Cận Kề Tổ Ấm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 73 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 25
Chương 25

❊ ❊ ❊

Sáng hôm sau, Leah Battles nghĩ tay lính gác ở Cổng Charleston xem xét thẻ quân đội của cô lâu gấp đôi mức cần thiết, mặc dù cô nhận ra rằng đó có thể chỉ là sự hoang tưởng của cô sau những gì đã xảy ra ở phiên tòa theo Điều 32. Trong một căn cứ Hải quân, tin đồn lan nhanh như một ngọn lửa vậy, rõ ràng tất cả mọi người đều đang bàn tán về cuốn băng bị mất và suy đoán chuyện gì đã xảy ra với nó. Đó là lý do sáng nay Battles dậy đi làm như thường lệ. Hồi Battles còn học trung học, mẹ cô đã từng nói với cô rằng sự vắng mặt của cô là minh chứng hùng hồn cho những gì người ta đồn đại về cô, và sự xuất hiện của cô cũng có sức minh chứng hùng hồn như vậy. Cô đã quyết định xuất hiện.

Khi Battles bước qua cửa chính của tòa nhà DSO, cô lễ tân Darcy và hai người đang đứng ở bàn cô ta liền ngoảnh về phía cô. Ba người họ trông như vừa bị bắt quả tang. Cuộc trò chuyện của họ kết thúc, hai người kia chậm rãi quay đầu và bước đi. Battles gật đầu với Darcy rồi tiếp tục đi về phía văn phòng của mình, vừa đi vừa đợi lời chào như thường lệ của Darcy. Lần này tuyệt nhiên không có.

Cô lẩn vào văn phòng của mình và đóng cửa lại, ngừng một lát để xem xét xung quanh. Cách bài trí trong văn phòng của cô là sự kết hợp hài hòa giữa nhà và nơi làm việc, và nó đã luôn là một thánh đường, một nơi cô cảm thấy thân thuộc và gắn bó. Tuy nhiên, hôm nay, nó có cảm giác xa lạ, cô độc và ngột ngạt. Cô muốn quay người lại và rời đi, nhưng cô biết cô không thể bỏ cuộc dễ dàng như vậy được. Thay vì thế, cô bật những ngọn đèn huỳnh quang phía trên đầu, hy vọng sự sáng sủa sẽ xóa bớt chút u ám đang lơ lửng, rồi thay sang bộ đồng phục màu xanh lam.

Cô ngồi xuống bàn, gõ bàn phím, một ô thoại hiện lên đòi cô nhập tên và mật khẩu, cô liền gõ cả tên và mật khẩu của mình vào. Trong lúc chờ máy tính khởi động, cô hoàn tất việc thay đồ. Sau đó, cô mở khóa ngăn kéo bàn làm việc nơi cô cất các hồ sơ đang xử lý và kéo nó ra. Ngăn kéo trống không. Cô nhìn lên màn hình máy tính. Hệ thống không nhận tên và mật khẩu của cô.

Cô lẩm bẩm chửi thề và gõ lại tên cùng mật khẩu của mình lần thứ hai, mặc dù việc các hồ sơ trong ngăn kéo bàn làm việc của cô bị lấy mất đã tiết lộ rõ ràng rằng cô không hề gõ nhầm. Một lần nữa, màn hình từ chối sự đăng nhập của cô. Cô ngả người vào lưng ghế, phán đoán xem chuyện gì đã xảy ra. Cô chưa bao giờ nghe chuyện một luật sư bào chữa bị giật mất các hồ sơ nhanh chóng đến vậy. Đặc quyền luật sư - thân chủ yêu cầu rằng chỉ có các khách hàng của một luật sư mới có quyền chấm dứt hợp tác với luật sư ấy. Chỉ có duy nhất một lời giải thích có vẻ phù hợp. Họ đã đình chỉ công tác cô và lấy hồ sơ của cô.

Chường mặt xuất hiện cũng khốn khổ thật đấy!

Một tiếng gõ cửa ngập ngừng cắt đứt dòng suy nghĩ của cô. “Mời vào.” Cô nói.

Darcy thò đầu vào trong phòng với một nụ cười dè dặt, kiểu cười thường được dành cho các đám ma. “Mọi chuyện thế nào, thưa bà?” Cô ta khẽ nói.

Battles suýt thì buột miệng: Tôi không được thăng chức rồi, nhưng cô không muốn tỏ vẻ mình là kẻ thất bại. Cô mỉm cười đáp lại. “Bầu trời vẫn xanh và mặt trời vẫn chiếu sáng, Darcy ạ. Khi nào chúng không còn như vậy nữa, tôi sẽ nói cho cô biết.”

Darcy bước vào trong và đóng cửa lại.

“Bà sao rồi, thưa bà?” Darcy hỏi. Các quân nhân luôn dùng từ như một dấu hiệu của sự tôn trọng khi nói chuyện với các nữ sĩ quan Hải quân.

“Tôi ổn. Cảm ơn cô vì đã hỏi thăm. Tình hình cái xưởng chế tạo tin đồn ngoài kia thế nào rồi?”

Darcy bước tới góc bàn làm việc của Battles. “Mọi người đang bàn tán về những gì đã xảy ra.”

“Vậy họ phán quyết thế nào? Tôi có tội không?” Chiếc máy tính không cho cô đăng nhập và ngăn kéo bàn làm việc trống không dường như đã trả lời cho câu hỏi đó.

Darcy nhăn mặt.

Battles lại gắng gượng nở một nụ cười. “Đừng lo về chuyện đó, Darcy.”

“Tôi không tin, thưa bà.” Darcy nói nhanh. “Khi mới nghe về chuyện đó, tôi đã không tin, và bây giờ vẫn thế. Tôi muốn bà biết điều đó.”

“Cảm ơn cô. Tôi trân trọng sự tin tưởng của cô.”

“Vậy, bà vẫn sẽ đi làm chứ?”

“Cho đến khi họ bảo tôi đừng đến nữa.” Cô nói. Từ bây giờ, họ có thể làm thế bất cứ lúc nào.

“Vậy bà sẽ nói cho tôi biết nếu bầu trời sụp đổ nhé.”

“Chắc chắn rồi.”

Điện thoại bàn của Battles reo lên.

“Tôi sẽ không làm phiền bà trả lời điện thoại.” Darcy nói. Cô ta mỉm cười khi kéo mở cánh cửa văn phòng, nhưng nụ cười ấy có chút buồn, như thể cô ta đang nhìn một người tử tù một lần cuối cùng trước khi người đó bị đưa ra hành quyết.

Leah nhìn lên đồng hồ trên tường: chín giờ một phút. Darcy có thể đã đúng.

Với hai cậu cháu trai chín tuổi, Del nghĩ rằng trong ngôi nhà của em gái anh sẽ chẳng có nhiều bí mật, đặc biệt là chuyện ai đang hẹn hò với ai. Anh đã đúng. Mark và Stevie nhanh chóng vạch mặt J-Man là Jack Welch, một học sinh của trường Trung học Ballard, chúng nói cậu ta đã quanh quẩn bên Allie trong sáu tháng.

“Anh ta là một kẻ tồi tệ.” Stevie nói, phẩy tay như thể gạt Welch đi. “Anh ta chơi trong một ban nhạc.”

“Họ chơi chán òm.” Mark nói, đôi mắt mở to. “Chúng cháu từng xem anh ta biểu diễn một lần trong một cuộc thi tài năng ở trường chị Allie. Anh ta kiểu như này này…” Mark nhảy xuống khỏi xô pha, điên cuồng gảy những sợi dây đàn tưởng tượng của một cây guitar không khí và lắc lư đầu mạnh đến nỗi Del nghĩ nó có thể gãy khục.

“Kinh khủng lắm ạ.” Stevie đồng ý. “Ca sĩ quá dở, thậm chí chẳng ai có thể hiểu anh ta đang hát gì.” Cậu cũng gằn giọng ư ử để bắt chước giọng hát khủng khiếp ấy.

“Lần cuối các cháu nhìn thấy cậu ta ở đây là khi nào?” Del hỏi.

“Mẹ không cho anh ta tới đây.” Stevie nhấn mạnh lời mình. “Mẹ ghét anh ta.”

“Anh ta là một kẻ tồi tệ.” Mark nhắc lại và ngồi sụp xuống những cái nệm ghế.

Del cũng ngờ là như vậy, nhưng ít nhất bây giờ J-Man đã có một cái tên.

Battles ngồi đối diện với Rebecca Stanley, văn phòng của cô ta ở cùng một hành lang với văn phòng của cô. Trông Stanley như một bà mẹ có con gái lần đầu tiên được mời đi dự dạ hội, nhưng đối tượng lại là một chàng trai mà cô ta không thích. Battles quyết định chọn cách tiếp cận giống như khi cô bị gọi vào phòng giám thị ở ngôi trường nữ sinh Công giáo của cô. Cô sẽ không tự bào chữa cho mình cho đến khi nào những lời buộc tội và những bằng chứng hỗ trợ cho chúng được đưa ra.

“Bà đã rút lại các hồ sơ của tôi sao?” Battles hỏi.

“Đúng thế.”

“Mặc dù tôi rất tôn trọng bà, nhưng những người mà tôi đang bảo vệ cần được thông báo và…”

Stanley giơ tay lên. “Họ đã được thông báo rồi, và họ đều đồng ý tìm một luật sư mới. Tôi xin lỗi, Leah, nhưng đây là hoàn cảnh đặc biệt. Tối qua tôi đã nói chuyện với CO.”

“Và?” Battles nói.

“Tôi đã nói với ông ta rằng với tính cách của cô thì cô không thế làm cái chuyện mà cô đang bị buộc tội. Tôi cũng muốn cô biết rằng ý kiến của tôi có thể không có sức ảnh hưởng lắm.”

Battles biết việc cuốn băng bị mất sẽ gây áp lực rất lớn cho rất nhiều ban bệ, và Stanley chính là người chịu trách nhiệm điều hành đơn vị này. “Vậy là Brian đã đệ trình đơn khiếu nại?” Cô hỏi.

“Sáng nay anh ta đã thả một quả bom điện tử, và tôi nghĩ chúng ta có thể tin chắc rằng nó sẽ trở thành một quả bom nguyên tử. Cho đang bị áp lực rất lớn là phải đưa Trejo ra tòa án binh, vì bản chất của vụ án. Việc cuốn băng bị mất… CO nói chúng ta có thể chuẩn bị tinh thần cho một cuộc điều tra. Ông ta nói với tôi rằng NCIS sẽ vào cuộc để thẩm vấn tất cả mọi người.”

Battles gật đầu, nhưng không nói gì.

“Nghe này, một phiên tòa theo Điều 32 chỉ được coi là tảng đá lót đường, nhưng Lopresti dựng nó lên để biến nó thành một thứ gì đó có giá trị hơn nhiều đối với công chúng và giới truyền thông. Ông ta đang hy vọng nó sẽ tạo ra được một giải pháp và xoa dịu sự phẫn nộ của công chúng. Nhưng bây giờ nó đã nổ tung trước mặt ông ta, và ông ta không vui vẻ gì về chuyện này.”

“Trejo sẽ không điều đình.” Battles nói. “Tôi đã giải thích với anh ta mọi thứ, về các cáo buộc và những hậu quả có thể có của những cáo buộc đó. Tôi đã cùng anh ta xem xét một lượt các bằng chứng, tôi đã cho anh ta xem cuốn băng. Tôi thậm chí còn nói với anh ta rằng tôi không thể có cách gì tốt hơn phương án điều đình mà bên công tố đưa ra cho anh ta. Nhưng anh ta không chịu chấp nhận.”

“Cô đã nói chuyện với vợ anh ta chưa?”

Battles gật đầu. “Cô ta nói lúc đó anh ta đang ở nhà, nhưng tôi tin rằng cô ta chỉ đang bênh vực chồng mình.”

“Anh ta đã dặn cô ta nói như vậy.” Stanley nói.

“Tôi nghĩ vậy.”

“Anh ta không thể biết cuốn băng sẽ bị mất, đúng không?” Đôi mắt Stanley nheo lại tập trung.

Battles ngồi ngả người vào lưng ghế. “Tôi chẳng nói gì để tạo cho anh ta ấn tượng đó.”

“Chà, bây giờ thì chúng ta vô cùng đau đầu và công chúng thì muốn bêu đầu của Hải quân lên cọc.”

“Và Lopresti cần một cái đầu cụ thể, chính là tôi. Tôi hiểu.” Trước kia Battles từng có những vụ án khó, nhưng cô luôn có tấm lưới an toàn là biết rằng cô có thể bước đi sau khi hoàn tất công việc. Lần này thì khác. Lần này, cô là người có nguy cơ đánh mất quá nhiều thứ. “Nhưng nếu bà và CO không phiền, tôi dự định sẽ giữ lấy cái đầu của mình.”

“Tôi hy vọng như vậy.” Stanley nói. “Lopresti đã đề nghị tôi lấy cuốn băng an ninh ghi hình tòa nhà DSO buổi tối hôm kia để xem. Tôi phải báo cáo với ông ta về những gì cuốn băng tiết lộ trong khoảng một tiếng nữa.”

Battles biết camera an ninh được lắp đặt ở vị trí bên trên cửa chính để bao quát tiền sảnh. Cô ngờ rằng Stanley không nói rõ chi tiết về nội dung của cuốn băng vì nó chẳng giúp gì được cho Battles.

“Tôi có thể xem nó không?”

Stanley gật đầu. “Tôi không thấy có lý do gì để cô không được xem nó cả.”

Stanley mất vài phút mới mở được đoạn video trên máy tính. Cô ta xoay màn hình bốn mươi lăm độ để cả hai người cùng xem được. Chiếc camera đen trắng ghi lại hình ảnh của bất kỳ ai ra vào tòa nhà. Tuy nhiên, ở góc độ này, người xem chỉ có thể nhìn thấy đỉnh đầu của mọi người khi họ ra vào qua cửa chính. Nếu họ bước vào tòa nhà, mặc bộ đồ việt quất rộng thùng thình và đội mũ lưỡi trai, trông ai cũng như nhau cả.

“Tôi đã mượn một bản sao của cuốn băng ghi hình từ mười giờ tối đến sáu giờ sáng hôm sau.” Stanley nói.

Cả hai người phụ nữ đều không định xem hết cả tám tiếng đồng hồ. Stanley bấm vào phím TUA ĐI. Vào lúc mười giờ ba mươi mốt phút, Brian Cho đi xuôi hành lang và dừng lại bên ngoài văn phòng của Battles. Cho gõ trước khi bước vào trong và đóng cửa lại.

“Đó là lúc Brian tới để tìm hiểu xem liệu Trejo có định điều đình hay không.” Battles nói.

“Cũng là lúc anh ta nhìn thấy hộp bằng chứng?” Stanley hỏi.

“Lúc ấy tôi vẫn giữ nó.” Battles nói.

Vào lúc mười giờ ba mươi bảy phút tối, Cho đi ra, dừng lại bên ngoài cửa văn phòng của Battles. Trông anh ta như đang mỉm cười. Trong tay anh ta cầm chiếc mũ, thứ mà Hải quân gọi là “nắp che”. Rồi anh ta lắc đầu, đội mũ lên và rời khỏi tòa nhà.

“Cái gì thế kia?” Battles hỏi. “Anh ta đang cười sao?”

“Tôi không biết.” Stanley liếc nhìn cô trước khi lại chuyển sự chú ý về chiếc máy vi tính. Cô ta lại nhấn nút TUA ĐI.

Vào lúc mười giờ bốn mươi chín phút, Battles rời khỏi văn phòng, mang theo hộp bằng chứng, nắp hộp được đậy chặt. Cô mang cái hộp đi khỏi tầm quan sát của camera, về phía cầu thang dẫn lên văn phòng của Bob Grassilli trên tầng hai, ngay đối diện phòng xử án.

“Đó là lúc tôi trả cái hộp bằng chứng lại.” Cô nói.

“Thật không may, có lý lẽ cho rằng cuốn băng không ở trong hộp.” Stanley nói.

Trên video, Battles trở về văn phòng. Vài phút sau, cô bước ra, mặc đồ đi xe đạp và đeo ba lô, đội mũ bảo hiểm.

“Cái ba lô cũng là một điều bất lợi với cô.” Stanley nói.

Chẳng có ai khác đi vào hay đi ra khỏi tòa nhà cho đến mười một giờ ba phút tối, khi nhân viên vệ sinh, một người không phải quân nhân, đẩy thùng rác di động vào. Stanley nhân nút TUA ĐI và những cử động của nhân viên vệ sinh trông hơi giống trong một bộ phim của Charlie Chaplin.

“Bà có thể cho nó chạy chậm lại không?” Battles hỏi.

Stanley làm theo.

Nhân viên vệ sinh bước ra sau quầy lễ tân, rồi đi vào và đi ra các văn phòng ở tầng trệt, đổ các thùng rác. Sau khi xong việc, anh ta rời khỏi tòa nhà, có lẽ là để đổ chỗ rác đó đi, chỗ rác này rồi sẽ bị đem đốt. Stanley lại nhân nút TUA ĐI và dừng cuốn băng khi nhân viên vệ sinh trở lại, mang theo một cái máy hút bụi và một cái xô đựng dụng cụ lau dọn. Anh ta để cái máy hút bụi ở lối vào và mang các dụng cụ lau dọn đi dọc hành lang, tới các nhà vệ sinh. Stanley tua cuốn băng, cho nó chạy chậm lại khi nhân viên vệ sinh trở lại, đặt các dụng cụ lau dọn lên bàn lễ tân, và bắt đầu hút bụi. Khi xong việc, anh ta rời khỏi tòa nhà, lần này thì đi hẳn.

Không còn ai khác ra vào tòa nhà cho đến khi các nhân viên văn phòng tới vào sáng hôm sau - Cho là một trong những người đến đầu tiên vào lúc bảy giờ mười lăm phút sáng. Anh ta đi qua quầy lễ tân và đi dọc hành lang tới cầu thang dẫn lên văn phòng của anh ta trên tầng hai.

Nửa tiếng sau thì Battles tới.

Cuốn băng kết thúc. Battles ngồi ngả người ra sau. “Văn phòng của Cho nằm trên tầng hai, gần với phòng của thư ký tòa án.”

“Phải, nhưng anh ta rời đi trước khi cô mang trả hộp bằng chứng.” Stanley nói.

“Nhưng nếu cuốn băng không ở trong cái hộp…”

Stanley lắc đầu. “Đó là một điều rất mạo hiểm - cô có thể tìm kiếm cuốn băng và không thấy nó đâu - và chúng ta không có bất cứ thông tin gì để chứng minh được điều đó.” Stanley chỉnh lại màn hình máy tính về vị trí ban đầu. “NCIS đã nói chuyện với nhân viên vệ sinh. Anh ta không nhớ có bất cứ cuốn băng nào trên bàn làm việc của cô hay trên sàn, và anh ta nói anh ta sẽ không chạm vào thứ gì ngay cả khi nó có ở đó.”

Battles gật đầu. “Vậy tiếp theo sẽ thế nào đây?”

Stanley nhún vai. “Trejo đã đề nghị một luật sư mới. Tôi đã chỉ định Kevin Cipoletti.” Văn phòng của Cipoletti nằm đối diện với văn phòng của Battles. “Đó là điều tốt nhất, Leah ạ, trong tình cảnh này. Nếu họ triệu tập lại phiên tòa theo Điều 32, cô không thể là luật sư của Trejo, chưa kể cuộc điều tra về vấn đề đạo đức nghề nghiệp sẽ khiến cô bận rộn.”

“Họ có định triệu tập lại phiên tòa ấy không?”

“Tôi không biết, nhưng tôi biết Cho sẽ tranh cãi rằng anh ta có thể sử dụng những bằng chứng khác để ít nhất chứng minh được rằng anh ta có đầy đủ chứng cứ hợp lý để đưa Trejo ra tòa án binh. Anh ta có thể đúng, nhưng quyết định nằm trong tay sĩ quan phụ trách phiên tiền thẩm. Lát nữa tôi phải họp với Lopresti và luật sư tranh tụng cấp cao. Tôi không biết kết quả sẽ thế nào, hay liệu họ có thời gian để đưa ra quyết định không.”

“Bà đang nói đến cuộc điều tra về vấn đề đạo đức nghề nghiệp?”

“Còn có những thứ khác nữa.” Cô ta nói. “Nhưng tôi không chắc họ sẽ dừng lại ở đó, Leah ạ. Nếu họ đi xa đến mức đó, và không có lời giải thích nào hợp lý hơn về việc cuốn băng bị mất, họ có thể đưa cô ra tòa án binh vì tội vô trách nhiệm và cản trở luật pháp.”

Và điều đó sẽ giống như một cuộc tập kích tàn nhẫn xóa sổ tất cả lý do khiến Battles gia nhập Hải quân: kiếm chút tiền, tranh tụng, phục vụ đất nước và kiếm một khoản lương hưu. Cô thở dài. “Từ giờ cho đến lúc đó, tôi phải làm gì?”

“Từ giờ cho đến khi quyết định được đưa ra, cô có thể làm việc bàn giấy hoặc nghỉ phép cộng dồn. Dựa vào tình hình ở đây, lựa chọn thứ hai có thể đáng để cô cân nhắc đấy. Cô không cần phải nói với tôi quyết định của mình ngay bây giờ.”

“Đó không phải là vấn đề.” Battles đáp, lại nghĩ tới lời khuyên của mẹ cô về việc vắng mặt và ý nghĩa của nó. “Tôi không định nghỉ phép. Nếu tôi phải ngồi chơi không thì đành vậy thôi. Nhưng tôi muốn xuất hiện ở đây hằng ngày cho đến khi có ai đó nói với tôi không được làm vậy.”

Khi Del tới chỗ làm, anh tra cứu về Jack Welch trên hệ thống. Welch đã bước sang tuổi mười tám trong năm học, cậu ta là một người trưởng thành. Cậu ta chưa từng bị bắt giữ. Faz đã tra cứu về cậu ta trên Google và tìm thấy một trang Facebook. Welch chơi guitar trong một ban nhạc tên là CHAOS. Trong các bức ảnh cậu ta đăng lên, trông cậu ta rất giống gã nghiện trong những bức ảnh ở các tin nhắn của Allie - cậu ta gầy đến nỗi chẳng hiểu tại sao cậu ta vẫn còn sống được.

“Nghe thứ nhảm nhí này đi.” Del nói với Faz. Tiếng ồn phát ra từ loa máy tính của anh. Nghe như tiếng lũ mèo đang bước đi trên các dây đàn guitar vậy. “Dường như đó là âm nhạc.” Anh tắt nó đi. “Vậy mà tôi cứ nghĩ Stevie và Mark bịa ra chuyện ban nhạc dở tệ. Chết tiệt, chúng gào thét còn hay hơn cái ban nhạc này.”

Del cũng tìm hiểu được rằng Welch sống ở một địa chỉ không xa nhà của Allie. Anh muốn đón lõng cậu ta ở ngoài trường học và đưa cậu ta tới trụ sở cảnh sát ở khu trung tâm để tra hỏi.

“Cậu đang mời gọi những rắc rối không cần thiết đấy.” Faz nói, ngả ghế ra xa khỏi bàn. “Hãy đến nhà cậu ta. Có lẽ cậu ta sẽ sẵn sàng nói chuyện. Có lẽ cha mẹ cậu ta sẽ nói chuyện với chúng ta.”

Del đi đi lại lại ở khoảng trống giữa bốn chiếc bàn làm việc của đội A. Tracy chưa tới, còn Kins đang nghỉ dưỡng bệnh, cuối cùng anh cũng đã phẫu thuật hông. “Thằng nhóc ấy hơn mười tám tuổi rồi. Chúng ta không phải thông qua cha mẹ nó.”

“Nếu nó yêu cầu luật sư, hoặc cha mẹ nó thuê cho nó một luật sư, chúng ta sẽ không khai thác được cái quái gì từ nó cả.” Faz nói. “Hãy hy vọng nó sợ. Chẳng phải cậu cũng sẽ sợ hồi cậu mười tám tuổi sao? Nghe này, rất nhiều vị phụ huynh biết nhau. Họ biết Allie. Tôi dám chắc nếu chúng ta khai thác thông tin từ cha mẹ nó thì sẽ tốt hơn là tranh đấu với họ đấy. Thằng nhóc không phải là kẻ mà cậu cần truy lùng đâu Del. Cậu muốn tóm được kẻ bán ma túy cho nó mà, rồi lần ra được kẻ đó mua ma túy từ đâu.”

“Ngộ nhỡ cha mẹ nó không hợp tác thì sao?” Del hỏi.

“Vậy thì chúng ta sẽ chọn cách tiếp cận của cậu, nếu chúng ta có thể chứng minh thằng nhóc là kẻ cung cấp ma túy. Chúng ta có đủ bằng chứng để ít nhất đưa được nó đến trụ sở cảnh sát và tra hỏi nó.”

“Tốt thôi, nhưng nếu nó chính là kẻ đã cung cấp cho Allie loại heroin đã giết chết con bé, tôi sẽ lo liệu để Celia McDaniel buộc nó tội giết người bằng chất cấm.”

“Cứ đi từng bước một.” Faz nói. “Đầu tiên, hãy xem nó có nói gì không đã.”

“Xem ai nói gì cơ?” Tracy thả cái ba lô của mình xuống ghế.

“Thằng ranh đã cung cấp heroin cho cháu gái của Del.” Faz nói.

Tracy nhìn Del. “Anh tìm ra kẻ bán ma túy cho cô bé rồi à?”

“Tôi đã tìm ra kẻ biết ai bán ma túy cho con bé.”

Faz trông như vừa nảy ra một ý nghĩ nào đó. “Khoan đã, cô đang làm gì ở đây vậy? Cô đã hoàn tất phiên tòa theo Điều 32 chỉ trong một ngày à?” Nghe giọng ông có vẻ hồ nghi.

“Anh có thể nói thế.” Tracy nói. “Anh nhớ cuốn băng mà Kins và tôi lấy được từ cửa hàng tiện lợi chứ?”

“Cuốn băng chỉ ra rằng Trejo đã mua nước tăng lực ấy hả?” Faz hỏi.

“Nó bị mất rồi.”

“Cô nói nó bị mất là sao?” Del hỏi.

“Nghĩa là công tố viên của Hải quân không thể tìm thấy nó. Thư ký tòa án, người chịu trách nhiệm cất giữ tất cả bằng chứng, cũng vậy.”

“Có kẻ đã ăn cắp nó ư?” Del hỏi.

Cả hai người họ đều định chen nhau nói nhưng Tracy chặn họ lại. “Còn hơn thế nữa. Luật sư bào chữa là người cuối cùng giữ bằng chứng. Và không ai có bản sao.”

“Chúng ta không có bản sao ư?” Faz hỏi.

Tracy lắc đầu. “Chúng ta không kịp sao nó ra vì Hải quân giành quyền xét xử quá nhanh. Chúng ta đã chuyển giao cho họ tất cả những gì chúng ta có. Công tố viên nói anh ta định sẽ sao lại nó sau khi phiên tiền thẩm kết thúc.”

“Giờ thì mọi chuyện sao rồi?” Faz hỏi.

“Câu hỏi hay đấy. Sĩ quan phụ trách phiên tiền thẩm đã cho công tố viên thời hạn là đến hết ngày hôm nay để tìm cuốn băng.”

“Rồi sao?”

“Không biết.”

“Cô nghĩ Trejo có thể thoát tội không?” Faz hỏi.

“Tôi không biết, nhưng cuốn băng đó là một bằng chứng chủ chốt. Nếu không có nó, tôi không chắc bên công tố có thể chứng minh được Trejo đã có mặt ở Seattle vào thời điểm xảy ra vụ tai nạn. Nếu họ không thể, tôi không thấy có cách nào để họ có thể chứng minh được rằng lúc đó anh ta đang lái chiếc xe ấy.”

“Luật sư bào chữa… Tên cô ta là gì nhỉ?” Faz hỏi.

“Battles. Leah Battles.” Tracy nói.

“Cô ta nói gì?”

“Cô ta không phủ nhận đã yêu cầu thư ký tòa án mang bằng chứng đến cho cô ta vào buổi tối trước hôm diễn ra phiên tiền thẩm, nhưng cô ta không thể chắc chắn liệu cuốn bằng có ở trong hộp đựng bằng chứng hay không. Có thể là có, nhưng cô ta nói tối hôm đó cô ta không hề lấy nó ra khỏi hộp. Cô ta nói cô ta để cái hộp lên ghế của thư ký tòa án vào khuya hôm đó, sau khi anh ta đã về nhà từ lâu.”

“Nghe thật nhảm nhí.” Faz nói.

Tracy nhún vai. “Có lẽ, nhưng căn cứ vào các hậu quả có thể xảy ra, tại sao cô ta phải lấy cuốn băng chứ?”

“Nếu cuốn băng vẫn còn thì cô ta không thể thắng được.” Faz nói. “Cô vừa nói thế còn gì.”

“Tôi không nghĩ cô ta có thể thắng, nhưng cô ta không phải kẻ ngốc - ừ thì cô ta hiếu chiến đấy, nhưng cô ta không ngớ ngẩn. Cô ta đã yêu cầu mang bằng chứng đến văn phòng của mình và công tố viên đã nhìn thấy nó ở đó vào đêm đó, khi họ nói chuyện. Nếu cô ta định làm một việc như thế, chẳng phải cô ta sẽ phải làm một cách kín đáo hơn sao?”

“Lúc nào chẳng có người làm những chuyện ngớ ngẩn.” Del nói. “Thế thì chúng ta mới có việc mà làm chứ.”

“Nhưng đây không phải là một hành động bột phát. Cô ta phải có thời gian để suy nghĩ về chuyện này. Cô ta mong thu được lợi lộc gì từ chuyện này chứ?”

Faz nói: “Nếu cô ta không lấy cuốn băng, vậy thì ai lấy?”

“Và tại sao?” Del nói. “Tôi không biết nữa, Tracy. Có vẻ như cô ta là người duy nhất có động cơ.”

“Để trả lời câu hỏi đầu tiên của anh - ai có thể lấy cuốn băng, tôi cho rằng bất cứ ai dễ dàng ra vào văn phòng của thư ký tòa án cũng có thể lấy nó.” Tracy nói.

“Đó là những ai?” Faz hỏi.

“Tôi chưa biết, nhưng có vẻ anh ta không khóa văn phòng.”

“Vậy thì ai cũng có thể.” Faz nói.

“Bất cứ ai có một lý do.” Del nói.

Tracy kiểm tra đồng hồ đeo tay. “Tôi có một cuộc họp với Clarridge, Cerrabone và Dunleavy để bàn về khả năng giành lại quyền xét xử của SPD.”

“Họ sẽ không làm thế, khi không có cuốn băng.” Faz nói.

“Tôi cũng nghĩ họ sẽ không làm thế đâu.” Tracy ngừng lại, ngẫm nghĩ. “Tôi muốn nói chuyện với cô ta. Tôi muốn nói chuyện với Battles, để tìm hiểu xem cô ta biết những gì.”

“Tại sao cô ta lại nói chuyện với chúng ta?” Del hỏi. “Đặc biệt là nếu cô ta đã lấy cuốn băng.”

“Có thể cô ta sẽ không nói. Nhưng nếu cô ta không lấy nó, vậy thì cô ta và chúng ta đều có chung một mục tiêu.”

“Gia đình của D’Andre Miller sẽ phát điên lên.” Faz nói.

“Họ đã phát điên rồi.” Tracy nói. “Phiên tiền thẩm trở nên hỗn loạn, và bà mẹ nhìn tôi như thể đã lường trước một chuyện như thế này ngay từ đầu.” Cô lại nhìn đồng hồ. “Tôi chẳng mong đợi cái chuyện báo cáo với Clarridge và Dunleavy gì cả. Họ sẽ tức điên lên. Nhưng tôi càng không mong đợi việc phải nói chuyện với gia đình D’Andre Miller.”

cy thầm ghi nhớ trong đầu là phải xác định xem liệu NCIS có đánh máy lại các cuộc thẩm vấn của họ không. Battles nói: “Vậy là có vẻ ai đó đã lấy cuốn băng trước khi tôi mượn cái hộp, hoặc đến vào sáng sớm hôm sau, nhìn thấy nó trên ghế của
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.