Sáng sớm hôm đó, Mike Melton đã gọi vào điện thoại di động của Del, nói rằng Đơn vị Hỗ trợ Kỹ thuật và Điện tử đã lấy được các email và tin nhắn của Allie từ máy tính và điện thoại của cô bé. Vì người ký tên yêu cầu lấy những thông tin này là Faz nên Del liền gọi điện về nhà cộng sự và hỏi liệu Faz có đi cùng anh tới Phòng Nghiên cứu tội phạm Bang Washington được không.
Sau đó, Del đến đón Faz.
“Cậu đã nói chuyện với Maggie chưa?” Faz hỏi khi đang ngồi ở ghế cạnh ghế lái trong chiếc Impala của Del.
“Tôi đã nói chuyện với cô ấy rồi.”
“Cô ấy vẫn đang khá hơn chứ?”
“Đang khá lên từng ngày. Cô ấy làm hamburger và sinh tố cho bọn trẻ và tôi, khiến bọn chúng mừng rơn. Cô ấy vẫn chưa ăn nhiều, nhưng cũng đỡ hơn rồi.”
“Cô ấy vẫn đang gặp bác sĩ tâm lý à?”
“Tuần hai lần.”
“Và cậu đã nói với cô ấy rằng chúng ta đã lấy được email và tin nhắn từ điện thoại của Allie?”
“Cô ấy biết mà. Cô ấy đã đề nghị xem chúng khi tôi xong việc.”
“Cô ấy có quyền làm thế.” Faz nói, gật đầu.
“Đúng vậy.” Del nói. “Tôi chỉ hy vọng cô ấy có thể chịu đựng được. Tôi không chắc là tôi có thể.”
Một phút trôi qua. Âm thanh từ kênh KJR Sports Radio lấp đầy sự im lặng. Faz nói: “Cậu đã gặp lại công tố viên đó chưa?”
Del nhìn sang Faz. “Celia McDaniel ư?”
“Đúng vậy. Quý cô da màu xinh đẹp.”
Del mỉm cười. “Tôi vừa mới mời cô ấy đi uống một ly sau giờ làm việc để bù đắp cho sự thô lỗ của mình.”
“Tôi tưởng cậu mời cô ấy đi ăn tối?”
Del nhún vai. “Ăn tối và uống rượu.”
“Cứ như một cuộc hẹn hò ấy nhỉ?”
“Hẹn hò gì?” Del nói, gạt đi. “Tôi đã ngỏ lời mời cô ấy đi uống một ly. Cô ấy rủ tôi ăn tối luôn bởi vì cô ấy không thích uống rượu khi dạ dày trống rỗng.”
“Vậy thì hãy gọi điện lại cho cô ấy đi. Lần này thử hẹn hò một phen. Xem cô ấy nói gì.”
“Anh là ai vậy? Chuyên gia tư vấn tình cảm à?”
“Tôi chỉ đang muốn nói rằng sẽ rất tuyệt nếu thi thoảng cậu đến nhà tôi chơi cùng với ai đó mà Vera có thể nói chuyện cùng.” Faz nói.
Del ngả người vào lưng ghế. Vài giây sau, anh cất tiếng hỏi: “Anh nghĩ cô ấy có đồng ý không?”
“Tại sao lại không?”
“Tôi cũng không biết nữa. Đã lâu lắm rồi, anh biết đấy.”
“Lâu lắm cái gì, từ hồi cậu ly dị á?”
“Lâu lắm rồi tôi chưa hẹn hò với ai.”
Faz phẩy tay gạt đi. “Đừng lo hão. Cậu giống như cái xe này vậy. Lốp xe đã lăn trên nhiều dặm đường nhưng cậu luôn chăm chút cho bề ngoài của nó. Cậu vẫn còn ngon nghẻ lắm.”
“Tôi đã sút năm cân trong hai tuần qua.”
Faz rên rỉ. “Đừng có kể với tôi chuyện đó. Và đừng có kể với Vera. Nếu biết cậu giảm cân, Vera sẽ bắt tôi giảm cân đấy. Tại sao cậu lại bị sút cân vậy? Cậu ốm à?”
“Không, tôi chỉ đang cố làm cho mình khỏe mạnh thôi. Khỏe mạnh hơn.”
Faz mỉm cười. “Đồ quỷ. Cậu thích người phụ nữ ấy, đúng không? Đó là lý do cậu tìm cách giảm cân.”
“Cái gì cơ, đàn ông thì không thể giảm cân chẳng vì lý do gì sao?”
“Khi anh ta là người Ý thì không, anh ta không thể. Với người Ý chúng ta, ăn uống giống như hít thở vậy. Vì thế trừ phi cậu có một lý do chính đáng, chẳng hạn như thích một người phụ nữ…”
“Vậy, anh nghĩ cô ấy sẽ đồng ý chứ?”
“Lần trước cô ấy chả đồng ý rồi đấy thôi?”
“Lần đó khác.”
“Sao lại khác? Cậu đã mời cô ấy đi uống rượu và cô ấy đã biến nó thành một bữa tối. Tôi á, tôi chẳng thấy có gì khác biệt cả. Tôi chỉ thấy một người phụ nữ đồng ý lời mời của cậu thôi.”
“Có lẽ tôi sẽ gọi điện cho cô ấy.”
“Gọi luôn đi.”
“Tôi sẽ không gọi điện cho cô ấy khi anh đang ở trong xe.”
“Vậy thì hãy gọi cho cô ấy sau khi chúng ta gặp Melton xong.”
“Có lẽ tôi sẽ làm vậy.”
“Đừng lần lữa. Lúc nào về nhà hãy làm việc đó ngay lập tức.”
“Tôi đã nói là tôi sẽ gọi cho cô ấy mà.”
“Cậu có đủ bao cao su không vậy?”
Del vờ đập Faz. “Thề có Chúa.”
Mike Melton, Giám đốc Phòng nghiên cứu Tội phạm bang Washington, cũng là một chú khủng long giống như Del và Faz. Ông đã làm việc ở phòng nghiên cứu này hơn hai mươi năm rồi. Melton nói với Del rằng ông nhận vị trí giám đốc cũng vì cái lý do khiến ông huấn luyện sáu cô con gái trong các môn thể thao. “Nếu buộc phải có ai đó chọc cho chúng tức điên lên thì thà rằng người đó là tôi.”
Ông chỉ đang khiêm tốn. Ba cô trong số các con gái của ông đã giành được học bổng thể thao. Phòng nghiên cứu tội phạm cũng hưng thịnh dưới sự lãnh đạo của ông. Với vóc dáng gần to bằng Faz và Del, Melton trông giống một ông tiều phu hơn là một nhà khoa học. Các điều tra viên gọi ông là Adams Gấu Xám vì ông quá giống diễn viên chính trong bộ phim đó. Ông có mái tóc nâu bù xù và bộ râu rậm không kém, cứ mỗi năm qua đi, bộ râu ấy lại càng có thêm nhiều vết lốm đốm màu xám.
Văn phòng của Melton nằm ở tầng một của tòa nhà bê tông trên đường Airport. Trong khi những người khác trong tòa nhà đóng khung và treo các bằng cấp khác nhau của mình, Melton lại trưng bày các kỷ vật từ những vụ án trong quá khứ, chẳng hạn như những cây búa đầu tròn và những cây gậy bóng chày.
Del đột ngột dừng lại khi đang bước vào văn phòng của Melton. Nhà khoa học này đã cắt tỉa râu tóc gọn gàng, chẳng còn đâu vẻ rừng rú trước kia. “Oa!” Del nói. “Ông thực sự đang đảm nhận vị trí giám đốc này một cách nghiêm túc.”
“Cậu phải hiểu tôi hơn thế chứ. Tôi sẽ không bao giờ làm điều này chỉ vì một công việc. Cuối tuần này tôi sẽ gả cô con gái thứ tư, vì thế vợ tôi nói tôi cần phải tươm tất trước mặt ông bà thông gia mới.”
“Hãy đưa họ đến đây.” Del nói. “Ông chắc chắn sẽ dọa cho họ sợ đến mức chạy mất dép.”
“Thằng con rể nào của tôi cũng được tôi đưa đến đây đấy.”
Del nhìn quanh văn phòng. “Tôi thích những gì ông làm với nơi này từ khi ông được thăng chức.”
“Họ cứ dọa chuyển tôi sang nơi khác. Tôi đã nói với họ hãy đặt tro của tôi lên nóc máy tính và đóng cửa văn phòng này lại khi tôi qua đời.” Melton nhìn Del. “Trông cậu như đã giảm cân ấy nhỉ.”
“Vâng, tôi đã giảm vài cân.”
“Anh thì vẫn vậy.” Melton nói với Faz.
Faz lắc đầu tỏ vẻ chán ghét. “Xem cậu đã gây ra chuyện gì này.” Ông nói với Del.
“Tôi rất tiếc về chuyện của cháu gái cậu.” Melton nói.
“Cảm ơn ông. Và cảm ơn ông vì đã xử lý việc này nhanh chóng và hiệu quả.”
Melton đưa cho Del một cái USB. “Hai tuần sau ngày cậu cung cấp lệnh khám xét cho công ty điện thoại, họ đã gửi lại các dữ liệu. Chúng tôi đã lấy được tất cả email và tin nhắn.”
“Nhỡ con bé xóa một tin nhắn hay email thì sao?” Del hỏi.
“TESU lấy những tin nhắn và email hiện có trước và sao chép chúng, sau đó khôi phục bản sao lưu dữ liệu của cô bé. Không có nhiều đâu, nhưng không phải là không có gì. Tất cả nằm hết ở trong tay cậu rồi đây.”
“Cảm ơn, Mike.” Del nói.
“Tôi rất tiếc vì cậu phải làm điều này.” Melton nói.