Tracy về tới ngôi nhà ở Redmond trong tình trạng thiếu ngủ trầm trọng. Sau khi cố gắng chợp mắt vài tiếng trong căn phòng khách sạn ở Bremerton, cô đã làm việc cả ngày lẫn đêm, chờ nghe tin từ Del và Faz về vụ đột kích vào nhà của Eric Tseng.
Cuối cùng Del cũng gọi điện cho cô vào lúc năm giờ sáng. Tin tức không tốt lành gì. Anh nói với cô rằng họ đã phát hiện một căn phòng bằng bê tông liền kề với căn phòng giải trí nơi họ tìm thấy thi thể của Tseng. Căn phòng được bảo vệ bởi một cánh cửa thép. Trong phòng có một cái bàn kim loại sáng bóng và trên sàn nhà có một ống thoát nước. Tất cả những thứ khác đã được dọn dẹp sạch sẽ, căn phòng tỏa ra mùi chanh và mùi chất tẩy rửa. Del nói căn phòng được xây theo kiểu để người ta có thể nhanh chóng dọn dẹp nó, và có vẻ đã có người dọn dẹp căn phòng. Họ không tìm thấy dấu vết gì của heroin, không có cái cân hay túi bóng nào. Dù sao đi nữa, các điều tra viên từ CID sẽ lục soát ngôi nhà, bao gồm cả việc gỡ miệng ống thoát nước ra để lấy mẫu vật.
Những lời kể của hàng xóm xung quanh cũng không tiết lộ bất cứ dấu hiệu rõ rệt nào của hoạt động buôn bán ma túy. Họ không nhớ có chiếc ô tô nào hay người nào xuất hiện vào bất cứ giờ nào vào ban ngày hay ban đêm. Thực ra, họ miêu tả Tseng là người thân thiện nhưng kín đáo, không hay giao du với mọi người. Có một bà hàng xóm nhớ rằng từng có vài người phụ nữ khác nhau lui tới ngôi nhà đó, nhưng bà ta không thể nhận dạng ai và không nghĩ nhiều về điều đó bởi vì Tseng là người độc thân. Tseng nói với hàng xóm rằng hắn điều hành một công ty tư vấn phần mềm ở chính ngôi nhà đó, nhưng lĩnh vực đó thường đòi hỏi hắn phải rời khỏi nhà vào những giờ giấc bất thường cả ngày lẫn đêm để giải quyết các vấn đề của khách hàng.
Tracy đá văng đôi giày ra và đặt chúng ngoài cửa trước, rồi bước vào nhà trên đôi chân đi tất để không đánh thức Dan, nếu anh vẫn đang ngủ. Tuy nhiên, tiếng mở khóa lách cách và tiếng cánh cửa cọt kẹt mở ra - nó bị kẹt vào khung cửa trong những tháng mùa đông - đã đánh thức Rex và Sherlock, hai con chó liền lao như bay ra từ phòng ngủ, quýnh quáng sủa mừng. Dan đi sau chúng vài bước. Anh mặc quần soóc cùng áo dài tay và đi tất, trông như đang định ra ngoài để chạy bộ. “Anh cá rằng em sẽ mừng lắm khi chuỗi ngày làm ca đêm của em kết thúc.” Anh nói.
Cô đi tới bàn ăn, vứt lên đó ca táp, ví và áo khoác. “Em thậm chí còn không biết em đang làm ca gì nữa.” Cô lắc đầu và lập tức hối hận vì làm vậy. Hai bên thái dương của cô cứ giần giật - dấu hiệu của một cơn đau đầu vì thiếu ngủ.
Dan cúi xuống hôn cô.
Cô rụt lại. “Đừng. Hơi thở của em hẳn đang bốc mùi như pho mát thiu vậy, miệng em đang có vị như vậy đấy.”
“Anh định hỏi em có muốn chạy bộ không nhưng anh nghĩ anh biết câu trả lời rồi.”
“Nơi duy nhất em định chạy đến chính là chiếc giường.” Cô bước vào bếp và rót một cốc nước. Rồi cô lục các ngăn tủ bếp để tìm thuốc giảm đau.
“Sao em về muộn thế?” Anh nhìn đồng hồ đeo tay. “Hoặc anh nên nói là sao em về sớm thế nhỉ?”
“Bọn em đã đột kích ngôi nhà của cái gã mà nghe nói Trejo đang cung cấp ma túy cho. Em đã muốn đợi để xem chuyện gì xảy ra.”
“Và?”
Cô uống từng ngụm lớn. “Bọn em đã phát hiện ra hắn.” Cô nói, hạ cốc nước xuống. “Chẳng còn gì khác. Không có ma túy, không có dụng cụ sử dụng ma túy.”
“Nghe có vẻ không ổn lắm.” Dan nói.
Cô đi ra khỏi bếp và bước vào phòng ngủ. “Hắn bị bắn vào thái dương, giống như Trejo. Del nói có lẽ hắn cũng bị sát hại gần với thời điểm Trejo bị sát hại.”
“Ai đó đã dọn dẹp nơi đó.” Dan nói.
“Có vẻ như thế. Họ đang rà soát ngôi nhà nhưng chẳng ai lạc quan cả.” Cô lắc lắc người để tụt cái quần jean qua hông và ngồi xuống giường để cởi nó ra. “Vụ này càng ngày càng rối như mớ bòng bong.”
Tracy lật chăn ra và trèo lên giường. Sherlock nhân cơ hội nhảy lên tấm chăn nhồi lông vịt và nằm bịch xuống giữa đệm. Dan ngồi lên mép giường, Rex ở dưới chân anh, nhìn lên anh như muốn nói: Tôi tưởng chúng ta định chạy bộ cơ mà?
Dan xoa đầu Rex. “Chúng ta sẽ đi trong vòng một phút nữa.” Anh nói. Rồi anh nhìn Tracy. “Em muốn kể anh nghe về chuyện đó không?”
Cô không muốn, nhưng cô cũng biết Dan ngỏ ý như vậy không phải để đãi bôi. Hiện giờ anh đang bận tối mắt tối mũi. Là một luật sư bào chữa tội phạm, anh có thể lắng nghe và góp ý cho cô, và cô đang cần một người như vậy khi cộng sự của cô là Kins đang nghỉ dưỡng bệnh. Dan cũng biết cô sẽ nghĩ ngợi rất lung đến mức không thể ngủ nổi. Nói chuyện với Dan là một cách để trút ra những suy nghĩ trong đầu cô, chẳng khác nào viết chúng ra một tờ giấy vậy.
“Chắc chắn rồi.” Cô ngồi dậy và chỉnh lại những cái gối ở sau lưng, cân nhắc xem nên bắt đầu từ đâu. “Laszlo Trejo vượt đèn đỏ và đâm vào một cậu bé ở Seattle. Tại sao anh ta lại có mặt ở đó?”
“Anh ta có heroin trong xe và đang đi giao hàng.”
“Đúng thế.” Cô nói. Cô xoa xoa mặt để suy nghĩ rõ ràng hơn. “Ai đã giúp anh ta giấu cái xe và đưa anh ta trở về Bremerton?”
“Sự lựa chọn hiển nhiên nhất là kẻ mà anh ta đang giao heroin cho, nhưng em sẽ không thể xác nhận điều đó vì cả hai người đàn ông ấy đều đã chết.”
“Đồng ý. Chúng ta khó có thể xác nhận điều đó, rất có thể Tseng đã giúp anh ta.” Cô nhăn nhó, đầu cô giờ đang giật mạnh. “Em không biết phải tiếp tục điều tra theo hướng nào nữa. Thường thì em sẽ nói đây là một vụ buôn bán ma túy không suôn sẻ, nhưng còn vấn đề cuốn băng ở cửa hàng tiện lợi bị mất, và em không còn tin rằng đó chỉ là một sự trùng hợp xui xẻo nữa.”
Tracy lại nằm xuống gối. Cô có thể cảm thấy sự mệt mỏi len vào các khớp của cô và hai mí mắt cô trở nên trĩu nặng.
“Những ai có thể dễ dàng lấy được cuốn băng đó?” Dan hỏi.
“Bất cứ ai có thể ra vào phòng cất giữ bằng chứng trong tòa nhà DSO.”
“Đó là những ai?”
Tracy hít một hơi sâu. “Luật sư bào chữa Battles, luật sư công tố, trợ lý của anh ta, thư ký tòa án, các nhân viên vệ sinh. Vấn đề là, em đã lấy một bản sao cuốn băng an ninh của tòa nhà ấy trước khi rời Bremerton, không có ai vào hay ra khỏi tòa nhà vào cái đêm và buổi sáng mà cuốn băng biến mất, ngoại trừ nhân viên vệ sinh.”
“Em đã xem nó à?”
“Chưa.”
“Vậy thì…”
“Em nghe Leah Battles và sĩ quan phụ trách của cô ấy kể những gì diễn ra trên đoạn video đó. Cô ta lấy nó vào ngày cuốn băng video ở cửa hàng tiện lợi bị mất.”
“Thủ phạm có thể là nhân viên vệ sinh không?”
Tracy nghĩ về Al Tulowitsky và Sếp của anh ta, Gary Buchman. “Có thể, nhưng có vẻ không có khả năng lắm.”
“Còn Battles thì sao?” Dan hỏi.
Tracy kể với anh về đoạn video mà Owens đã gửi cho cô, đoạn video cho thấy Battles đang tước vũ khí của một người đàn ông cầm súng.
“Anh biết em không muốn tin thủ phạm là cô ta, Tracy à, nhưng dường như mọi bằng chứng đều đang chĩa vào cô ta. Cô ta sống ở Seattle. Cô ta có cơ hội mười mươi để lấy cuốn băng an ninh. Cô ta không có bằng chứng ngoại phạm trong cái chết của Trejo và bây giờ, dường như cô ta có khả năng lấy khẩu súng của anh ta. Em thực sự hiểu cô ta được bao nhiêu?”
“Không nhiều.” Tracy nói. “Có lẽ là không đủ.”
“Có lẽ em nên bắt đầu từ đó.”
“Vâng.” Cô nói. “Nhưng em sẽ không làm gì cho đến khi nào ngủ được một chút đã.”
“Thứ gì càng thiếu thì em lại càng thèm.” Dan nói.
Cô mỉm cười.
“Em nói em có bản sao của cuốn băng an ninh bên trong tòa nhà DSO vào đêm đó đúng không? Tracy?”
“Hử?”
“Cuốn băng an ninh. Em muốn anh xem nó giúp em không?”
“Nó được bắn ra một cái đĩa vi tính trong ca táp của em ấy.”
Anh đứng nhìn cô ngủ. “Anh sẽ coi đó là một lời đồng ý.”
Dan chèn cửa trước để nó không bị rung lên và bước vào trong nhà, lũ chó theo sau anh. Anh đã dẫn lũ chó đi chạy bộ chừng năm mươi phút ở những con đường mòn dài tầm tám kilomet đằng sau nhà, rồi dành mười phút để đi bộ và duỗi chân duỗi tay để làm nguội cơ thể. Anh không muốn lũ chó chạy ào vào trong nhà như hai kẻ say rượu và làm Tracy tỉnh giấc. Anh đã đóng cửa phòng ngủ trước khi rời đi, nhưng trong không gian nhỏ bé này thì điều đó chẳng mấy hiệu quả, và anh biết cô đã kiệt sức. Công việc điều tra rất giống công việc trong ngành luật. Bạn có thể rời khỏi văn phòng, nhưng bạn không thể thoát khỏi vụ án. Dan thường nghĩ về những vụ án và thân chủ của mình mỗi khi lên giường đi ngủ hay thức giấc. Anh nghĩ về chúng trong lúc tắm, chạy bộ và mua sắm. Anh biết Tracy cũng vậy, cô luôn tìm kiếm mảnh bằng chứng mà cô đã bỏ qua hay không nhìn thấy. Khi họ ở nhà vào ban đêm, họ có một quy tắc - “không làm việc”, trừ phi người kia cần tham khảo ý kiến để trút một vấn đề gì đó ra khỏi đầu.
Anh mở vòi nước ở bếp để rót nước vào những cái bát cho lũ chó rồi đặt chúng xuống sàn. Khi Rex và Sherlock tòm tọp uống nước, anh rót một cốc nước ở bồn rửa rồi chộp lấy đống vitamin trong ngăn tủ bếp, bao gồm cả glucosamine. Anh không còn trẻ nữa, mỗi lần chạy bộ, hai đầu gối anh lại nhắc nhở anh điều đó. Chạy bộ trên những con đường đất dễ chịu hơn nhiều so với vỉa hè bằng bê tông dọc theo bãi biển Alki, nhưng điều đó cũng không giúp anh chấm dứt được hết những cơn đau nhức.
Anh mang cốc nước và chỗ vitamin vào phòng chính và lấy ca táp của Tracy. Anh ngồi xuống bàn, bật laptop lên, nhét cái đĩa vào và đợi nó chạy. Anh uống chỗ vitamin với những ngụm nước lớn và lau những giọt mồ hôi đang chảy dọc hai bên thái dương. Anh đã có nhiều kinh nghiệm với những cuốn băng video trong sự nghiệp luật sư của mình, nhưng thường là ở vị trí ngược lại, cố gắng bới móc một cuốn băng để nó không thể được sử dụng làm bằng chứng. Trong những vụ án dân sự, các luật sư bào chữa sẽ thuê thám tử tư để theo dõi bên bị hại, hy vọng sẽ quay được cảnh những người đó, trong một khoảnh khắc nào đó, không bị thương nghiêm trọng như họ tuyên bố. Các quy tắc để chấp nhận một bằng chứng là khá nghiêm ngặt. Chướng ngại lớn nhất đối với một luật sư đang tìm cách khiến cho một cuốn băng được chấp nhận làm bằng chứng là chứng minh được nó có cơ sở xác đáng - tức là chứng minh được rằng cuốn băng là sự miêu tả đáng tin cậy về những gì thực sự xảy ra. Điều đó có nghĩa là phải đưa được ai đó có thể chứng thực rằng cuốn băng đã không bị chỉnh sửa hoặc làm giả lên bục nhân chứng. Và Dan thường dồn đòn tấn công phủ đầu của mình vào đó.
Video đã được tải xong. Dan thấy mình đang nhìn xuống không gian bên trong của một cơ quan với khu vực tiếp tân và quầy lễ tân ở góc bên phải. Anh nhấn nút PHÁT và ngả người ra sau, xem đoạn video như thể mình là một khán giả, thi thoảng ấn nút TUA ĐI để bỏ qua những giây phút dường như chẳng có gì xảy ra. Anh lau một giọt mồ hôi nữa trên thái dương và theo dõi một người đàn ông gốc Á cao ráo đi xuống cầu thang, tiến tới một văn phòng ở cuối khung hình. Anh ta gõ cửa rồi đẩy cửa mở ra. Dan để ý lúc đó là mười giờ ba mươi mốt phút tối. Qua những lời kể của Tracy về phiên tiền thẩm theo Điều 32, anh cho rằng đây chính là Brian Cho, luật sư công tố. Dan lại ấn nút TUA ĐI. Cho rời khỏi văn phòng, đóng cửa vào lúc mười giờ ba mươi bảy phút tối. Anh ta lại ngừng lại, lần này là để đội chiếc mũ rằn ri lên. Khi tới gần chỗ camera, anh ta lắc đầu, cười toe toét như thể đang buồn cười vì điều gì đó.
Không lâu sau, một người phụ nữ bước ra khỏi văn phòng ấy, mang theo một cái hộp. Cô ta bước đi khỏi tầm quan sát của camera. Anh đoán đấy là Leah Battles, luật sư bào chữa. Dan để ý lúc này là mười giờ bốn mươi chín phút tối. Anh ấn nút TUA ĐI, rồi cho đoạn video chạy chậm lại khi Battles trở lại. Thanh hiển thị thời gian chỉ ra lúc này là mười giờ năm mươi tư phút tối. Anh tua nhanh đoạn video, rồi cho nó chạy chậm lại khi Battles rời khỏi văn phòng của cô ấy. Cô ấy đã thay bộ đồ rằn ri thành bộ đồ thể thao. Khi đến gần camera, cô ấy đội lên đầu một cái mũ bảo hiểm khi đi xe đạp.
Anh ghi lại vào sổ tay rằng cô ấy đeo một cái ba lô và đặt ra một câu hỏi: Liệu Battles có thể giấu cuốn băng video trong ba lô khi cô ta rời đi vào đêm đó không?
Anh ngả người ra sau, nhấp một ngụm nước và liếc nhìn lũ chó. Chúng đang nằm nghiêng về một bên dưới một luồng nắng chiếu vào qua các ô cửa sổ. Anh lại tập trung sự chú ý vào đoạn video khi nhân viên vệ sinh bước vào tòa nhà. Dan ghi lại thời gian. Mười một giờ ba phút tối. Nhân viên vệ sinh bắt đầu đổ các thùng rác. Dan nhấn nút TUA ĐI, và nhân viên vệ sinh di chuyển thoăn thoắt quanh khu vực tiếp tân và các văn phòng. Khi anh ta ra khỏi cửa trước, Dan ấn nút DỪNG và ghi lại thời gian là mười một giờ mười bảy phút tối.
Anh viết vào sổ tay: Nhân viên vệ sinh ở tầng hai?
Nhân viên vệ sinh ở tầng một quay lại vào lúc mười một giờ hai mươi sáu phút tối, mang theo một cái xô đựng những thứ trông như là dụng cụ lau dọn và một cái máy hút bụi mà anh ta để ở sảnh. Anh ta mang các dụng cụ lau dọn ra khỏi tầm quan sát của camera, có lẽ là vào các nhà vệ sinh.
Dan lại ấn nút TUA ĐI và giảm tốc độ đoạn video khi nhân viên vệ sinh xuất hiện trở lại. Anh ta đặt các dụng cụ lên quầy lễ tân rồi hút bụi. Khi đã hút bụi xong, anh ta ra khỏi tòa nhà, mang theo chiếc máy hút bụi và các dụng cụ lau dọn. Thanh thời gian hiển thị mười hai giờ mười ba phút đêm. Chẳng còn ai khác vào hay ra khỏi tòa nhà cho đến sáng hôm sau. Cho trở lại lúc bảy giờ mười lăm phút sáng và biến mất chỗ cầu thang. Những người khác tới. Leah Battles bước vào văn phòng lúc bảy giờ bốn mươi hai phút sáng.
Dan ấn nút DỪNG và ghi vào sổ tay.
Nhân viên vệ sinh có động cơ?
Thư ký tòa án?
Leah Battles?
Cho? Sáng hôm sau đến cơ quan sớm. Lúc đó thư ký tòa án đã đến chưa? Tại sao Cho lại lấy cuốn băng?
Anh đặt bút xuống, nhấp ngụm nước, và suy nghĩ thêm một chút về đoạn video. Sau một thoáng, anh ấn nút TUA LẠI, cho đoạn video chạy ngược. Anh đã học được kỹ thuật này từ một luật sư tranh tụng dày dạn kinh nghiệm trong công ty của anh ở Boston. Người đàn ông ấy nói ông ta cho các cuốn băng chạy ngược để ngăn đôi mắt và tiềm thức của mình đoán định những gì ông ta sắp thấy, thay vì nhìn thấy những gì thực sự xảy ra. Ông ta nói nó cũng giúp ông ta không chỉ tập trung vào những người xuất hiện trong cuốn băng mà còn cả khung cảnh xung quanh nữa.
Sau vài phút, một thứ gì đó đập vào mắt Dan, hoặc là anh nghĩ như vậy. Vì không chắc chắn, anh cho cuốn băng chạy tới, rồi cho nó chạy ngược lại lần thứ hai, rồi lần thứ ba và lần thứ tư. Anh đang quan sát cánh cửa đối diện với văn phòng của Battles, cố gắng xác định xem liệu nó có thay đổi vị trí không. Nghĩa là, cánh cửa có vẻ đã khép lại một chút - chỉ khoảng ba chục phân - dù không ai chạm vào nó, ít nhất là những người xuất hiện trong đoạn video. Dan tua lại đoạn video rồi cho nó chạy tới lần nữa. Nhân viên vệ sinh rời khỏi tòa nhà vào lúc mười một giờ mười bảy phút tối với cái thùng rác di động. Dan quan sát cánh cửa văn phòng ấy. Ngay trước khi nhân viên vệ sinh quay lại tòa nhà vào lúc mười một giờ hai mươi sáu phút tối, cánh cửa hơi khép lại một chút so với lúc anh ta đi ra khỏi tòa nhà. Dan cho cuốn băng chạy ngược lại lần nữa để cho chắc chắn, hòng xác nhận những gì anh vừa nhìn thấy, rồi cho cuốn băng chạy tới. Nhân viên vệ sinh mang các dụng cụ lau dọn vào trong nhà vệ sinh. Dan để ý rằng cánh cửa có vẻ lại dịch chuyển, lần này hơi mở rộng hơn, và một lần nữa, không có ai xuất hiện ở đó, ít nhất là trên đoạn video.
Anh lấy tập giấy ghi chú của mình ra và viết ba mục lên đó - vị trí cánh cửa vào lúc mười một giờ mười bảy phút, khi nhân viên vệ sinh rời khỏi tòa nhà, vị trí cánh cửa lúc mười một giờ hai mươi sáu phút, khi nhân viên vệ sinh quay lại tòa nhà, và vị trí cánh cửa khi nhân viên vệ sinh ra về hẳn.
Hoặc là Hải quân có một con ma, hoặc là ai đó đã chỉnh sửa đoạn video này.