Cận Kề Tổ Ấm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 86 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 37
Chương 37

❊ ❊ ❊

Tracy ngủ vài tiếng ở một khách sạn tại Bremerton rồi tỉnh dậy, gọi điện cho Dan. Tối hôm qua cô đã gọi cho anh nhưng lúc đó vẫn chưa có chuyện gì xảy ra. Sau khi trấn an Dan rằng cô vẫn ổn, cô liền gọi điện cho Billy Williams, đội trưởng của cô, để cập nhật tin tức cho ông. Sáng hôm đó Williams đã nói chuyện với Del, và ông thuật lại cho Tracy nghe những gì họ biết về Nick Evans và Eric Tseng.

“Có một điều tra viên ở Sở Cảnh sát Bremerton muốn tham gia cùng.” Tracy nói.

“Cô cần tôi nói chuyện với sếp của anh ta không?” William hỏi.

“Ông ta chính là sếp.”

“Tôi có thể gọi điện cho ông ta để nói cho ông ta biết về sự liên quan của chúng ta trong vụ này, cũng như mối liên hệ có thể có giữa Trejo và những cái chết vì heroin dạo gần đây.”

“Tạm thời tôi có thể xử lý chuyện đó. Sáng nay chúng tôi sẽ gặp Battles. Nếu mọi chuyện thay đổi và ông ta hoạnh họe về chuyện địa phận, tôi có thể cần anh gọi cú điện thoại đó.”

“Cô nghĩ có thể cô ta đã giết Trejo ư?” Williams hỏi.

“Nếu là bình thường thì tôi sẽ nói đây là một vụ buôn bán ma túy không suôn sẻ, và có kẻ đang giết người diệt khẩu, nhưng điều đó không giải thích được cho việc cuốn băng bị mất.” Tracy nói. “Việc xin lệnh khám xét để lấy một bản sao của video an ninh bên trong Văn phòng Dịch vụ Bào chữa được xử lý đến đâu rồi?”

“Ron đang lo liệu việc đó.” Ông nói, nhắc đến Ron Mayweather.

“Tôi muốn có được nó trong ngày hôm nay, khi tôi còn đang ở đây.”

“Tôi hiểu rồi. Chúng ta sẽ cần một bản khai có tuyên thệ để hỗ trợ việc xin lệnh khám xét này.”

“Tôi sẽ đánh máy và gửi qua cho anh.” Cô nói.

“Battles đã xem video đó chưa?” Williams hỏi.

“Cô ta nói cô ta đã xem; và cô ta nói trong đoạn video chẳng có gì cả, nhưng vào lúc này tôi sẽ không bỏ qua bất cứ chi tiết nhỏ nhặt nào.”

“Được rồi. Hãy cẩn thận nhé.” Williams nói. “Không có Kins ở bên cạnh để canh chừng giúp cô đâu. À, anh ta đã gọi điện đấy.”

“Tôi cũng đã nói chuyện với anh ấy rồi.”

“Anh ta đang làm tất cả chúng ta phát điên lên, vì vậy tôi đoán có lẽ anh ta đang khá hơn rồi.”

Tracy đánh máy một bản khai có tuyên thệ bằng laptop và gửi nó cho Ron Mayweather qua email sau khi nói chuyện với anh ta trên điện thoại. Sau đó, cô lái xe trở lại trụ sở cảnh sát Bremerton. Cô muốn nói chuyện với Battles ở một địa điểm khác, một địa điểm riêng tư hơn, nhưng chuyện đó sẽ không xảy ra. Cô thỏa hiệp và đến gặp Owens. Sau một hồi bàn bạc, ông ta đồng ý để Tracy nói chuyện riêng với Battles ở một trong các phòng họp của Sở Cảnh sát Bremerton, bởi vì họ đã thiết lập một mối quan hệ tốt với nhau.

Tracy mở cửa và bước vào trong phòng. Battles ngồi ở một cái bàn tròn, hai chân gác lên một cái ghế nhựa liền kề, dù cô không có vẻ gì là thoải mái hay thư giãn. Cô mặc bộ đồ việt quất, như thể hôm nay là một ngày làm việc bình thường. Battles không bị bắt giữ. Cô cũng không bị quản thúc, ít nhất là chưa bị, nhưng vì là một luật sư nên cô phải biết cô được gọi tới đồn cảnh sát không phải chỉ để chào hỏi.

Battles nở nụ cười ranh mãnh với Tracy. “Hấp dẫn. Khơi gợi sự tò mò hoặc hứng thú của người khác. Quyến rũ.”

Tracy nhìn Battles vẻ tò mò, không rõ Battles có ý gì.

Battles bỏ chân xuống khỏi ghế và ngồi thẳng dậy. “Cuốn từ điển ở tiệm cà phê Zeitgeist - tôi đã nói với chị nó có tài tiên tri mà.”

“À.” Tracy chỉnh lại ghế và ngồi xuống. “Khả năng ghi nhớ hình ảnh của cô tốt nhỉ?”

“Không phải tốt. Mà là rất tốt. Đó là lý do tôi chơi cờ rất giỏi. Tôi có thể nhớ các nước đi của đối thủ trong lần chơi tiếp theo. Óc phán đoán mới là gót chân A-sin của tôi. Hãy xem tôi đã đẩy mình vào chuyện gì này! Người ta nghĩ tôi ăn cắp một cuốn băng video để giúp thân chủ của tôi thoát tội giết người. Và bây giờ họ nghĩ tôi đã bắn anh ta.”

“Cô có làm thế không?” Tracy hỏi. Chết tiệt, Battles đã khơi chuyện trước.

“Không. Nhưng lời tôi nói liệu có thuyết phục được chị không?”

“Cô muốn uống cà phê chứ?” Tracy hỏi.

“Chưa có cà phê, tôi đã mắc chứng khó ngủ rồi.” Battles nói.

“Cô không có vẻ gì là kiểu người mắc chứng khó ngủ.”

“Bình thường thì tôi không bị.” Battles cúi người về đằng trước. “Vậy chị đang làm gì ở đây? Và tôi đang làm gì ở đây?”

“Tôi phụ trách vụ Trejo.” Tracy nói, không muốn tiết lộ thêm thông tin gì.

“Tôi đã xem buổi họp báo. Nghe họ nói rất có sức thuyết phục, nhưng chúng ta đều biết quận King sẽ không theo đuổi vụ Trejo.”

“Không ư?”

“Khi không có cuốn băng.” Battles nói. “Họ cũng sẽ gặp phải vấn đề giống như phía công tố ở đây thôi. Trejo sẽ cãi rằng nếu không có cuốn băng, anh ta không thể đối chất với các nhân chứng một cách hiệu quả. Vì thế cho nên, tại sao cơ quan công tố của Seattle lại muốn dấn thân vào đống hỗn độn đó chứ?”

Battles thật sắc sảo, có lẽ quá sắc sảo nên không dễ tiết lộ điều gì. Tracy cảm thấy rằng, vào lúc này, cô giống như đang chơi một ván cờ, và cô không phải là người chơi hay hơn. “Hải quân đã quyết định xử lý thế nào chưa?” Tracy hỏi.

“Xử lý tôi?”

“Phải.”

“Họ đang tiến hành một cuộc điều tra về đạo đức nghề nghiệp. Tôi không biết liệu họ có đưa tôi ra tòa án binh hay không. Điều tốt nhất tôi có thể làm là điều đình để xin ra khỏi ngành thay vì ra tòa án binh, như thế tôi vẫn giữ được danh dự và tiền lương của mình. Hầu hết những người rơi vào hoàn cảnh của tôi đều vui vẻ với điều đó.”

“Cô thì không ư?”

“Không.”

“Tại sao?” Tracy hỏi.

“Bởi vì có kẻ đã dàn dựng để tôi lâm vào tình cảnh này, điều tra viên ạ, và tôi không thích bị đổ oan. Và tôi thực sự ghét bị thua cuộc.”

Nghe giọng Battles có vẻ thành thật, nhưng Tracy đã từng thẩm vấn những người có vẻ thành thật khi khẳng định mình vô tội, vậy mà thực tế lại trái ngược. “Sẽ có vài người tranh cãi rằng đó chính là lý do khiến cô lấy cuốn băng.”

“Họ đã nói thế rồi.” Battles nói.

Tracy biết cô ám chỉ Cho. “Vậy tối qua cô ở đâu?”

Battles cười khẽ. “Tôi có chứng cứ ngoại phạm không chứ gì?”

“Cô có không?”

“Tối qua tôi ở nhà. Lúc sáng thì tôi vẫn đi làm, ngồi chơi xơi nước ở văn phòng, thế rồi tôi nhận ra rằng mình có thể sẽ bị đưa ra tòa án binh và được chỉ định một luật sư bào chữa để biện hộ cho tôi. Chà, tôi không giỏi lắng nghe người khác - đó thực sự là một vấn để khó khăn đối với tôi hồi còn học trung học - vì vậy tôi quyết định tôi nên bắt đầu tự bào chữa cho mình. Tôi ra về vào lúc bốn giờ, bắt chuyến phà quay trở lại Seattle, tới lớp tập võ rồi về nhà nghiên cứu một chút.”

“Cô thức đến mấy giờ?”

“Nửa đêm.”

“Có ai làm chứng cho chuyện đó không?”

“Tôi ước là có.” Cô lắc đầu. “Tôi sống một mình. Nhưng máy vi tính của tôi sẽ không nói dối.”

“Cô có gọi điện cho ai không?”

Battles mỉm cười. “Được rồi. Chị cứ đóng vai điều tra viên và tôi sẽ đóng vai nghi phạm.”

“Thực ra, tôi đang bị hấp dẫn.” Tracy nói.

Battles khẽ mỉm cười. “Chị có chơi cờ không, điều tra viên?”

Việc này giống như một ván cờ sao? Tracy tự hỏi. “Giống như trò đánh golf. Tôi chơi kém lắm. Nhưng tôi vẫn nghĩ tôi phải chơi tốt hơn mỗi lần tôi thua cuộc.”

“Tôi từng là một nhà vô địch nhí. Tôi tới các công viên ở Seattle để kiếm người chơi cùng. Tôi chơi giỏi lắm. Tôi chẳng mấy khi thua. Tôi nghĩ nó khiến tôi trở thành một luật sư giỏi bởi vì nó buộc tôi phải nghĩ trước đối thủ vài bước.”

“Đối thủ của cô bây giờ là ai?”

“Tôi không biết. Nhưng tôi tin rằng Trejo biết, đó là lý do anh ta chết.”

“Hãy nói cho tôi nghe những phân tích của cô.”

“Chị đã biết rồi đấy. Hôm đó chị cũng có mặt ở phiên tòa mà. Chị đã nhìn thấy phản ứng của Trejo - hay đúng ra là việc anh ta không có phản ứng gì khi nghe tin cuốn băng bị mất. Chị cũng nghĩ giống như tôi rằng anh ta đã biết trước việc cuốn băng bị mất. Anh ta đã biết trước rằng mình sẽ được thả.”

“Vậy là cuốn băng không bị mất do sơ suất.”

“Khả năng một bằng chứng chủ chốt bị mất do sơ suất là bao nhiêu phần trăm, điều tra viên?”

“Cô là người cuối cùng giữ hộp đựng bằng chứng. Tất cả các dấu hiệu đều cho thấy cuốn băng an ninh có ở trong đó khi cô trả cái hộp lại.”

“Đúng thế, nhưng câu hỏi cần đặt ra không phải là ai đã lấy cuốn băng. Mà là lý do tại sao. Và tôi khá chắc chắn lý do đó có liên quan đến những gì mà Trejo đang làm ở Seattle vào tối hôm xảy ra vụ tai nạn.”

“Anh ta không kể với cô sao?”

“Anh ta chưa từng thừa nhận là mình có mặt ở Seattle, ngay cả khi tôi cho anh ta xem cuốn băng ở cửa hàng tiện lợi.” Battles nhún vai. “Và trước khi bất cứ ai buộc tôi tội vi phạm đặc quyền luật sư - thân chủ, tôi phải nói rõ là cái đặc quyền ấy đã hết hiệu lực từ lúc Trejo chết. Anh ta nói người trong cuốn băng không phải là anh ta. Anh ta nói đó là ai khác trông giống anh ta mà thôi. Khi ấy tôi không tài nào hiểu nổi tại sao anh ta không chịu chấp nhận điều đình. Nhưng bây giờ thì tôi hiểu rồi.”

“Cuốn băng sẽ không bao giờ trở thành bằng chứng.” Tracy nói.

“Và Trejo đã biết trước điều đó.” Battles đồng ý.

“Cô nói cô đã xem cuốn băng ghi hình bên trong tòa nhà DSO.”

“Nó cho thấy Cho đã rời khỏi tòa nhà vào tối hôm đó, và tôi đã trả lại cái hộp bằng chứng rồi ra về. Chẳng còn ai khác ra vào nữa cho đến sáu giờ sáng hôm sau, ngoại trừ nhân viên vệ sinh.”

“Tòa nhà có lối ra vào nào khác không?”

“Sau giờ làm thì không. Dù sao đi nữa cũng không dễ dàng.”

“Tôi hỏi cô điều này nhé.” Tracy nói. “Trejo là một chuyên viên kho vận đúng không?”

“Đúng thế.”

“Làm cách nào để tôi tìm hiểu được anh ta từng được điều động đi những đâu?”

Battles nheo mắt. “Hồ sơ hoạt động trong quân ngũ của anh ta sẽ chỉ ra tất cả các địa điểm mà anh ta từng được điều động đến. Tại sao chị lại hỏi thế?”

“Nếu anh ta lén mang một kiện hàng lên xuống một con tàu thì có khó khăn lắm không?”

Battles suy nghĩ một lát về câu hỏi này. Cuối cùng, cô nói: “Cũng không khó lắm.” Tracy dường như có thể nhìn thấy các bánh răng đang xoay tròn trong đầu Battles.

“Anh ta sẽ làm thế nào?”

Battles nhìn cô một lúc lâu nữa, rồi ngả người ra sau. “Giả sử một con tàu dừng lại ở Thái Lan. Một thùng hàng được đưa lên buồng kho của con tàu. Với vai trò một chuyên viên kho vận, Trejo sẽ ghi chép lại tất cả. Nhưng thay vì tám thùng chuối, anh ta chỉ ghi bảy thùng thôi. Con tàu trở về và đi vào bãi đậu để tu sửa. Mọi người xuống tàu và hàng hóa cũng được chuyển xuống, bao gồm bảy thùng chuối, đúng với bản kê khai hàng hóa. Cái thùng thứ tám không bao giờ được ghi lại. Không lâu trước đây, Hải quân từng gặp phải một vấn đề là có những anh chàng ăn cắp hàng hóa từ buồng kho và bán nó trên đường phố. Họ bắt được những kẻ ấy bằng cách lấy ra tất cả các bản kê khai hàng hóa và đối chiếu chúng với những thứ đang lưu trong buồng kho. Tuy nhiên, một người như Trejo có thể chủ động làm sai lệch các bản kê khai hàng hóa, do đó có những món hàng được mang lên tàu nhưng trên danh nghĩa thì lại không có, cũng như có những món hàng được mang xuống tàu nhưng chẳng ai biết đến sự tồn tại của chúng.”

“Vì vậy việc anh ta buôn lậu là có thể.”

“Có thể.” Battles khẽ nở nụ cười vẻ tò mò. “Ma túy chăng?”

Tracy không trả lời.

“Hấp dẫn đấy.” Battles nói.

cy thầm ghi nhớ trong đầu là phải xác định xem liệu NCIS có đánh máy lại các cuộc thẩm vấn của họ không. Battles nói: “Vậy là có vẻ ai đó đã lấy cuốn băng trước khi tôi mượn cái hộp, hoặc đến vào sáng sớm hôm sau, nhìn thấy nó trên ghế của
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.