Tracy tới đơn vị xử lý xe cộ ở Phòng Nghiên cứu Tội phạm Bang Washington trên đường Airport vào sáng sớm thứ Tư. Cô đã lại có một đêm thiếu ngủ. Sau khi làm ca tối tới tận nửa đêm và về nhà sau một giờ sáng, cô đã ngủ vài tiếng rồi dậy sớm để đi gặp Joe Jensen. Cô đến sớm hơn Kins, người cũng đang làm việc quá sức. Anh đã gọi vào số di động của cô và nói rằng anh đang chở bọn trẻ đến trường. Họ đều nhận được tiền làm thêm giờ vì làm hai ca liên tiếp, hồi còn trẻ và độc thân thì Tracy thích điều này lắm, nhưng bây giờ cô sẵn sàng đánh đổi số tiền ấy để được ngủ nhiều hơn và cô biết là Kins cũng sẽ như vậy.
TCI đang kiểm tra chiếc xe khi Tracy bước vào phòng. Joe Jensen bước tới chào cô, nhưng ông không cười. Ông cau mày và lắc đầu. “Ai đó đã lau chùi chiếc xe, cả trong lẫn ngoài.” Ông nói.
“Ý anh là gì? Anh đang nói với tôi rằng họ không tìm thấy bất cứ dấu vân tay nào ư?”
“Họ đang tìm dấu vân tay, chỉ có điều chỗ mà họ nghĩ sẽ tìm thấy chúng thì lại không có.” Ông dẫn cô tới chỗ chiếc xe. “Chẳng hạn, tay cầm ở bên ngoài cửa ghế lái rất sạch sẽ.”
“Còn túi khí thì sao?” Tracy hỏi.
Jensen chầm chậm lắc đầu. “Chẳng có gì cả.”
“Chẳng có gì, nghĩa là ai đó đã lau chùi nó, hay là nó không dính bất cứ mẫu ADN nào của người lái xe?”
“Ai đó đã lau chùi nó. Chúng tôi phát hiện ra dấu vết của cồn isopropyl, vốn được sử dụng phổ biến trong hầu hết các loại giấy ướt tẩm cồn ở ngoài kia.”
Tracy thổi ra một hơi. “Họ có tìm thấy bất cứ mảnh giấy ướt nào trong xe không?”
“Không.” Jensen đáp.
“Vậy thì đó là một hành động cố ý rồi.”
“Và tinh vi nữa.” Jensen nói. “Đó là lý do tôi đang cho người đem túi khí đi phân tích, cùng với vết máu ở ghế ngồi đằng trước, mặc dù việc này sẽ mất vài tuần…”
“Các anh tìm thấy vết máu trong xe ư?” Tracy hỏi.
“Ở bên ghế lái. Đó là loại ghế bọc vải. Kẻ đã cố gắng lau chùi nó không thể tẩy sạch hết vết máu được.” Jensen nói.
Tracy bước sang phía cửa ghế lái đang mở và nhòm vào chiếc ghế bên trong. “Tối qua Kins và tôi đã nói chuyện với chủ xe. Anh ta bị một vết thương ở trán, ngay chỗ đường viền tóc.”
“Anh ta có nói tại sao mình bị thương không?”
“Anh ta nói anh ta va phải một góc cửa tủ bếp.” Cô nói ra ý nghĩ của mình. “Vấn đề là, đây là xe của anh ta. Anh ta có thể bịa ra bất cứ cái cớ nào để biện minh cho việc máu của anh ta bị dây ở trong xe.”
“Có thể.” Jensen nói, rồi toét miệng cười. “Nhưng thứ này chắc khó giải thích hơn đấy.” Ông giơ lên một tờ hóa đơn mua hàng trong một cái túi đựng bằng chứng được niêm kín. Trông tờ giấy như đã được ép phẳng ra sau khi bị vò nhàu.
“Chúng tôi tìm thấy nó ở cuối xe, giữa ghế ngồi và cửa sau. Nó là hóa đơn của một cửa hàng tiện lợi ở Renton.” Jensen đưa nó cho Tracy. “Người này đã mua hai lon nước tăng lực Red Bull vào tối thứ Hai, lúc tám giờ ba mươi tám phút tối.”
“Bây giờ hầu hết các cửa hàng tiện lợi đều có camera.” Tracy nói.
“Nếu cửa hàng tiện lợi này có camera, chúng ta có thể nhìn thấy chủ nhân của…”
Tracy hoàn tất suy nghĩ của Jensen. “Và nếu người xuất hiện trong cuốn băng video ở cửa hàng tiện lợi là Trejo, vậy thì vết máu trong xe sẽ trở thành bằng chứng đắt giá hơn nhiều.”
Tracy đón Kins ở trụ sở cảnh sát, rồi họ lái xe tới cửa hàng tiện lợi. Nó nằm ngay ở lối rẽ ra khỏi xa lộ liên tiểu bang 1-5 ở Renton. Bức tường gạch không nung đối diện bãi đỗ xe phủ đầy các hình vẽ graffiti cùng những tấm áp phích bạc phếch và rách bươm quảng cáo cho các buổi hòa nhạc. Dọc theo mặt tiền của tòa nhà, vữa stucco và các khung cửa bằng nhôm bám đầy muội khói từ hàng nghìn chiếc xe qua lại trên đường cao tốc.
Phía trên cao treo một bảng hiệu màu xanh lá cây có hình mũi tên màu trắng chỉ đường cho các tài xế tới một điểm cung cấp cần sa ở góc đường đối diện.
“Đúng là tiện lợi.” Kins nói, nhìn tấm bảng hiệu. “Cô có thể mua cần sa, rồi băng qua đường để mua bim bim Cheetos, burrito đông lạnh và cả can Coca-cola.”
“Hoặc nước tăng lực.” Tracy nói.
“Chắc chắn rồi.”
Kins kéo mở cánh cửa kính. Họ đều quay đầu lại khi nghe thấy tiếng còi, và Tracy nhận thấy có một cái thước đo sứt sẹo và nham nhở được gắn vào bên trong khung cửa để đo chiều cao của khách hàng. Cô nhìn về các góc của tòa nhà và thấy một chiếc camera đơn độc treo trên trần, hướng vào quầy thu ngân và cửa ra vào.
Bên trong cửa hàng có mùi giống như nước hoa khử mùi ô tô hương vani. Các sản phẩm được bày lộn xộn trên giá, những cái hộp giấy chưa được mở xếp đầy ở cuối các lối đi. Dọc bức tường đằng sau kê những chiếc tủ ướp lạnh kiểu đứng nhét đầy thức ăn đông lạnh, đồ uống nhẹ và đồ uống có cồn. Tracy và Kins bước vòng qua những cái hộp để tới quầy thu ngân, rồi Kins giơ thẻ cảnh sát và phù hiệu ra trước mặt một chàng trai trẻ da ngăm ngăm mặc một cái áo thụng màu lam nhạt và đội khăn turban. Trong cái quầy xung quanh anh ta xếp đầy bao thuốc lá và tạp chí các loại.
“Cậu là Archie phải không?” Kins hỏi.
Họ chẳng cần lệnh khám xét để lấy được cuốn băng video từ camera an ninh trừ khi chủ cửa hàng từ chối, mà điều đó thì chưa bao giờ xảy ra trong bao nhiêu năm Tracy làm việc ở Ban Tội phạm Bạo lực. Điều khiến cô lo lắng hơn là cửa hàng đã vô tình ghi đè lên video của ngày mà họ muốn kiểm tra, bởi vì các camera thường có tính năng ghi đè lên video cũ nhất theo chu kỳ mỗi hai mươi tư giờ. Trước đó, sau khi rời khỏi văn phòng của Jensen, Tracy đã gọi điện cho cửa hàng tiện lợi này để hỏi về cuốn băng video. Chủ cửa hàng nói ông ta có một hệ thống lưu trữ, dù nó đã lỗi thời. Ông ta sẽ tìm kiếm cuốn băng để xác định xem liệu nó đã bị ghi đè lên hay chưa. Tracy đã cung cấp cho ông ta thời gian trên tờ hóa đơn để đẩy nhanh quá trình ấy.
“Ông ấy đang ở đằng sau.” Cậu trai trẻ chỉ vào một cánh cửa lật hai chiều ở phía cuối cửa hàng. Một tấm biển gắn trên cửa đề Không phận sự miễn vào. “Ông ấy nói các vị sẽ đến. Ông ấy đang ở trong văn phòng đằng sau. Các vị hãy đi qua cánh cửa kia. Căn phòng nằm ở phía bên trái. Các vị có thể nhận ra ngay.”
Tracy theo Kins bước vào một nhà kho còn lộn xộn hơn cả cửa hàng. Nó thoang thoảng mùi thức ăn ôi thiu. Trong căn phòng ở phía bên trái họ, có một người đàn ông cũng mặc áo thụng màu lam nhạt và đội khăn turban đang ngồi quay mặt về phía một cái ti vi nhỏ. Kins gõ cửa và người đàn ông ngoảnh đầu lại, nhìn họ qua cặp kính mắt dẹt. Ông ta đang áp điện thoại di động bên tai nhưng vẫn vẫy tay ra hiệu cho họ vào. “Họ đến rồi đây.” Ông ta nói. “Ừ. Được rồi. Tôi sẽ gọi lại sau.” Ông ta ngắt máy và bắt tay họ.
“Anh là Archie phải không?” Kins hỏi.
Archie vuốt bộ râu dày lốm đốm bạc. “Tôi vừa mới nói chuyện với luật sư của tôi.”
“Có vấn đề gì à?” Tracy hỏi.
“Không. Không. Tôi muốn xác thực chuyện anh chị không cần lệnh khám xét. Tôi không muốn có bất cứ rắc rối nào.” Ông ta nói với giọng lơ lớ. “Anh ấy nói không cần lệnh khám xét.”
“Anh tìm được đoạn video đó rồi à?” Kins hỏi.
Archie hất đầu về phía chiếc ti vi. “Tôi vừa mới tìm ra cuốn băng. Nhờ thời gian được in trên hóa đơn mà tôi tiết kiệm được bao nhiêu công sức.”
“Anh lưu nó trên máy tính à?” Tracy hỏi.
“Không.” Ông ta nói, đi về phía chiếc ti vi di động đặt trên bàn kèm với đầu băng từ VCR, một thiết bị đa năng. “Không tối tân đến thế đâu.”
“Nó không được số hóa à?” Kins hỏi.
“Số cái gì cơ?”
“Kia có phải là cuốn băng đó không?” Tracy nói, chỉ vào một cuốn băng VCR nhô ra một phần từ cái đầu VCR trên bàn.
“Phải.”
“Anh có thể mở nó cho chúng tôi xem không?”
“Chắc chắn rồi.”
Archie ngồi xuống và xoay ghế hướng vào chiếc ti vi của mình. Ông ta đẩy cuốn băng vào trong đầu VCR rồi hếch cằm và nhìn xuống để ấn vài cái nút trên điều khiển từ xa. Sau khi đã hài lòng, ông ta đẩy chiếc ghế ra sau, đứng dậy và bước sang một bên để Tracy và Kins nhìn thấy màn hình ti vi. Đây là một đoạn video đen trắng và rõ ràng không có chất lượng tốt nhất. Vì nó không có tiếng nên họ chỉ nghe thấy tiếng vo vo và rì rì của cuốn băng đang chạy, như thể cái thiết bị lỗi thời này đang gồng mình lên để hoạt động và cuốn băng có thể vỡ tan tành vào bất cứ lúc nào. Trên màn hình ti vi, một người đàn ông mặc áo sơ mi trắng và đội mũ bóng chày bước vào cửa hàng, nhanh chóng đi tới dãy tủ ướp lạnh ở phía trong. Tracy không buồn dừng đoạn băng để ước lượng chiều cao của anh ta qua cái thước đo ngay bên trong cánh cửa. Họ có thể làm việc đó sau. Cô không thể chắc chắn liệu người đàn ông kia có phải là Trejo hay không.
Người đàn ông mở cửa một cái tủ ướp lạnh, ngừng lại, đóng cửa, rồi mở cánh cửa tủ bên cạnh. Anh ta lấy ra hai lon nước rồi bắt đầu đi ngược lại lối đi giữa các kệ hàng. Khi anh ta đến gần quầy thu ngân và camera hơn, hình ảnh của anh ta cũng rõ hơn - tuy không đến mức hoàn hảo nhưng chắc chắn cũng đủ để Tracy và Kins nhận biết được.