Cận Kề Tổ Ấm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 44 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 17
Chương 17

❊ ❊ ❊

Tuy biết trước rằng tỷ lệ đậu thai không lớn nhưng Tracy vẫn không tránh khỏi nỗi thất vọng. Cô lấy giấy vệ sinh quấn que thử thai lại rồi vứt vào trong thùng rác, nơi chứa những lọ thuốc Clomid rỗng không. Mười bốn ngày của cô đã trôi qua. Cô có cảm giác mình giống như một hộp sữa đã hết hạn. Bác sĩ Kramer nói cô vẫn có thể mang thai, thứ thuốc này vẫn lưu lại trong cơ thể cô một thời gian, nhưng nghe giọng ông ta không được lạc quan lắm.

Cô cũng vậy.

Chí ít thì bây giờ, khi cô không còn dùng thuốc, có lẽ những cơn bốc hỏa và những đợt tâm trạng thất thường sẽ giảm đi. Cô mới “may mắn” làm sao khi là một trong số ít người “được” nếm mùi các tác dụng phụ ấy, và chúng đã gần như khiến cô phát điên trong suốt hai tuần qua. Cô đã có cảm giác như mình đang đổ mồ hôi từ trong ra ngoài. Cô đã hất chăn ra vào ban đêm khi tim đập thình thịch và chiếc áo phông ướt sũng. Dan tội nghiệp thường thức dậy với cơ thể co ro vì lạnh. Cuối cùng anh cũng có một cái chăn riêng. Trong suốt những ngày ấy, cô thường kiếm cớ để bước ra ngoài tiết trời lạnh giá, nhưng rốt cuộc ngay cả thời tiết cũng ngừng hợp tác với cô. Có vẻ như mùa đông đã chấm dứt. Nhiệt độ quanh quẩn mười hai, mười ba độ, vốn là bình thường vào giữa tháng Ba, tuy nhiên việc nhiệt độ tăng lên cũng đã gây ra ba ngày mưa liên tiếp, và theo dự báo thì mấy ngày sắp tới vẫn sẽ mưa như vậy.

Tracy rửa tay ở bồn rửa trong phòng tắm và ngắm nhìn hình ảnh phản chiếu của mình trong gương. Những vết chân chim dường như hằn sâu hơn, và cô có thể thấy những sợi tóc xám trong mái tóc hoe vàng của cô. Nước da của cô, được thừa hưởng từ mẹ, không còn hoàn mỹ nữa; vài chấm đồi mồi đã xuất hiện. Trước kia cô chẳng bao giờ bận tâm. Điều đó vốn chẳng phải chuyện gì to tát. Và cô biết tuổi tác không phải là vấn đề khiến cô lo lắng. Thứ khiến cô lo lắng chính là thứ mà tuổi tác mang lại. Cô cảm nhận được nó trong cái vai đau nhức và cái đầu gối nhói lên mỗi lần cô cử động sai tư thế. Thị lực của cô từng là 20/10 và là ưu thế của cô trong những cuộc thi bắn súng, nhưng nay nó đã giảm xuống cái mức tầm thường là 20/20. Cô đang sắp bằng tuổi cha cô hồi ông tự kết liễu mạng sống của mình vì không chịu nổi việc con gái út là Sarah, em gái của Tracy, bị bắt cóc.

Và cô không thể có một đứa con.

Tuổi xuân của cô biến đi đâu mất rồi?

Cô nhìn bức ảnh đen trắng lồng khung treo trên tường phòng tắm. Dan đã treo nó ở đó khi họ chuyển tới đây. Đó là một điều bất ngờ dành cho cô. Trong ảnh, Dan, Tracy và Sarah, khi đó đều chỉ là những cô nhóc, cậu nhóc, đang ngồi trên những cành liễu rủ trong khoảnh sân trước nhà của cha cô. Tại sao cô không thể nhớ được khoảnh khắc ấy nếu không nhìn vào tấm ảnh?

Cô hiểu, rồi một ngày nào đó mình sẽ chết, cô hiểu vị trí của cô trong cõi đời này, và nhận ra rằng sẽ chẳng có ai kế thừa gen của cô, của gia đình cô. Cái cây gia phả của gia đình rồi sẽ chấm dứt ở cô.

Hoặc có lẽ tâm trạng cô vẫn đang bị ảnh hưởng bởi loại thuốc Clomid đáng nguyền rủa kia.

Cô biết một điều. Đứng bần thần ở bồn rửa mà trầm tư suy ngẫm về nó thì cũng chẳng giúp ích được gì cả.

“Tracy?” Dan gọi cô từ phòng ngủ.

Cô tĩnh trí lại và bước ra khỏi phòng tắm.

Anh nằm trên giường, chống tay lên gối, đọc một bản tóm lược vụ án qua cặp kính tròn gọng mảnh. Cặp kính ấy kết hợp với những lọn tóc xoăn dài màu xám nâu tạo cho anh một vẻ siêng năng.

“Anh rất vui vì tối nay em ở nhà.” Anh nói.

Cô về nhà sớm bởi vì cô sẽ ra làm chứng ở phiên tòa theo Điều 32 vào sáng mai.

“Mọi chuyện đều ổn chứ?” Anh hỏi.

Cô nhún vai. “Âm tính.”

“Anh rất tiếc.”

Cô lại nhún vai.

“Này, chúng ta vẫn sẽ phải tiếp tục cố gắng.”

Cô chui vào trong chăn và nhích lại gần Dan. Anh choàng tay quanh vai cô. “Em muốn xem phim không?” Anh hỏi.

“Em không nên xem.” Cô nói. “Chín giờ sáng mai em phải tham dự phiên tòa. Công tố viên sắp xếp em ở vị trí thứ hai, sau điều tra viên phụ trách các vụ tai nạn giao thông.”

Dan nhăn mặt. “Họ sẽ cho phép em tham dự phiên tòa trước cả khi em cung cấp lời khai ư?”

“Em không nghĩ vậy, nhưng công tố viên nói rằng các quy tắc liên quan đến bằng chứng khá là thoải mái, và luật sư bào chữa dường như không phản đối sự hiện diện của em. Vả lại, Clarridge và Dunleavy muốn em đi kèm với gia đình của nạn nhân để…”

“Anh vẫn khó mà tin nổi vụ án ấy lại đi xa đến vậy, khi đã có đoạn băng video và tất cả những chứng cứ tương tự. Ý anh là, anh ta sẽ nói gì chứ?”

“Dường như anh ta vẫn khăng khăng rằng người xuất hiện trong đoạn video không phải anh ta mà là một người khác.”

“Khả năng đó là bao nhiêu?”

“Em đoán cũng bằng với khả năng em mang thai.”

“Này, chúng ta còn có những lựa chọn khác mà.”

Cô không trả lời.

Dan xoa cánh tay. “Vẫn còn sớm. Có lẽ ngoài ti vi ra thì chúng ta còn có thể làm việc gì đó khác.”

Cô mỉm cười, nhưng trong lòng lại chẳng muốn cười chút nào. Kết quả thử thai không như ý vẫn còn ảnh hưởng đến cô. “Đến giờ chắc anh ngán em đến tận cổ rồi nhỉ; em đã thúc ép anh khá dữ dội suốt hai tuần qua.”

“Đó là một thử thách khủng khiếp.” Anh nói. “Nếu là những người đàn ông bình thường thì hẳn đã suy kiệt vì cường độ tra tấn của em rồi.”

Cô ngẩng lên và hôn anh. “Anh đúng là đồ ngốc.”

“Ừ, nhưng về mặt luật pháp, anh chỉ là đồ ngốc của riêng em thôi.”

Dan vẫn luôn ngốc nghếch. Ngay từ hồi còn nhỏ, khi anh là một trong những người bạn thân thiết nhất của cô, anh đã ngốc nghếch rồi. Hồi đó, cô chắc chắn đã không nghĩ là anh quyến rũ như cô đang nghĩ bây giờ. Hồi đó, anh khiến cô mỉm cười và anh không quan tâm những người khác nghĩ gì về mình. Có vẻ như anh không bao giờ ủ dột, lúc nào cũng lạc quan. Cô từng gọi anh là “Quý ngài Lạc quan”, nhưng nghĩ rằng điều đó nghe thật châm biếm. Cô không muốn kìm hãm thứ khiến anh trở nên đặc biệt, thứ cô yêu ở anh.

“Ngủ thôi.” Cô nói.

Anh vươn tay để tắt ngọn đèn bên phía giường mình nhưng rồi lại ngừng lại, nhìn xuống cô, tràn trề hy vọng. “Em chắc chắn… muốn ngủ thay vì làm tình chứ?”

Cô mỉm cười. “Ngủ cũng giống như làm tình mà.”

“Sao lại thế được?”

“Càng thiếu thì anh lại càng thèm.”

Dan cười to. “Ai nói thế vậy?”

“Một trong những giáo viên hướng dẫn của em ở Học viện Cảnh sát.”

“Được rồi. Cơ hội cuối cùng này, em chọn ngủ hay làm tình?”

Cô mỉm cười và nhanh chóng chui vào sâu hơn trong chăn. “Ngủ.”

Anh chỉnh lại gối trước khi tắt đèn. Rồi anh kéo Tracy lại gần. Sau một thoáng, anh nói: “Anh biết cuộc đời em đã không diễn ra đúng như những gì em dự định.”

“Đó là lời em nói lúc tranh cãi về vụ thuốc Clomid mà.” Cô thì thầm.

“Và nếu có thể thì anh sẽ làm bất cứ điều gì để mang Sarah trở lại.” Anh nói. Cô nhận ra Dan đang nghiêm túc. “Nhưng anh mừng vì em đang ở đây, nằm bên cạnh anh. Và anh sẽ không muốn đêm nay diễn ra theo một cách khác, hoặc bất kỳ đêm nào trong năm mươi năm sắp tới, anh biết đó sẽ là năm mươi năm tuyệt vời nhất trong cuộc đời anh.”

“Ôi, Dan.” Cô lăn lên người anh, áp môi vào môi anh. Trong lúc những giọt nước mắt lăn dài, cô mơn man, dò dẫm anh, và cuối cùng tìm thấy thứ tình yêu chẳng liên quan gì đến việc tạo ra một đứa bé, mà chỉ liên quan đến việc cần anh ở bên, cần sự lạc quan và tinh thần của anh, cần yêu anh và được anh yêu - ngay bây giờ, hơn lúc nào hết.

cy thầm ghi nhớ trong đầu là phải xác định xem liệu NCIS có đánh máy lại các cuộc thẩm vấn của họ không. Battles nói: “Vậy là có vẻ ai đó đã lấy cuốn băng trước khi tôi mượn cái hộp, hoặc đến vào sáng sớm hôm sau, nhìn thấy nó trên ghế của
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.