Cận Kề Tổ Ấm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 86 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 42
Chương 42

❊ ❊ ❊

Tracy giật mình tỉnh dậy và hét toáng lên. Sherlock cũng ngồi bật dậy và sủa vang.

Dan đứng ở mép tấm đệm, cầm laptop của cô và nhìn xuống cô với một nụ cười toét miệng, đồng thời cố gắng xin lỗi vì đã đánh thức cô, nhưng không có vẻ chân thành lắm.

Sau vài giây điều hòa hơi thở và tĩnh trí lại, Tracy nói: “Ôi, anh làm em sợ chết khiếp.”

Khi Dan tiếp tục xin lỗi, Tracy nhìn về phía chiếc đồng hồ trên tủ ngăn kéo ở phía bên kia căn phòng. Trưa rồi. Còn ba tiếng nữa là ca trực của cô lại bắt đầu. Cô ước gì đó là ba ngày. Cô cảm thấy choáng váng và buồn ngủ.

“Anh có thứ này muốn cho em xem.” Dan nói.

“Anh nên như vậy. Em đặt đồng hồ báo thức lúc một giờ. Anh nợ em một tiếng ngủ đấy nhé!”

Dan ngồi xuống mép giường và mở đoạn video trên laptop của cô, cho nó chạy đến những đoạn mà anh đã ghi chú lại, và chỉ ra những gì anh đã nhận thấy về cánh cửa ở phía đối diện với văn phòng của Leah Battles.

“Có người đã chỉnh sửa đoạn video này.” Cô nói ra những gì mình đã nhìn thấy, nhưng vẫn đề nghị Dan xác nhận.

“Có vẻ như vậy.”

Cô xuống giường và bắt đầu mặc quần áo. “Điều này làm thay đổi mọi thứ. Thực sự làm thay đổi mọi thứ. Sao họ có thể chỉnh sửa được đoạn video nhỉ?”

“Anh không biết chính xác.”

Tracy nghĩ đến Mike Melton. “Em biết một người có câu trả lời.”

Ngay sau ba giờ chiều, thời điểm bắt đầu ca làm việc của Tracy, cô đi vào Phòng Nghiên cứu Tội phạm bang Washington trên đường Airport, mang theo tấm phong bì đựng cái đĩa vi tính. Các điều tra viên gọi Mike Melton là “Adams Gấu Xám”, nhưng Tracy gọi ông là “Oz” trong truyện Phù thủy xứ Oz, chỉ có điều Melton không phải một phù thủy giả mạo nấp đằng sau tấm rèm. Ông là một tài năng thực thụ.

Văn phòng của Melton có mùi giống như mùi giấm tỏa ra từ món xa lát chưa ăn hết đang héo quắt trong cái bát trên bàn của ông. Ông ngước nhìn lên khi Tracy bước vào văn phòng, soi xét cô qua cặp kính mắt ngự trên chóp mũi. Ông đặt tài liệu mà mình đang xem xuống và ngồi ngả người ra sau. “Trông như những ngày tươi đẹp của cô đã trôi qua mất rồi vậy.”

“Cảm ơn ông.” Tracy nói, nghe có vẻ đau lòng. “Tôi thực sự cần chúng đấy.”

Melton ngả người về đằng trước. “Tôi không có ý gì đâu; chỉ là trông cô mệt mỏi quá thôi.”

Tracy cười khúc khích. “Ông có một bà vợ và sáu cô con gái, vậy mà ông vẫn không biết được khi nào một người phụ nữ đang đùa giỡn với ông ư?”

Melton cười to. “Và tôi ngờ rằng tôi sẽ chẳng bao giờ biết được.” Ông xắn tay áo của chiếc sơ mi kẻ ca rô lên, để lộ cẳng tay nần nẫn thịt, giống như Paul Bunyan lúc đang định vung một cây rìu để đốn hạ một cái cây.

Tracy chỉ vào bát xa lát. “Ông đang học theo tôi hay một cô con gái nữa của ông sắp lấy chồng và ông cần nhét mình vào trong bộ vest tuxedo đấy?”

“Tôi vẫn mặc vừa nó trong đám cưới của ba đứa con gái đầu tiên, nhưng tôi không chắc có thể nhét mình vào nó lần nữa, bất kể có ăn bao nhiêu xa lát.” Ông nhấc cái bát lên. “Vợ tôi nói với tôi rằng: “Bộ lễ phục đó đắt lắm đấy nên anh cố mà mặc vừa nó đi”.”

“Ông đã nhìn thấy Del chưa?” Tracy hỏi.

“Mấy hôm trước cậu ta và Faz đã tới đây. Trông cậu ta ngon nghẻ gớm. Có lẽ chúng tôi sẽ gây ảnh hưởng đến Fazzio.”

“Tôi nghi ngờ điều đó.”

Melton chỉ vào tấm phong bì màu da bò trong tay cô. “Là nó phải không?”

Cô đã gọi điện cho ông từ lúc còn ở nhà, nói với ông những gì mà Dan nghĩ là anh đã phát hiện ra, và nhờ ông xem nó. Cô đưa ông cái phong bì cùng với tờ giấy màu vàng xé ra từ sổ tay của Dan, trên tờ giấy là những dòng chữ ghi lại các thời điểm mà anh nhận thấy sự thay đổi vị trí của cánh cửa nọ.

Melton lấy cái đĩa ra khỏi phong bì và nhét nó vào máy vi tính của ông. Ông nhìn vào màn hình. Tracy bước tới đằng sau ông và nhìn qua vai ông khi ông gõ một phím để mở video lên và bắt đầu xem nó.

Sau vài giây xem xét, ông nói: “Nhìn qua thì nó có vẻ là thật.” Ông chỉ ra. “Thanh thời gian hiển thị ngày và giờ nằm ở góc dưới bên phải màn hình.”

“Cánh cửa đó kia kìa.” Tracy nói, vươn tay qua vai ông để chỉ vào văn phòng đối diện với văn phòng của Leah Battles qua hành lang.

Melton vừa tiếp tục xem video vừa nói. “Và cô cần tôi nói với cô liệu cô đang bị điên, hay căn cứ Hải quân có ma, hay đoạn video đã bị chỉnh sửa.”

“Chính xác.”

“Đây có phải là một bản sao không?”

“Đoạn video này ư? Đúng thế.” Cô nói, nhớ lại cuộc trò chuyện với Rebecca Stanley.

“Hừm.”

“Gì thế?”

“Giá mà có bản gốc thì tốt.”

“Tôi đang xử lý việc đó đây. Nói cho tôi biết lý do tại sao đi.”

“Oa.” Melton đã xem tới đoạn cánh cửa thay đổi vị trí lần đầu tiên. Ông ấn nút DỪNG, tua lại đoạn video rồi ấn nút PHÁT. “Đây rồi. Nhất định là nó đã dịch chuyển.” Ông ngồi ngả người ra sau, tiếp tục xem.

“Tại sao ông lại cần bản gốc?” Tracy hỏi.

Melton nhìn xuống tờ giấy ghi thời gian của Dan trên bàn làm việc, các ngón tay ông gõ thêm mấy phím nữa. “Nếu là bản gốc thì hầu như không thể chỉnh sửa được.” Ông ngẩng lên, ngoảnh đầu lại nhìn cô. “Tôi nghe nói như vậy. Tôi không phải chuyên gia máy tính. Tôi được sinh ra quá sớm, nhưng qua những gì đã được nghe nói, tôi biết việc đó là rất khó. Nếu ai đó muốn chỉnh sửa đoạn video này thì, theo như tôi biết, sẽ dễ dàng hơn nếu họ tạo ra một bản sao. Khi đó, họ có thể sử dụng những chương hình phần mềm nào đó để xóa thanh hiển thị thời gian, chỉnh sửa video, rồi đặt lại thanh hiển thị thời gian vào vị trí cũ để đoạn video trông như vẫn chạy liên tục. Lại nữa rồi.” Ông nói. “Nhất định là một con ma.” Ông lại nhấn nút DỪNG, tua lại đoạn video, và rồi cho nó chạy tiếp. Lần này, ông dùng ngón tay để chỉ. “Cô có nhìn thấy không?”

“Cánh cửa dịch chuyển ư?”

“Không phải cánh cửa. Hãy nhìn khe hở giữa cánh cửa và thanh dọc khung cửa. Nhìn cái bóng xem.”

Tracy ghé lại gần hơn - cằm cô ở ngay trên vai Melton. Cô có thể ngửi thấy mùi nước hoa cologne của ông. Khe hở giữa cánh cửa và thanh dọc khung cửa tối sẫm. “Có ai đó đang ở đằng sau cánh cửa.”

“Có thể lắm. Thứ gì đó đang tạo ra cái bóng. Nhìn kìa. Giờ nó lại biến mất rồi.”

“Tại sao người ta không thể chỉnh sửa bản gốc?”

“Một lần nữa, theo những gì tôi biết, những video an ninh này được nhà sản xuất in mờ lên một chuỗi ký tự để ngăn ai đó chỉnh sửa chúng. Chuỗi ký tự đó có thể giống như 000111000111. Nếu video này bị chỉnh sửa, chúng ta sẽ biết, bởi vì chuỗi ký tự sẽ bị đứt đoạn.”

Tracy đứng thẳng người dậy. “Việc kiểm tra sẽ mất bao lâu?”

Melton ấn nút DỪNG và lấy cái đĩa ra khỏi máy tính. Tracy cầm tờ giấy có ghi chú của Dan lên và trở lại phía bên kia bàn làm việc của ông.

“Trong phòng nghiên cứu có một chàng trai chuyên làm những việc như thế này.” Melton nói. “Đó là sở thích của anh ta.”

“Anh ta có cần tờ giấy này không?” Tracy hỏi.

“Không cần.” Melton nhìn đồng hồ. “Tôi không chắc liệu anh ta còn ở đây không, nhưng căn cứ vào tài năng của anh ta, nếu anh ta còn ở đây thì sẽ không mất quá nhiều thời gian để xác định được liệu đoạn video có bị chỉnh sửa hay không. Tôi sẽ nhờ anh ta xử lý việc này. Tôi sẽ gọi lại cho cô sau và báo cho cô biết tin.”

Tracy trở lại xe, hạ âm lượng radio xuống khi cô băng qua thành phố để tới trụ sở cảnh sát. Cô suy ngẫm về khả năng đoạn video đã bị chỉnh sửa để xóa đi người nào đó đi vào và đi ra khỏi tòa nhà. Cô có thể nghĩ ra hai vấn đề nảy ra trước mắt.

Thứ nhất, cô có thể nói điều này với ai?

Cô không thể tới chỗ Stanley. Stanley đã đưa cho Tracy cái đĩa này, và cô ta có thể liên quan đến việc chỉnh sửa đoạn video bằng cách này hay cách khác. Tracy cũng không thể gọi điện cho sĩ quan an ninh, người đã cung cấp đoạn video, bởi vì, cũng giống như Stanley, anh ta có thể chính là người đã chỉnh sửa nó, tự mình hoặc theo lệnh của ai đó. Cô cũng không thể tới chỗ Leah Battles hay Brian Cho bởi vì cả hai người họ - tự mình hoặc theo lệnh của ai đó - có thể là người đã đi vào tòa nhà, lấy trộm cuốn băng an ninh ở cửa hàng tiện lợi và giấu trong văn phòng cho đến khi nhân viên vệ sinh ra về. Cả hai người họ đều biết phải tìm cuốn băng ở đâu, cũng như tầm quan trọng của nó trong việc làm chứng. Vì làm việc trong tòa nhà ấy nên họ đều có thể biết được lịch làm việc của thư ký tòa án và biết rằng anh ta đã về nhà vào tối hôm đó. Họ cũng biết lịch làm việc của nhân viên vệ sinh. Tuy nhiên, điều này không giải thích được làm thế nào họ có thể chỉnh sửa đoạn video, trừ phi họ đang làm việc dưới trướng hoặc hợp tác với những người khác - nghĩa là đằng sau lời đồn Hải quân dính dáng đến một vụ lấp liếm che đậy có thể là một sự thật còn khủng khiếp hơn. Điều duy nhất mà đoạn video chỉ ra được là có thể loại trừ nhân viên vệ sinh.

Nhưng cho dù Tracy có đoán đúng về kẻ tình nghi thì đoạn video cũng không giải thích được làm thế nào người đó vào được bên trong tòa nhà DSO mà không phải nhập bốn ký tự cuối cùng trong số an sinh xã hội của họ. Trước khi rời khỏi nhà, cô đã đối chiếu số an sinh xã hội của những người xuất hiện trong đoạn video với các số an sinh xã hội đăng nhập vào tòa nhà trong buổi tối hôm đó. Cô xác nhận rằng cả Cho, Stanley và Battles đều không nhập lại số an sinh xã hội của mình để vào tòa nhà sau khi họ đã rời đi. Ít nhất trên tờ danh sách ghi lại những người ra vào tòa nhà sau thời điểm đó mà Stanley cung cấp cho cô không có số an sinh xã hội của ba người này. Liệu tờ danh sách ấy có bị chỉnh sửa không? Cô chợt nảy ra một ý nghĩ và tấp xe vào bên vệ đường. Cô lấy ca táp và rút ra tờ danh sách ấy. Trên đoạn video, Al Tulowitsky mất đến chín phút để mang rác ra ngoài rồi quay lại, như thế có vẻ lâu hơn mức cần thiết. Cô kiểm tra danh sách những người đi vào tòa nhà và nhận thấy anh ta đến vào lúc mười một giờ ba phút tối. Tuy nhiên, khi dò xuống dưới, cô không nhìn thấy bốn ký tự cuối cùng trong số an sinh xã hội của anh ta nữa. Tulowitsky đã không nhập lại mật mã của mình khi đi đổ rác về vào lúc mười một giờ hai mươi sáu phút tối.

Cô ngả người ra sau, tự hỏi liệu nhân viên vệ sinh có thể lấy video đó khi anh ta lau dọn văn phòng của Battles, rồi cất nó vào xe tải của anh ta, hoặc đưa nó cho ai đó khi anh ta đi ra ngoài không. Việc đó quá đơn giản đối với anh ta, nhưng điều này lại không giải thích được tại sao anh ta không nhập lại mã số an sinh xã hội của mình, hoặc tại sao lại có người trốn tránh anh ta.

Vậy tại sao Tulowitsky lại đi đổ rác lâu đến vậy? Và tại sao anh ta không nhập lại mật mã an ninh? Cô tự hỏi liệu có cách nào khác để vào được tòa nhà không, nhưng rồi nhớ lại rằng Battles đã nói là không có.

Tracy còn một vấn đề khác. Cô nhìn vào ngày tháng trên điện thoại di động và tự hỏi liệu video gốc có còn tồn tại không, hay nó đã bị ghi đè lên. Theo Rebecca Stanley, Hải quân có một chính sách về việc lưu trữ, nhưng hoặc là Stanley không biết chính sách đó như thế nào, hoặc là cô ta cố tình không nói với Tracy. Tuy nhiên, chính sách ấy có thể không quan trọng; ai đó có thể đã ghi đè lên đoạn băng đó, một cách vô tình hay hữu ý.

Tracy tìm số điện thoại có mã vùng 360 của điều tra viên John Owens trong danh sách những cuộc gọi gần đây của cô và ấn số. Owens bắt máy ở hồi chuông thứ hai. Tracy giải thích những gì cô đã nhận thấy từ đoạn video và những gì cô đang suy nghĩ. Rồi cô hỏi: “Ông nói ông có kinh nghiệm làm việc với Hải quân?”

“Sống và làm việc ở đây thì điều đó là đương nhiên rồi.” Owens nói.

Một cơn gió đập vào xe cô khiến cửa kính rung lách cách. Mưa tiếp tục rơi, và những đám mây xám ngoét cuồn cuộn như rải xuống mặt đất làm cho thành phố trở nên ngột ngạt. “Tôi cần đến văn phòng an ninh hôm nay. Ông có thể giúp tôi chuyện đó không?”

“Để tôi thử xem.” Owens nói.

“Tôi không muốn bất kỳ ai biết trước chúng ta sẽ đến.”

“Tôi hiểu.”

“Tôi cũng muốn nói chuyện với nhân viên vệ sinh một lần nữa. Al Tulowitsky, nhưng không phải ở chỗ làm, không phải ở trước mặt ông chủ của anh ta.”

“Cô nghĩ anh ta có liên quan à?”

“Có thể là không cố tình. Tôi có một giả thuyết. Ông xem có thể tìm được cách liên lạc với anh ta không. Tôi sẽ bắt chuyến phà sắp tới, nếu nó chưa kín chỗ.”

“Vào giờ này, với lượng xe cộ qua lại khá lớn, nó có thể kín chỗ đấy. Cô hãy đi bộ đi.” Owens nói. “Tôi sẽ đón cô ở bến phà.”

Từ lúc bị đình chỉ công tác, Leah Battles vẫn ngồi không ở bàn làm việc, buồn bực đến phát điên. Cô đã phải chịu đựng một cuộc thẩm vấn qua điện thoại với các điều tra viên từ Washington, DC về vấn đề đạo đức nghề nghiệp khiến cô buồn nôn, và bây giờ đang đợi họ quyết định xem có buộc tội cô hay không, nếu có thì chắc chắn cô sẽ phải ra tòa án binh. Điều đó cứ lơ lửng trên đầu cô, bám riết tâm trí cô. Cô thậm chí không thể ra khỏi văn phòng và nói chuyện với các đồng nghiệp để xua đi những ý nghĩ ấy và giết thời gian. Cô vẫn giống như đang phát ra phóng xạ, và những người khác đều giữ khoảng cách mỗi khi thấy cô đến gần. Họ không phải là không thân thiện. Họ vẫn mỉm cười hoặc gật đầu với cô. Thi thoảng vài người còn chào cô, nhưng chưa từng có ai dừng lại để hỏi thăm cô mọi chuyện thế nào rồi. Đôi lúc điều đó khiến cô cảm thấy việc đến cơ quan là một cực hình khó lòng chịu đựng nổi. Nếu các cấp trên định đưa Battles ra tòa án binh, cô ước gì họ cứ làm thế cho xong đi. Ít nhất một phiên tiền thẩm sẽ giúp cô có chỗ mà tập trung năng lượng vào, như thế còn tốt hơn là ngồi ở bàn làm việc, chết dần chết mòn vì buồn chán.

Có vẻ như mọi thứ đều đã bị trì hoãn từ lúc Trejo chết, bao gồm cả vận mệnh của cô.

Gần bốn giờ chiều, cô ngẩng đầu lên trước tiếng gõ cửa nhẹ nhàng. Nó khiến cô giật mình chỉ vì đây là vị khách đầu tiên của cô trong cả tuần qua. Cô nghĩ đó là Darcy, người duy nhất không đối xử với cô theo kiểu giả tạo bề ngoài.

“Mời vào.”

Rebecca Stanley mở cửa và bước vào phòng. Battles nhanh chóng tắt ứng dụng âm nhạc trực tuyến Pandora mà cô đang mở trên máy tính để giải trí rồi đứng dậy.

Thế rồi, đột nhiên, Battles cảm thấy lo lắng.

Hãy cẩn thận với những gì con mong ước, cô nghe thấy giọng nói của mẹ cô vang lên trong đầu.

Stanley không hay ghé qua đây, và không bao giờ đến chỉ để tán gẫu. Battles cũng biết cách tốt nhất để báo tin xấu cho người khác là đích thân đem tin tức ấy đến.

“Trong này u ám quá.” Stanley nói. Ánh sáng duy nhất phát ra từ ngọn đèn bàn Tiffany. Stanley bật những ngọn đèn huỳnh quang phía trên đầu lên. “Cô cần một văn phòng có cửa sổ, mặc dù, căn cứ vào tình hình thời tiết cả tháng vừa rồi, tôi không chắc nó sẽ đem lại nhiều ánh sáng.”

Battles tự hỏi lời đề cập đến một văn phòng khác ấy có phải là một dấu hiệu tốt không. “Người Seattle bản địa dùng thời tiết để ngăn người ta chuyển đến đây.” Cô nói.

“Tôi đã nghe về điều đó.” Stanley bước tới một trong hai cái ghế và ngồi xuống. “Tất cả chúng ta đều cần chút vitamin D.”

Một khoảng lặng đầy lúng túng trải ra. Cuối cùng, Battles phá vỡ sự im ắng. “Tôi cho rằng bà không vào đây để ngồi chơi.” Cô thậm chí còn gắng gượng nở một nụ cười.

“Tôi e là không phải. Một phần công việc của tôi là thông báo tin xấu cho người khác.”

“Tôi cũng đoán vậy.”

“Nhưng lần này có cả tin tốt và tin xấu.” Stanley nói. “Cô muốn nghe tin nào trước?”

“Cứ tất tay đi. Hãy nói cho tôi nghe cả hai.”

Stanley khẽ mỉm cười và mím môi. “Được rồi.” Cô ta ngừng lại một lát, như thể đang cố quyết định xem nên bắt đầu từ đâu. Điều đó khiến Battles tự hỏi phải chăng tin tức mà cô ta mang đến thực ra là tin xấu và tin cực kỳ xấu.

“Thứ nhất, tôi đã được thông báo rằng sau nhiều cuộc thảo luận, Ủy ban Đạo đức đã quyết định sẽ không đưa vụ việc ra tòa án binh.”

Battles thở phào nhẹ nhõm, nhưng chỉ thoáng qua thôi. Cô biết sau nhiều cuộc thảo luận có nghĩa là gì. “Vậy là họ không tin họ có đủ bằng chứng để buộc tội tôi.”

“Họ chắc chắn không thể khẳng định chuyện gì đã xảy ra với cuốn băng video.” Stanley xác nhận. “Và họ không thể rút ra kết luận nếu không có thứ gì chắc chắn hơn để lấy làm căn cứ. Cuốn băng có thể chỉ đơn giản bị thất lạc đâu đó, hoặc vô tình bị vứt đi, hoặc bị ai đó lấy mất vì những mục đích đáng ghê tởm. Trong tình hình đó, họ không có đủ bằng chứng để khép cô vào một tội nghiêm trọng như tội vô trách nhiệm.”

“Vậy quyết định của họ không liên quan gì đến việc tôi có tội hay vô tội.”

Stanley lắc đầu. “Quyết định đó sẽ khẳng định một cách rõ ràng rằng không có đủ bằng chứng để đưa ra kết luận.”

Battles tựa người vào lưng ghế. “Không đủ bằng chứng.” Cô nói, ngẫm nghĩ về mấy từ đó. Cô thoáng cân nhắc chuyện nói với Stanley rằng cô muốn có một phiên tiền thẩm và tự tin mình có thể bác bỏ các cáo buộc, nhưng rồi cô nhận ra rằng một quyết định trong lúc vội vã, khi cô đang tức giận, sẽ không phải là một quyết định khôn ngoan.

“Tôi biết đó không hẳn là những gì cô đang mong đợi.” Stanley nói.

“Đúng vậy.” Battles nói.

“Nhưng vì Trejo đã chết, chẳng ai có cách nào để chắc chắn chuyện gì đã xảy ra với cuốn băng. Và đoạn video giám sát tòa nhà này không đủ sức thuyết phục.”

“Tôi có thể đã giấu cuốn băng trong ba lô của tôi?” Battles nói.

“Mọi thứ đều là suy diễn.” Stanley nói.

Battles nhìn vào một bức tranh trừu tượng vẽ ga tàu Seattle, một cảnh quan ở bên ngoài ô cửa sổ căn hộ của cô. Đó là một trong những bức tranh đẹp nhất của cô, nhưng cô cho rằng mình chưa bao giờ đánh giá cao nó. Cô đã vẽ nó trong quãng thời gian bị đình chỉ vừa rồi. “Vậy đó là tin tốt hay tin xấu?”

“Tôi nghĩ điều đó tùy thuộc vào cách nhìn nhận của cô.”

“Tôi đang hy vọng đó là tin xấu.”

Stanley ngả người ra sau. “Cô đang được thuyên chuyển.” Cô ta nói. “Đó không hẳn là tin xấu, ngoại trừ đối với tôi. Tôi cần cô ở đây, Lee ạ. Cô là luật sư bào chữa tốt nhất của tôi.”

Tin này thật bất ngờ, mặc dù trong nghề của cô, việc thuyên chuyển là điều diễn ra thường xuyên. Battles không chỉ là một luật sư tốt, cô đã hai lần được vinh danh là luật sư bào chữa của năm. Đây rõ ràng không phải một quyết định có liên quan đến thành tích hay phẩm chất của cô, họ chỉ đang loại bỏ cô, tống khứ cô, về cơ bản ám chỉ với mọi người rằng cô có tội nhưng họ không thể chứng minh được điều đó.

“Chỉ huy không tin cô có thể làm tròn bổn phận của một sĩ quan JAG ở đây, sau những gì đã xảy ra. Họ nghĩ tốt hơn hết là thuyên chuyển cô đến một căn cứ khác.”

“Tôi sẽ đi đâu?”

“DSO Bắc.”

“Washington, DC?” Họ không thể chọn được địa điểm nào xa Seattle hơn thế, hoặc gần ủy ban Đạo đức hơn thế, về cơ bản, họ đang kéo cô về gần đại bản doanh của họ, nơi họ có thể trông chừng cô bằng cách gắn cô vào một công việc bàn giấy vô nghĩa nào đó.

“Đúng thế.”

“Tôi vẫn sẽ được tranh tụng chứ?”

“Ban đầu thì không.”

“Ít nhất thì tôi sẽ được làm việc trong một văn phòng DSO chứ?”

“Không, ban đầu thì không, nhưng theo như tôi hiểu, sau này cô sẽ được đánh giá lại.”

“Vậy… Không.” Cô nói, nhìn thấy trước tương lai u ám. Cô sẽ bị gắn bó với bàn giấy cho đến khi thời hạn phục vụ trong quân ngũ của cô kết thúc. Sau đó cô sẽ bị tống khứ đi. Có lẽ như thế là tốt nhất. Cô có thể ra khỏi Hải quân và tìm một công việc thực thụ, kiếm tiền bằng cách bào chữa cho những khách hàng có nguy cơ đánh mất nhiều thứ. Có lẽ cô sẽ mở văn phòng luật sư của riêng cô.

“Tôi xin lỗi vì chỉ có thể giương mắt nhìn cô đi, Lee à. Tôi hy vọng cô biết rằng tôi đã làm những gì có thể để giữ cô lại. Nhưng Washington, DC là một thành phố tuyệt vời.”

“Khi nào thì tôi phải đi?”

“Ngày cuối cùng của cô ở đây là cuối tháng này. Cô sẽ có hai tuần để trình diện DSO Bắc.”

Battles gật đầu, chấp nhận toàn bộ chuyện này. Dường như cô không có sự lựa chọn. Cô đã phần nào đánh mất quyền tự do chọn lựa về vấn đề cô sống và làm việc ở đâu từ khi cô phục vụ trong quân đội.

“Hãy dành chút thời gian để thư giãn đầu óc. Đi du lịch một chút trước khi ổn định ở nơi chốn mới.”

Cô sẽ phải tìm một chỗ ở mới và một phòng tập Krav Maga mới. Cô ngờ rằng cô sẽ cần giải tỏa năng lượng sau một tuần làm những việc vô nghĩa như sắp xếp hồ sơ giấy tờ. “Có lẽ vậy.”

“Cô sẽ không bao giờ làm việc ở Hải quân cả đời được.” Stanley nói. Trước khi Battles có thể lên tiếng phản đối, Stanley tiếp tục: “Cô là một luật sư rất giỏi, và đối với những luật sư giỏi, công việc này chỉ luôn là một phương tiện để đạt được những mục tiêu lớn hơn. Cô đã kiếm được nhiều kinh nghiệm, đó là những kinh nghiệm tranh tụng mà các luật sư bình thường ở tuổi của cô hiếm khi có được. Bất cứ công ty luật hàng đầu nào trong bất cứ thành phố nào cũng sẽ muốn thuê cô.”

“Tôi cho rằng vậy…” Battles nói, nghĩ rằng có lẽ như thế cũng đáng, bất chấp những hậu quả. “Còn Trejo thì sao?”

“Cô muốn biết chuyện gì về anh ta?”

“Họ đã quyết định thế nào? Hôm qua tôi thấy điều tra viên cảnh sát tới đây.”

“Tôi không biết. Cô ta nói với tôi rằng cô ta không nghĩ Trejo tự tử.”

“Chị ấy nghĩ ai đó đã giết anh ta à? Chị ấy có nói lý do tại sao không?”

“Không. Cô ta mượn bản sao cuốn băng an ninh của tòa nhà. Tôi đã nói với cô ta rằng tôi đã xem nó và không thấy có gì liên quan đến vụ việc ấy cả.”

“Nhưng chị ấy vẫn đòi mượn cuốn băng?”

“Cô ta có lệnh khám xét.”

Battles ngồi ngả ra sau, tự hỏi Tracy Crosswhite đang làm gì, và tại sao.

Stanley đứng dậy. “Đi nào. Để tôi mời cô một món đồ uống gì đó.”

Battles vẫn đang chìm đắm trong suy nghĩ. Nếu Crosswhite muốn mượn cuốn băng thì có nghĩa là SPD vẫn đang tiếp tục theo đuổi vụ việc này. Tại sao nhỉ? Trejo đã chết, dường như đó là vấn đề duy nhất có liên quan đến họ. Còn cuốn băng an ninh là chuyện của Hải quân. Cô nhớ lại cuộc trò chuyện của mình với Crosswhite ở Sở Cảnh sát Bremerton. Crosswhite đã hỏi cô làm thế nào để Trejo có thể mang thứ gì đó lên và xuống một con tàu mà không ai hay biết. Thế rồi cô lại nghĩ về cuốn băng.

“Lee?”

“Sao vậy?”

“Để tôi mời cô một món đồ uống gì đó nhé.”

Trước kia Battles từng đi ăn uống với Stanley, nhưng thường là vào bữa trưa để cùng bàn luận về các vụ án của cô. Họ chưa bao giờ đi ăn uống với nhau sau giờ làm. “Tôi rất sẵn lòng.” Cô nói.

“Trong cái rủi lại có cái may, Lee ạ. DC có thể là một bước tiến lớn đối với cô. Đó là một thành phố quân sự và có rất nhiều cơ hội, đặc biệt là với một người trẻ tuổi và tài năng.”

“Cảm ơn bà.” Battles nói, dù cô nhận thấy Stanley không đi xa tới mức ngỏ ý viết cho cô một lá thư giới thiệu.

Stanley nhìn thấy xe đạp của Battles. “Chúng ta có thể cho xe đạp của cô vào sau xe tôi và tôi sẽ chở cô đến bến phà khi chúng ta ra về. Vừa rồi cô có nhìn ra ngoài trời không đấy?”

“Không.” Battles nói.

“Thời tiết xấu lắm. Trời đang mưa to và gió thổi giật từng cơn. Cô sẽ không muốn đạp xe trong thời tiết này đâu, nhất là trên con đường đó. Làm thế chẳng khác gì tự giết mình.”

Con phà đi qua vịnh Elliott chẳng khác nào một con tàu lượn siêu tốc trong công viên giải trí. Vì gió càng ngày càng thổi mạnh nên những cơn sóng cũng trở nên dữ dội hơn, khiến con phà cứ tròng trành và trồi lên hụp xuống. Thi thoảng những ngọn sóng bạc đầu sẽ xô vào mũi phà, mạnh đến nỗi kích hoạt thiết bị báo động ở những chiếc xe hơi. Tracy không đi xe; chuyến phà kín chỗ đúng như John Owens đã tiên đoán. Cô đã đi bộ, nhưng bây giờ cô lại tự hỏi liệu đó có phải là một quyết định khôn ngoan không. Nếu cơn bão trở nên mạnh hơn, mà cho dù nó có không mạnh lên chăng nữa, Sở Giao thông có thể cấm các chuyến phà hoạt động, và cô sẽ bị kẹt lại ở Bremerton trong đêm khi không có xe.

Cô ngồi ở một cái bàn, ngắm nhìn những ngọn sóng bạc đầu ngoài cửa sổ. Rủi thay, thời tiết xấu cũng chẳng ngăn được các khách du lịch làm những việc của khách du lịch. Vài người mặc áo mưa đứng trên boong phà, xem xem mình có thể ngả người theo gió bao xa, như thể đang leo lên một ngọn đồi.

Khi con phà đỗ ở bến Bremerton, Tracy loạng choạng đi xuống, bụng dạ nhộn nhạo. Cô giơ một tay lên che chắn mưa gió để tìm xe của John Owens trong bãi đỗ. Một chiếc xe nháy đèn pha hai lần và cô đi về phía nó, nhìn thấy bóng Owens giữa những cú gạt của hai thanh cần gạt nước trên kính chắn gió. Cô mở cánh cửa bên phía ghế cạnh ghế lái và nhanh chóng chui vào bên trong.

“Tôi cá rằng chuyến phà của cô giống như một trò mạo hiểm trong tấm vé loại E.” Owens nói, tự tiết lộ rằng mình đã già; những tấm vé loại E đã không còn được sử dụng ở Disneyland trong vài thập kỷ rồi.

Khi đã ngồi trong xe, cô có cảm giác như mình vừa bước vào một nhà tắm hơi mà vẫn mặc nguyên trang phục. Owens lắp thiết bị làm tan sương giá ở đằng trước kính chắn gió, và Tracy có thể nhìn thấy những vệt dài ngắn khác nhau mà ông ta đã chùi ở mặt trong của tấm kính nhằm làm cho nó trong trở lại. Ông ta lại giơ tay ra và lấy tay áo khoác lau thêm mấy đường nữa. “Thiết bị làm tan sương giá đúng là ăn hại trong cái xe này.” Ông ta nói.

Tracy cởi áo mưa, để nó trên sàn xe ở băng ghế sau, rồi giúp ông ta lau kính chắn gió. “Ông có gặp may mắn trong việc tìm ra nhân viên vệ sinh không?”

, tôi đã có được một địa chỉ.” Owens vén tay áo khoác lên để xem đồng hồ. “Không rõ liệu anh ta có ở nhà không, nhưng anh ta ở rất gần căn cứ, chúng ta có thể lái xe tới đó và gõ cửa nhà anh ta trước khi đi gặp bạn tôi.”

Owens đã sắp xếp nhờ một vị đại tá mà ông ta quen thân dẫn họ vào căn cứ. Ông ta nói viên đại tá này sẽ đưa họ qua Cổng Charleston và hộ tống họ tới bất cứ nơi nào mà họ cần tới. Bực tức vì không thể lau sạch kính chắn gió, Owens mở hé cửa sổ bên ghế lái, khiến những giọt mưa thi nhau hắt vào, và lái xe rời khỏi bãi đỗ.

Điện thoại của Tracy reo lên. Cô nhận ra dãy số trên màn hình hiển thị và nhanh chóng trả lời. “Mike à?”

“Thời tiết đẹp nhỉ? Tôi hy vọng cô không ở ngoài đường trong thời tiết này.”

“Thật không may, tôi vừa mới đi phà đến Bremerton.”

“Chắc là vui lắm.”

“Tôi còn chưa được ăn gì đây và có lẽ còn lâu nữa mới được ăn. Ông có phát hiện được điều gì về đoạn video an ninh đó không?”

Cô nhận thấy Owens liếc nhìn cô.

“Chuỗi ký tự in mờ trên video bị đứt đoạn.” Mike nói. “Vài lần. Nhất định đã có ai đó chỉnh sửa nó ở những chỗ mà cô đã phát hiện.”

Điều đó dấy lên một loạt câu hỏi, nhưng chúng không phải là những câu hỏi mà Mike Melton có thể trả lời trong một phòng nghiên cứu. “Được rồi.” Cô nói. “Thật là tốt khi biết được điều đó, Mike. Tôi đang hy vọng lấy được bản gốc của nó trong lúc ở đây. Nếu được, tôi sẽ gửi nó qua chỗ ông.”

“Cố gắng đừng để bị ướt nhé.” Melton nói, và ngắt máy.

“Đoạn video an ninh có vấn đề gì à?” Owens hỏi.

“Tôi đã nhờ Phòng Nghiên cứu Tội phạm phân tích đoạn video mà phòng an ninh đưa cho OIC, Rebecca Stanley. Họ nói nó đã bị chỉnh sửa.” Cô nói. “Chuỗi ký tự in mờ trên video bị đứt đoạn.”

Owens nheo mắt như thể khó nhìn. Vì cửa sổ mở hé và thiết bị làm tan sương giá đang bật ở mức cao, ông ta đã tạo được một khoảng trống hình bán nguyệt trên tấm kính dày đặc hơi nước ngưng đọng. “Làm thế nào mà người ta có thể chỉnh sửa đoạn video đó? Chẳng phải nó được in ngày giờ lên sao?”

“Hình như ta có thể chỉnh sửa một bản sao. Có một phần mềm làm được điều đó.”

Owens lắc đầu. “Chắc là có nhỉ? Ông ta có thể nhận ra nó được chỉnh sửa ở những chỗ nào không?”

“Ông ấy đang gửi báo cáo của họ cho tôi, nhưng nó chỉ xác nhận những gì tôi đã nhận thấy trên đoạn băng mà thôi. Nó đã được chỉnh sửa ở đoạn sau khi Tulowitsky ra khỏi tòa nhà và lúc anh ta quay lại.”

“Để che giấu sự xuất hiện của ai đó ở bên trong sao?”

“Đó sẽ là lý do hợp lý nhất khiến người ta làm thế.”

“Battles chăng?”

“Chúng ta sẽ không biết chắc chắn cho đến khi có được bản gốc, nếu nó còn tồn tại.”

“Cô nói nếu nghĩa là thế nào?”

“Theo như tôi biết, văn phòng an ninh lưu giữ các cuốn băng trong một khoảng thời gian nhất định. Sau đó, họ sẽ ghi đè lên nội dung trong các cuốn băng đó.”

“Bao lâu thì họ ghi đè lên chúng?”

“Stanley không biết.”

“Cô muốn tôi gọi điện hỏi không?”

“Tôi lo rằng việc đó có thể đánh động họ. Tôi muốn đích thân đến đó, đưa lệnh khám xét và lấy cuốn băng mà không cho bất cứ ai lý do nào để hủy nó. Nếu không thì, chuyến đi này sẽ thành công cốc.”

“Thời tiết đang ủng hộ chúng ta.” Owens nói. “Cô muốn tới căn cứ trước không?”

Tracy kiểm tra đồng hồ. Tulowitsky sắp phải đi làm rồi. “Không. Hãy nói chuyện với Tulowitsky trước. Nếu giả thuyết của tôi là đúng, cuốn băng gốc có thể không còn quan trọng nữa.”

Al Tulowitsky sống trong một ngôi nhà một tầng đơn sơ nằm không xa căn cứ Hải quân hoặc công ty của anh ta, IJS. Mặt tiền của ngôi nhà không quay ra phố. Đúng hơn là, ngôi nhà nằm vuông góc với mặt đường. Một lối đi bằng đất rải sỏi trải dài chừng trăm thước được dùng làm đường dẫn vào ba ngôi nhà. Owens rẽ vào lối đi ấy và đỗ xe bên dưới một cây thông xương xẩu. Chẳng buồn mặc áo mưa, Tracy đi theo một lối đi bộ lát đá gồ ghề rải rác lá thông rụng để tới một cánh cửa được che chở bởi một mái hiên nhỏ xíu chẳng chắn mưa gió được mấy. Một máng xối ở bên phải cánh cửa bị tràn, nước tuôn tung tóe xuống đất, bắn lên giày và cổ chân của Tracy.

Owens, vốn mặc quần dài và đi giày lễ màu đen, rón rén bước quanh các vũng nước tới chỗ Tracy đang đứng ở cửa. Nước từ trên mái hiên nhỏ xuống cái áo khoác Gore-Tex của ông ta. Tracy dùng cái vòng sắt trên cửa gõ ba tiếng dứt khoát. Cánh cửa mở ra như thể Al Tulowitsky đã đứng sẵn ở phía bên kia để đợi họ. Vẻ ngạc nhiên trên mặt anh ta đã bác bỏ giả định đó.

“Anh Tulowitsky.” Tracy nói. “Hôm nọ chúng ta đã gặp nhau ở văn phòng của IJS.”

“Tôi nhớ mà.” Tulowitsky nói, rõ ràng bối rối bởi sự xuất hiện của cô. Anh ta liếc nhìn Owens. Tracy giới thiệu ông ta.

“Tôi có thêm vài câu hỏi mà tôi hy vọng là anh có thể trả lời tôi.”

“Câu hỏi kiểu gì?” Tulowitsky đang mặc đồng phục lao động - quần xanh và áo sơ mi trắng cộc tay cài kín cổ có logo hình người đàn ông năng nổ của công ty trên túi áo ngực.

“Tôi chỉ cần xác minh một vài điều ở một vài mốc thời gian thôi.” Nước tiếp tục rỏ xuống từ mái hiên nhỏ xíu, và cây thông cũng rào rào trút nước theo từng luồng gió mạnh. “Chúng tôi sẽ không làm mất nhiều thì giờ của anh đâu.” Cô nói.

“Tôi sắp phải đi làm rồi.”

“Chỉ một vài phút thôi.” Cô nói.

Có lẽ vì thời tiết hơn là vì lời đề nghị của Tracy, Tulowitsky mở cửa và bước lùi lại để cho họ vào nhà. Họ bước lên hai hàng gạch lát nứt nẻ dẫn đến phòng khách. Cả hai cửa sổ đều đã che rèm, khiến cho mọi thứ đều nhuốm một màu vàng vọt, và không khí nồng nặc mùi khói thuốc lá. Sau chuyến phà khủng khiếp, chỉ cần như thế này thôi cũng đủ khiến dạ dày Tracy nhộn nhạo trở lại. Cô lập tức cảm thấy buồn nôn. Chỉ cần ở trong này lâu một chút thôi, cô sẽ hít đủ khói thuốc thụ động của cả một thành phố. Tulowitsky cầm cây điều khiển từ xa trên cái bàn cà phê bừa bộn lên và tắt ti vi. Anh ta có vẻ không chắc tiếp theo phải làm gì hay nói gì.

“Tôi lấy cho hai vị thứ gì đó để uống nhé?” Anh ta hỏi, sau đó nhăn mặt như thể hối hận vì đã đưa ra lời mời đó. “Tôi thực sự không có gì mấy.”

“Không cần đâu.” Tracy nói. Cô chỉ vào phòng khách. “Có lẽ chúng ta nên ngồi xuống một chút.”

Tulowitsky ngồi xuống một cái ghế tựa bằng da màu nâu. Màu tay ghế bạc phếch và chồng báo trên sàn nhà bên cạnh nó chỉ ra rằng cái ghế này là chỗ ngồi ưa thích của anh ta. Trên một cái bàn kê sát tường có một cái gạt tàn đầy tràn đầu mẩu thuốc lá, và mùi thuốc lá lại càng nồng nặc hơn. Tracy hít những hơi ngắn để kìm nén cơn nôn nao.

Họ ngồi trên một cái ghế xô pha bọc vải sờn rách đối diện với anh ta qua bàn cà phê. Hơi nóng phả ra từ các lỗ thông của hệ thống sưởi dưới sàn nhà, mạnh đến nỗi làm rung rinh những chiếc lá của một cây cọ giả trong góc phòng. “Bà nói bà có một câu hỏi dành cho tôi?” Tulowitsky hỏi.

Tracy giả vờ đọc một trang trắng trong cuốn sổ tay của mình để tạo cho Tulowitsky ấn tượng rằng đây là những câu hỏi nối tiếp cuộc trò chuyện lần trước. “Tôi đã có cơ hội xem cuốn băng an ninh ghi hình tòa nhà DSO vào buổi tối mà chúng ta đã nói đến. Có vẻ như anh đã tới tòa nhà ngay sau mười một giờ, chính xác là mười một giờ ba phút, và bắt đầu đổ các thùng rác, như anh đã nói.”

“Đó là việc tôi làm đầu tiên.” Tulowitsky xác nhận. Anh ta đặt hai tay lên tay ghế, giống như một người đàn ông sắp sửa bị buộc vào ghế điện.

“Đúng vậy.” Cô lại nhìn sổ tay. “Anh ra khỏi tòa nhà vào lúc mười một giờ mười bảy phút.” Cô lại liếc lên nhìn Tulowitsky. “Đó là lúc anh mang rác ra ngoài, đúng không?”

“Đúng thế.”

“Tôi đang thắc mắc, anh có mang rác tới chỗ nào để cắt vụn hay đốt chúng không?”

“Không.” Tulowitsky nói. “Không, chúng tôi chỉ vứt các túi rác đi trước khi rời căn cứ thôi.”

“Vậy là anh chỉ mang chúng ra chỗ xe tải của anh, rồi lấy dụng cụ lau dọn và một cái máy hút bụi, và tiếp tục nhiệm vụ của mình.”

“Đại loại vậy.” Tulowitsky nói.

“Lúc đó anh không làm gì khác, đúng không?”

“Chẳng hạn như?” Anh ta nhìn cô vẻ dò hỏi.

“Ý tôi là khi anh đi ra ngoài, anh không viết giấy tờ gì đó hay gọi điện về văn phòng chứ?”

“Ồ, à, không.” Anh ta nói. “Tôi không làm gì như thế cả.”

“Anh có hút thuốc khi anh ra ngoài không, anh Tulowitsky?”

Câu hỏi đó khiến anh ta chú ý. Tulowitsky liếc nhìn cô rồi lại nhìn Owens. “Nghĩa là sao?”

Cô chỉ vào bao thuốc trên cái bàn kê sát tường. “Khi anh ra ngoài để đổ rác, anh có hút thuốc không? Đó có phải là một thói quen của anh không?”

“Không.” Anh ta nói. “Ở căn cứ có những khu vực riêng để hút thuốc. Vì vậy… lúc đó tôi không hút.”

Cô có cảm giác anh ta không thành thật. “Có một khu vực dành riêng cho việc hút thuốc gần tòa nhà đó phải không?” Cô đang đoán mò theo linh cảm. Cô không nghĩ Tulowitsky có thể nhịn lâu giữa hai cữ hút thuốc lá.

“Không.” Anh ta nhấp nhổm như thể ai đó đã bắt đầu áp dòng điện vào ghế.

“Anh Tulowitsky, tôi không chỉ trích gì anh cả, và tôi không đến đây để gây rắc rối cho anh, nhưng anh đã ra khỏi tòa nhà và chín phút sau mới quay lại. Nếu chỉ đổ rác và lấy dụng cụ lau dọn thì đâu mất đến từng ấy thời gian.”

“Chắc là tôi còn tìm kiếm thứ gì đó.” Anh ta nói nhanh.

“Chẳng hạn như?”

“Ồ, tôi không biết. Đã lâu rồi mà.”

“Tôi hiểu. Nhưng anh không nhớ có làm gì khác ngoài việc vứt rác lên thùng xe và lấy dụng cụ lau dọn. Đó cũng là những gì anh nói với NCIS.”

“Nhưng như thế không có nghĩa là tôi không làm gì đó khác.”

“Nếu anh có làm gì đó khác thì anh đã phải nói với NCIS rồi, không phải sao?”

Anh ta lại ngập ngừng. “Tôi không biết.”

Tulowitsky đã không làm gì khác. Cô có lời khai của anh ta. “Anh có nhìn thấy ai lúc anh ra ngoài không?”

“Ý bà là gì?”

“Có bất cứ ai đứng cạnh xe tải của anh hoặc gần tòa nhà không?”

Anh ta lắc đầu. “Tôi không nghĩ vậy, không có.”

Cô sử dụng một chiến thuật khác. “Anh đã đóng cửa tòa nhà khi anh ra ngoài, đúng không?”

“Nó tự động đóng.” Anh ta nói.

Tracy đặt cuốn sổ tay xuống và cầm tờ danh sách các số an sinh xã hội đăng nhập vào hệ thống an ninh tối hôm đó. “Đây là danh sách những người đã vào và ra khỏi tòa nhà vào buổi tối hôm đó. Đáng lẽ nó phải cho thấy anh đăng nhập lần đầu vào lúc mười một giờ ba phút, rồi đăng nhập lần nữa khi anh quay lại vào lúc mười một giờ hai mươi sáu phút, đúng không?”

“Tôi cho rằng vậy.” Anh ta nói.

“Tại sao ngày hôm đó nó lại không thể hiện như vậy?” Tracy hỏi.

Tulowitsky không trả lời ngay. Rồi anh ta nói. “Nghĩa là sao?” Anh ta đang trì hoãn.

“Tại sao danh sách những người ra vào tòa nhà đêm hôm đó chỉ ra rằng anh đến vào lúc mười một giờ ba phút nhưng lại không cho thấy là anh trở lại vào lúc mười một giờ hai mươi sáu phút, sau chín phút ra ngoài để đổ rác?”

“Bà đã nói là nó có mà.”

“Không. Trên cuốn băng an ninh, anh trở lại vào lúc mười một giờ hai mươi sáu phút, nhưng trên dữ liệu của hệ thống cửa an ninh thì không hiển thị điều đó.”

Tulowitsky mím môi chặt đến nỗi chúng gần như chìm vào nhau. “Tôi… tôi không biết.”

“Anh Tulowitsky, anh có ra ngoài để hút thuốc và chèn cửa cho nó không đóng lại để chín phút sau anh sẽ không phải đăng nhập lại vào hệ thống không?”

Tulowitsky chắp hai bàn tay để trên đùi, hai ngón cái cọ vào nhau. Đôi môi anh ta bắt đầu run run như thể anh ta đang thèm điếu thuốc đó. Sau một thoáng, anh ta nói: “Tôi có thể bị sa thải.”

Tracy cảm thấy một cơn phấn khích dâng lên và phải tự trấn tĩnh lại. “Vì đã hút một điếu thuốc lá ư?”

“Ở một địa điểm không được phép hút thuốc? Đúng đấy.” Anh ta nói.

“Và tối hôm đó anh đã hút một điếu?”

Lại một cái gật đầu.

“Ở một chỗ kín đáo?”

“Tôi đi vòng qua sườn tòa nhà.” Anh ta nói. “Chỉ một điếu thôi.”

“Khi anh đi vòng qua sườn tòa nhà, anh có thể nhìn thấy cánh cửa không?”

“Không.”

“Và anh có chèn cho nó không đóng lại để anh có thể trở vào bên trong mà không phải nhập lại mật mã, do đó họ sẽ không biết được anh đã ra ngoài bao lâu không?”

“Có.”

Tracy liếc nhìn Owens trước khi tiếp tục nói với Tulowitsky. “Có phải đêm nào anh cũng làm thế không?”

“Ý cô là chuyện hút thuốc?”

“Và để cửa mở?”

Anh ta lại ngập ngừng. “Hầu như đêm nào cũng thế; có thể có đêm tôi không làm vậy.”

“Anh chèn cửa bằng cách nào?”

“Có một thanh gỗ, một cái nêm. Tôi chèn nó giữa cánh cửa và thanh dọc khung cửa. Nghe này, chẳng có ai khác ở đó vào lúc khuya khoắt như thế cả, ít nhất là không thường xuyên, vì thế chuyện đó thực sự cũng không phải vấn đề gì to tát.”

Chỉ đêm đó thôi, đã có chuyện lớn xảy ra, và dù kẻ lấy cắp cuốn băng an ninh là ai, Tracy cá rằng hắn biết thói quen này của Tulowitsky.

Biết rất rõ.

cy thầm ghi nhớ trong đầu là phải xác định xem liệu NCIS có đánh máy lại các cuộc thẩm vấn của họ không. Battles nói: “Vậy là có vẻ ai đó đã lấy cuốn băng trước khi tôi mượn cái hộp, hoặc đến vào sáng sớm hôm sau, nhìn thấy nó trên ghế của
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.