Cận Kề Tổ Ấm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 73 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 12
Chương 12

❊ ❊ ❊

Tracy gọi điện cho Laszlo Trejo, thông báo với anh ta rằng phòng nghiên cứu đã xử lý xong chiếc xe và anh ta có thể đến trụ sở cảnh sát nhận về. Trejo không ngần ngại trước lời mời ấy. Vì nóng lòng muốn lấy lại xe nên anh ta nói sẽ đi phà qua Seattle sau khi tan làm vào tối hôm đó. Tracy bèn hướng dẫn anh ta đường đi bộ từ bến phà tới trụ sở cảnh sát, nằm ngay trên đồi ở đại lộ Năm.

Viên sĩ quan trực ở sảnh tòa nhà gọi điện cho Tracy ngay sau bảy giờ tối, thông báo rằng Trejo đã tới. Tracy bảo anh ta đưa Trejo lên tầng bảy. Cô đón hai người họ ở sảnh tầng bảy khi cửa thang máy mở ra. Trejo mặc thường phục: quần jean, giày tennis và nhét hai tay vào túi chiếc áo khoác trông giống như áo khoác thể thao, nhưng trên cái áo khoác ấy không may đắp hình hay chữ gì. Khi không mặc quân phục, trông anh ta còn trẻ hơn, chỉ như một cậu choai choai, và cũng nhỏ con hơn. Có lẽ anh ta chỉ cao một mét sáu mươi tám, thấp hơn Tracy cả chục phân.

Cô chìa tay ra, Trejo hờ hững bắt tay cô, bàn tay anh ta nhỏ và ấm.

“Đi theo tôi.” Tracy dẫn Trejo đi xuôi hành lang. “Anh có muốn uống một tách cà phê không?”

“Không, cảm ơn.” Trejo nói. “Tôi chỉ đến lấy xe thôi.”

Tracy bước vào phòng họp, kéo một cái ghế, rồi ra hiệu cho Trejo làm theo. Một cái ti vi di động kèm đầu VCR nằm trên bàn, quay mặt về phía cô. Cô và Kins đã lùng sục cả chiều hôm đó để tìm được nó. “Ngồi đi.” Cô nói.

Trejo vẫn tiếp tục tỏ vẻ thận trọng. Anh ta vẫn đút tay trong túi áo khoác, giống như một cậu thiếu niên ủ rũ bị bắt lên văn phòng của thầy hiệu trưởng để nghe quở trách. Đôi mắt anh ta láo liên liếc quanh phòng, và anh ta tránh nhìn lâu vào mắt cô.

Kins bước vào phòng, mang theo một tập giấy tờ, đây vốn là mẹo để tỏ ra là mình bận rộn. “Anh đến rồi đây.”

“Họ đã xong việc với chiếc xe của tôi chưa?” Trejo hỏi, đứng dậy, nghe giọng anh ta có vẻ nóng lòng muốn đi.

“Họ mới đang làm thủ tục đưa nó ra khỏi bãi giam xe của cảnh sát.” Kins nói.

Trejo rút điện thoại di động ra khỏi túi áo khoác để xem giờ.

“Anh đang vội à?” Kins hỏi.

“Tôi đang căn giờ để cố bắt kịp chuyến phà về nhà lúc bảy giờ năm mươi lăm phút.” Trejo nói.

Kins kéo một cái ghế ra và ngồi xuống. “Chuyện gì xảy ra nếu anh lỡ chuyến phà đó?”

“Họ còn có những chuyến khác.” Trejo nói, vẫn đứng sững.

“Hoặc anh có thể lái xe đường vòng.” Tracy nói. Trong video của Sở Giao thông ở bên phà Bremerton và Seattle không xuất hiện chiếc Subaru màu đen nào. Cô nhìn Kins. “Cây cầu mà anh đi qua để xuống đó tên là gì ấy nhỉ, cây cầu mà ta gặp ngay khi vừa đi qua Tacoma đó?”

Kins ngập ngừng như thể không chắc chắn.

“Cầu Eo biển Tacoma.” Trejo nói, phá vỡ sự im lặng và ngồi xuống ghế của mình.

Tracy nhìn Trejo. “Chính là nó. Anh từng đi đường đó bao giờ chưa?”

Trejo lắc đầu. “Tôi đã nói với chị là tôi không hay sang đây mà.”

Họ ngồi trong sự im lặng đầy lúng túng. Kins hỏi: “Cảnh sát Bremerton có bất cứ thông tin nào về chuyện có thể đã xảy ra với chiếc xe của anh không? Kẻ đã ăn cắp nó có thể là ai?”

“Tôi không biết” Trejo đáp.

“Họ không nói gì à?” Kins hỏi.

Trejo lắc đầu và tiếp tục nhấp nhổm trên ghế, có lẽ anh ta đang bắt đầu nhận ra mình sai lầm khi đến đây.

Tracy hỏi: “Anh có tò mò về chuyện cảnh sát tìm thấy gì trong xe của anh không?”

“Ồ. À, có chứ.” Trejo nói. “Ý tôi là, họ có tìm thấy dấu vân tay nào không?”

“Có.” Tracy nói. “Chúng tôi đang đem chúng đi phân tích. Xét nghiệm ADN thì mất nhiều thời gian hơn.”

“ADN?”

“Túi khí đã bung. Họ có thể lấy được mẫu ADN từ cái túi khí. Vì thế chúng tôi sẽ biết ai đang lái xe vào thời điểm xảy ra tai nạn.”

Trejo không phản ứng gì.

“Họ cũng tìm thấy vết máu ở ghế lái.” Cô liếc nhìn vết thương trên trán Trejo.

“Tôi đã nói với chị rằng tôi bị dây chút máu ra xe khi tôi bị thương ở trán.”

“Thế à? Tôi không nhớ là anh có nói thế.” Cô nhìn Kins. “Anh ta đã nói thế à?”

Kins nhún vai. Trejo đã không nói vậy. Điều này không khớp với các mốc thời gian mà anh ta đã khai với họ.

“Anh nói lại cho tôi nghe tại sao anh bị thương ở trán đi!” Tracy hỏi. Cô muốn trói chặt anh ta vào câu chuyện của anh ta.

“Tôi đã nói với chị là lúc ấy tôi đang ở trong bếp và đứng dậy quá đột ngột. Tôi đã va phải một cái cánh cửa tủ bếp.”

“Đó là khi nào?” Cô hỏi.

“Tôi không nhớ.” Anh ta nói nhanh. “Xe của tôi đã sẵn sàng chưa?”

Kins nói: “Thế thì đau chết đi được nhỉ? Tôi cũng từng bị như thế lúc đang ở trong ga ra, cú va mạnh đến nỗi suýt nữa thì tôi lăn ra bất tỉnh đấy. Chắc là đầu anh chảy nhiều máu lắm, đúng không?”

Trejo nhún vai.

“Có vẻ như anh đã cố lau chùi.” Tracy nói. “Ý tôi là chỗ ghế lái. Anh đã dùng thứ gì để lau vậy?”

“Tôi không biết, chỉ là một chiếc khăn giấy hay đại loại vậy.”

Tracy gật đầu ra vẻ đã hiểu. Rồi cô nói: “Phòng nghiên cứu nói ai đó đã dùng một loại giấy ướt diệt khuẩn.”

Trejo không đáp lời.

“Lần gần đây nhất anh sang bên này là khi nào?” Kins hỏi.

Trejo lại nhìn điện thoại. “Anh có biết còn bao lâu nữa thì tôi được lấy xe không?”

“Tôi chắc chắn họ sắp xong rồi.” Kins nói. “Mấy giờ rồi nhỉ?” Anh xoay cả người và ghế để xem giờ trên chiếc đồng hồ treo tường. “Anh có kế hoạch gì à? Cả anh và vợ anh?”

Trejo có vẻ lúng túng trước câu hỏi này. “Gì cơ?”

“Tôi nghĩ có lẽ anh đang cố về nhà bởi vì anh và vợ có kế hoạch gì đó.”

“Không. Chỉ là, như anh biết đấy, tôi muốn bắt kịp chuyến phà.”

“Anh chưa có con, phải không?” Kins nói.

“Vâng.”

“Tôi có ba cậu con trai.” Kins nói. “Hai đứa đang học trung học phổ thông. Tôi sắp phải tiễn đứa lớn nhất đi học đại học rồi. Anh biết đấy, nó đang ở độ tuổi làm những chuyện ngu ngốc. Ấy, tôi không nên nói là ngu ngốc nhỉ.” Kins cấu môi dưới. Tracy từng nghe nói và nhìn thấy thủ thuật này. Cô thậm chí còn từng sử dụng nó. “Thằng bé sẽ mắc sai lầm, anh biết chứ? Rồi nó cố giấu sai lầm đó. Tôi vẫn luôn dặn nó phải trung thực. Tôi nói với nó rằng nó có thể gặp rắc rối vì những gì nó làm, nhưng điều đó không tồi tệ bằng việc nó cố gắng che giấu rồi bị phát hiện.”

Kins không hề dời mắt khỏi Trejo. Anh hạ thấp giọng, nói: “Chẳng ai muốn tin mình bị người khác nói dối cả.”

Trejo đẩy ghế ra sau và đứng dậy. Anh ta nói với Tracy. “Chị có thể gọi điện hỏi về chiếc xe của tôi không? Tôi muốn đi ngay.”

Kins nói: “Sao anh không kể với chúng tôi chuyện gì đã xảy ra vào tối hôm đó, anh Trejo?”

Đôi mắt Trejo đảo qua đảo lại giữa hai người họ. Anh ta bật cười căng thẳng. “Chuyện này là thế nào vậy? Xe của tôi đâu?”

“Chúng tôi biết về cửa hàng tiện lợi ở Renton, anh Trejo.” Tracy nói.

Trejo trông như một cậu thiếu niên bị bắt quả tang đang làm việc gì xấu. Anh ta liếm môi. Vì bất ngờ, tất cả những gì anh ta có thể nói chỉ là: “Cái gì?”

“Anh bỏ lại một tờ hóa đơn mua hàng trong xe của anh vào tối hôm đó.” Cô nói. “Trên hóa đơn có ngày giờ cụ thể.”

“Vớ vẩn. Tôi đã nói lúc ấy tôi đang làm việc. Sau đó tôi về nhà.” Bất chợt nghĩ ra điều gì, Trejo nói. “Có thể kẻ ăn cắp xe của tôi đã làm việc đó.”

“Anh đã mua hai lon Red Bull.” Tracy nói. “Chính là loại nước tăng lực mà anh uống vào cái hôm chúng tôi tới nói chuyện với anh.”

“Tôi đã nói với chị là lúc đó tôi đang ở nhà.” Anh ta nói, giờ đã cứng cỏi hơn. “Vợ tôi sẽ làm chứng. Kẻ ăn cắp xe của tôi đã để lại tờ hóa đơn đó.”

“Cửa hàng ấy có camera.” Tracy nói.

Trejo sững lại và liếc nhìn chiếc ti vi, có lẽ đến giờ anh ta mới nhận ra tại sao nó lại có mặt ở đây. Những giọt mồ hôi to tướng rịn ra bên trên vành môi của anh ta.

Tracy ấn một cái nút, màn hình liền hiện lên cảnh Trejo đang bước vào cửa hàng và đi tới tủ ướp lạnh. Khi anh ta tới quầy thu ngân, họ thấy khá rõ đó chính là anh ta, cho dù anh ta đang đội mũ.

“Video này có ghi ngày và giờ, anh Trejo.” Tracy nói. “Thời điểm này là khoảng nửa tiếng trước khi D’Andre Miller bị xe của anh đâm phải. Nào, sao anh không nói với chúng tôi lúc ấy anh đang làm gì ở Seattle nhỉ?”

Trejo cắn môi dưới. Miếng băng dán trên trán anh ta trở nên sẫm hơn. “Đó không phải là tôi. Tôi không biết đó là ai.”

“Anh cao mét bao nhiêu, anh Trejo?” Tracy hỏi. Anh ta không trả lời. “Nếu vụ này được chuyển đến một công tố viên, ông ấy sẽ khép anh vào một trọng tội. Các hình phạt bị chi phối bởi bộ nguyên tắc xử phạt - nếu vụ việc đi xa tới mức ấy. Điều đó có nghĩa là thẩm phán không có quyền lựa chọn trong vấn đề này. Một vụ gây tai nạn chết người rồi bỏ chạy được xếp vào trọng tội mức B, có thể bị phạt mười năm tù.”

“Gia đình của D’Andre Miller sẽ yêu cầu phải có người chịu trách nhiệm, anh Trejo.” Kins bồi tiếp. Đây là một phần thủ thuật thuyết phục của anh. “Công chúng sẽ yêu cầu phải có người chịu trách nhiệm. Họ sẽ đòi hỏi chúng tôi tìm ra kẻ chịu trách nhiệm cho cái chết của D’Andre. Nói dối sẽ không giúp gì được cho anh đâu.”

Đôi mắt Trejo không còn tập trung vào thứ gì cụ thể nữa, anh ta cứ như đang nhìn vào tương lai, nhìn vào một xà lim, nơi sẽ là chốn ăn ở của anh ta trong nhiều năm trời.

cy thầm ghi nhớ trong đầu là phải xác định xem liệu NCIS có đánh máy lại các cuộc thẩm vấn của họ không. Battles nói: “Vậy là có vẻ ai đó đã lấy cuốn băng trước khi tôi mượn cái hộp, hoặc đến vào sáng sớm hôm sau, nhìn thấy nó trên ghế của
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.