Sáng thứ Hai, Leah Battles nhấc chân xuống khỏi bàn đạp và kéo sợi dây đeo quanh cổ. Khi đạp xe đi đi về về từ nhà đến chỗ làm, cô thường lồng thẻ quân nhân trong một cái bìa kẹp bằng nhựa trong và nhét nó vào bên dưới áo đi xe đạp. Cô giơ thẻ ra cho người lính trực gác ở Cổng Charleston như cô vẫn làm vào mỗi sáng, và đang định nhét nó trở lại vào trong áo.
“Chờ đã.” Viên lính trực gác bước ra khỏi bốt và tiến về phía cô.
Trong ba năm qua, ngày nào Battles cũng đạp xe tới Căn cứ Hải quân Kitsap, dù mưa hay nắng. Cô bị ám ảnh với chuyện đó chăng? Không. Cô tiết kiệm mà thôi. Làm việc cho Hải quân sẽ không giúp cô trở nên giàu có, và việc sở hữu một chiếc xe hơi ở Seattle mà không có chỗ đậu riêng sẽ khiến cô phải cúng tiền cho một bãi đỗ xe đắt đỏ. Cô thà lấy tiền đó để chăm chút cho bản thân mình còn hơn. Chi phí đi xe qua phà mỗi sáng và mỗi tối cũng không phải là nhỏ. Đi xe đạp vừa tiết kiệm được tiền vừa giúp cô ít nhất cũng được rèn luyện sức khỏe cho những ngày và những tuần bận rộn quay cuồng vì công việc, như khoảng thời gian sắp tới đây. Cô cảm nhận được như vậy. Bến phà bên phía Seattle chỉ cách căn hộ của cô ở Pioneer Square vài khối nhà, và bên phà Bremerton chỉ cách Cổng Charleston hơn ba kilomet.
Và sáng nào cô cũng giơ thẻ quân nhân của mình ra với người lính trực gác.
Thật không may, trong khi thói quen của cô vẫn trước sau như một thì những người lính trực gác lại không như vậy. Một vài người trong số họ làm việc rất kĩ tính, giống như anh chàng này. Anh ta đang bắt cô bỏ thẻ quân nhân ra khỏi tầm bìa kẹp bằng nhựa trong. Tiếp theo sẽ là một cái nhìn săm soi từ đầu tới chân - là anh ta săm soi cô chứ không phải cô săm soi anh ta.
Cô kìm nén thôi thúc nói gì đó mỉa mai, cố gắng không tức giận, tự nhủ rằng anh lính trực gác này chỉ đang làm công việc của mình mà thôi, nhưng cô cũng đang lạnh tê cả người và muốn đi vào bên trong để uống cà phê cho ấm lên.
“Anh có thiết bị đọc thẻ không hay tôi chỉ cần trượt tầm thẻ này qua một cái khe nào đó?” Cô nói, đưa thẻ của mình cho anh ta.
Anh lính gác ngẩng lên nhìn cô, tỏ vẻ bối rối. “Ý bà là gì?”
“Tôi cũng muốn được trả lại năm mươi đô la tiền mặt và vài tấm vé xổ số Powerball.”
Anh lính gác không cười. Có lẽ anh ta đang tập luyện để trở thành thành viên của đội ngũ Vệ binh của Nữ hoàng ở Cung điện Buckingham. Đôi mắt anh ta hết nhìn tấm thẻ lại nhìn lên Battles, lặp đi lặp lại vài lần. Cô mỉm cười tươi rói.
Anh ta trả lại tấm thẻ cho cô, có vẻ như anh ta không ngờ đến cô lại có cấp bậc như vậy. “Cảm ơn, Đại úy.” Anh ta thậm chí còn giơ tay chào theo kiểu nhà lính.
Battles hờ hững giơ tay chào đáp lại, lồng tấm thẻ vào cái vỏ bằng nhựa trong rồi nhét nó vào trong áo. Cô rời khỏi bốt nhưng chẳng buồn đặt chân lên bàn đạp trở lại - cô có thể thả cho xe tự trôi theo con dốc - rẽ vào đường Barclay và băng ngang bãi đỗ xe tới tòa nhà 433. Cánh cửa cuối cùng bên tay phải chính là Văn phòng Dịch vụ Bào chữa, phân khu Tây Bremerton, hoặc “DSO” - ngôi nhà thứ hai của cô. Giống như Căn cứ Hải quân Kitsap được thành lập từ việc cải tổ lại Căn cứ Hải quân Bremerton và Căn cứ Tàu ngầm Hải quân Bangor, DSO đã được cải tổ lại từ Văn phòng Dịch vụ Pháp luật Hải quân (NLSO), vốn cung cấp cả dịch vụ bào chữa lẫn dịch vụ hỗ trợ pháp lý - đại loại là mấy việc như thảo di chúc, soạn hợp đồng thuê nhà và những thứ linh tinh thú vị khác. Văn phòng luật dân sự và hình sự đã được tách ra, ơn Chúa. Battles làm nghề này không phải là để đấu tranh cho việc ai nhận được gì hoặc ai sống ở đâu.
Battles cởi mũ bảo hiểm, nhập bốn ký tự cuối cùng trong dãy số an sinh xã hội của mình để mở cửa và điểm danh, rồi đi vào trong tòa nhà. Luồng khí ấm áp phủ lên làn da lạnh lẽo của cô khiến cô cảm thấy thật dễ chịu. Nhân viên lễ tân là Darcy chào cô từ chỗ ngồi của cô ta như thường ngày. “Mọi chuyện thế nào, thưa bà?”
“Bầu trời vẫn xanh và mặt trời vẫn chiếu sáng, Darcy ạ.” Battles nói khi đi ngang qua chỗ cô ta. “Khi nào chúng không còn như vậy nữa, tôi sẽ nói cho cô biết”
Battles đi về phía văn phòng của mình, chỉ cách sảnh vài bước chân, nhưng trước khi cô bước vào bên trong, một giọng nói gọi cô từ hành lang.
“Nghe nói cô đã có hai ngày cuối tuần bận rộn, cô Lee.” Brian Cho, luật sư công tố cấp cao ở Kitsap tiến lại gần. Anh ta đang cười nhăn nhở.
Cho có một văn phòng trên tầng hai, gần phòng xử án. Việc anh ta xuất hiện ở dưới này chỉ ra rằng anh ta đang đợi Battles tới, hoặc anh ta đã nhìn thấy cô đi qua Cổng Charleston từ cửa sổ phòng mình. Anh ta mặc bộ đồ rằn ri màu xanh lam và xám - thứ mà Hải quân gọi là NWU, viết tắt của “Đồng phục làm việc của Hải quân”, nhưng Battles lại thầm gọi nó là “Bộ đồ xấu xí vùng Tây Bắc”. Các thủy thủ thì gọi những bộ đồng phục này một cách đầy xách mé là “cây việt quất”, và từng có tin đồn là Hải quân đang cân nhắc xóa sổ chúng hoàn toàn; có vẻ chúng không an toàn khi họ mặc chúng để dập một đám cháy. Những bộ quân phục dễ bắt lửa! Tuyệt thật. Nghe nói ngay cả Bộ trưởng Hải quân cũng chế giễu chúng. “Bộ quân phục này giúp ngụy trang rất tốt…” Nghe nói ông ta đã phát biểu như vậy. “… Nếu ta chẳng may ngã xuống biển.”
Battles lờ Cho đi bởi vì, chà, bởi vì anh ta là Cho, và cô tiếp tục đi vào văn phòng, tới bàn làm việc của mình. Cô bật cây đèn bàn Tiffany lên và cố gắng tỏ ra bận rộn. Đây là cây đèn từng nằm trên bàn làm việc của cha cô. Vì không có cửa sổ, căn phòng này có vẻ giống với một xà lim, không hề có chút ánh sáng tự nhiên nào. Nó có thể tạo cảm giác tù túng, đặc biệt là vào mùa đông, khi Battles thường tới trước lúc bình minh và về nhà sau khi hoàng hôn đã buông phủ.
Cho không hề nao núng bởi thái độ của Battles. Anh ta đi theo cô vào văn phòng. “Tôi đã nghe nói về Trejo và phiên tòa thẩm định bằng chứng.”
Với Cho, cô lưỡng lự không biết nên cư xử với anh ta như một đồng nghiệp hay trút bài tập võ Krav Maga vào mông anh ta. Là một người đàn ông châu Á điển trai với nụ cười trắng lóa như trang phục của Ca đoàn Đền thờ Mormon, anh ta không giấu giếm việc mình có cả một binh đoàn phụ nữ nguyện phục tùng dưới chân. Anh ta cũng ngạo mạn và có thói giễu nhại. Và đó chính là những đức tính tốt của anh ta đấy. Battles đoán rằng nếu Cho nghe được tin này thì hẳn là Công tố viên trưởng đã chuẩn bị một bản báo cáo tình hình và đặt lên bàn của tất cả các sếp lớn ở căn cứ. Họ không lãng phí thời gian, điều đó có nghĩa là họ có thể giành thẩm quyền xét xử.
“Vậy là anh biết những gì tôi biết.” Cô quẳng cái mũ bảo hiểm lên bàn.
“Cô hành động nhanh khủng khiếp; nghe nói cô đã gặp anh ta ở nhà tù.”
Cô không mắc câu. “Anh ta đã gọi điện. Lúc ấy tôi cầm điện thoại và ở gần đó.” Cô hất đôi giày đi xe đạp ra. Quân phục và đôi giày đen được cô cất trong tủ. Tuy nhiên, Cho không rời đi theo hành động đuổi khéo của cô.
“Bây giờ Trejo đang ở đâu?”
“Lewis-McChord.” Cô đáp.
“Vậy là chúng ta sẽ giành quyền xét xử?”
Thì ra đây chính là vấn đề mà Cho quan tâm. “Như tôi đã nói, vào lúc này, những gì tôi biết thì anh cũng biết cả. Chúng ta chỉ cố giúp anh ta không bị giam ở nhà tù quận.”
“Vì sợ anh ta bị trả thù ư?” Cho nói, giọng anh ta phảng phất vẻ châm biếm.
“Anh thừa biết mà.”
“Cô đã nói chuyện với anh ta?”
“Chẳng có gì cụ thể.” Cô nói.
“Tôi nghe nói vụ này sẽ về tay Hải quân.” Cho nói.
“Chúng ta sẽ giành quyền xét xử.”
Cô không trả lời, nhặt giấy tờ lên và vờ như đang đọc. “Chẳng có gì đáng ngạc nhiên.”
“Cô đang cố giành vụ này về tay mình, đúng không?”
Đây rồi - thì ra đây chính là mục đích anh ta đến chỗ cô. “Đó cũng là một phần của tin đồn à?” Cô đặt văn bản biện hộ xuống.
Cho mỉm cười giễu cợt. Anh ta thích chọc tức người khác. “Vụ án có tầm cỡ như thế sẽ làm cho lý lịch công tác đẹp hơn.”
“Anh đang nói đến lý lịch công tác của anh hay của tôi vậy?” Cô đi về phía cửa; giả vờ vào nhà vệ sinh nữ có thể là biện pháp duy nhất để tống khứ gã đần độn này.
Vẫn cười nhăn nhở, Cho chặn đường cô. “Lý lịch công tác của tôi không cần tô điểm gì thêm, cô Lee ạ.” Anh ta nói, nán lại một lúc để cười cợt rồi mới chịu rời đi.
Battles đóng cửa, kìm nén thôi thúc gọi anh ta là kẻ đê tiện ngạo mạn rồi quay trở lại bàn làm việc. Trên tường, bên cạnh một tấm tranh thêu đóng khung của Ấn Độ mà cô mua trong chuyến đi đến Bombay - “Gia nhập Hải quân, nhìn ngắm thế giới!” - là hai tấm bằng khen “Luật sư bào chữa của năm” của cô. Cô đã nỗ lực làm việc chăm chỉ để có được những tấm bằng khen này, tuy nhiên Cho nói đúng, vụ án của Trejo có thể làm đẹp hơn hẳn lý lịch công tác của cô, nhưng như thế không có nghĩa là cô sẽ thừa nhận điều đó với anh ta. Cho là công tố viên duy nhất đã từng đánh bại cô, hai lần. Cô chưa bao giờ đánh bại anh ta. Và mặc dù vụ này có thể rất khó khăn, nhưng cô thích có một thử thách.
Cô không bật đèn huỳnh quang lên mà trở lại tủ đồ, nhanh chóng thay đồng phục và đi giày đen. Cô ngồi xuống và xem xét những gì cô đã tìm hiểu được trong hai ngày cuối tuần vừa rồi. Trejo có thể đối mặt với một án tù lâu dài. Theo Bộ luật Tư pháp Quân sự Thống nhất (UCMJ), nếu Trejo phải ra tòa án binh, một thẩm phán quân đội hoặc một bồi thẩm đoàn có thể kết án anh ta hình phạt hơn mười năm tù - hình phạt cao nhất nếu được xử ở tòa án thường. Căn cứ vào tình hình chính trị hiện tại kể từ khi phong trào “Người da đen đáng được sống” nổ ra, và căn cứ vào việc Trejo đã không dừng xe lại, anh ta chắc chắn sẽ bị đưa ra xử để làm gương.
Và đó chính là điều khiến Battles băn khoăn. Trong ấn tượng của cô, Trejo không đặc biệt ngu ngốc hay ranh ma. Anh ta còn có một người vợ. Vậy thì tại sao anh ta lại bỏ chạy? Trejo không nói. Anh ta cứ khăng khăng rằng lúc ấy anh ta không có mặt ở đó, không có mặt ở Seattle. Anh ta nói người xuất hiện trong cuốn băng video mà Sở Cảnh sát Seattle cho anh ta xem không phải là anh ta. Có thể đó không phải là anh ta thật. Vì Battles chưa được xem cuốn băng ấy nên cô không có lý do gì để nghi ngờ thân chủ của mình. Cô ngờ rằng bộ tư lệnh sẽ mở một phiên tòa theo Điều 32, có lẽ thà sớm còn hơn là muộn. Nếu tối hôm đó Trejo không có mặt ở Seattle, việc bào chữa sẽ đơn giản. Còn nếu anh ta có mặt, cô sẽ cần viện đến lý lẽ anh ta chỉ phạm lỗi một phần - lúc ấy D'Andre Miller đang vội về nhà và không để ý đến đường đi. Trời thì tối om. Miller bước từ trên vỉa hè xuống mà chẳng quan sát, khiến Trejo trở tay không kịp nên mới đâm vào cậu ta. Miller có thể không đi ở vạch qua đường dành cho người đi bộ. Có rất nhiều lý do để giải thích cho vụ tai nạn.
Nhưng không thể giải thích được cho cái sự thật là Trejo đã bỏ chạy - nếu anh ta quả thực đã bỏ chạy.
Ai đó gõ cửa.
“Mời vào.” Cô nói.
“Đại úy, tôi có thể nói chuyện với cô một lát không?”
Rebecca Stanley, sĩ quan phụ trách của Leah, hay còn gọi là OIC, bước vào. Battles đứng dậy nhưng kiềm chế thôi thúc giơ tay chào theo kiểu nhà binh. Hải quân không quá coi trọng lễ nghi như các quân chủng khác. Chỉ khi ở ngoài trời họ mới chào nhau theo kiểu đó. Tuy nhiên, Stanley vừa mới được bổ nhiệm đến Kitsap và hơi cứng nhắc hơn OIC cũ của Battles. Battles không muốn tỏ ra vô lễ, đó là lý do cô đứng dậy.
“Vâng.” Battles nói.
Stanley rón rén xoay người để đóng cửa văn phòng của Leah. Ở Kitsap, chẳng ai còn lạ gì chuyện lưng của Stanley bị thương hồi cô ta phục vụ tại một căn cứ ở Kabul, Afghanistan, nơi cô ta được điều tới để giúp xử lý hàng núi đơn khiếu nại của các công dân Afghanistan bị tổn thất tài sản hoặc bị mất người thân trong chiến dịch quân sự của Mỹ. Vào một đêm như thế, căn cứ của Stanley đã trúng đạn súng cối, một chuyện cũng không phải là hiếm, nhưng lần này cú tấn công lại chính xác lạ thường. Một quả đạn súng cối đã trúng vào phòng của Stanley, hất cô ta ra khỏi giường, khiến cô ta va vào một bức tường. Cô ta đã bị gãy lưng và phải phẫu thuật nối lại vài đốt sống.
Stanley nhìn lên dãy bóng đèn không được dùng đến phía trên đầu. “Trong đây lúc nào cũng tối thế này à?”
“Tôi lại nghĩ thứ ánh sáng này thật dịu mắt.” Battles nói.
Stanley nở nụ cười lịch sự và chầm chậm ngồi xuống một trong hai cái ghế bọc vải. Battles ngồi vào bàn làm việc của mình.
“Phiên tòa thẩm định bằng chứng đã gây chút xôn xao ở đây vào sáng nay.” Stanley nói, đi thẳng vào vấn đề chính.
“Tôi đã nghĩ vậy.”
“Cô đã gặp Trejo ư?” Cô ta hỏi, đôi mắt sẫm màu lúc thì u ám và không cảm xúc, lúc lại như xuyên thấu vào người đối diện. Cô ta vén mái tóc sẫm ra sau tai.
“Cũng chưa tiếp xúc gì nhiều.” Battles nói, vẫn quyết tâm giành lấy vụ án. “Tôi nhận được cuộc gọi của anh ta vào tối thứ Năm. Nhà tù quận King nằm trên quãng đường từ chỗ tập võ của tôi về nhà, vì thế tôi đã ghé qua và nói với mọi người rằng anh ta sẽ không nói gì và họ đừng có cố ép buộc anh ta.” Cô nhún vai, cố làm ra vẻ như đó chẳng phải vấn đề gì to tát.
“Tôi nghe nói NCIS đang điều tra các cáo buộc, nhưng cũng chẳng có gì mấy để làm - không có nhân chứng, vài cuốn băng video. Các giám định pháp y trên xe dường như cũng chẳng đâu vào đâu. Tôi cũng nghe luật sư tranh tụng cấp cao nói rằng Hải quân sẽ giành quyền xét xử.”
“Ông ta đã nói điều đó ở phiên tòa. Tôi cho rằng chúng ta sẽ làm vậy… trong hoàn cảnh này.”
“Trejo có nói anh ta muốn một luật sư thường không?”
“Anh ta không nói, nhưng tôi không nghĩ anh ta đủ khả năng thuê một luật sư thường.”
“Và cuốn băng video kia, anh ta đã nói gì về nó?”
“Anh ta nói đó không phải là anh ta.”
“Cô đã xem cuốn băng chưa?”
“Chưa.”
Stanley chắp hai tay vào nhau, như thể đang chuẩn bị cầu nguyện trong bữa tối. “Chà, vụ án sẽ rơi vào tay chúng ta.”
“Vâng, thưa Đại tá.”
“Cô muốn vụ án này.”
Đó không phải một câu hỏi. “Vâng.”
“Nhìn mọi phương diện thì vụ này có vẻ nắm chắc phần thua, trừ khi Trejo nói thật và anh ta không phải là người xuất hiện trong cuốn băng.”
“Có lẽ thế.”
“Cô nghĩ cô đủ khả năng đảm nhận vụ này?”
“Chắc chắn rồi.”
“Tôi nghe nói Cho đã được chỉ định là người truy tố Trejo.”
Battles biết anh ta tới văn phòng của cô là có lý do mà.
“Tôi không thấy ngạc nhiên.”
“Anh ta chưa bao giờ thua một vụ trọng án nào.”
“Cái gì cũng có lần đầu tiên.” Leah ngả người ra sau. “Tôi sẽ kiểm tra bằng chứng để xem nó đanh thép đến mức nào. Nếu nó đanh thép như họ nói, Trejo có thể phải chấp nhận điều đình.”
Stanley đứng dậy. “Có vẻ như vụ này đang nằm trong tầm kiểm soát của cô. Hãy chắc chắn là cô kiểm soát được nó.”
“Đại tá?” Battles hỏi, không hiểu ý câu nói của Stanley.
Stanley chống hai tay lên lưng ghế và khẽ ngả người về phía Battles. “Bộ tư lệnh sẽ theo dõi sát sao vụ này, Lee ạ. Nói thẳng ra thì, vụ này thật xấu mặt. Nếu quả thật Trejo đâm phải đứa trẻ đó rồi bỏ chạy thì sẽ gây ảnh hưởng không tốt đến Hải quân, và nếu cuốn băng video đủ sức kết tội như Sở Cảnh sát dám chắc, và Trejo không chịu thừa nhận điều đó…” Cô ta bỏ lửng câu nói ấy. “Vì vậy, hãy đảm bảo rằng anh ta hiểu được tính nghiêm trọng của tội này và tính nghiêm trọng của tình hình chính trị hiện tại - nếu anh ta lựa chọn cách chống lại các cáo buộc.”