Cận Kề Tổ Ấm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 44 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 20
Chương 20

❊ ❊ ❊

Battles lắng nghe khi Brian Cho tiến hành các thủ tục ban đầu một cách nhanh chóng và hiệu quả, một phần là vì Joe Jensen, nhân chứng đầu tiên của anh ta, làm cho việc đó trở nên dễ dàng. Vì đã từng làm chứng tại tòa vô số lần trước đó nên Jensen quá quen thuộc với quy trình này. Thủ tục làm chứng đơn giản và thoải mái nên Battles cũng ít lên tiếng phản đối, vì cô biết rằng Thẩm phán Rivas sẽ có chiều hướng chấp nhận lời khai của nhân chứng, và phần lớn những lời phản đối của cô sẽ vô hiệu.

Battles đã gặp và thẩm vấn Jensen, do đó cô biết mọi chuyện sẽ diễn ra thế nào. Giọng điệu Jensen thong thả nhưng nghiêm túc, khiến ông toát lên vẻ tự tin và chân thật. Chất giọng trầm thấp, mái tóc đỏ đang ngả xám và bộ com lê hai món tạo cho ông vẻ uy quyền. Cứ như Cho đã đưa một huynh trưởng hướng đạo lên bục nhân chứng vậy.

Cho nhanh chóng giới thiệu về chức vụ hiện tại của Jensen ở TCI, giải thích rằng Jensen là người đang trực vào buổi tối diễn ra vụ gây tai nạn rồi bỏ chạy, và cung cấp thời điểm ông tới hiện trường vụ án. Cho gật đầu với Clark, Clark liền gõ bàn phím laptop, một bức ảnh đen trắng mờ nhiễu chụp giao lộ hiện lên trên hai chiếc ti vi màn hình phẳng. Giao lộ trống trơn, không có thi thể nạn nhân hay nhân viên cứu thương nào. Sau khi xác thực rằng đây là bức ảnh chụp giao lộ nơi xảy ra tai nạn và hỏi các câu hỏi làm nền khác, Cho đề nghị Jensen chỉ ra vị trí của các phương tiện và các nhân viên cứu thương ở thời điểm ông vừa đến đó, và bất cứ thứ gì khác mà ông đã nhìn thấy.

Quả là khôn ngoan khi đề nghị Jensen cung cấp vị trí của nạn nhân và những thứ khác mà họ đã tìm thấy, chẳng hạn như đôi giày chơi bóng rổ và đôi dép xỏ ngón của Miller.

Jensen nói: “Gần thi thể nạn nhân có một quả bóng rổ nằm trong rãnh. Ở trên đường còn có một đôi dép hiệu Nike, và xa hơn nữa, chúng tôi tìm thấy một đôi giày chơi bóng rổ hiệu Nike màu đỏ, được buộc dây vào nhau.”

Một người phụ nữ trong số những người tham dự phiên tòa kêu lên một tiếng đau đớn. Battles không ngoảnh đầu lại hay có phản ứng gì khác. Cô đã lường trước rằng những lời khai này sẽ khơi lên cảm xúc từ những người tham dự phiên tòa, và đã nghiêm khắc căn dặn Trejo không được phản ứng trước bất cứ lời nói hay âm thanh nào. Tuy nhiên, cô cũng hy vọng rằng những lời khai gây xúc động này có thể khiến Trejo suy nghĩ lại về việc chấp nhận điều đình. Từ lúc ngồi xuống, Trejo không hề tỏ ra nao núng. Battles tự hỏi phải chăng anh ta đã được cho uống một loại thuốc gì đó.

Jensen khai rằng thi thể nằm cách giao lộ mười mét, ông nói đây là một chi tiết quan trọng bởi vì giả thuyết cơ sở của ông là nạn nhân bị đâm ở vạch sang đường dành cho người đi bộ, và chiếc xe đã đi từ phía nam lên phía bắc trên đại lộ Renton rồi băng qua điểm giao cắt với đường Henderson. “Nạn nhân có vẻ đã bị hất lên mui xe, va vào kính chắn gió và bị bắn về phía trước.”

“Tiếp theo, anh đã làm gì?” Cho hỏi.

Jensen khai rằng ông đã tìm kiếm dấu vết lốp xe để lại trên đường nhưng không thấy gì.

“Và theo kinh nghiệm của anh, việc không có vết lốp xe để lại trên đường là một chi tiết quan trọng?”

Battles muốn phản đối, nhưng ở một phiên tiền thẩm theo Điều 32, chỉ những lời phản đối có lý do xác đáng và liên quan đến đặc quyền bảo mật giữa luật sư và thân chủ mới được chấp thuận. Cho rõ ràng đang đề nghị Jensen suy đoán. Cô cũng biết Rivas sẽ để cho một điều tra viên lão luyện được tự do trình bày ở một phiên tiền thẩm như thế này.

“Thường thì, trong một tình huống va chạm, dù là với một chiếc xe khác hay trong trường hợp này là một người đi bộ, chúng tôi sẽ tìm các dấu vết lốp xe để lại trên đường vì chúng sẽ cho chúng tôi biết người tài xế có cố gắng phanh lại hay lạng sang bên để tránh né không. Việc không có dấu vết lốp xe trên đường có thể là bằng chứng chỉ ra rằng vụ va chạm là cố ý. Điều đó còn có thể là một bằng chứng chỉ ra rằng tài xế không nhìn thấy người đi bộ - vì trời tối, tài xế bị phân tâm, ngủ gật, hoặc có thể đang bị ảnh hưởng bởi ma túy hoặc rượu.”

Một lần nữa, Trejo không bày tỏ cảm xúc gì.

Cho xác minh rằng đèn giao thông ở giao lộ lúc đó đang hoạt động bình thường và không có cửa hàng nào ở giao lộ có băng video giám sát. “Sau đó, chúng tôi xác định được có một camera giao thông cách giao lộ khoảng một trăm thước về phía tây, thuộc quyền quản lý của Sở Giao thông bang Washington, và chúng tôi đã lấy được một bản sao cuốn băng video đó.”

“Trước khi chúng ta xem xét cuốn băng video đó, anh hãy nói cho tôi biết các anh còn tìm thấy thứ gì quan trọng ở hiện trường vụ án không?”

Jensen trình bày về mảnh phụ tùng xe mà cảnh sát tuần tra tìm thấy. Cho ra hiệu cho Clark. Clark bèn đưa mảnh phụ tùng đó cho anh ta, nó được đựng trong một cái túi đựng bằng chứng trong suốt bị niêm kín. Cho đưa cái túi cho Jensen. Jensen khai rằng ông đã mang nó tới Phòng Nghiên cứu tội phạm Bang Washington, họ đã cung cấp cho ông số xê ri của phụ tùng đó và xác định được nó bị vỡ ra từ một chiếc xe hơi Subaru. Ông cũng khai rằng mình đã mang mảnh phụ tùng đó tới một đại lý bán xe Subaru và xác định được chiếc xe đó có màu đen.

“Nó là một mảnh vỡ của tấm chụp đèn pha và xi nhan ở đằng trước xe, phía ghế cạnh ghế lái.”

Jensen khai rằng sau khi biết được loại xe và màu sắc của nó, họ đã xem lại đoạn video và dễ dàng xác định được chiếc Subaru.

Cho cho chiếu đoạn video ở phòng xử án. Vì Battles và Rivas đều đã xem đoạn video này rồi nên họ biết nó không quay được cảnh va chạm và sẽ không gây ảnh hưởng tiêu cực đến cảm xúc của những người tham dự phiên tòa. Cho đề nghị Jensen tường thuật về đoạn video. Khi Jensen làm thế, Battles nghe thấy sau lưng cô có thêm những tiếng nức nở kìm nén. Cho đề nghị dừng đoạn video khi chiếc xe tối sẫm xuất hiện trong khung hình. Anh ta đang cố hết sức để khai thác triệt để video này.

Đây là đoạn video đen trắng.” Jensen nói. “Nhưng từ góc độ này, chúng ta có thể thấy đèn giao thông chuyển từ đỏ sang xanh, cho phép các phương tiện trên đường South Henderson đi qua giao lộ.”

Chiếc xe tiếp tục đi qua giao lộ mà không giảm tốc độ, cảnh va chạm với D’Andre Miller bị khuất bởi góc độ của camera.

Cho đợi một lát rồi nói: “Anh có thể xác định được tốc độ mà chiếc xe đang đi trong đoạn video không?”

“Có.”

“Anh có thể giải thích làm sao anh xác định được không?”

“Dựa vào vật lý học. Đoạn băng video này chạy 30 khung hình một giây. Chúng tôi đã đo khoảng cách giữa tòa chung cư ở góc đông nam và nhà hàng đã đóng cửa ở góc đông bắc.”

“Khoảng cách đó là bao nhiêu?”

“60 mét. Chiếc xe đi từ điểm này đến điểm kia mất 75 khung hình, hoặc 2,5 giây. Nếu anh lấy số mét chia cho số giây, anh sẽ xác định được rằng chiếc xe đang đi với vận tốc 24 mét trên giây. Chúng ta đều biết 1 kilomet bằng 1.000 mét, và 1 giờ bằng 3.600 giây. Nếu anh chia 1.000 cho 3.600, anh sẽ có hiệu số là 0,28. Để đổi 24 mét trên giây sang kilomet trên giờ, chúng ta chia 24 cho 0,28 và xác định được rằng chiếc xe trong đoạn video đang đi với vận tốc hơn 85 kilomet trên giờ.”

Cho chậm rãi hỏi câu tiếp theo: “Điều tra viên, giới hạn tốc độ hên đường Renton Avenue South ở giao lộ đó là bao nhiêu?”

“48 kilomet trên giờ.” Jensen nói.

Cho để mặc mọi người suy nghĩ về thông tin đó. Trejo vẫn nhìn chằm chằm vào bức tường.

Jensen tiếp tục khai về việc các sĩ quan cảnh sát tuần tra phát hiện ra chiếc xe trong cái sân đằng sau tòa nhà phụ của một người dân và việc ông xác minh được mảnh vỡ họ tìm thấy trên đường chính là một phần của chiếc xe ấy.

“Anh đã tịch thu cái xe đó?” Cho hỏi.

“Vâng. Và tôi đã xin lệnh khám xét để lục soát bên trong chiếc xe.”

Jensen liền kể về quá trình lục soát chiếc xe, về việc vết máu ở cái ghế bọc vải của tài xế là của Trejo, về các dấu vân tay của Trejo và bằng chứng ADN. Cho đề nghị tòa chấp nhận báo cáo của TCI là một bằng chứng, rồi trao đổi với Jensen về việc chiếc xe đã được lau chùi bằng giấy ướt diệt khuẩn.

“Anh rút ra được kết luận gì, nếu có, từ thông tin đó?”

“Theo ý kiến của tôi, lý do duy nhất khiến người ta lau chùi túi khí và cố gắng cọ sạch vết máu là để cố gắng tẩy xóa bằng chứng ADN chứng minh rằng họ là người lái xe lúc túi khí bị bung ra.”

“Các anh còn tìm thấy thứ gì khác trong xe không?”

“Có.” Jensen nói. “Chúng tôi tìm thấy một hóa đơn ở băng ghế sau. Trên hóa đơn in ngày xảy ra vụ tai nạn. Đó là hóa đơn mua hai lon nước tăng lực Red Bull từ một cửa hàng tiện lợi ở Renton.”

Cho xác minh ngày giờ mua hàng rồi tiến hành các bước xác thực tờ hóa đơn, đựng trong một cái túi đựng bằng chứng được niêm kín, và đề nghị tòa chấp nhận nó là một bằng chứng trong vụ án này.

“Chúng tôi đã tra cứu biển số xe và đăng ký xe, và nhận được thông tin rằng chủ xe đã trình báo cảnh sát về việc nó bị mất cắp vào buổi sáng sau khi vụ tai nạn xảy ra.”

“Và theo kinh nghiệm của anh, chi tiết đó có quan trọng không?’

Jensen nhăn mặt, đưa mắt nhìn đi chỗ khác rồi mới nhìn lại Cho. “Sự trùng hợp này khiến người ta có chút rợn tóc gáy.”

“Và ai là chủ nhân của chiếc xe theo giấy tờ đăng ký?”

Jensen nhìn về phía bàn của Battles. “Laszlo Trejo.”

cy thầm ghi nhớ trong đầu là phải xác định xem liệu NCIS có đánh máy lại các cuộc thẩm vấn của họ không. Battles nói: “Vậy là có vẻ ai đó đã lấy cuốn băng trước khi tôi mượn cái hộp, hoặc đến vào sáng sớm hôm sau, nhìn thấy nó trên ghế của
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.