Cận Kề Tổ Ấm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 44 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 31
Chương 31

❊ ❊ ❊

Chiều thứ Sáu, khi Tracy bước vào phòng họp, Cerrabone và Dunleavy đang ngồi đợi. Trưởng ban của cô là Johnny Nolasco và Giám đốc Sở Cảnh sát Sandy Clarridge cũng sẽ tham gia cuộc họp này. “Kins thế nào rồi?” Cerrabone hỏi khi cô bước vào và ngồi xuống.

“Anh ấy đang hồi phục tốt.” Tracy nói. “Tôi vừa gặp anh ấy. Tay nghề của các bác sĩ bây giờ đáng kinh ngạc thật đấy. Anh ấy gọi điện cho chúng tôi vài lần một ngày, khiến cho tất cả chúng tôi phát điên lên.”

“Chỗ đau thế nào rồi?”

“Của tôi hay của anh ấy?” Họ đều cười phá lên. “Có thể là do cuộc phẫu thuật, hoặc cũng có thể là do hai quả thận của anh ấy đã được giải thoát khỏi tất cả chỗ thuốc ibuprofen mà anh ấy đã uống.” Tracy nói.

Clarridge vào phòng, theo sau là Nolasco. Nolasco đóng cửa lại.

Khi họ đều đã ngồi xuống, Dunleavy dẫn dắt cuộc họp. “Hôm nay, luật sư tranh tụng cấp cao của Hải quân đã gọi điện cho chúng tôi. Trejo sẽ được thả trong một vài tiếng nữa.”

“Chúng ta có lấy lại vụ này không?” Clarridge hỏi.

Dunleavy nhún vai. “Vẫn chưa có quyết định chính thức, nhưng tôi ngờ rằng, vì không có cuốn băng, vụ này của Hải quân trở nên khó khăn hơn nhiều, đặc biệt là nếu nó được đưa ra trước tòa án binh, nơi có tiêu chuẩn cao hơn về trách nhiệm dẫn chứng. Trejo và luật sư của anh ta sẽ la làng về cuốn băng bị mất và việc anh ta không thể đối chất với các nhân chứng. Tôi không dám chắc bên công tố có thể chiến thắng. Tôi cũng không dám chắc chúng tôi có thể chiến thắng.”

“Và tôi chắc chắn công chúng sẽ không thỏa mãn với câu trả lời đó.” Clarridge nói, mặt đỏ bừng bừng.

“Vào lúc này, công chúng đang phẫn nộ với Hải quân.” Dunleavy nói. “Tôi không chắc chúng tôi muốn bước vào đống hỗn độn đó và cho họ cơ hội trút giận vào chúng tôi, đặc biệt là nếu chúng tôi không thể kết án nghi phạm. Tôi nghe nói Hải quân sẽ tiến hành một cuộc điều tra về đạo đức nghề nghiệp đối với luật sư bào chữa và, tùy thuộc vào kết quả, có thể họ sẽ đưa cô ta ra tòa án binh vì tội vô trách nhiệm, cùng với những tội danh khác nữa.”

“Vậy là họ đã có con dê gánh tội của mình.” Nolasco nói.

“Cô nghĩ sao?” Clarridge nhìn về phía Tracy. “Liệu có phải cô ta đã lấy cuốn băng chứ không phải nó bị để lạc đâu mất không?”

“Cô ta có thể lấy cuốn băng không ư? Chắc chắn rồi.” Tracy nói. “Cô ta chắc chắn có thể ra vào nơi cất giữ nó. Còn việc cô ta có lấy nó hay không thì lại là một câu hỏi khó trả lời hơn. Tôi không biết. Những gì chúng ta biết chỉ là kẻ đã giúp Trejo nhất định hiểu rõ về các bằng chứng, ít nhất cũng là tầm quan trọng của chúng. Sẽ không có nhiều người nghĩ đến việc lau chùi túi khí.”

“Chương trình ti vi nào về cảnh sát mà chả có điều đó.” Nolasco nói. “Đừng có nghĩ quá lên.”

“Có việc lau chùi túi khí ư?” Tracy nói. “Chắc là tôi bỏ lỡ chương trình đó rồi.”

“Họ có thể lau chùi túi khí trong quá trình lau chùi xe.” Nolasco nói. “Tôi có thể thấy Trejo ít ra cũng thông minh đến mức đó, hoặc có thể anh ta đã may mắn.”

“Có thể.” Tracy nói. “Nhưng liệu anh ta có biết rằng nếu không có cuốn băng, tất cả các bằng chứng khác đều trở thành bằng chứng gián tiếp không?”

“Có thể lúc đầu anh ta cũng không nghĩ xa đến thế.” Nolasco phản bác. “Như tôi đã nói, có thể anh ta đã gặp may. Điều đó vẫn thường xảy ra mà. Hãy nghĩ theo một hướng khác - tại sao luật sư bào chữa lại làm thế? Cô ta hy vọng thu được lợi gì?”

“Theo lời công tố viên, cô ta có tính ganh đua, cô ta không thích thua cuộc.” Cerrabone nói.

“Tôi đồng ý với Trưởng ban.” Tracy nói.

“Có ai ghi chép lại không? Đó có thể là chi tiết đầu tiên cần lưu ý.” Nolasco nói.

“Cô ta có thể bị đưa ra tòa án binh, bị cắt lương, bị sa thải… Đó là một cái giá quá đắt chỉ để có được một chiến thắng, đặc biệt là trong hoàn cảnh này.” Tracy nói. “Một giả định khác là Trejo có thể có thông tin gì đó gây bất lợi cho cô ta hoặc sự nghiệp của cô ta.”

“Anh ta đe dọa cô ta ư?” Clarridge hỏi.

“Tôi chỉ đang cố gắng nghĩ đến tất cả các khả năng có thể xảy ra.”

“Chúng ta có biết cô ta khai gì về chuyện đã xảy ra không?” Clarridge hỏi.

Tracy gật đầu. “Tôi đã nói chuyện với cô ta. Cô ta nói cô ta đã giữ hộp đựng bằng chứng vào buổi tối trước khi diễn ra phiên tiền thẩm, nhưng cô ta không chắc cuốn băng có ở trong hộp hay không. Tôi nghĩ nó phải có ở trong hộp.”

“Tại sao?” Clarridge hỏi.

“Bởi vì nếu ai đó lấy cuốn băng trước khi cô ta mượn cái hộp thì sẽ hết sức mạo hiểm.”

“Vậy thì nó đã biến mất trong lúc cô ta giữ cái hộp.” Nolasco nói. “Đó là bằng chứng cô ta đã lấy nó.”

“Đúng thế, nhưng cô ta nói cô ta đã xem cuốn băng ấy rồi và cảm thấy không cần phải xem lại nó lần nữa vào tối hôm đó, hơn nữa, cô ta cũng không có ti vi để xem nó.”

“Nghe thật nhảm nhí.” Nolasco nói. “Nếu cô ta đã xem nó, vậy thì cô ta biết Trejo khó mà thoát được tội. Cô ta không cần một cái ti vi để xem lại nó trước khi cô ta vứt nó đi.”

“Có thể.” Tracy nói. “Nhưng cũng sẽ hết sức mạo hiểm nếu ta lấy cuốn băng khi tất cả mọi người đều biết ta là kẻ cuối cùng mượn hộp bằng chứng.” Cô có thể thấy những người khác đồng tình với cô. “Sẽ khôn ngoan hơn nếu lấy cuốn băng sau khi cô ta trả cái hộp cho phòng cất giữ bằng chứng.”

“Có lẽ cô ta đã làm thế.” Nolasco nói.

“Có lẽ.” Tracy nói.

“Hoặc có lẽ cuốn băng chỉ đơn giản bị để lạc đâu mất.” Dunleavy nói.

“NCIS đã thẩm vấn các nhân viên vệ sinh.” Tracy nói. “Và người đã lau dọn tầng một, nơi có văn phòng của cô ta, không nhớ là có nhìn thấy cuốn băng nào cả. Anh ta cũng nói quy định của công ty anh ta là không được làm xáo trộn bất cứ thứ gì trong các văn phòng. Tất cả những gì họ làm chỉ là đổ rác và hút bụi.”

Clarridge xen vào. “Được rồi, giả sử cuốn băng có nằm trong cái hộp khi Battles trả nó lại, vậy thì còn những ai có thể lấy được nó?”

“Bất cứ ai có thể ra vào văn phòng của thư ký tòa án.” Tracy nói. “Nó nằm ngay đối diện với phòng xử án. Các văn phòng của các công tố viên cũng ở trên tầng đó. Tuy nhiên, từ những gì tôi được nghe kể, bất cứ ai muốn vào tòa nhà cũng phải nhập bốn ký tự cuối cùng trong số an sinh xã hội của mình. Vì thế sẽ có dữ liệu ghi lại việc những ai đã vào tòa nhà.”

“Đó có thể là Cho không?” Clarridge hỏi. “Liệu anh ta có thể lấy nó trước khi ra về không?”

“Có thể, nhưng tôi không thể nghĩ ra bất cứ lý do gì để bên công tố lấy nó. Cuốn băng giúp ích cho họ mà.” Tracy nói.

“Còn ai khác không?” Clarridge hỏi.

Tracy lắc đầu.

“Vậy thì có thể nó bị để linh tinh đâu đó và bị mất.” Nolasco nói. “Hoặc Battles đã lấy nó.”

“Ngay cả khi chúng ta rút ra được kết luận đó, nó cũng không trả lời được cho những câu hỏi khác, chẳng hạn như ai đã giúp Trejo giấu chiếc xe của anh ta và đưa anh ta trở lại Bremerton vào đêm xảy ra vụ tai nạn.”

“Người lấy cuốn băng không nhất thiết phải là người đã giúp anh ta.” Nolasco nói. “Có thể vợ anh ta đã giúp anh ta. Cô ta nói gì?”

“Hệt như những gì Trejo đã nói.” Tracy đáp. “Tối hôm đó anh ta ở nhà.”

“Thế thì cô ta đã nói dối để bao che cho chồng, còn Battles thì tính toán sai những hậu quả có thể xảy ra. Đừng nghĩ quá lên về chuyện này nữa. Chúng ta đã đủ bận rộn rồi. Nếu chúng ta phải tiếp quản lại vụ này, hãy để TCI xử lý cuộc điều tra.”

“Hải quân cần bao nhiêu thời gian để quyết định xem họ có tiếp tục đưa vụ này ra tòa án binh hay không?” Clarridge hỏi Dunleavy.

“Sĩ quan phụ trách phiên tiền thẩm không nói rằng họ không nên đưa vụ này ra tòa án binh, nhưng bà ta cũng không giấu giếm chuyện nếu không có cuốn băng, cơ sở để kết tội nghi phạm sẽ yếu hơn hẳn, và bên bị chắc chắn sẽ khai thác điểm yếu đó.” Dunleavy nói.

“Vậy là Trejo chỉ việc đợi đến lúc ra tòa án binh, biết rõ rằng bên công tố không thể đáp ứng tiêu chuẩn buộc tội nghiêm ngặt hơn ở phiên tòa ấy.” Cerrabone nói.

“Có vẻ Hải quân cũng đang nghĩ như vậy.” Dunleavy nói.

Clarridge ngồi ngả ra sau, cắn môi dưới. “Chúng ta có thể khép anh ta vào tội gì, nếu chúng ta lấy lại quyền xét xử?”

“Khi không có cuốn băng ư?” Dunleavy lắc đầu. “Tôi không chắc chúng ta có thể dựa vào điều gì để kết tội anh ta. Anh ta nói anh ta không có mặt ở Seattle lúc xảy ra vụ tai nạn. Tất cả những gì chúng ta đưa ra đều sẽ bị coi là bằng chứng gián tiếp. Bên bị gần như chắc chắn sẽ được chấp thuận kiến nghị loại trừ bất cứ lời khai nào liên quan đến cuốn băng, căn cứ vào việc họ không thể đối chất một cách hiệu quả với bất cứ nhân chứng nào khai rằng đã xem cuốn băng đó. Nếu Hải quân tỏ ra ngần ngại với việc đưa vụ này ra tòa án binh - mà bình thường họ vẫn đưa những trường hợp khó hơn ra xét xử - vậy thì tôi không chắc chúng ta sẽ muốn làm bất cứ điều gì, nhất là trong hoàn cảnh đặc biệt này.” Dunleavy nói.

“Tôi đồng ý.” Nolasco nói. “Tốt hơn hết là chúng ta cứ đứng ngoài vụ này và để Hải quân gánh chịu sự giận dữ của công chúng.”

“Vậy còn cậu bé đó thì sao, còn người mẹ đó thì sao?” Tracy nói.

“Đó là một bi kịch.” Dunleavy nói. “Chẳng ai phủ nhận điều đó cả, nhưng tôi không chắc chúng ta có thể làm được gì.”

“Xin phép được nói điều này.” Tracy nói. Những người khác trong phòng đều quay qua nhìn cô. “Tôi đã có mặt trong phòng xử án khi bên công tố thông báo cuốn băng bị mất. Tôi đã ở trên bục nhân chứng, đối mặt với những người tham dự phiên tòa. Tôi đã nhìn thấy Trejo. Tôi đã quan sát anh ta. Anh ta không có phản ứng gì với tin tức ấy.”

“Cô đang muốn nói gì?” Clarridge hỏi.

“Tôi nghĩ anh ta biết cuốn băng sẽ không xuất hiện. Tôi nghĩ anh ta biết anh ta sẽ được thả.”

“Những gì cô nghĩ không…” Nolasco lên tiếng trước khi cô ngắt lời ông ta.

“Tối hôm đó, anh ta chắc chắn có mặt ở Seattle.” Cô nói. “Đó là sự thật. Tôi đã nhìn thấy hóa đơn mua hàng và tôi đã xem cuốn băng. Tạm thời quên chuyện liệu chúng ta có thể chứng minh được điều đó hay không đi. Anh ta đã có mặt ở đó. Anh ta đã đâm vào đứa trẻ ấy. Và anh ta đã được trợ giúp sau vụ tai nạn đó.”

“Làm sao cô biết?” Dunleavy hỏi.

“Bởi vì phải có người giúp anh ta giấu chiếc xe ở bãi đất trống đằng sau nhà của người phụ nữ nọ…”

“Có thể anh ta biết chỗ đó.” Nolasco nói.

“Có thể. Nhưng sau đó anh ta làm thế nào để trở lại Bremerton khi không có xe? Anh ta không bắt taxi và anh ta cũng không bơi qua biển.” Trước khi Nolasco có thể phản đối, cô nói tiếp: “Nghe này, nếu có ai đó lấy cuốn băng, vậy thì những chi tiết như bãi đất trống và việc Trejo trở lại căn cứ sẽ trở nên quan trọng hơn. Điều đó có nghĩa là ai đó đã bỏ rất nhiều công sức để đảm bảo rằng Trejo sẽ thoát tội. Nếu họ làm thế, câu hỏi đặt ra là tại sao? Hoặc là Trejo quan trọng với ai đó, hoặc là anh ta nắm được thóp của họ.”

“Quá nhiều từ nếu.” Dunleavy nói.

“Tôi không phản đối, nhưng tôi nghĩ chúng ta hãy nghĩ đến người mẹ ấy và cậu bé ấy mà đừng bỏ cuộc.”

“Vậy cô có đề xuất gì?” Clarridge hỏi.

“Nếu Hải quân không đưa vụ này ra tòa án binh thì theo luật chúng ta vẫn có thẩm quyền xét xử, đúng không?” Cô nhìn Dunleavy. “Đây không phải là trường hợp áp dụng nguyên tắc bất khả trùng tố. Chúng ta vẫn có thể đưa anh ta ra tòa vì chính những tội danh ấy.”

“Chẳng phải tất cả chúng ta đều vừa nhất trí rằng đó là điều chúng ta không muốn làm ư?” Nolasco nói.

“Tôi đồng ý với Trưởng ban của cô, điều tra viên ạ. Tôi không chắc chúng ta muốn lao đầu trở lại vào vụ đó khi không có bằng chứng để hỗ trợ các cáo buộc.” Clarridge nói.

“Tôi không nói chúng ta sẽ truy tố anh ta. Ý tôi là chúng ta sẽ làm ra vẻ như chúng ta sẽ truy tố anh ta.” Cô nhìn Dunleavy.

“Ý cô là, nếu Trejo có người giúp đỡ, chúng ta sẽ làm ra vẻ là sẽ truy tố anh ta và hy vọng rằng khi anh ta ra khỏi hải ngục, anh ta sẽ liên lạc với người đó?”

“Trejo sẽ được thả vào chiều nay.” Cerrabone nói. “Chúng ta có thể tổ chức một buổi họp báo vào lúc đó và ướm lời rằng chúng ta đang nghiêm túc cân nhắc việc truy tố anh ta, khiến anh ta nghĩ rằng mình vẫn chưa thoát được tội và xem anh ta sẽ làm gì. Xem anh ta có chạy tới chỗ ai hay không.”

“Cô muốn theo dõi anh ta?” Clarridge hỏi.

“Chúng ta có thể thông báo cho Sở Cảnh sát Bremerton.” Nolasco nói. “Nhờ họ theo dõi anh ta.”

“Tôi muốn tự mình theo dõi anh ta.” Tracy nói. “Tôi biết anh ta sống và làm việc ở đâu. Tôi từng đến căn hộ của anh ta, tôi biết đường đi lối lại của khu nhà ấy, loại xe mà anh ta lái, và chỗ anh ta đỗ xe. Như thế chúng ta cũng có thể giữ bí mật về kế hoạch này.”

“Chúng ta đã đủ bận rộn rồi.” Nolasco nói.

“Chúng ta nên để Bremerton đứng ngoài vụ này.” Cô nói. “Như thế sẽ chẳng ai biết rằng chúng ta không bao giờ có ý định truy tố anh ta thật.”

Clarridge nhìn Dunleavy. “Anh thấy có vấn đề gì không?”

Dunleavy lắc đầu. “Không.” Ông ta nhìn Tracy. “Ngoại trừ việc cô có thể sẽ có vài đêm dài đấy.”

“Kins đang nghỉ dưỡng bệnh.” Nolasco nói. “Chúng ta đang thiếu người.”

“Tôi không cần ai khác hỗ trợ.” Tracy nói. “Tôi có thể qua đêm ở đó, và vào buổi sáng tôi có thể dành thời gian để nói chuyện với công ty dịch vụ vệ sinh và lấy một bản sao cuốn băng an ninh ghi lại hình ảnh của tòa nhà DSO vào buổi tối trước khi diễn ra phiên tiền thẩm.”

Dunleavy nhìn những người khác đang ngồi quanh bàn.

“Tôi không nghĩ việc đó có thể gây hại gì.”

“Cũng đáng để thử một phen.” Cerrabone nói.

Họ nhìn Clarridge. Sau một thoáng suy nghĩ, ông ta nói: “Vậy hãy bắt đầu soạn ra một lời phát biểu trước công chúng sao cho có thể đánh động Trejo.”

cy thầm ghi nhớ trong đầu là phải xác định xem liệu NCIS có đánh máy lại các cuộc thẩm vấn của họ không. Battles nói: “Vậy là có vẻ ai đó đã lấy cuốn băng trước khi tôi mượn cái hộp, hoặc đến vào sáng sớm hôm sau, nhìn thấy nó trên ghế của
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.