Khi Faz rẽ ở góc đường, Del nhìn thấy những chiếc xe tuần tra từ Phân khu Bắc đang chặn đường, và các sĩ quan cảnh sát mặc áo mưa đang phân lại luồng giao thông. Anh cảm thấy lòng dạ quặn thắt. Những chiếc đèn hiệu trên nóc các xe tuần tra rọi sáng màn đêm bằng ánh đèn nhấp nháy xanh đỏ ảm đạm. Del và Faz đang ăn tối ở tiệm Shawn O’Donnell thì điện thoại di động của Del đổ chuông. Jeanine Welch đã nhận được cuộc gọi mà cô ta lo sợ suốt nhiều năm qua.
Một chiếc xe cứu hỏa đỗ ở một góc đường, ngay đằng sau một chiếc xe cứu thương và xe của đội pháp y. Hầu hết mọi hoạt động đều tập trung ở ga ra phía cuối khuôn viên của ngôi nhà, cụ thể hơn, là căn phòng nằm bên trên nó.
“Hy vọng thời tiết sẽ cầm chân những người hàng xóm ở trong nhà.” Faz nói.
“Tôi không nghĩ vậy.” Del nói. “Chuyện này chẳng khác nào một gánh xiếc vào trong thị trấn.” Anh nói đúng. Khi quan sát kĩ hơn, họ nhận thấy đã có những người mặc áo mưa hoặc cầm ô đứng xem, hoặc nhìn ra từ hàng hiên có mái che ở nhà họ. Nhưng điều đầu tiên xuất hiện trong tâm trí Del không phải là việc sự riêng tư của Jeanine Welch đang bị xâm phạm. Điều đầu tiên xuất hiện trong tâm trí Del là lời cảnh báo của Stuart Funk về một loại heroin có hiệu lực mạnh đang được bán ở ngoài kia.
Del hạ kính cửa sổ xe để nói chuyện với nhân viên cảnh sát đang phân luồng giao thông, và những giọt mưa tạt vào người anh qua khe hở. Nhân viên cảnh sát, mặc bộ áo mưa đầy đủ, cúi sát xuống. Del giơ phù hiệu cho anh ta xem. “Tôi đang tìm sĩ quan phụ trách.” Anh nói.
Viên cảnh sát chỉ vào một viên trung úy gốc Mỹ Latin đang đứng gần ga ra, rồi bước tránh sang bên để cho họ đi vào. Sau khi đỗ xe, họ bước ra trong những chiếc áo mưa dài và mang ô đen.
“Ban Tội phạm Bạo lực à?” Viên trung úy nói khi Del và Faz tự giới thiệu. “Đây là một vụ sốc ma túy mà.”
“Chúng tôi đang có một vụ điều tra dở.” Del nói. “Mẹ cậu ta đâu?”
Viên trung úy chỉ về phía cuối ngôi nhà. Nước mưa nhỏ xuống từ vành mũ bọc ni lông của anh ta. “Cô ấy ở trong nhà. Một cảnh sát đang lấy lời khai.”
Del nhìn ngôi nhà, biết rằng nó sẽ không bao giờ còn như cũ nữa. “Cô con gái có nhà không?”
“Không. Bà mẹ nói đã gửi con gái tới nhà một người bạn khi cô ta nhận được điện thoại ở chỗ làm.”
“Đó là lúc nào?”
Viên cảnh sát nói qua màn mưa gió đang càng lúc càng mạnh hơn. “Chừng một tiếng hoặc một tiếng rưỡi trước. Một người bạn đến và phát hiện họ đã tử vong.”
“Họ ư?”
“Cậu trai trẻ và cô gái trẻ.”
Del nhìn Faz, rồi nhìn lại viên trung úy. “Người gọi điện đang ở đâu?”
“Đi rồi. Hình như là ẩn danh. Khi các đơn vị tuần tra tới thì chẳng có ai ở đây cả. Hiện giờ pháp y đang ở trong đó; họ nói đây đã là vụ sốc ma túy thứ mười hai hay mười ba gì đó trong tháng này rồi. Nó đang trở thành một bệnh dịch.”
Del nghĩ về lời cảnh báo của Celia McDaniel ở cửa hàng donut. “Nó đã là một bệnh dịch rồi.” Anh nói.
Một ánh đèn vàng soi sáng cầu thang dẫn lên căn hộ. Ở chiếu nghỉ, Del và Faz giũ ô và dựa chúng vào sườn của tòa nhà. Họ ký tên vào giấy đăng ký ra vào hiện trường mà một viên cảnh sát đứng ở cửa đưa cho họ rồi bước vào một căn phòng rộng sáu nhân sáu mét, ướt át vì những cơ thể sũng nước mưa đang túm tụm bên trong. Hơi nước đọng lại bám đầy các ô kính cửa sổ, và không khí sực mùi khói thuốc lá hôi nồng. Quần áo chất thành đống. Bát đĩa chưa rửa, vỏ lon soda, lon bia, cùng những vật khác vứt vương vãi quanh căn phòng thưa thớt đồ đạc - chỉ có duy nhất một cái ghế để ngồi, không có ti vi hay đài. Del nhớ Jeanine Welch đã nói với họ rằng Jack bán đi bất cứ thứ gì cậu ta có thể bán được để phục vụ cho nhu cầu phê pha bất tận. Anh ngờ rằng căn phòng này không chỉ là nơi Jack Welch dùng để ngủ.
Những người đàn ông và phụ nữ trong phòng, bao gồm cả Funk, đang túm tụm quanh một tấm đệm trên sàn bên dưới một cái trần dốc với hai ô giếng trời. Trên đó có một cô gái trẻ đang nằm sấp, vẫn mặc nguyên quần áo. Đầu cô ta ngoẹo ra khỏi mép tấm đệm trong một tư thế kỳ quặc. Dưới sàn có một vũng nước bọt. Jack Welch nằm ngửa bên cạnh cô ta. Cơ thể bị ma túy tàn phá của cậu ta trông nhỏ và gầy như cơ thể của một cậu bé. Đôi mắt cậu ta vẫn mở, như thế đang ngắm nhìn những vì sao ở xa xa qua những ô giếng trời. Các tu sĩ đã dạy Del tin rằng những người mà anh yêu quý sẽ ở đó khi anh chết, họ sẽ ở đó để chào đón anh lên thiên đường. Del đã luôn nghi ngờ những câu chuyện ấy, cho đến khi Allie chết. Anh cảm thấy dễ chịu hơn khi tin rằng cha hoặc mẹ anh đã chào đón Allie, và cô bé sẽ được chăm sóc. Anh hy vọng như vậy.
Khi người ta chẳng còn gì ngoài nỗi tuyệt vọng thì niềm hy vọng đã trở thành một thứ để họ bấu víu.
Trên một cái thùng gỗ bên cạnh giường của Welch, có một cái đồng hồ báo thức và một gói thuốc lá nằm giữa những dụng cụ dùng để sử dụng ma túy - một cái thìa cháy sém, vài ống kim tiêm, mấy cái bật lửa, và một gói ni lông đựng một chất bột mà, thoạt nhìn qua, rất giống với loại heroin mà Del đã tìm thấy trong phòng của Allie về màu sắc và độ đặc. Việc kẻ gọi điện thoại ẩn danh, có thể cũng là một con nghiện, không lấy cái gói này đi có thể là một chi tiết tối quan trọng. Hậu quả khi sử dụng chất này nằm ngay ở đó - hai cái xác chết.
Funk nhận ra sự có mặt của Del và Faz, bèn rời khỏi chiếc giường để tới nói chuyện với họ. Anh giữ giọng nhỏ nhẹ. “Làm thế nào mà anh nghe được tin vậy?”
“Cậu ta học cùng trường với Allie.” Del nói. “Mẹ cậu ta đã gọi điện. Tối hôm nọ chúng tôi đã tới đây để nói chuyện với cô ấy. Cậu ta đã ở cùng Allie khi hai đứa mua loại ma túy đã giết chết con bé.”
Funk nhăn mặt và chỉnh lại kính. “Vậy thì có vấn đề rồi. Theo đánh giá ban đầu của tôi, đây cũng không phải là nhựa đường đen. Tôi không biết nó là gì, tôi sẽ phải đợi phòng xét nghiệm độc tố kiểm tra nó, nhưng vì nó không có mùi gì cả, tôi mạo muội đoán rằng nó chính là bạch phiến Trung Hoa, hoặc thứ gì gần giống như thế có hiệu lực rất mạnh, hoặc được trộn với một chất như fentanyl.”
“Anh nói nó không có mùi gì là nghĩa làm sao?” Faz hỏi.
“Hầu hết các loại heroin đang được bán đều có mùi, giống như mùi giấm, bởi vì những kẻ sản xuất ra chúng không quan tâm đến việc phải làm cho chúng có độ tinh khiết hơn chín mươi phần trăm. Mười phần trăm còn lại thường là một loại axít axêtic không phản ứng. Heroin thực sự tinh khiết thì không có mùi đó.”
“Chúng ta có biết cô gái này là ai không?” Faz hỏi.
“Chúng tôi tìm thấy túi xách của cô ta trên kệ. Tên cô ta là Talia Crenshaw.”
“TC.” Del nói.
“Đó là gì?” Faz hỏi.
“Cô ta có mặt trong một bức ảnh chụp cùng Welch. Allie gọi cô ta là TC. Welch đã hẹn hò với cô ta khi Allie vào trại cai nghiện.”
“Chúng ta có thể nhận ra liệu đó có phải là loại heroin mà Allie hay bất cứ nạn nhân sốc ma túy nào khác đã sử dụng hay không?” Faz hỏi.
“Vào lúc này, tất cả những gì tôi có thể nói với anh là nó nhất định không phải nhựa đường đen.” Funk lặp lại. “Còn những vấn đề khác, chúng ta sẽ phải đợi cho đến khi phòng xét nghiệm độc tố kiểm tra nó. Nhưng tôi nghĩ rằng có thể chúng là cùng một loại. Chúng tôi đang thông qua tất cả các kênh thông tin thích hợp để cảnh báo mọi người. Chúng tôi không có quyền lựa chọn, khi càng ngày càng có nhiều người chết.”
Del và Faz hỏi thêm một số câu hỏi nữa, đề nghị Funk thông báo cho mình biết khi nào có kết quả từ phòng xét nghiệm, rồi không làm phiền Funk hơn nữa. Khi ra đến bên ngoài, họ lấy ô của mình và đi xuống cầu thang.
“Tôi không mong chuyện này xảy ra.” Del nói, đi về phía ngôi nhà để trò chuyện với Jeanine Welch. Trong cuộc nói chuyện lần trước giữa họ, Welch nói cô ta đã chuẩn bị tinh thần để chấp nhận cái chết của Jack, nhưng dựa vào kinh nghiệm của bản thân, Del biết rằng giữa suy nghĩ và hiện thực là một khoảng cách rất lớn. Nhìn vào đôi mắt đứa con của bạn, biết rằng bạn sẽ không bao giờ nhìn thấy sinh khí hiển hiện trong đó nữa, đó chính là thứ hiện thực tàn khốc nhất, và chẳng có niềm tin nào trên đời này có thể xoa dịu nỗi đau ấy.
Tracy chọn con đường có vẻ là đường thẳng, nhưng trong bóng tối mờ mịt và màn mưa giăng mắc, cô không thể chắc chắn điều đó. Hai bên đường là những hàng cây đu đưa cùng những bụi rậm dày đặc, và những cơn gió đưa lại mùi đầm lầy mằn mặn. Mặc dù chỉ cách thế giới văn minh có một tầm ném đá, nhưng cô không thể nghe thấy gì ngoài tiếng gió hú, tiếng mưa rơi và tiếng những con sóng đang vỗ bờ. Những vũng nước mưa đã bắt đầu ngập tràn trên đường và thấm qua đôi giày da của cô, làm tất cô ướt sũng.
Cô tiếp tục đi cho đến khi lại gần điểm tận cùng của một rặng cây, cách bãi biển chừng sáu mét. Cô nhìn thấy quầng sáng lung linh của bọt sóng trắng xóa xô vào những tảng đá và bãi cát, và những khúc gỗ dạt trắng ởn nằm vương vãi như những khúc xương của một con cá voi. Cô không nhìn thấy Trejo hay bất cứ ai khác, và các giác quan của cô đang căng lên. Bên phải cô là khách sạn Best Western hình chữ V. Cô nhanh chóng gạt đi khả năng Trejo đã tới đó. Nếu anh ta tới đó, tại sao anh ta không đỗ xe ở chỗ có mái che để bảo vệ nó khỏi cơn mưa? Nhiều khả năng là Trejo đã chọn con đường kia.
Cô đã chọn sai đường.
Cô bắt đầu đi dọc bãi biển, hướng về phía điểm cuối của con đường kia, cẩn thận chú ý để không giẫm lên những khúc gỗ và mảnh gỗ gãy ở bãi biển. Cơn mưa trở nên to hơn và cô kéo sụp phần lưỡi trai của chiếc mũ xuống để ngăn nước mưa hắt vào mặt, cố gắng nhìn đường đi, rồi bị trượt chân nhưng thật may là cô vẫn đứng thẳng được. Nước mưa thấm vào từng kẽ hở trên chiếc áo khoác của cô. Cô cảm thấy chiếc áo sơ mi của mình dính bết vào lưng.
Khi gần đến điểm cuối của con đường mòn thứ hai, cô ngoảnh đầu lại về phía phát ra một tiếng pằng nhỏ và nhìn thấy một ánh màu trắng xanh lóe lên trong rặng cây. Tiếng súng. Cô quỳ thụp xuống và rút khẩu Glock ra. Cô giữ nguyên tư thế đó gần một phút, quan sát và lắng nghe. Cô gạt đi ý nghĩ rằng có ai đó đang bắn cô. Nếu có kẻ nào đó muốn cô chết, hắn có thể dễ dàng bước ra khỏi bụi cây và bắn một viên đạn vào sau đầu cô.
Cô đứng dậy, bước qua những khúc gỗ trên bãi biển, và rảo bước vào trong rặng cây nơi cô nhìn thấy ánh lửa lóe lên từ họng súng. Đất ướt bám vào đế giày cô, tạo ra tiếng lép bép theo mỗi bước cô đi. Ít nhất thì rặng cây cũng che chắn cho cô phần nào khỏi cơn mưa. Cô gạt cái mũ áo mưa ra sau và đẩy phần lưỡi trai của cái mũ bóng chày lên. Khi cô chui qua rặng cây, cô lại một lần nữa dừng lại để quan sát xung quanh. Cô chẳng nhìn thấy ai và chỉ nghe thấy tiếng gió giật từng cơn và tiếng mưa tuôn xối xả. Cô đi theo con đường mòn chừng gần hai mươi mét nữa, rồi quỳ thụp một chân xuống. Trên một trong hai cái bàn dã ngoại ở một cánh đồng trống trải có một người đang ngồi. Thân hình người đó gục xuống bàn, không động đậy. Cô đợi một lát rồi mới tiến về phía trước, khẩu súng đã được rút ra và nhắm vào thân hình đó.
Khi tiến lại gần, cô bước sang bên phải để có góc độ tốt hơn, đề phòng trường hợp thân hình kia đột nhiên bật dậy. Nhưng nó vẫn im lìm.
Cô nhận ra chiếc áo khoác ấy.
Bước lại gần hơn một bước nữa, cô nhìn thấy khuôn mặt người đó - Laszlo Trejo. Ở phía bên kia cơ thể anh ta có một khẩu súng lục đang nằm trên bàn, gần bàn tay trái.
Del đã gọi điện cho Nhà tù quận King trên đường lái xe từ nhà Jeanine Welch về, sau khi dành thời gian ở bên cô ta, biết được cô ta đang trải qua những gì. Anh đề nghị họ áp tải Nicholas Evans qua hầm ngầm để tới phòng hỏi cung. Anh không quan tâm lúc họ đến đó đã là mấy giờ tối rồi. Anh và Evans có nhiều chuyện cần bàn. Nếu Evans tiếp tục chọn cách không nói gì, vậy thì cậu ta có thể lắng nghe.
Evans ngoảnh đầu lại khi Del và Faz bước vào phòng hỏi cung. Lần này chẳng ai mang theo ghế cả. Đằng sau tấm kính một chiều, các thành viên của Đơn vị Chống ma túy ngồi quan sát Evans, nóng lòng muốn nghe những gì cậu ta nói, nếu cậu ta có nói gì.
Đôi mắt Evans dõi theo Del và Faz, trông có vẻ do dự và lo lắng nhưng lại cố duy trì vẻ lì lợm. Del biết những kẻ lì lợm. Anh đã lớn lên với vài gã lì lợm ở Wisconsin, và hồi còn trẻ, anh đã bắt giữ không chỉ một vài kẻ như vậy. Cậu chàng này không phải là kẻ lì lợm.
Evans ngồi ngả ra sau và sợi dây xích chăng giữa hai đầu gối cậu ta, nối với cái móc trên sàn, kêu lên lanh canh. Các hình xăm trên ngực và hai cánh tay cậu ta lộ ra qua bộ quần áo tù nhân màu đỏ - một hình thập tự trên cẳng tay phải, vài bia mộ trên tay trái, mỗi tấm bia lại có một cái tên. Del tự hỏi phải chăng đó là tên những người bạn đã chết của cậu ta. Evans sẽ cần chỗ cho ít nhất là hai tấm bia mộ nữa. Nửa trên của chữ CHAOS trải dài từ xương đòn này đến xương đòn kia ở ngay dưới cổ cậu ta, giống như một chiếc dây chuyền. Cậu ta đã búi mái tóc xoăn màu vàng dài ngang vai lên, khiến những đường nét nữ tính, mảnh mai của cậu ta càng trở nên nổi bật hơn. Quãng thời gian ở trong tù sẽ rất khó khăn đối với gã trai này.
“Tôi sẽ không nói chuyện với hai ông.” Evans cúi xuống và không chịu nhìn vào mắt họ.
“Vậy thì cậu có thể lắng nghe.” Del nói, giọng điềm tĩnh và thư thả, như thể anh có vô khối thời gian. “Chúng tôi vừa từ nhà Jack Welch về đây.”
Evans liếc lên nhưng đầu vẫn nghiêng sang một bên.
Del nói: “CHAOS sẽ cần một tay guitar mới.”
Evans ngoảnh mặt về phía họ, sự lo lắng hiện rõ trên mặt.
“Để tôi vẽ cho cậu một bức tranh nhé.” Del nói, úp hai lòng bàn tay lên bàn và rướn người về phía Evans. “Jack đang nằm ngửa trên tấm đệm. Đôi mắt cậu ta vẫn mở và nhìn chằm chằm qua ô giếng trời. Nằm cạnh cậu ta là một cô gái trẻ, đầu ngoẹo ra ngoài mép đệm, bọt sùi ra từ miệng cô ta, nhỏ xuống sàn. Trên chiếc tủ com mốt, chúng tôi tìm thấy những ống kim tiêm đã dùng, một cái thìa đen sì, vài cái bật lửa BIC và một gói heroin nhỏ.” Del chờ đợi, kéo dài khoảnh khắc khó chịu này. Evans nhìn chằm chằm xuống mặt bàn, ánh mắt xao động. “Cậu đang bán cái chết đấy.” Del nói. “Chúng tôi biết đã có hơn mười người chết vì thứ chết tiệt mà cậu đang bán.” Thực ra Del cũng không biết chắc chắn, nhưng Evans cũng đâu có biết.
Del đẩy người ra xa khỏi bàn. “Vì vậy hãy để tôi nói cho cậu biết chuyện này sẽ đi đến đâu. Công tố viên sẽ cáo buộc cậu tội giết người bằng chất cấm và đối với mỗi cái chết cậu lại bị xét xử riêng. Hình phạt là mười năm tù cho mỗi tội, cứ thế mà nhân lên. Tổng cộng cậu sẽ phải nhận hình phạt từ chín mươi tới một trăm năm tù, Nick ạ. Cậu sẽ không bao giờ được thả ra. Và một chàng trai như cậu…” Del nhún vai. “Vậy cậu cứ việc làm một anh chàng lì lợm đi, và nói với chúng tôi rằng cậu sẽ không nói chuyện với chúng tôi. Cứ việc làm thế đi. Nhưng chúng tôi sẽ không quay lại đây lần nữa đâu.”
Evans ngả người ra sau. Chân phải cậu ta gõ nhịp, khiến cho sợi xích giữa hai chân cậu ta kêu lanh canh như thể trong túi cậu ta có tiền xu lẻ. Đầu cậu ta lắc lư theo một nhịp điệu khác - lạc nhịp với cái chân, và cậu ta trông như đang khó thở, cậu ta hít vào thật sâu như thể đang cố gắng ngăn chặn chứng thở gấp. “Tôi cần một luật sư.” Cậu ta nói, giọng lạc đi.
“Được thôi.” Del nhìn Faz. Faz nhún vai. “Đi nào.”
Evans nhanh chóng ngăn họ lại. “Không! Ý tôi là… Tôi cần một luật sư để xây dựng một thỏa thuận.”
“Một thỏa thuận?” Del nói. “Tại sao chúng tôi phải thỏa thuận với cậu?”
“Bởi vì tôi biết vài điều.” Evans vội vã, vấp váp nói. “Tôi biết… Tôi biết chỗ ma túy đó bắt nguồn từ đâu.”
“Chỗ ma túy đó bắt nguồn từ cậu.” Del nói. “Chúng tôi có những tin nhắn và email xác nhận rằng…”
“Không.” Cậu ta nói, lắc đầu. “Ý tôi là, tôi biết chúng có nguồn gốc từ đâu… Tôi có thể nói cho các ông biết tôi đang lấy chúng từ đâu. Các ông muốn biết điều đó, đúng không?”
Trúng phóc, Del nghĩ. “Được, vậy cứ tự nhiên. Nói với chúng tôi đi. Chúng có nguồn gốc từ đâu?”
Evans lắc đầu. “Đó là lý do tôi cần một bản thỏa thuận. Đó là lý do tôi cần một luật sư.”
Del hất đầu ra hiệu cho Faz tiếp tục.
“Chúng tôi còn phải nghĩ đến nhiều gia đình ở ngoài kia.” Faz nói. “Họ sẽ muốn nhìn thấy một kẻ nào đó bị trừng phạt vì đã gây ra cái chết của con họ. Chúng tôi biết nói gì với họ đây?”
Evans không trả lời. Hai chân cậu ta tiếp tục gõ nhịp, cái chân trái giờ đây đã đệm nhịp cho cái chân phải.
“Cậu hiểu vấn đề rồi chứ?” Faz tiếp tục. “Vì vậy, nếu cậu muốn một bản thỏa thuận, cậu phải cho chúng tôi thứ gì đó để mang đến cho công tố viên, bởi vì, xin thưa với cậu, anh ta không muốn thỏa thuận gì với một kẻ gieo rắc cái chết đâu.”
“Tôi không biết nó lại gây chết người.” Evans nói. “Tôi đã không biết điều đó.”
“Lý do ấy không xác đáng.” Del nói. “Đó là một trong những tác hại của việc bán heroin.”
Evans ngồi im lặng gần một phút, cắn môi dưới, trông có vẻ do dự. Cuối cùng, cậu ta nói: “Nếu tôi nói với các ông rằng tôi biết một điều về gã đó thì sao, cái gã mà các ông bắt vài tuần trước ấy?”
Del cau mày. “Cậu sẽ phải nói cụ thể hơn thế Nick ạ.”
“Cái gã liên quan đến vụ gây tai nạn rồi bỏ chạy; cái gã đã giết chết đứa trẻ da đen ở Rainier Beach.”