Tracy lấy một chiếc xe công vụ và đi phà qua vịnh Elliott. Hơi lạnh mùa đông đã nhường chỗ cho những cơn mưa xuân - nhưng không phải là những cơn mưa nhỏ chợt đến chợt đi như thường thấy ở Seattle, mà là những cơn mưa cuồn cuộn ào tới như những cơn bão ở Bờ Đông, rào rào trút nước, ngớt dần, rồi lại trút xuống một trận dữ dội khác. Sau khi xuống phà thì trời đã tối, Tracy lái xe tới tòa chung cư của Trejo ở khu Jackson Park. Từ chuyến đi lần trước, cô biết rằng tòa chung cư nơi Trejo sống nằm trên một góc phố. Nếu cô đỗ xe trên con đường vuông góc với tòa chung cư của Trejo, sẽ có một thảm cỏ dốc che chắn cho cô khỏi ánh mắt soi mói của những người hàng xóm tọc mạch. Những cơn mưa nặng hạt này cũng vậy.
Khi đã ổn định vị trí, cô nhận thấy trên đường chẳng có người nào chạy bộ buổi tối hay dắt chó đi dạo, cũng chẳng có vận động viên nào chơi trên sân bóng rổ hay tennis. Vị trí này cho phép cô nhìn được bao quát lối đi bộ dẫn tới căn hộ của Trejo. Chiếc Subaru được đỗ ở ô của nó trong bãi đỗ xe, tấm chắn bùn vẫn còn vết lõm, nhưng kính chắn gió thì đã được sửa. Nếu Trejo ra ngoài, cô sẽ nhìn thấy anh ta. Và chỉ có hai con đường để ra khỏi tòa chung cư này bằng ô tô, cả hai lối đều không khó để bám theo - nếu Trejo đi đâu.
Dunleavy đã đưa ra lời tuyên bố của mình ngay sau năm giờ ba mươi phút chiều, thời điểm Trejo được thả. Ông ta nhấn mạnh, mà không hứa hẹn gì, rằng SPD sẽ xem xét lại tất cả các bằng chứng với ý định buộc tội Trejo. Tracy nghĩ lời tuyên bố đó đủ để khiến Trejo hành động, nếu anh ta có ý định làm vậy. Cô hy vọng cô đã đúng về chuyện có ai đó giúp đỡ Trejo sau vụ tai nạn. Nếu thế, cô ngờ rằng người đó hoặc những người đó sẽ không muốn bàn bạc với Trejo qua điện thoại, họ sẽ muốn gặp anh ta trực tiếp. Bằng cách này hay cách khác, cô sẽ sớm phát hiện ra.
Cô ngồi ăn một thanh protein và nghe tiếng mưa gõ nhịp trên nóc xe. Vừa qua chín giờ tối, đèn hàng hiên trước cửa nhà Trejo bật sáng. Cứ như nó đã được hẹn giờ vậy. Tracy ngồi thẳng dậy, quan sát qua màn mưa. Cửa căn hộ mở ra và Trejo (cô đoán là anh ta) vội vã ra ngoài, chạy dọc theo lối đi bộ. Cô không thể chắc chắn đó có chính xác là Trejo hay không nhưng chiều cao của người này thì đúng bằng chiều cao của Trejo. Anh ta trùm mũ áo lên đầu để che mưa và chạy về phía chiếc Subaru, ngược hướng với cô. Cô chẳng còn mấy lựa chọn ngoài việc cho rằng anh ta chính là Trejo và đi theo anh ta.
Cô kéo sụp phần lưỡi trai chiếc mũ bóng chày của đội Mariner mà cô lấy từ bàn làm việc của Kins rồi khởi động xe. Cô không bật đèn, quay đầu xe theo hình chữ u, rồi rẽ trái ở góc đường và đi trên con đường chạy song song với khu vực phía sau tòa chung cư của Trejo. Trên dốc, qua màn mưa, cô nhìn thấy những ánh đèn của chiếc Subaru sáng lên. Chiếc xe lùi khỏi bãi đỗ và lái về phía lối ra thứ nhất. Cô đi theo ở một khoảng cách xa xa. Trejo, nếu đó là anh ta, rẽ trái. Đang ở phía dưới, cách anh ta một con đường, cô liền bám theo anh ta.
Trejo đi lòng vòng qua khu tổ hợp chung cư về phía lối ra. Tracy tới vừa kịp lúc để thấy xe anh ta rẽ về hướng bắc vào đường cao tốc tiểu bang số 3, hay còn gọi là SR3, một con đường có bốn làn với dải phân cách trồng cỏ ngăn giữa. Đường SR3 không đông lắm, đặc biệt là vào một đêm mưa gió như thế này. Những cơn mưa dai dẳng và bóng tối sẽ giúp che giấu chiếc xe của Tracy, nhưng cô vẫn giữ khoảng cách và cố gắng hòa lẫn với một vài chiếc xe ít ỏi khác ở trên đường.
Năm phút sau, Trejo rẽ sang lối ra dẫn tới đường Newberry Hill. Con đường dẫn này vốn dài và bằng phẳng nên Tracy có thể bám theo Trejo mà không cần đi quá gần anh ta. Trejo rẽ phải. Tracy hy vọng sẽ có một chiếc xe nào đó đi tới để cô đi đằng sau nó, nhưng khi cô dừng lại ở cuối đường dẫn, cô chẳng nhìn thấy ánh đèn xe nào cả. Không muốn bị bỏ lại đằng sau quá xa và có nguy cơ mất dấu Trejo, cô đành rẽ phải và đi theo anh ta. Đường Newberry Hill có hai làn, mỗi làn một chiều. Đến một khúc quanh, nó trở thành đường Silverdale, và chạy qua những ngôi nhà lớn dành cho một hộ gia đình nằm bên bờ vịnh Dyes. Đêm nay mặt nước tối đen như mực với những con sóng bạc đầu do mưa gió tạo nên.
Khi Trejo tới đường Bucklin Hill, giao lộ lớn đầu tiên, anh ta đi chậm lại vì đèn đỏ. Tracy rẽ vào một trung tâm mua sắm có bãi đỗ xe rộng. Trejo đi vào ngã tư và rẽ phải. Tracy đi thẳng qua bãi đỗ xe và trở lại đường Bucklin Hill, theo sau Trejo. Đèn hậu của chiếc Subaru đột nhiên sáng lên và chiếc xe một lần nữa rẽ phải, lần này là vào một con đường không có biển tên. Theo ký hiệu trên bảng chỉ dẫn thì đó là con đường dẫn vào công viên Old Mill, một ngõ cụt.
Tracy lái xe qua chỗ rẽ - để đề phòng trường hợp Trejo nghi ngờ mình bị theo dõi và đang vòng lại, hoặc ngó nghiêng xung quanh vì cảnh giác. Cô rẽ trái vào một trung tâm mua sắm và đỗ xe ở một chỗ bên kia đường, đối diện với lối vào của công viên. Nếu Trejo lái xe trở ra, cô sẽ nhìn thấy chiếc xe. Khi xe của Trejo không xuất hiện, cô tắt động cơ và mở cửa xe, chộp lấy cái áo mưa rồi nhanh chóng mặc nó vào. Cô kéo mũ áo mưa lên trên cái mũ bóng chày và vội vã đi tới vỉa hè dọc theo đường Bucklin Hill. Cô chờ xe cộ trên đường đi qua rồi băng qua hai làn đường đầu tiên để tới dải phân cách ở giữa đường. Rồi cô lại đợi cho đến khi không thấy cái xe nào đi đến mới băng nốt qua hai làn đường còn lại để tới lối vào công viên. Nước nhỏ xuống tong tỏng từ phần lưỡi trai của chiếc mũ. Mưa gió khiến cô khó nhìn thấy gì. Cô rảo bước nhanh hơn trên con đường dẫn. Chiếc Subaru là chiếc xe duy nhất trong bãi đỗ. Trejo không có ở trong xe. Cũng chẳng có ai khác. Đi qua bãi đỗ xe, cô tới một nhà vệ sinh công cộng xây bằng gạch bê tông. Cô thử mở cửa và thấy rằng nó đã bị khóa.
Cô đi tiếp qua tòa nhà ấy, tới một ngã ba đường đất. Một lối đi thẳng. Lối kia rẽ sang trái. Cô không biết Trejo đã chọn lối nào hay hai con đường này kết thúc ở đâu. Trong bóng tối, dưới cơn mưa nặng hạt, cô không nghĩ mình có thể nhìn ra dấu chân của anh ta, nhưng đó không phải là điều khiến cô lo ngại nhất. Cô đã hy vọng Trejo sẽ lái xe tới một căn hộ hay một ngôi nhà, như thế cô sẽ xác định được chủ nhân của ngôi nhà ấy, hoặc anh ta sẽ gặp ai đó ở một địa điểm công cộng, chẳng hạn như một nhà hàng, như thế cô sẽ có thể tận mắt nhìn thấy kẻ đó. Cô đã không nghĩ đến một cuộc hẹn ngoài trời. Nếu đây là một cái bẫy, cô đã mù quáng bước thẳng vào nó.