D’Andre Miller đẩy mở cánh cửa kính của Trung tâm Cộng đồng Rainier Beach, bước ra màn đêm lạnh giá. Nhiệt độ đã giảm xuống đáng kể, tương phản rõ rệt với không khí ẩm ướt, thấm đẫm mùi mồ hôi ở trong sân bóng rổ. Khi cậu lê đôi chân đi dép cao su xuống những bậc thềm bê tông, hơi thở như thiêu đốt cổ họng cậu, và những nốt gai ốc sởn lên trên hai cánh tay bên dưới chiếc áo nỉ có mũ trùm đầu. Đôi giày chơi bóng rổ được cậu buộc lại với nhau, treo toòng teng trên vai phải. Quả bóng rổ bằng da được kẹp chặt trong lòng khuỷu tay. Cậu sẽ không bao giờ để cho những báu vật này chạm vào thứ gì khác ngoài mặt sân cứng.
“Này, D!”
D’Andre xoay người lại phía cửa nhưng vẫn tiếp tục bước giật lùi trên khoảnh sân bê tông. Cậu không được lãng phí thời gian. Terry O’Neil đẩy mở cánh cửa kính của Trung tâm Cộng đồng. “Cậu đã có một cú ném rổ tuyệt vời, nhóc ạ, một cú ném rổ tuyệt vời.” Anh ta hét lên.
D’Andre mỉm cười trước lời khen ấy, nhớ lại cú đổi tay rê bóng và cú ném rổ ăn ba điểm dẫn tới chiến thắng của đội cậu trong hiệp đấu cuối cùng.
“Tối nay cậu cừ lắm, nhóc D.” Terry nói. Terry mở cửa sân tập ở trung tâm giải trí này ba buổi tối một tuần và giám sát các trận thi đấu bóng rổ.
“Cảm ơn, anh Terry.” D’Andre nói. Cậu đã chơi rất cừ. Cậu đã có những cú ném ăn ba điểm, những cú thả rổ giống như Steph, và những đường dẫn bóng tới thẳng rổ giống như KD. Cậu đã vắt kiệt sức tất cả các đối thủ, bất chấp việc họ lớn hơn cậu ít nhất ba tuổi. D’Andre chỉ mới mười hai, cậu là cầu thủ nhỏ tuổi nhất mà những anh lớn ở trung tâm cho chơi cùng, mặc dù tối nay họ cho cậu chơi chỉ vì họ thiếu người. Sau này, họ thậm chí sẽ chẳng hỏi tuổi cậu. Nếu họ muốn giành chiến thắng.
“Tối mai cậu lại đến chứ?” Terry hét vọng tới, anh ta đang đứng ở bậc thềm trên cùng, hơi thở phả ra như khói thuốc lá dưới ánh đèn vàng vọt.
“Em không đến được ạ.” D’Andre hô to đáp lại, vẫn đi giật lùi. “Thứ Năm có bài kiểm tra Toán nên em phải học bài.”
“Được rồi. Cứ chú tâm học hành đi. Nhưng sau đó lại đến nhé! Bất cứ lúc nào, nhóc D ạ. Tối nay cậu đã chứng tỏ được mình.”
D’Andre nghe câu nói ấy mà mở cờ trong bụng. Các cầu thủ chơi hay nhất đều tụ lại ở trung tâm này và D’Andre dự tính sẽ vượt mặt tất cả bọn họ. Cậu đã lảng vảng ở sân tập này từ thuở lên chín để bắt chước các động tác của họ - đổi tay rê bóng, lên rổ zíc zắc, rập rình lừa bóng - toàn là những kỹ thuật chơi bóng đỉnh nhất. Và tối nay cậu đã có một màn trình diễn tuyệt vời… mặc dù có lẽ cậu đã chơi quá ham. Cậu sẽ phải vắt chân lên cổ mà chạy mới kịp về nhà kịp giờ giới nghiêm. Đáng lẽ cậu nên xin nghỉ chơi ở hiệp đầu cuối, nhưng sao cậu có thể làm vậy chứ? Mãi cậu mới có được cơ hội để thể hiện mình; cậu không muốn nói với họ rằng mẹ cậu sẽ vụt cậu một trận nên thân nếu cậu về nhà muộn.
Mặc dù mẹ sẽ làm vậy thật.
Mẹ đã nói cậu phải về nhà vào lúc chín giờ. Mẹ cũng đã nói tốt hơn hết D’Andre phải làm xong bài tập về nhà trước khi bước chân qua ngưỡng cửa. Không làm bài tập về nhà.. Nghỉ chơi bóng rổ. Bị một điểm C… Nghỉ chơi bóng rổ. Quên làm việc được giao, cãi lại mẹ, về nhà muộn… Nghỉ chơi bóng rổ. Mẹ cũng chẳng chơi bời gì. Mẹ nói với cậu như thế. “Mẹ không chơi bời nên con cũng không được chơi bời.” Mẹ chẳng có thời gian cho những trò vô bổ khi mà mẹ đang phải cố gắng một thân một mình nuôi ba đứa con trai. D’Andre phải làm mọi thứ theo ý mẹ.
Chấm hết.
Là con cả, cậu hiểu mẹ rất vất vả. Mẹ làm việc quần quật cả ngày và chẳng bao giờ về nhà trước sáu giờ. Trong lúc bà ngoại nấu bữa tối thì mẹ kiểm tra bài tập về nhà của cậu. Đến lúc mẹ lên giường đi ngủ, D’Andre biết mẹ đã mệt lử. “Mẹ không muốn con chơi bóng.” Vào một buổi tối, mẹ đã nói với cậu như vậy khi đang giúp cậu ôn tập môn Toán ở bàn ăn trong bếp. “Con cần học hành chăm chỉ, kiếm được tấm bằng. Rồi trở thành bác sĩ hoặc luật sư.”
Việc học là trên hết. Mẹ từng cấm túc D’Andre một lần vì tội về nhà muộn, và mẹ sẽ không ngần ngại làm thế lần nữa. “Mẹ không nuôi một thằng ngốc. Con chỉ có một phần triệu cơ hội được chơi bóng rổ chuyên nghiệp, nhưng con có thể làm bất cứ việc gì nếu con học hành chăm chỉ.”
Cậu không giống mấy đứa dốt nát ở trường, những đứa chỉ biết mang về nhà điểm C và điểm D. D’Andre toàn được điểm A, trừ môn Toán. Cậu cần đạt điểm tối đa trong bài kiểm tra vào thứ Năm này. Chẳng phải vì cậu sẽ được thưởng gì đó. Mẹ chẳng bao giờ hứa thưởng gì cho cậu nếu cậu đạt điểm A. “Tại sao mẹ phải thưởng cho con vì một việc mà con có nghĩa vụ phải làm chứ?” Mẹ đã nói như thế.
D’Andre ôm chặt quả bóng, kiểm tra điện thoại. Cậu có mười phút để về nhà. Cậu có thể về kịp nếu cong mông lên mà đi. Cậu đeo chiếc tai nghe Beats lên, nghe nhạc của Lil Wayne. Mẹ cấm cậu mở nhạc của anh ta ở nhà. Mẹ gọi Lil Wayne là một “thằng đần xăm trổ hổ báo”, khiến D’Andre cứ nghĩ đến là lại thấy buồn cười. Cậu trùm mũ áo lên trên cái tai nghe và bắt đầu rảo bước, hơi thở phả ra thành từng bụm khói trắng. Trời lạnh như sắp đổ tuyết đến nơi, mặc dù cậu chưa bao giờ nhìn thấy tuyết rơi ở Seattle. Nghe nói vào năm 2008 tuyết rơi nhiều lắm, nhưng hồi đó cậu còn quá nhỏ nên chẳng tài nào nhớ được. Cậu liếc lên trời, không thực sự dám chắc mình mong nhìn thấy gì. Các đám mây trông như những quả bóng bằng bông treo lơ lửng trên bầu trời tối đen như mực, phần rìa của chúng được nhuộm ánh bạc từ vầng trăng tròn vành vạnh.
D’Andre hối hả đi dọc theo đại lộ Rainier, lời bài hát Tha Block is Hot oang oang trong tai cậu. Cậu làm một động tác giả đánh lừa một hậu vệ tưởng tượng rồi đổi hướng, đi về phía tây, rẽ vào đường Henderson. Đó là kỹ năng giỏi nhất của D’Andre, đổi hướng mà không cần giảm tốc độ. Cậu học được kỹ năng đó từ Terrell, và Terrell sẽ nhập học Đại học Washington, ít nhất trong một năm, trước khi trở thành cầu thủ chuyên nghiệp. D’Andre sẽ không chuyển sang chơi bóng chuyên nghiệp chỉ sau một năm học đại học. Cậu phải lấy được tấm bằng đã. Mẹ cậu thường đe: “Đừng có lảm nhảm về cái chuyện trở thành cầu thủ chuyên nghiệp vớ vẩn ấy nữa. Con mà gãy đầu gối ra đấy thì biết làm gì mà ăn hả?”
D’Andre vẫn tiếp tục sải bước trên đường Henderson theo nhịp điệu ca khúc của Lil Wayne. Cậu sẽ băng qua đại lộ Renton, đi cắt qua đường Chief Sealth, nhảy qua hàng rào sau nhà và đẩy mở cánh cửa bếp khi chỉ còn vài phút nữa là đến giờ giới nghiêm. Mẹ sẽ nhìn cậu với ánh mắt ám chỉ rằng mẹ vẫn giám sát giờ giấc của cậu. Sau đó, mẹ sẽ hâm lại một đĩa mì spaghetti rồi ngồi xuống trò chuyện cùng cậu trong lúc cậu ăn tối. Cậu thích những khoảnh khắc ấy, đó là lúc các em cậu đã đi ngủ, chỉ có mẹ và cậu ngồi ở bàn.
“Một ngày nào đó, con sẽ mua cho mẹ một ngôi nhà thật to.” Cậu sẽ nói với mẹ. “To đến nỗi mẹ sẽ cần một chiếc xe trượt scooter để đi lại quanh nhà.”
“Mẹ cần nhà to để làm gì chứ? Dọn dẹp ngôi nhà này đã đủ mệt rồi.”
“Con cũng sẽ thuê cho mẹ một người giúp việc.”
Mẹ sẽ cười. “Con hãy mua một ngôi nhà to cho chính mình ấy.”
“Vậy thì mẹ và bà có thể đến ở với con.”
“Vợ con có thể sẽ cằn nhằn đấy.”
“Vợ con là ai?” Cậu sẽ đáp rồi phì cười.
Mẹ sẽ rót cho cậu một cốc sữa nữa và hôn lên đỉnh đầu cậu. “Ăn mì rồi về giường đi! Ngủ sớm trước nửa đêm là tốt nhất cho sự phát triển đấy.”
D’Andre lại nghĩ đến cú đổi tay rê bóng và cú ném rổ cuối cùng. Marvin đã khích bác D’Andre cả tối, cố gắng chọc tức cậu hòng khiến cậu nổi nóng. Nhưng đó chỉ là những lời khích bác nên chẳng khiến D’Andre bận tâm chút nào. Mẹ từng dặn cậu rằng: “Con mà nổi nóng trên sân bóng rổ thì mẹ sẽ đi xuống từ trên khán đài để kéo con ra khỏi trận đấu ngay lập tức đấy.”
D’Andre vội vã đi tới góc đường và băng qua đường 46th Avenue South, sắp sửa về tới nhà. Cú đổi tay rê bóng của cậu mới ngọt làm sao. D’Andre đã dẫn bóng xông lên phía trước, tay trái rê bóng thật thấp, rồi đột ngột tăng tốc luồn qua hông phải của Marvin. Gần vạch ba điểm, cậu chùn vai xuống, như thể định lao thẳng tới cái rổ. Marvin cắn câu và cũng cúi thấp xuống định nhào tới. Khi anh ta làm vậy, D’Andre ghìm mạnh bàn chân trái. Marvin không thể dừng lại. Anh ta cứ thế nhào thẳng tới, loạng choạng suýt ngã khi D’Andre chuyển quả bóng từ tay trái sang tay phải.
D’Andre nhảy vọt lên từ lề đường Renton Avenue South, quả bóng rổ màu da cam lơ lửng trên các đầu ngón tay của cậu rồi bay theo đường vòng cung về phía cái rổ tưởng tượng. Trong tâm trí, cậu dõi theo quả bóng lọt qua vành rổ, khiến tấm lưới màu trắng rung lên như một làn sóng gợn duyên dáng.
D’Andre chợt thoáng thấy có một bóng đen nhòe mờ đang lao tới. Cậu ngoảnh đầu lại. Đã quá muộn. Quả bóng rổ văng khỏi tay cậu, dường như khựng lại trong không trung, lơ lửng phía trên mui xe. Nó va mạnh vào kính chắn gió và bắn đi. Khi đập xuống vỉa hè, lúc đầu nó nảy lên cao, sau đó càng nảy càng thấp dần cho đến khi nó lăn xuống rãnh nước, va vào vệ đường, khẽ nảy bật ra rồi cuối cùng dừng lại.
Bất động.