Cận Kề Tổ Ấm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 44 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 35
Chương 35

❊ ❊ ❊

Tracy ngồi trong một căn phòng ở Sở Cảnh sát Bremerton trên phố Burwell, ngay sau nửa đêm. Trước kia, cô đã từng đến Sở Cảnh sát Bremerton để nhờ hỗ trợ cho việc thi hành một lệnh khám xét trong một vụ án mạng. Tòa nhà bằng gạch đỏ và kim loại chiếm hết nửa khu phố, bao gồm một khu vực có rào chắn được dùng làm bãi để xe của cảnh sát - và là một phần của một tổ hợp kỳ lạ bao gồm nhà dân, các tòa chung cư và bãi đỗ xe. Vẻ ngoài và cảm giác của cô giống như một con mèo bị ướt, quần áo cô vẫn còn ẩm. Cô đã gọi điện thông báo về thi thể của Laszlo Trejo, rồi đợi vài tiếng đồng hồ trong lúc các điều tra viên hoàn tất công việc của họ.

Một cánh cửa an ninh mở ra và một người đàn ông chừng năm mươi lăm tuổi, cao khoảng một mét bảy mươi lăm bước vào. Mái tóc ông ta chải ngược ra sau và lốm đốm xám ở hai bên thái dương. Dù đã khuya nhưng ông ta trông vẫn tươi tỉnh, trên người mặc chiếc áo có khuy ghim đuôi cổ áo, hai cổ tay áo xắn lên gọn gàng, để lộ một cái đồng hồ đeo tay bằng bạc, một cái nhẫn bằng bạc và ngọc lam, và một chiếc nhẫn cưới. Ông ta không phải là một trong những điều tra viên phải ra ngoài làm việc ở hiện trường. Tracy đoán ông ta là một quản lý.

“Cô hẳn là Crosswhite?” Ông ta chìa tay ra và nở nụ cười tự tin. “Sẽ chẳng có ai khác ra ngoài vào giờ này trong đêm hoặc trong thời tiết này. Tôi là John Owens.” Ông ta nói. “Mời cô theo tôi.” Tracy theo ông ta ra khỏi cửa. “Với tôi thì bây giờ là đêm khuya, nhưng với cô thì hẳn là sáng sớm rồi nhỉ?”

“Tôi đang làm việc ca đêm.” Cô nói, dù cô không còn biết mình đang làm ca gì nữa.

“Ở Bremerton á?” Owens ngoảnh đầu lại nhìn khi ông ta đi dọc theo một hành lang. Cảnh sát thường rất có ý thức về lãnh địa của mình, và Tracy biết rằng điều đầu tiên mà Owens nghĩ đến là lý do tại sao một sĩ quan SPD lại có mặt ở một hiện trường vụ án trong khu vực mà ông ta có thẩm quyền, và tại sao ông ta không nhận được thông báo gì từ trước. Ông ta bước vào một văn phòng nhỏ có một cái bàn làm việc bừa bộn và chỉ vào một cái bàn tròn ở phía cuối. “Cứ tự nhiên nhé!” Ông ta giơ lên một cái cốc và một bình cà phê. “Cô uống cà phê không? Tôi vừa pha xong.”

“Vâng.” Tracy nói. Cô nhận cốc cà phê ấm áp và ngồi xuống bàn. Cô nghe thấy tiếng rì rì nho nhỏ của máy điều hòa nhiệt độ phía trên đầu và cảm thấy một chút hơi lạnh phả ra từ đó. Cô nhận thấy trên tường treo vài tấm bằng cấp đóng khung, một tấm còn viền màu vàng kim và xanh Hải quân, đó là tấm bằng chứng nhận của Hải quân Mỹ dành cho những người đã hoàn thành nghĩa vụ trong quân đội.

“Ông từng nhập ngũ à?” Cô nói.

Owens ngoảnh nhìn lại qua vai khi ông ta tự rót cho mình một tách cà phê. “Vâng. Tôi đã nghĩ đến chuyện phát triển sự nghiệp trong quân đội nhưng rồi lại quyết định trở thành một cảnh sát. Trớ trêu thay, cuối cùng tôi lại làm việc ở đây, nơi căn cứ Hải quân thống trị.”

Tracy chỉnh lại vị trí của ghế ngồi để hơi lạnh từ điều hòa không phả thẳng vào cô.

Owens tới ngồi cùng cô ở cái bàn tròn. “Cô nói SPD đang quan tâm đến Trejo vì một vụ gây tai nạn rồi bỏ chạy ở Seattle?” Ông ta đã nói chuyện với các điều tra viên của mình.

“Đúng thế. Nạn nhân là một cậu bé mười hai tuổi.”

“Tôi nhớ vụ đó, nhưng tôi nghĩ Hải quân đã giành quyền xét xử?” Một lần nữa, câu hỏi toát lên vẻ châm chọc.

“Đúng vậy.” Tracy nói. “Và nó có vẻ là một vụ đơn giản cho đến khi một bằng chứng chủ chốt biến mất ở phiên tiền thẩm theo Điều 32.”

Owens nhấp một ngụm cà phê. Rồi ông ta nói: “Phiên tiền thẩm theo Điều 32 của Trejo cũng đã được đăng ở vị trí nổi bật trên tờ báo địa phương. Tôi cho rằng điều khiến tôi băn khoăn hơn là tại sao một điều tra viên án mạng của SPD lại ở đây, vào lúc này, nếu SPD không có thẩm quyền xét xử. Cái chết của Trejo nằm trong thẩm quyền xét xử của chúng tôi.”

“Các sếp lớn muốn chúng tôi theo sát vụ này vì có vẻ như nó có thể trở lại với chúng tôi.”

“Được rồi. Vậy tại sao cô lại ở đây vào lúc này, giữa đêm hôm khuya khoắt…” Ông ta nhìn đồng hồ. “Gọi là buổi sáng được rồi nhỉ?”

“Chúng tôi nghe nói Trejo được thả ra khỏi hải ngục vào chiều nay. Chánh công tố quận ở Seattle đã quyết định đưa ra một lời phát biểu ám chỉ rằng chúng tôi dự định sẽ theo đuổi việc buộc tội Trejo.”

Owens nheo mắt, như thể đang cố hiểu những lời cô nói. “Các vị có định làm thế thật không?”

“Tôi không phải là người có quyền quyết định.” Tracy nói, không định bán đứng ai. “Chúng tôi hy vọng rằng lời tuyên bố ấy có thể khiến Trejo có động thái gì đó.”

“À, ra là các vị muốn vậy.” Owens nhấp ngụm cà phê và đặt cái cốc xuống. “Cô hy vọng anh ta sẽ làm gì?”

Cô nhún vai và giải thích về giả thuyết của mình rằng có ai đó đã giúp Trejo giấu cái xe và đưa anh ta trở lại Bremerton.

“Vậy là cô nghĩ anh ta có thể chạy đến chỗ ai đó?”

“Anh ta không thể làm thế khi còn ở trong hải ngục, vì vậy tôi nghĩ có thể anh ta sẽ gặp người đó ngay khi vừa được thả.”

“Cô có bằng chứng nào khác để củng cố cho giả thuyết của mình không?”

“Anh ta đã chết, không phải sao?”

Đôi mắt Owens nheo lại. “Các điều tra viên của tôi nói rằng cô không tin đó là một vụ tự tử.”

“Như tôi đã nói, căn cứ vào tất cả những gì đã xảy ra, cái chết của anh ta có vẻ đáng ngờ.”

“Đó là khẩu súng của anh ta.”

“Nhưng các ông không tìm được viên đạn nào, đúng không?”

“Căn cứ vào địa điểm anh ta chết, chuyện đó cũng chẳng có gì bất thường. Viên đạn có thể găm vào một cái cây ở đâu đó.” Owens ngả người ra sau.

“Nhưng nếu không có viên đạn, ông không thể khẳng định chắc chắn anh ta bị bắn bằng chính khẩu súng của mình.”

“Nghe này, Crosswhite, toàn bộ chuyện này rất thú vị, nhưng theo kinh nghiệm của tôi, mọi thứ thường đúng y như vẻ bề ngoài của nó. Anh ta đã đâm vào một đứa trẻ mười hai tuổi, mặc cảm tội lỗi và nỗi xấu hổ cứ thế tích tụ trong anh ta, vì thế anh ta đã tự bắn mình. Điều đó có thể xảy ra với bất kỳ ai.”

“Có thể. Nhưng cuốn băng an ninh đã bị mất.”

Owens ngừng lại. “Hãy nói lại cho tôi nghe lần nữa tối nay cô đã nhìn thấy những gì.”

Tracy kể lại quá trình cô theo dõi Trejo, việc cô chọn sai con đường mòn, nghe thấy tiếng súng và nhìn thấy ánh lửa màu trắng xanh lóe lên nơi họng súng, dẫn cô tới chỗ thi thể.

“Nhưng cô không nhìn thấy người nào bắn anh ta.”

“Vâng. Nhưng tôi sẽ hỏi vợ Trejo xem anh ta thuận tay trái hay tay phải.” Trejo đã cầm lon Red Bull để uống bằng tay phải. “Khẩu súng được đặt trên bàn, gần tay trái của anh ta.”

“Được rồi, vậy giả sử anh ta không tự sát, ai là người có khả năng trở thành nghi phạm nhất? Luật sư bào chữa của anh ta chăng?” Owens nhấc một tờ giấy lên đọc. “Leah Battles?”

“Vào lúc này, tôi nghĩ tất cả mọi người đều có khả năng.”

Tất cả mọi người ư?” Owens lắc đầu. “Cô đã nói gì đó về việc giám định nhỉ?”

Tracy gật đầu, nhưng sự thiếu ngủ bắt đầu tác động đến cô và cô cảm thấy mình nói năng không được rõ ràng. “Bên trong xe của anh ta đã được lau chùi sạch sẽ… bằng giấy ướt diệt khuẩn, kể cả túi khí, vốn là nguồn tốt nhất để lấy mẫu ADN của bất cứ ai đang lái xe vào thời điểm nó đâm vào cậu bé.”

Owens ngả người ra sau và nhấm nháp cà phê. Ông ta nói: “Battles là một luật sư, cô ta hiểu về các bằng chứng và, theo các điều tra viên của tôi, cô nói cô ta sống ở Seattle.”

“Khu Pioneer Square.”

Owens gật đầu. “Vậy thì cô ta có thể đã giúp anh ta vào tối hôm đó, nếu có ai đó giúp đỡ anh ta. Và cô ta có thể vào hải ngục để nói chuyện với anh ta, đúng không?”

“Đúng vậy.”

“Và, với tư cách một JAG, cô ta hẳn sẽ biết các vị vẫn có thẩm quyền xét xử anh ta ở Seattle. Nếu cô ta có liên quan, mà tôi thì tôi không tin. Tôi có cảm giác cô đang câu cá và không có nhiều con cá cắn câu lắm.”

Tracy suy nghĩ về câu nói cuối cùng này. “Các điều tra viên của ông đã nói chuyện với vợ anh ta chưa?”

Owens gật đầu. “Cô ta nói anh ta rời khỏi nhà ngay sau chín giờ để mua ít đồ.”

“Đó là việc anh ta làm thường xuyên hay anh ta làm thế sau khi nhận được một cuộc điện thoại?”

“Cô ta không biết.”

“Chúng ta cần kiểm tra điện thoại của anh ta.”

“Tôi đã phái người làm việc đó rồi.”

“Cô ta có nói anh ta thuận tay phải hay tay trái không?”

“Tôi không chắc các điều tra viên của tôi có hỏi điều đó hay không, nhưng chúng tôi sẽ hỏi lại.”

Sau một thoáng, Tracy hỏi: “Tình hình cô ta giờ thế nào?”

Owens lại nhún vai. “Thì cũng giống như những gì cô có thể tưởng tượng về một người phụ nữ vừa mất chồng một cách đột ngột và đầy bạo lực thôi.” Owens cau mày. Giọng ông ta thay đổi. “Tôi không hài lòng lắm về chuyện mình chẳng hay biết gì về việc này. Nếu cô muốn theo đuổi vụ gây tai nạn rồi bỏ chạy ở đây thì đáng lẽ cô phải thông báo cho tôi biết chứ. Nếu thế, biết đâu chúng ta đã có thể tránh được sự việc này.”

Tracy gật đầu, nhưng cô sẽ không xin lỗi. Điện thoại di động của cô reo lên. Thật kỳ quặc khi có người gọi đến vào giờ này. Cô kiểm tra tên người gọi. Là số của Del. Lúc nãy anh đã gọi cho cô nhưng cô không thể bắt máy. Cô cáo lỗi, bước ra ngoài hành lang và giải thích với anh rằng cô đang ở đâu và chuyện gì đã xảy ra.

“Vậy thì có vấn đề rồi.” Del nói.

cy thầm ghi nhớ trong đầu là phải xác định xem liệu NCIS có đánh máy lại các cuộc thẩm vấn của họ không. Battles nói: “Vậy là có vẻ ai đó đã lấy cuốn băng trước khi tôi mượn cái hộp, hoặc đến vào sáng sớm hôm sau, nhìn thấy nó trên ghế của
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.