Sáng sớm hôm sau, Tracy đặt cà phê lên chiếc bàn formica và ngồi vào cái ghế da đối diện với Shaniqua Miller và mẹ cô ta.
“Hai vị thực sự không muốn uống một tách cà phê ư?” Cô hỏi.
Cả hai người lại từ chối lần nữa.
Từ lúc lên phà, thái độ của họ lịch sự nhưng dè dặt. Họ chẳng bộc lộ nhiều cảm xúc, cũng chẳng mở miệng nói gì nhiều, và Tracy tin chắc rằng họ đang e ngại cô và hệ thống luật pháp. Tracy cũng chẳng biết phải nói gì để xoa dịu nỗi lo lắng của họ hoặc thuyết phục được họ tin rằng mọi chuyện sẽ không như họ nghĩ.
Shaniqua Miller mặc bộ vest màu đen và chiếc áo cánh màu lam sẫm, ngồi chắp tay trên bàn. Mẹ cô ta ngồi bên cạnh, cũng mặc đồ đen, hướng ánh mắt ra ngoài ô cửa sổ lốm đốm những giọt mưa. Ngồi ở các bàn xung quanh họ là các vị chú bác cô dì của D’Andre Miller cùng mục sư ở nhà thờ của họ, ai nấy đều mặc com lê hoặc váy sẫm màu, nghiêm nghị ngắm nhìn những đám mây nặng trĩu, cơn mưa đang trút và mặt nước xám xịt của vịnh Elliott.
Điều này khiến Tracy chợt nghĩ về Dan. Mỗi lần dẫn chó đi dạo về vào những buổi sáng mùa đông, anh thường oang oang đưa ra dự báo về thời tiết trong vùng một cách khoa trương. “Sáng nay trời sẽ xám xịt, sau đó càng xám xịt hơn nữa, và đến tối thì trở nên mờ mịt.”
Vì D’Andre mới mất chưa đầy một tháng nên theo kinh nghiệm của chính bản thân mình, Tracy ngờ rằng trong một thời gian nữa, con mắt nhìn đời của Shaniqua Miller sẽ chỉ toàn thấy màu xám. Khi em gái của Tracy là Sarah mất tích và được cho là đã chết, thế giới của Tracy liền trở thành một bức ảnh đen trắng, và mất gần một năm sau, một sợi chỉ màu mới len vào được tấm thảm thêu ảm đạm đó. Ngay cả bây giờ, hơn hai thập kỷ đã trôi qua kể từ sự kiện kinh hoàng ấy, vẫn có những ngày sự u ám phủ xuống thế giới của cô - nặng nề đến nỗi khiến cô chẳng có tâm trạng đâu để ra khỏi giường, và chẳng một lời an ủi nào có thể xoa dịu được nỗi u sầu đó.
Vì thế Tracy biết dù cô có nói gì cũng không thể làm giảm sự ngờ vực của hai người phụ nữ này; dù cô có nói gì cũng không thể trấn an họ, xoa dịu nỗi căng thẳng, lo lắng của họ. Tất cả những gì cô có thể làm là đóng vai trò như một cầu nối giữa họ và các thủ tục tố tụng, sẵn sàng trả lời các câu hỏi của họ và hướng dẫn họ nếu họ cần đến. Cho đến bây giờ thì họ vẫn chưa cần, hoặc là họ không muốn. Họ đã dựng lên một tấm màn che dày đặc như lớp mây ngoài kia để bảo vệ mình trước bất cứ nỗi đau nào khác nữa, đồng thời dựa vào nhau và dựa vào niềm tin kiên định ở Chúa trời để có được sự thanh thản. Tracy không phải là một phần trong cuộc đời họ, cô cũng không thể giả vờ mình là một phần trong cuộc đời họ. Và cô chưa bao giờ có khả năng cam chịu chấp nhận theo ý Chúa. Tất cả những gì cô có thể trao cho họ là kinh nghiệm của cô, và niềm hy vọng rằng Hải quân giành thẩm quyền xét xử để đưa ra hình phạt xứng đáng.
“Chiều hôm qua tôi đã nói chuyện với Brian Cho.” Tracy lên tiếng để phá vỡ sự im lặng đầy khó chịu.
“Anh ta đã gọi điện cho tôi.” Shaniqua kể, nhưng không nói rõ chi tiết cuộc trò chuyện ấy.
“Có vẻ anh ta đã chuẩn bị kĩ cho phiên tiền thẩm này.” Tracy nói.
“Nhưng đây chỉ là phiên tòa sơ bộ thôi.” Shaniqua nói. “Anh ta nói vẫn còn một tòa án binh nữa, nhưng có thể phải vài tháng nữa mới diễn ra.”
“Tôi biết.” Tracy nói. “Trừ khi Trejo điều đình.”
Mẹ của Shaniqua cất tiếng thở dài nghe rõ mồn một và nhìn xuống dưới qua cặp kính tròn gọng mảnh, nhưng bà ta không nói gì.
“Vai trò của chị trong phiên tòa này là gì?” Shaniqua hỏi.
“Tôi sẽ khai những gì anh Trejo đã nói khi tôi và cộng sự của tôi đến thẩm vấn anh ta. Tôi cũng sẽ trình bày về nơi chúng tôi tìm thấy chiếc xe của anh ta và các kết quả khám xét bên trong xe.”
“Chị đã tìm thấy tấm hóa đơn.” Miller nói.
“Vâng, và có bằng chứng về việc ai đó đã cố gắng lau chùi chiếc xe để xóa dấu vân tay. Tôi cũng sẽ khai về vết thương trên trán anh Trejo.”
“Nhưng trong đoạn video, anh ta đội một cái mũ, luật sư buộc tội nói rằng điều đó khiến chị không thể chứng minh được anh ta bị thương trong vụ tai nạn.”
“Vâng, nhưng vết máu tìm thấy trong xe của anh Trejo là bằng chứng gián tiếp cho thấy anh ta chính là người lái xe khi chiếc xe đâm vào con trai chị.” Cô không muốn phức tạp hóa mọi chuyện. “Nhưng thực ra chỉ riêng cuốn băng video từ cửa hàng tiện lợi đã là đủ để thẩm phán của phiên tiền thẩm quyết định rằng vụ án này có đầy đủ bằng chứng để đưa ra tòa án binh.”
Shaniqua Miller lại đưa mắt ra ngoài cửa sổ. Một chú hải âu bay lượn theo luồng gió do con phà tạo ra. Một phút sau, cô ta lại quay về phía Tracy. “Luật sư buộc tội nói anh Trejo có thể sẽ điều đình sau phiên tiền thẩm?”
“Anh ta cũng nói với tôi như vậy.”
“Chị có tin điều đó không?”
“Tôi không biết nữa.” Tracy nói. “Tôi nghĩ luật sư bào chữa có thể cố gắng tấn công cuốn băng bằng cách này hay cách khác, khiến nó không thể được coi là một bằng chứng. Đó là điều duy nhất tôi có thể nghĩ tới để giải thích cho lý do anh Trejo không điều đình.”
“Tôi cứ nghĩ rằng, nếu anh ta định chấp nhận điều đình thì anh ta đã làm thế rồi.” Shaniqua nói.
Mẹ của Miller ngước mắt lên và nhìn Tracy chằm chằm. Dường như bà ta cũng có chung suy nghĩ ấy.
Không còn cố gắng che giấu nỗi ngờ vực, Shaniqua nói: “Ý tôi là, anh ta đã xem cuốn băng video, đúng không? Vậy tại sao anh ta không chịu thừa nhận là mình có tội? Tại sao chúng ta phải trải qua phiên tòa thẩm định bằng chứng này?”
“Tôi không biết.” Tracy đáp, và đúng là cô không biết thật. Theo kinh nghiệm của cô, trong một tình huống như thế này, luật sư bào chữa sẽ tìm kiếm điều đình cho thân chủ. Có lẽ Leah Battles đang đợi cho đến khi phiên tòa theo Điều 32 kết thúc. Hoặc có lẽ cô ta có một lý lẽ nào đó để khiến cuốn băng không được coi là một bằng chứng và muốn thử một phen. Chẳng có gì tổn hại trong việc chờ đợi, nghe ngóng tất cả bằng chứng được đưa ra, đặc biệt là nếu thân chủ của cô ta thực sự đang ngoan cố.
“Cho nói đây là một vụ lớn đối với luật sư bào chữa, cô ta có thể muốn mạo hiểm làm tất cả những gì có thể để đánh bại anh ta.” Shaniqua Miller nói. “Anh ta có nói với chị như vậy không?”
“Có.” Tracy đáp.
Bà của D’Andre lắc đầu. Shaniqua kìm nén một nụ cười cay đắng. “Toàn bộ việc này chỉ là một cuộc chơi lớn với họ thôi, đúng không?”
Một lần nữa, Tracy không biết phải nói gì để an ủi họ. Và, thật không may, cô biết trước rằng việc xét xử sẽ không mang lại cho họ sự thỏa mãn hay khuây khỏa. Nó sẽ không mang con trai họ quay trở lại.
Cô chỉ hy vọng phiên tòa sẽ giúp Shaniqua Miller khép lại được sự việc đau lòng này.
Leah Battles đã cưỡng lại thôi thúc ngủ trong văn phòng của mình, bởi vì nếu cô làm vậy thì điều đó sẽ đặt ra một tiền lệ nguy hiểm cho một nghề nghiệp vốn dễ lấy chồng như nghề của cô. Cô từng biết một luật sư rất hãnh diện khoe với mọi người rằng anh ta thường ngủ lại ở văn phòng, dường như quên bẵng cái thực tế rằng, ở tuổi bốn mươi, anh ta vẫn còn độc thân. Vì bàn tay trái của cô hiện giờ vẫn chưa được đeo nhẫn, và cũng chẳng có ai có ý định đeo nhẫn vào ngón áp út của cô, Battles không cần cung cấp thêm nguyên liệu cho cái xưởng tin đồn vốn là thứ không thể tránh khỏi đối với một người phụ nữ trong quân đội.
Và không, cô không phải là người đồng tính.
Mặc dù điều đó chẳng có vấn đề gì – theo một câu nói nổi tiếng trong bộ phim Seinfeld.
Cô đã bắt chuyến phà lúc mười một giờ bốn mươi phút tối để về nhà, ngủ vài tiếng, rồi bắt một chuyến phà sớm để trở lại văn phòng. Bây giờ, ngay trước chín giờ sáng, đã đến giờ trình diễn, và cô đã đóng bộ sẵn sàng. Lopresti đã đánh tiếng rằng ông ta muốn luật sư mặc lễ phục màu xanh lam, rõ ràng là để gây ấn tượng với đám đông, bao gồm giới báo chí. Kết quả là, Battles trông bóng lộn như diễn viên Demi Moore hồi còn trẻ trong bộ phim Chỉ vài người tốt, mặc dù cô hy vọng là mình không kém cỏi như nhân vật trong bộ phim ấy.
Cô rời khỏi văn phòng, mang theo tập giấy ghi chép phòng trường hợp cô muốn đối chất với bất kỳ nhân chứng nào, và một vài tài liệu khác. Bằng chứng mà họ sẽ trình lên được giao cho thư ký tòa án cất giữ, và hôm nay chủ yếu sẽ là màn trình diễn của Brian Cho.
Cô không phải đi xa. Phòng xử án nằm ngay ở tầng trên. Muốn vào được đó, họ phải đi qua máy dò kim loại. Sáng nay, vì dự kiến có nhiều người đến tham dự nên vài sĩ quan quân cảnh cũng sẽ có mặt, cùng với các quản ngục, hay lính gác nhà tù. Hẳn là sẽ chật như nêm. Phòng xử án ở đây không giống một vài phòng xử án hoành tránh của bang với cẩm thạch, gỗ gụ và những chùm đèn treo trên trần. Vốn chú trọng đến tính thiết thực hơn là hình thức, phòng xử án của Căn cứ Hải quân Kitsap chỉ có bốn băng ghế dành cho những người đến xem xét xử, trong đó hai băng ghế ở bên phải và hai băng ghế ở bên trái - và các băng ghế này đều thưa thớt trong chín mươi chín phần trăm phiên xử.
Battles kéo mở cánh cửa và bước vào trong.
Hôm nay thì không như thế.
Khu vực dành cho người xem đầy kín người, mặc dù họ đã kê thêm ghế, và số lượng người có mặt khiến cho căn phòng có cảm giác còn nhỏ bé hơn. Vì không có cửa sổ nào trổ ra ngoài trời nên phòng xử án có thể nhanh chóng trở nên ngột ngạt.
Những khuôn mặt người Mỹ gốc Phi quay lại nhìn Battles chăm chú khi cô đi tới hàng rào ngăn cách khu vực dành cho người tham gia tố tụng và khu vực dành cho người tham dự phiên tòa. Cô nhìn thấy mẹ của D’Ande Miller và, có lẽ, những người thân và những người ủng hộ họ. Trông họ chẳng vui vẻ gì khi thấy cô. Điều tra viên Tracy Crosswhite ngồi cùng họ, Joe Jensen cũng vậy. Battles đã nghiêm túc cân nhắc đến việc gạt bỏ cả hai người họ khỏi phiên tiền thẩm này cho đến khi nào họ cung cấp lời khai, chỉ để chọc tức họ, nhưng rồi cô nhận thấy điều đó chẳng có ý nghĩa gì cả. Cô có thể sử dụng các báo cáo chính thức của họ để khiến họ phải thành thực.
Cô bước trên lối đi ngắn ngủn giữa hai hàng ghế, đi qua cánh cửa ở hàng rào ngăn cách và đặt các tài liệu của mình lên cái bàn giấy ở bên phải - đó là một cái bàn gỗ sẫm màu nhưng chắc chắn không phải là gỗ gụ. Cho đã ngồi sẵn sàng ở cái bàn giấy bên trái cô, ngồi cạnh anh ta là Lindsay Clark, trợ lý của anh ta và, theo những lời đồn đại trong cơ quan, cũng chính là đối tượng mới nhất mà anh ta đang chinh phục. Trông họ cũng lộng lẫy trong bộ lễ phục màu xanh lam của Hải quân. Không còn nghi ngờ gì nữa, công việc của Clark sẽ là đưa bằng chứng cho Cho và tỏ ra mình là người có năng lực. Khi Battles bước qua bục phát biểu đặt giữa hai cái bàn và an tọa ở cái bàn phía bên phải, Cho ngước mắt lên, như thể ngạc nhiên khi nhìn thấy cô. Thế rồi, như muốn nói, Đành vậy thôi, anh ta lắc đầu và tập trung trở lại vào nhiệm vụ trước mắt.
Người ta ưa nổi gã này ở điểm gì chứ?
Battles liếc nhìn chỗ ngồi của bồi thẩm đoàn ở bên phải cô. Nó trống trơn và cả ngày hôm nay vẫn sẽ trống trơn như vậy. Ở phía trước của căn phòng, ngay chính giữa, là chỗ ngồi của nhân chứng. Không hiểu vì sao, cái ghế gỗ sồi sáng màu, không trang trí gì ấy luôn gợi nhắc cô nghĩ đến Old Sparky, cái ghế điện trong cuốn tiểu thuyết Dặm xanh của Stephen King. Bên trái nó là ghế thẩm phán; chỗ ngồi của thẩm phán chỉ được nâng lên cao hơn có vài phân so với xung quanh, nếu nó có được nâng lên. Hệ thống đèn trong phòng rọi sáng lá cờ của nước Mỹ và Hải quân, cũng như hai cái đĩa màu xanh lam và vàng kim treo trên tường, biểu tượng của Bộ Hải quân và Cơ quan Tư pháp Quân sự.
Battles tiếp tục sắp xếp các tài liệu, mặc dù cô cũng chẳng có gì nhiều. Cô không có ý định gọi bất cứ nhân chứng nào hoặc đưa ra bất cứ bằng chứng nào. Hôm nay là “màn trình diễn” của Cho. Cô rất vui vẻ ngồi xem.
Cơ hội tìm hiểu các nước đi của đối thủ. Đừng bao giờ từ chối nó.
Chỉ còn vài phút nữa là đến chín giờ, mọi thứ đã được sắp xếp xong xuôi, hai viên quản ngục đi kèm Laszlo Trejo vào phòng qua một cánh cửa ở ngay bên phải của ghế thẩm phán. Những tiếng lầm rầm cất lên từ khu vực của những người đến dự phiên tòa. Trejo dường như chẳng hề để ý đến chúng. Anh ta mặc bộ đồ rằn ri màu xanh lam và trông như thiếu ngủ, hai mắt anh ta thâm quầng, vằn tia máu. Tuy nhiên, Trejo không có vẻ gì là căng thẳng, có lẽ là vì Battles đã nói với anh ta rằng đây chỉ là một thủ tục để chuẩn bị cho tòa án binh, trừ phi anh ta điều đình.
Battles mời anh ta ngồi xuống cái ghế ở bên phải cô. Anh ta ngồi xuống đó, mặt hướng về phía trước, ánh mắt luân phiên nhìn xuống mặt bàn và nhìn lên bức tường trống đằng sau bục nhân chứng.
Ngay khi Laszlo vừa ngồi xuống, cánh cửa bên trái ghế thẩm phán lại mở ra và sĩ quan phụ trách phiên tiền thẩm - gọi tắt là PHO - là Sonya Rivas bước vào, trên người mặc chiếc áo choàng đen. Rivas vừa là một thiếu tá Hải quân vừa là một thẩm phán, điều này nói lên tính nghiêm trọng của các luận điệu cáo buộc và khẳng định được rằng Hải quân muốn vụ án được xử lý một cách nghiêm ngặt nhất. Tuy nhiên, hôm nay, Rivas sẽ giữ vai trò PHO. Rivas và Battles vốn có mối quan hệ tốt trong công việc, nhưng không phải vì họ có cùng giới tính mà sẽ có sự đối đãi đặc biệt nào. Có chăng, Rivas còn khắt khe hơn đối với các sĩ quan tư pháp quân sự nữ (JAG). Bà ta biết họ phải đanh thép hơn các đồng nghiệp nam. Rivas là người gốc Mỹ Latin nhưng bà ta cũng sẽ không dành bất cứ nỗi thông cảm nào cho Trejo. Những màu sắc duy nhất mà Rivas nhìn thấy chỉ là đỏ, trắng và xanh lam
Trong một cuộc trò chuyện qua điện thoại, Cho đã nói với Tracy rằng Rivas là một lựa chọn tốt cho vị trí sĩ quan phụ trách phiên tiền thẩm. Anh ta nói bà ta là người có năng lực, tỉ mỉ và tận tâm, nhưng không dễ mủi lòng. Trông bà ta hoàn toàn nghiêm túc khi ngồi đó và nhìn xuống khu vực dành cho những người tham dự phiên tòa, không hề mất thời gian vào việc chuẩn bị.
“Chúng ta hãy bắt đầu phiên tòa. Đề nghị mọi người giữ trật tự để phiên tòa diễn ra suôn sẻ.” Bà ta quay sang Trejo và Battles rồi tự giới thiệu bản thân. “Theo mệnh lệnh từ Sĩ quan chỉ huy Peter Lopresti, tôi được chỉ định làm sĩ quan phụ trách phiên tiền thẩm này theo Điều 32 của Bộ luật Tư pháp Quân sự Thống nhất. Chúng ta có mặt ở phiên tòa này để tìm hiểu về độ chính xác của những luận điệu được nêu ra trong bản cáo trạng, kiểm tra những cáo buộc đó và thu thập những thông tin hữu ích cho việc đưa ra quyết định xử lý vụ án. Các bản sao của cáo trạng và lệnh triệu tập đã được luật sư bên công tố cung cấp cho bị cáo và luật sư bào chữa của bị cáo. Anh chị đã xem chúng chưa?”
“Rồi.” Trejo nói, giọng anh ta khẽ đến nỗi Rivas không nghe thấy gì. Bà ta ngẩng lên khỏi văn bản đang cầm trong tay - Cho đã nói với Tracy rằng người trong quân đội thích cầm văn bản soạn sẵn khi phát biểu cũng giống như việc họ thích sử dụng các từ viết tắt vậy.
Trejo hắng giọng. “Rồi, thưa bà.”
“Hạ sĩ quan Trejo, nếu có lúc nào anh không hiểu những gì tôi đang nói, hãy thông báo cho tôi hoặc luật sư của anh biết, và tôi sẽ giải thích điều đó cho đến khi cả anh và tôi đều chắc chắn rằng anh đã hiểu.”
Rivas nói cho Trejo biết về bản cáo trạng và việc bà ta sẽ đưa ra đề xuất với sĩ quan chỉ huy dựa trên bằng chứng được đưa ra ở phiên tòa này. “Anh không cần phải phát biểu gì về những cáo buộc ấy. Anh có quyền giữ im lặng. Tuy nhiên, anh có thể trình bày và đưa ra bằng chứng để bào chữa cho mình, miễn là nó nằm trong phạm vi giới hạn và đúng với mục đích của phiên tiền thẩm này. Nếu anh cung cấp lời khai, bất cứ điều gì anh nói sẽ được coi và được cân nhắc làm bằng chứng, giống như lời khai của bất kỳ nhân chứng nào khác. Hơn nữa, bất cứ lời khai nào của anh cũng có thể được dùng để làm bằng chứng chống lại anh trong một phiên xử của tòa án binh. Anh có hiểu những lời chỉ dẫn của tôi không?”
“Có, thưa bà.” Trejo nói.
Rivas tiếp tục: “Bây giờ tôi sẽ đọc các cáo buộc dành cho anh.”
Battles đẩy ghế ra sau, đứng dậy và nói xen vào: “Chúng tôi xin bỏ qua phần đọc cáo trạng, thưa quý tòa.”
Rivas gật đầu. “Được thôi, cảm ơn luật sư.” Rivas nhìn sang Cho. “Theo như tôi biết, bên công tố dự định triệu tập ba nhân chứng ở phiên tiền thẩm này: Điều tra viên Joe Jensen của Đơn vị điều tra Va chạm Giao thông thuộc Sở Cảnh sát Seattle, điều tra viên Tracy Crosswhite của Sở Cảnh sát Seattle, và Archibald Issa, chủ một cửa hàng tiện lợi ở Renton, bang Washington.”
Cho đứng dậy, trông như định cúi đầu chào. “Đúng là như vậy, thưa quý tòa.”
“Được rồi.” Rivas nhìn về phía những người tham dự phiên tòa. “Thưa quý ông quý bà, có thể sẽ có những lời khai mà một vài người hoặc tất cả các vị cảm thấy khó lòng nghe nổi hoặc không đồng tình. Mặc dù tôi chắc chắn thông cảm với những cảm xúc của quý vị, nhưng tôi mong tất cả quý vị lưu ý rằng đây là một tòa án. Nếu quý vị không nhớ được điều đó, tôi có quyền khép phiên xử này lại. Tôi thành thực hy vọng mình sẽ không cần phải làm điều đó.”
Rivas đặt văn bản trong tay xuống và nói với các luật sư. “Còn bất cứ vấn đề gì cần phải bàn đến trước khi chúng ta bắt đầu phần chủ chốt của phiên tiền thẩm này không? Luật sư bào chữa?”
Battles và Cho cùng đứng dậy. Họ lần lượt trả lời: “Không, thưa quý tòa.”
Rivas ngừng lại một giây. Rồi bà ta nói: “Vậy thì bên công tố có thế gọi nhân chứng đầu tiên lên.”