlo Trejo có tội, vì thế phiên tòa theo Điều 32 chỉ là một thủ tục mang tính hình thức để xoa dịu dư luận.
Khi đã rút ra kết luận này, Battles bèn làm điều mà bất cứ luật sư tranh tụng giỏi nào cũng phải làm. Cô đã kìm nén lòng kiêu hãnh của mình và mang tất cả bằng chứng đến chỗ thân chủ của cô, đồng thời nói cho anh ta biết về những hậu quả của nó, để họ có thể bàn tính chuyện lựa chọn một phương án điều đình.
Nhưng Trejo không quan tâm.
Anh ta vẫn tiếp tục khăng khăng mình vô tội. Anh ta nói lúc đó anh ta không có mặt ở Seattle - anh ta nói chiếc xe của anh ta đã bị đánh cắp. Khi Battles ép anh ta giải thích về cuốn băng video ở cửa hàng tiện lợi, Trejo chỉ đơn giản nhún vai và nói: “Đó không phải là tôi. Đó chỉ là một người trông giống tôi mà thôi, nhưng đó không phải là tôi.”
Battles lặng người đi, chỉ ra rằng chiều cao của Trejo tương đồng với chiều cao của người xuất hiện ở cửa hàng tiện lợi. Cô chỉ ra rằng điều tra viên Crosswhite sẽ xác nhận chuyện Trejo đã uống một lon Red Bull khi các điều tra viên ở Seattle nói chuyện với anh ta, đó chính là loại đồ uống mà người đàn ông trong đoạn băng video mua ở cửa hàng tiện lợi. Battles giải thích rằng nếu vụ việc được đưa ra tòa án binh, bồi thẩm đoàn sẽ xem cuốn băng video và kết luận Trejo đang nói dối. Cô nói thẳng với anh ta rằng các bồi thẩm viên của quân đội cực kỳ ghét những kẻ dối trá.
“Đó không phải là tôi.” Trejo vẫn khăng khăng.
Cô tự hỏi phải chăng, có lẽ nào, Trejo không hiểu đặc quyền luật sư - thân chủ, phải chăng có điều gì đó trong quá trình huấn luyện của anh ta ở Hải quân khiến anh ta tin rằng Battles, một sĩ quan Hải quân, bắt buộc phải tiết lộ các cuộc trò chuyện của họ với những người ở cấp cao hơn. Cô giải thích rằng, mặc dù là một sĩ quan Hải quân nhưng trước hết, cô là luật sư của Trejo và cô không thể tiết lộ bất cứ điều gì được nói ra giữa họ - với bên công tố, thẩm phán, điều tra viên độc lập, và thậm chí là cả sĩ quan chỉ huy của cô.
“Tôi đã không ở đó.” Trejo nói. “Tôi chẳng đâm vào ai cả.”
Cố gắng kìm nén cơn giận dữ, Battles nói: “Tôi không thể đảm bảo với anh rằng tôi có thể làm được tốt hơn những gì họ đang đề nghị.”
“Tôi sẽ không điều đình.” Trejo nói.
Đó là cái đêm cô đi tập Krav Maga và suýt nữa giết chết bạn tập của cô.
Có người gõ cửa văn phòng của cô. Cô chẳng cần phải hỏi là ai. Làm gì còn ai khác ở văn phòng muộn như thế này chứ. Brian Cho đang thích thú trêu ngươi cô về sự bất hợp tác của Trejo trong việc điều đình. Cũng giống như Battles, Cho biết rằng bộ tư lệnh muốn Trejo điều đình, họ không muốn mở phiên tiền thẩm, và họ chắc chắn không muốn đưa vụ việc ra tòa án binh và gây ra dư luận xấu cho Hải quân. Trejo càng cưỡng lại, Cho càng tin chắc rằng Battles đã không giải thích rõ về chứng cứ để thân chủ của cô có thể hiểu được rằng dù thế nào cô cũng muốn vụ án này, bất chấp việc cô nắm chắc phần thua, như Stanley đã nói ngay từ đầu.
Cho đẩy mở cánh cửa và bước vào trong. Battles ngả ghế ra đằng sau. Cô không bật những ngọn đèn phía trên đầu, bàn làm việc của cô được rọi sáng bởi cây đèn bàn Tiffany có chụp đèn bằng thủy tinh màu xanh. Cho bước vào như thể đang xem xét thật kĩ địa điểm này để chuẩn bị trộm cắp. Anh ta ngắm nghía những bức tranh của Leah trên bức tường đằng xa như thể đây là lần đầu tiên anh ta để ý đến chúng, mặc dù cô đã treo chúng ở đó được hai năm rồi.
“Đó là tranh cô vẽ à?”
Battles nhìn bức tranh sơn dầu ấy, đó là một bức tranh trừu tượng được lấy cảm hứng từ một cánh đồng hoa tulip mà cô đã tới thăm trong chuyến đi tới lễ hội hoa tulip Thung lũng Skagit. “Phải.”
“Đẹp lắm.” Cho nói. “Đó là gì vậy?”
“Hoa tulip.”
“À.” Cho ngắm nghía bức tranh thêm một giây nữa trước khi quay sang Battles. “Cô đã nói chuyện lại với thân chủ của mình chưa?”
Gã này chẳng biết tế nhị là gì. “Rồi.” Cô nói.
“Và?”
“Anh ta sẽ không điều đình.”
Cho ngồi xuống cái ghế đối diện với cô như thể đó là một việc mất nhiều công sức lắm. Quầng sáng từ ngọn đèn bàn hầu như không chiếu đến anh ta. “Cô biết là anh ta sẽ từ chối mà Lee.” Anh ta thở dài, giọng nói vừa mềm mỏng vừa trịch thượng đến buồn nôn - cứ như bản thân cô không tự biết được điều đó vậy.
Cô ngờ là Cho tin chắc rằng cô muốn Trejo từ chối điều đình, rằng bản năng ganh đua sẽ không cho phép cô lùi bước trước thử thách hạ bệ Cho khỏi cái tượng đài bất khả chiến bại của anh ta. Hoặc có lẽ anh ta chỉ lo lắng rằng Battles đã tìm ra cách loại bỏ cuốn băng video ra khỏi danh sách bằng chứng và dự tính làm anh ta bất ngờ ở tòa án binh.
Cô ước gì điều đó là thật. Cô sẽ không bao giờ khuyên thân chủ của mình từ chối điều đình chỉ để thỏa mãn cái tôi của cô, đặc biệt là khi cô không có nhiều bạn bè trong ngành. Rebecca Stanley đã vào văn phòng của cô vài lần để hỏi về điều đình và lý do tại sao Trejo không chấp nhận nó.
Cho nhún vai và chỉ vào hộp đựng bằng chứng trên bàn cô. “Cuốn băng video xác nhận rằng Trejo có mặt ở Seattle vài phút trước khi vụ tai nạn xảy ra. Cô phải biết là anh ta sẽ thua cuộc. Khi đó, cả hai người đều sẽ bị tổn hại.”
Phải, Battles biết chứ. Trên thực tế, cô chắc chắn điều đó, nhưng cô sẽ không để Cho thấy được sự lo lắng của cô. “Tôi đoán đó là lý do lũ ngựa chạy đua.” Cô nói.
“Hả?”
“Tất cả mọi người đều có thể suy đoán con ngựa nào sẽ về đích đầu tiên, nhưng trước khi chúng chạy đua, chẳng ai thực sự biết được kết quả.”
Anh ta nhìn cô vẻ tò mò. Rồi anh ta mỉm cười, lại một nụ cười nhe nhởn trịch thượng. “Tôi nghĩ chúng ta biết đấy.” Anh ta đứng dậy và bước ra cửa, rồi quay lại đối diện với cô, đúng như cô dự đoán. “Đây là một cuộc đua chỉ có một con ngựa.” Anh ta lôi cái mũ rằn ri màu xanh và xám ra khỏi túi quần sau. “Gặp lại cô vào sáng sớm mai nhé.”
Anh ta đóng cửa văn phòng cô. Lần này cô không đợi cho đến khi nghe thấy tiếng cánh cửa trước của DSO mở ra và đóng lại. Cô hét lên: “Cảm ơn, đồ khốn kiếp.”
Cô ngả người vào lưng ghế, xoa đôi mắt mệt mỏi và tự hỏi thành tiếng: “Vì lý do quái quỷ gì mà mày còn ở văn phòng vậy?”
Với bằng chứng bất lợi đối với thân chủ của cô, cô thậm chí đã cân nhắc đến việc đề nghị bỏ qua phiên tòa theo Điều 32 và đưa thẳng vụ việc ra tòa án binh sẽ diễn ra trong nhiều tháng nữa, có thể là vào một lúc nào đó trong mùa thu. Nhiều luật sư dày dạn kinh nghiệm sẽ sử dụng chiến lược đó. Thời gian ở trong hải ngục bị kéo dài có thể thuyết phục Trejo suy nghĩ lại, đồng thời cũng có thể làm giảm sức nóng của cái vạc dầu dư luận đòi công lý đang sôi âm ỉ.
Nhưng Sĩ quan chỉ huy Lopresti muốn có một phiên tòa theo Điều 32, và ông ta sẽ không vui nếu Battles né tránh nó, tuy nhiên đó không phải là lý do khiến cô dấn bước vào phiên tòa này. Một luật sư bào chữa dày dạn kinh nghiệm từng căn dặn Battles không nên từ bỏ bất cứ hoạt động nào mà cô và thân chủ của cô có cơ hội tìm hiểu được các bước đi của đối thủ. Bởi vì Lopresti đang đòi hỏi một màn trình diễn trọn vẹn, Battles sẽ có cơ hội thấy trước các nhân chứng và bằng chứng của bên công tố. Việc đối thủ lộ bài - dù chỉ một phần - chắc hẳn không phải là điều bất lợi, đặc biệt là khi vụ này thực sự có vẻ sẽ được đưa ra tòa án binh. Có khả năng Cho cũng nhận được lệnh không được giấu giếm bằng chứng ở phiên tiền thẩm, bởi vì sẽ có rất đông người đến tham dự và ai cũng sẽ trông ngóng - điều này càng khiến cô muốn tham gia phiên tiền thẩm để tìm hiểu xem Cho đang dự tính những gì và các nhân chứng sẽ khai báo ra sao.
Nói cách khác, một phiên tòa theo Điều 32 có chút giống với những tay súng trong một cuộc đấu súng ở khoảng cách xa. Ta không thực sự trông mong sẽ bắn trúng thứ gì, mà chỉ chăm chăm để ý đến những viên đạn đang vèo vèo bay qua.