Cận Kề Tổ Ấm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 44 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 22
Chương 22

❊ ❊ ❊

Leah Battles đã nóng lòng muốn đối chất với Joe Jensen.

Cô muốn xác nhận không phải những gì ông ta biết, mà là những gì ông ta không biết. Cô muốn xác nhận rằng ông ta không biết liệu D’Andre Miller có đi đúng vạch kẻ đường dành cho người đi bộ hay không, hoặc liệu Miller có để ý đến đường sá khi cậu ta bước từ trên vỉa hè xuống, hay liệu cậu ta có bị phân tâm vì mải chơi với quả bóng rổ. Theo lời Terry O’Neil, người mở ra trung tâm giải trí ấy, Miller đã có một buổi tối tuyệt với, đó là lần đầu tiên cậu bé được thi đấu cùng các anh lớn. Có lẽ trong lúc phấn khích, cậu bé đã bước xuống khỏi vỉa hè mà không quan sát. Có lẽ cậu bé đã nghe nhạc trên tai nghe, vật đó cũng được tìm thấy trên đường. Lúc ấy trời tối om om và bộ quần áo cậu mặc cũng tối sẫm. Cô có thể ghi được nhiều điểm trong quá trình đối chất, nhưng điều đó sẽ không ngăn cản được một thẩm phán nhận thấy rằng bằng chứng bên công tố đưa ra là đầy đủ và hợp lý, không những thế còn giúp Cho biết được cô sẽ tấn công các nhân chứng của anh ta ở những điểm gì và cho phép anh ta chuẩn bị tốt hơn cho tòa án binh. Mặc dù việc giữ im lặng là rất khó, nhưng cô biết rằng đôi khi điều tốt nhất là không nói gì cả.

“Tôi không có câu hỏi nào.” Cô nói. Rivas liền cho Jensen lui và cho mọi người nghỉ giải lao một lát.

Sau khi thời gian giải lao đã hết, Tracy Crosswhite bước lên bục nhân chứng. Sáng nay, cô mặc bộ vest màu xanh lam, trông giống như một luật sư, nhưng phong thái của cô rõ ràng vẫn là phong thái của một cảnh sát, không lẫn đi đâu được. Trông cô chẳng có vẻ gì sợ sệt, e dè. Battles đã tìm hiểu một chút về Crosswhite trong quá trình chuẩn bị cho phiên tiền thẩm này và nhận thấy rằng hai người họ có một vài điểm chung. Battles cũng lớn lên ở một thị trấn nhỏ, mặc dù là ở Bờ Đông. Cha mẹ cô không có nhiều tiền - họ không thể tạo ra điều gì khác biệt trong cuộc đời của một đứa trẻ. Vì thế muốn đạt được điều gì đó, Battles buộc phải tự mình nỗ lực hết sức. Môn cờ vua đã giúp cô kiếm được tiền học bổng và tạo cho cô dáng vẻ tự tin giống như dáng vẻ của Crosswhite hiện giờ. Battles phỏng đoán rằng Crosswhite có được vẻ tự tin ấy nhờ những cuộc thi bắn súng mà Crosswhite thi đấu rất xuất sắc. Battles biết người ta không thể có được sự tự tin đó chỉ bằng việc thức dậy mỗi ngày và lái xe đến một văn phòng. Nó có được từ sự cạnh tranh, từ việc đặt mình vào nguy cơ bị thua cuộc nhưng rồi rốt cuộc lại chiến thắng.

Sau khi Crosswhite tuyên thệ, Cho giới thiệu ngắn gọn về lai lịch của Crosswhite và việc cô có mặt ở hiện trường của vụ án gây tai nạn rồi bỏ chạy.

“Vậy là ấn tượng ban đầu của cô cũng giống như của điều tra viên Jensen?” Cho hỏi. Anh ta liếc nhìn Battles, như muốn chế nhạo cô vì đã không tìm cách tống cổ Crosswhite ra khỏi phòng xử án trong lúc Jensen làm chứng, và có lẽ đang thách thức cô lên tiếng phản đối. Cô lờ anh ta đi.

“Đó có vẻ là một vụ gây tai nạn rồi bỏ chạy.” Crosswhite nói.

Sau đó, Crosswhite khai về cuộc gặp của cô với điều tra viên Jensen ở trụ sở cảnh sát vào sáng hôm sau. Trong cuộc gặp đó, ông đã thông báo cho họ biết về việc video của Sở Giao thông ghi lại được hình ảnh chiếc Subaru và họ đã chuyển thông tin ấy đến các sĩ quan cảnh sát đang điểm danh ca sáng.

Cho nhanh chóng tiếp tục.

“Cô có thể nói cho chúng tôi biết tiếp theo cô đã làm gì không?”

“Sau đó, khi tôi đang ở trong văn phòng, điều tra viên Jensen đã gọi điện cho tôi. Anh ấy nói có một người phụ nữ thông báo rằng ở sân sau của bà ta có một chiếc xe hơi trùng khớp với sự mô tả về chiếc xe mà chúng tôi đang tìm kiếm.”

“Cô có thể kể cho chúng tôi biết về chuyến đi của cô đến địa điểm đó không?”

Crosswhite thuật lại chuyến đi đó.

Cho nhắc đến chuyện mảnh vỡ của chiếc xe gây tai nạn trùng khớp với chỗ bị hư hại trên chiếc xe ấy và Jensen đã điều tra được chủ nhân của nó là Trejo, người đã trình báo cảnh sát về việc chiếc xe của mình bị mất cắp vào sáng hôm đó. Rồi anh ta hỏi: “Phản ứng đầu tiên của cô khi nghe được tin đó là gì?”

“Chà, căn cứ vào những gì xảy ra, tôi đã tự hỏi liệu việc trình báo về chiếc xe bị mất cắp có phải là thật không. Chuyện đó có vẻ quá trùng hợp. Tôi đã nghĩ cần phải điều tra thêm về chuyện này.”

Battles lưu ý rằng mình phải công kích Crosswhite trong cuộc đối chất với nhân chứng ở tòa án binh và sẽ bóng gió rằng cuộc điều tra của Crosswhite và Jensen đã bị ảnh hưởng bởi việc cả hai người họ đều tin Trejo nói dối trước cả khi nói chuyện với anh ta.

Cho tiếp tục nhắc đến cuộc gặp giữa Trejo và Crosswhite cùng cộng sự của cô, Kinsington Rowe. “Anh ta nói với cô chuyện gì đã xảy ra với chiếc xe của anh ta?”

“Anh ta xác nhận lại rằng chiếc xe của anh ta đã bị đánh cắp và nói anh ta đã trình báo việc đó với Sở Cảnh sát Bremerton.”

“Cô có để ý thấy chi tiết nào quan trọng trong lúc trò chuyện với anh ta không?”

“Trong lúc trò chuyện, anh Trejo uống một lon Red Bull, một loại nước tăng lực. Trên trán anh ta có một vết thương được dán băng.”

Crosswhite thuật lại những gì Trejo đã nói với cô và Kins về việc anh ta tự làm mình bị thương vì va phải góc tủ bếp. Cô nói rằng, sau đó, khi đối mặt với bằng chứng về vết máu trong xe, Trejo nói anh ta cứ tưởng mình đã cầm được máu rồi nhưng máu lại dây ra ghế ngồi và anh ta đã cố chùi nó đi.

Điều đó có vẻ hợp lý, Battles ghi nhớ điều này để sử dụng trong cuộc đối chất. Cô cũng ghi nhớ rằng các vết thương ở đầu chảy rất nhiều máu. Cô gần như phải ngồi khoanh tay bất động để ngăn mình không lên tiếng phản đối.

Crosswhite rõ ràng là một nhân chứng dày dạn kinh nghiệm. Cô đang trả lời các câu hỏi của Cho về việc TCI tìm thấy một hóa đơn mua hai lon nước tăng lực từ cửa hàng tiện lợi ở Renton trong vòng nửa tiếng trước khi vụ tai nạn xảy ra. Tất cả đều là nền tảng cơ sở để đưa ra bằng chứng bất lợi cho Trejo nhất: cuốn băng từ camera an ninh của cửa hàng tiện lợi.

Khi Cho đang nói, Battles để ý thấy Lindsay Clark loay hoay bới lục hộp đựng bằng chứng trên sàn phòng xử án rồi lại tìm kiếm gì đó trên bàn luật sư.

“Thưa quý tòa…” Cho ngừng lại khi thấy Clark ra hiệu cho mình. “Xin thứ lỗi, thưa quý tòa, liệu tôi có thể hội ý với cộng sự của tôi một lát được không?” Cho bước tới bàn luật sư và quay đầu vào trong để che khuất cuộc trò chuyện thì thầm của mình với Clark. Cho hoang mang nhìn cô ta trước khi lục tung hộp đựng bằng chứng. Một lát sau, anh ta bước tới chỗ của thư ký tòa án là Bob Grassilli, một người mà Battles biết rất rõ. Cho nói gì đó mà không ai có thể nghe thấy được. Grassilli ngả người vào lưng ghế nhìn quanh bàn mình.

Cho nói: “Thưa quý tòa, liệu chúng tôi có thể xin nghỉ giải lao một lát để đi lấy một bằng chứng được không?”

Rivas nhìn đồng hồ trên tường. “Cũng sắp đến giờ giải lao rồi. Anh cần bao lâu?”

Cho nói: “Chỉ vài phút thôi, thưa quý tòa.”

Những tiếng lầm rầm từ đám đông tăng lên khi thư ký tòa án nhanh chóng rời khỏi phòng, theo sau là Cho và Clark. Battles đứng dậy để duỗi chân rồi quay sang Trejo, nhưng thân chủ của cô vẫn ngồi im, mặt hướng về đằng trước. Cô đang định nói chuyện với anh ta thì thấy điều tra viên Crosswhite nhìn Joe Jensen từ chỗ ngồi của cô ấy. Crosswhite nhún vai với Joe Jensen, vẻ tò mò.

cy thầm ghi nhớ trong đầu là phải xác định xem liệu NCIS có đánh máy lại các cuộc thẩm vấn của họ không. Battles nói: “Vậy là có vẻ ai đó đã lấy cuốn băng trước khi tôi mượn cái hộp, hoặc đến vào sáng sớm hôm sau, nhìn thấy nó trên ghế của
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.