Cận Kề Tổ Ấm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 73 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 10
Chương 10

❊ ❊ ❊

Del cầm lấy một cốc cà phê từ chỗ máy pha và mang nó về ghế của mình trong phòng chờ của Văn phòng Giám định Pháp y quận King trên đường Jefferson.

“Đêm qua cậu thức đến mấy giờ vậy?” Faz hỏi.

Hôm nay là sáng thứ Tư, Del cảm nhận rõ hậu quả của một đêm thiếu ngủ nữa. Hôm qua, sau khi tan làm, anh trở lại nhà em gái, lúc về tới đó đã là hơn mười hai rưỡi đêm, và lần cuối anh nhìn đồng hồ trên điện thoại trước khi đi ngủ là một giờ bốn mươi lăm phút sáng. Anh dậy vào lúc sáu giờ, giúp bọn trẻ chuẩn bị mọi thứ rồi chở chúng đến trường. Sau đó, anh vội vã lái xe đến khu trung tâm. Đêm hôm trước, Văn phòng Giám định Pháp y đã gọi điện cho anh; họ đã có bản báo cáo về độc tố trong cơ thể của Allie.

Đầu óc anh lơ mơ vì thiếu ngủ. Anh có cảm giác giống như hồi anh leo núi Rainier khi còn trẻ và bị say độ cao - chóng mặt và hơi mất thăng bằng. Bây giờ sự mệt mỏi đã len vào trú ngụ trong các khớp của anh và có vẻ quyết tâm ở lại đó mãi mãi.

“Thức quá khuya và dậy quá sớm.” Anh nói.

Anh lắc cổ tay để tháo cái vòng dây xích bằng vàng mà vợ cũ đã mua cho anh hồi họ còn chung sống hạnh phúc. Vì giá vàng tăng nên tiền ở cổ tay anh thường nhiều hơn cả tiền trong tài khoản ngân hàng của anh. “Tôi cho bọn trẻ ăn rồi đưa chúng đi học, nhưng ngôi nhà cứ như hiện trường của một vụ nổ bom vậy và trong nhà chẳng có tí thức ăn nào. Tình hình của em gái tôi rất tồi tệ.” Anh thở dài. “Tôi không biết phải làm gì để giúp cô ấy nữa.”

“Cậu đã đưa cô ấy tên và số điện thoại của bác sĩ tâm lý đó chưa?”

“Tôi đã gọi điện và đặt lịch khám cho cô ấy, nhưng bắt cô ấy đi lại là một chuyện hoàn toàn khác. Chúng ta đều biết tôi không thể ép buộc cô ấy.”

“Mấy cậu nhóc thì thế nào?”

Del nhún vai. “Đi học về là chúng ngồi lì trên xô pha, ăn khoai tây chiên với xốt salsa và xem ti vi. Bài tập về nhà thì chẳng chịu làm.”

“Chúng có đi học thật không đấy?”

“Tôi đang phụ trách đưa chúng đến trường, nhưng sau ba giờ chiều, tôi chẳng biết có ai trông chừng chúng không nữa. Giải Little League sắp bắt đầu rồi. Tôi phải đăng ký cho chúng và đưa chúng đi thi tuyển vào cuối tuần tới.”

“Cậu nên huấn luyện chúng.”

Del mỉa mai trước lời gợi ý ấy. “Ừ, phải rồi, tôi mà mặc quần bóng chày thì chắc sẽ đẹp mắt lắm.”

“Cậu từng chơi bóng chày rất giỏi mà. Có Chúa chứng giám, cậu giỏi hơn hẳn mấy ông bố hai mươi mấy tuổi đầu, những kẻ nghĩ rằng cậu con trai chín tuổi của họ được sinh ra là để dành cho những giải đấu lớn.”

Del từng là một cầu thủ giỏi, một cầu thủ bắt bóng với cánh tay giống như khẩu súng trường, nhưng anh sẽ chẳng bao giờ có đứa con trai nào để huấn luyện cả. “Tôi đang bận tối mắt tối mũi rồi.” Anh nhấp ngụm cà phê đắng chát. “Tôi đang tính chuyển đến sống với em gái tôi và bọn trẻ. Tôi có thể tiếp tục ngủ trên xô pha.”

“Cậu ngủ trên xô pha á? Chuyện đó còn nực cười hơn cả chuyện cậu mặc quần của cầu thủ bóng chày đấy.”

“Chỉ vài tuần thôi. Cho đến khi nào em gái tôi bình tâm trở lại.”

“Sao cậu không xin nghỉ phép một thời gian, Del? Cậu đang kiệt sức đấy. Hãy đưa em gái cậu đến gặp bác sĩ tâm lý và giải quyết mọi chuyện ổn thỏa. Tôi sẽ lo liệu vụ này.”

Del đứng dậy. “Chỉ khi làm việc, tâm trạng tôi mới tốt đẹp được, anh biết điều đó mà. Tôi phải làm gì đó, nếu không tôi sẽ phát điên lên mất.”

“Cậu thậm chí không có phận sự xử lý vụ này. Người có phận sự là tôi. Cậu chỉ đang hỗ trợ tôi thôi, nhớ không? Chúng ta đã thống nhất như vậy.”

“Tôi hiểu, được chưa? Tôi hiểu các quy tắc mà.” Del nhấp ngụm cà phê. “Tối qua tôi đã thuyết phục được em gái cho tôi vào phòng của Allie.”

Faz nhướng mày. “Cậu có lấy được điện thoại của Allie không?”

Del gật đầu. “Cả máy tính của con bé nữa. Nhưng chẳng ai biết mật khẩu cả. Sáng nay tôi đã mang chúng đến TESU.” Anh nói, nhắc đến Đơn vị Hỗ trợ Kỹ thuật và Điện tử. “Tôi đăng ký mọi thứ bằng tên của anh, vì vậy sẽ chẳng có vấn đề gì cả. Họ đang bẻ khóa mật khẩu và sẽ gửi mọi thứ tới cho Mike khi nào họ xong việc.” Anh kể, nhắc đến Mike Melton ở Phòng Nghiên cứu Tội phạm Bang Washington.

“Tại sao?”

“Tôi tin tưởng ông ấy.”

“Cậu muốn tự mình xem các dữ liệu trong máy tính và điện thoại, đúng không?”

“Đó là cháu gái tôi mà.”

Faz nhăn mặt. “Vì cô bé là cháu gái cậu nên cậu mới không nên làm việc đó. Để tôi xử lý cho.”

Del kiểm tra đồng hồ nhưng không đáp lời.

Faz thở dài. “Cậu có lệnh khám xét dữ liệu điện thoại di động của cô bé chưa?”

“Tôi đang lo liệu việc đó đây.”

“Trong phòng cô bé còn có thứ gì khác không?”

Del nghĩ về khoảnh khắc em gái anh mở khóa cửa phòng ngủ của Allie. Họ đã đợi Stevie và Mark đi học rồi mới làm việc đó. Em gái anh sẽ không bước chân vào trong phòng, cô thậm chí còn không mở cửa. Cô chỉ mở khóa rồi trở về phòng mình. Del bước vào trong, cảm thấy mình như đang đi vào một con tàu du hành thời gian, giống như mỗi lần anh bước vào một căn phòng có người chết. Mọi thứ vẫn ở nguyên vị trí mà Allie đã để - cây kim tiêm và cái thìa mà cô bé dùng để hòa tan chỗ heroin đã đoạt mạng cô bé, chiếc bật lửa BIC, túi bóng. Anh đã thu thập hết chúng lại và gửi đến đơn vị xét nghiệm độc tố ở Phòng Nghiên cứu Tội phạm Bang Washington để phân tích. Đơn vị Xử lý Dấu vân tay chìm ở SPD sẽ kiểm tra xem cái túi bóng đó có dấu vân tay nào không. Nhưng trong căn phòng còn có những thứ khác nữa, những vật dụng cá nhân của Allie - đồ lót và áo của cô bé vứt vương vãi trên sàn, thú nhồi bông, những tấm áp phích. Anh đã ngồi xuống cuối giường của cô bé và bật khóc.

Del lắc đầu. “Lòng tôi đau như cắt khi bước vào căn phòng đó, biết rằng con bé đã ra đi và không bao giờ trở lại nữa. Tôi đã bế ẵm con bé khi nó chào đời. Tôi đã ôm con bé trong vòng tay vào tất cả các ngày sinh nhật và kỳ nghỉ lễ.” Anh lắc đầu để kìm nén cảm xúc. “Con bé có rất nhiều ưu điểm. Đáng lẽ nó có thể làm bất cứ điều gì.”

Faz khẽ nói: “Con bé bị nghiện, Del ạ. Ma túy không tha cho ai cả.”

“Đúng thế ma túy chẳng tha cho ai cả. Thứ chết tiệt đó nằm ngay trên tủ com mốt của con bé, dưới những tấm áp phích của Shania Twain và Justin Bieber.” Anh cắn môi dưới. Rồi anh trở nên giận dữ. “Tôi không hiểu nổi, Faz ạ. Làm thế nào mà một con bé ngây thơ như thế lại tiêm thứ khốn nạn đó vào mạch máu của mình? Đúng là thứ quái quỷ. Chuyên viên tư vấn của con bé đã nói vậy đấy. Đó đúng là thứ quái quỷ.”

“Tôi không biết, Del ạ. Tôi không biết.”

Stuart Funk bước vào phòng chờ với vẻ phờ phạc và vội vã như một người đàn ông đang tìm đứa con bị lạc. Đó là nét đặc trưng của Funk. Trang phục của anh cũng xộc xệch. Giám định viên của Văn phòng Giám định Pháp y quận King này luôn mặc áo sơ mi dài tay kiểu có khuy ghim đuôi cổ áo, quần ka ki và đi đôi giày rocker đế dày mà Faz đã gọi là giày Frankenstein.

“Tôi xin lỗi vì đã để hai anh phải chờ lâu.” Funk lên tiếng.

“Tối qua chúng tôi có hai ca sốc ma túy.”

“Cùng bị sốc sao?” Del hỏi. “Cùng một nơi?”

Funk gật đầu. “Cùng một nơi.”

Việc phát hiện hai người bị sốc ma túy ở cùng một nơi là dấu hiệu cho thấy đó là một loại ma túy mạnh hoặc được trộn một chất độc hại, khiến nó trở nên nguy hiểm đến tính mạng.

“Heroin à?” Del hỏi, bộ não mệt mỏi của anh “nảy số”.

“Đúng vậy.” Funk nói, lắc lắc đầu. “Tuần này đã có mười ca sốc ma túy rồi. Chỉ có một ca trong số đó được cứu sống.”

“Ở đâu vậy? Tối qua các anh tìm thấy hai thi thể kia ở đâu vậy?”

“Bắc Seattle.”

Del liếc nhìn Faz rồi hỏi Funk: “Các nạn nhân bao nhiêu tuổi?”

“Chừng hai mươi lăm.” Funk nói. Anh kiểm tra đồng hồ. “Các anh vào đây.”

Funk dẫn họ đi xuôi theo hành lang vào văn phòng lộn xộn của anh. Giấy tờ nằm vương vãi trên bàn làm việc cùng với một cốc cà phê còn đầy một nửa và một bữa trưa gói trong túi giấy màu nâu. Văn phòng này rất giống con người Funk; vẻ ngoài của anh dường như luôn có chút luộm thuộm - tóc anh chẳng bao giờ được chải tử tế, cặp mắt kính to quá khổ lúc nào cũng nhòe mờ, đuôi áo chẳng được nhét hết vào cạp quần, nhưng rõ ràng Funk rất giỏi trong công việc của mình. Anh cầm một tờ giấy trên bàn lên không chút do dự, bất chấp sự lộn xộn, và đưa một bản cho Del.

“Đây là các kết quả xét nghiệm độc tố.”

“Cảm ơn anh vì đã đẩy nhanh tiến độ việc này.” Del nói. Các xét nghiệm độc tố được thực hiện ở Phòng Xét nghiệm Độc tố Bang Washington nằm trong Phòng Nghiên cứu Tội phạm Bang Washington. Họ làm các xét nghiệm cho cả bang, vì vậy thông thường phải mất từ sáu đến tám tuần mới có kết quả. Dạo gần đây, với số người chết tăng đột biến, thời gian trả kết quả có khi còn lâu hơn, nhưng Funk đã nhờ vả vài mối quan hệ để xử lý nhanh trường hợp này vì sự tôn trọng dành cho Del.

Funk mở miệng định nói. Thế rồi, có lẽ nhận ra đây không phải là kết quả khám nghiệm một tử thi bình thường, anh ngừng lại. “Anh có muốn nghe không?”

“Có chứ.” Del nói, nhận ra Faz đang nhìn mình. “Tôi ổn mà. Tôi không sao cả đâu.”

Funk hít một hơi sâu. “Đây là các xét nghiệm về máu, gan và nước tiểu.” Anh nói. “Nếu tôi đang lặp lại một điều mà anh đã biết rồi thì cứ nói thẳng với tôi nhé.”

“Không sao đâu.” Del nói, nhưng lòng dạ anh nóng như lửa đốt.

Funk chỉnh lại kính. “Được rồi. Heroin được tiêm vào cơ thể nhanh chóng chuyển hóa thành 06-monoacetylmorphine, còn được gọi là 6-MAM, và hợp chất gốc của nó, morphine. 6-MAM có hiệu lực mạnh hơn hẳn so với morphine, và bởi vì nó được tiêm vào cơ thể nên bộ não lập tức bị ảnh hưởng. Vấn đề là, 6-MAM không dễ bị phát hiện. Nó chỉ có thể được phát hiện trong máu trong khoảng hai phút sau khi được tiêm. Sau mười đến mười lăm phút, nó chỉ còn sót lại một số lượng rất nhỏ, dưới mười nanogram trên một mililit.”

“Kết quả trong xét nghiệm này là hai mươi hai nanogram.” Faz nói, đọc bản báo cáo của Funk.

“Điều đó khiến ta kết luận được một trong hai điều sau.” Funk nhìn Del. “Hoặc là cháu gái anh đã sử dụng một liều cực kỳ mạnh, do đó, 6-MAM cũng có tác dụng mạnh và sót lại một lượng lớn, hoặc là cháu gái anh đã chết rất nhanh sau khi tiêm chích, điều đó sẽ làm chậm đi và cuối cùng ngừng hẳn quá trình chuyển hóa khiến 6-MAM bị phân hủy.”

“Tôi không biết con bé chết nhanh ra sao.” Del nói. “Em gái tôi tìm thấy con bé vào buổi sáng hôm sau. Tôi chỉ biết có thế. Hôm nọ, tôi đã nói chuyện với một công tố viên, cô ấy nói có thể con bé đã chết vì tiêm vào cơ thể một lượng heroin tương đương với lượng con bé vẫn thường dùng trước khi đi cai nghiện.”

“Rất có thể là như thế?” Funk nói.

“Nhưng anh vừa mới nói rằng cũng có thể con bé đã sử dụng một loại heroin cực kỳ mạnh?”

“Căn cứ vào số ca sốc ma túy mà chúng tôi tiếp nhận dạo gần đây, bao gồm cả hai ca tối qua, tôi dám chắc khả năng đó là rất cao.”

“Những nạn nhân mới nhất sống ở khu vực nào của Bắc Seattle?” Del hỏi.

“Green Lake.” Funk đáp.

Del nhìn Faz. “Gần Loyal Heights.”

“Chỉ cách vài phút.” Faz nói.

“Còn những người khác?” Del hỏi Funk.

“Tôi sẽ phải tra lại hồ sơ. Tôi biết có một người ở Capitol Hill và một người ở quận Trung tâm. Cả hai nạn nhân đều lớn tuổi hơn. Gần ba mươi.”

“Anh đã khám nghiệm tử thi của họ chưa?”

“Rồi.” Funk nói. “Nhưng phải mất một thời gian nữa các báo cáo xét nghiệm độc tố mới được gửi về.”

“Còn hai ca tối qua thì sao?” Del hỏi.

“Cũng thế cả thôi. Tôi dám chắc chín mươi phần trăm đó là heroin, căn cứ vào việc nạn nhân bị sùi bọt dạng hình nón.”

Del biết rằng heroin là một chất ức chế hô hấp, làm ảnh hưởng đến chức năng điều khiển việc hít thở của não bộ. Bọt hình nón sùi ra quanh mũi và miệng của người ta là do dịch phù phổi trộn lẫn với không khí trong phổi khi sự hô hấp và nhịp tim của người đó chậm lại.

Funk trút ra một hơi thở mà anh kìm nén nãy giờ. “Nhưng vì còn có các tử thi chết vì tiêm chích từ đêm hôm kia… nên bây giờ chúng tôi bận tối mắt tối mũi. Phải mất một thời gian nữa chúng tôi mới khám nghiệm xác họ được.”

Del thò tay vào túi áo khoác và rút ra một cái gói nhỏ xíu đựng một chất trông như đường. “Tôi hiểu anh đang bận và tôi rất cảm kích những gì anh đang làm. Tôi cũng ngại lắm, nhưng tôi còn có một việc khác muốn nhờ anh. Anh có thể nhờ ai đó kiểm tra thứ này giúp tôi và nói cho tôi biết bất cứ điều gì về nó không?”

“Cậu lấy nó ở đâu vậy?” Faz hỏi.

“Trong phòng ngủ của Allie.”

“Tôi tưởng cậu gửi mọi thứ tới Phòng Nghiên cứu Tội phạm rồi?” Faz nói.

“Đúng thế.” Del nói. “Đây là thứ mà tôi lén lấy được.”

“Chết tiệt, Del.”

“Bình tĩnh nào. Tôi nhặt được nó trên bàn chứ không phải trong túi đựng bằng chứng đâu. Bị sót lại ấy mà.”

Funk cầm lấy cái gói và nhìn vào bên trong. “Nhất định không phải nhựa đường đen.”

Del biết rằng các tổ chức ma túy Mexico có một thị trường ở Bờ Tây và cung cấp loại heroin nhựa đường đen - nó được gọi như vậy vì nó trông giống như nhựa đường và thường được đóng gói bằng giấy tráng nhựa. Các tổ chức ma túy Đông Nam Á thì cung cấp một loại heroin được gọi là bạch phiến Trung Hoa, trông giống như cocain và có thị trường ở Bờ Đông và Vancouver, Canada.

“Trông nó giống bạch phiến Trung Hoa.” Funk nói, soi xét thứ đựng trong cái gói. “Nhưng tôi chưa bao giờ thấy nó ở đây. Nếu thứ này xuất hiện trong phòng của cháu gái anh thì là một điều vô cùng bất thường, và có thể là có vấn đề đấy.”

“Tại sao?” Faz hỏi.

Funk đặt cái gói xuống. Trông anh như thể đang có những cái bánh răng quay trong đầu. “Vào năm ngoái, có thời điểm New York đã gặp phải một vấn đề với bạch phiến Trung Hoa. Các ca tử vong vì sốc ma túy xảy ra liên tiếp và các nạn nhân hầu như đều ở trong cùng một khu vực. Các phòng cấp cứu phát hiện ra sự bất thường này và loan tin ra ngoài. Cuối cùng, họ xác định được rằng các nạn nhân ấy tử vong là do sử dụng một loại heroin rất tinh khiết trộn với fentanyl.”

“Fentanyl là gì?” Faz hỏi.

“Đó là một loại thuốc giảm đau tổng hợp mạnh thi thoảng được dùng để trộn với heroin. Hai thứ đó kết hợp với nhau có thể có tác dụng rất mạnh. Chúng cũng có thể gây chết người. Nhựa đường đen thì rất khó để trộn với bất cứ thứ gì vì nó có độ đặc cao.” Funk giơ cái gói lên. “Thứ này ư? Chúng tôi không thấy nó xuất hiện ở đây.”

Del đang cố gắng phân tích thông tin này. Làm thế nào mà Allie có thể chạm tay vào một thứ như bạch phiến Trung Hoa được chứ? “Thông qua khám nghiệm tử thi, anh có thể nhận ra người đó sử dụng loại heroin nào không?”

“Không.” Funk nói. “Dù nạn nhân sử dụng loại heroin nào thì báo cáo về độc tố cũng chỉ đưa ra kết quả là morphine thôi. Cách tốt nhất để biết là thông qua hiện vật. Nếu anh tìm thấy thứ này trong phòng ngủ của cháu gái anh thì tôi dám chắc đó là thứ đã đoạt mạng cô bé.”

“Các phương tiện truyền thông đại chúng đã gọi điện để hỏi về những ca sốc ma túy tối qua chưa?” Faz hỏi.

“Theo tôi biết thì chưa.”

“Chúng ta cần lan truyền tin này ra ngoài.” Faz nói với Del.

“Vào lúc này thì đó là điều mà chúng ta chưa cần làm nhất.” Funk nói.

“Tại sao?” Faz hỏi. “Bao người đang chết kia kìa.”

“Nếu chúng ta lan truyền cái tin có một loại heroin cực mạnh mới xuất hiện thì chẳng khác nào thu hút các con thiêu thân. Các con nghiện sẽ lùng sục nó. Sốc ma túy là cách quảng cáo tốt nhất về chất lượng của sản phẩm. Chúng ta có thể sẽ có nhiều tử thi hơn.”

“Nhưng điều này có thể ảnh hưởng xấu đến việc buôn bán - đến những kẻ cung cấp ma túy, khi các khách hàng của chúng liên tục mất mạng.” Faz nói.

“Người ta có thể nghĩ thế, nhưng theo thống kê, các khách hàng của chúng dù gì cũng sẽ chết.” Funk nói. “Và, rủi thay, chúng chẳng thiếu các khách hàng mới.”

cy thầm ghi nhớ trong đầu là phải xác định xem liệu NCIS có đánh máy lại các cuộc thẩm vấn của họ không. Battles nói: “Vậy là có vẻ ai đó đã lấy cuốn băng trước khi tôi mượn cái hộp, hoặc đến vào sáng sớm hôm sau, nhìn thấy nó trên ghế của
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.