Leah Battles nhìn chằm chằm khẩu súng trong tay Rebecca Stanley, mặc dù cô không bất ngờ. Tuy nhiên, rõ ràng khẩu súng trong tay Battles đã làm Stanley ngạc nhiên. Bây giờ họ đang ở trong một tình cảnh được gọi là thế bí.
Tiên đoán trước các nước đi của đối thủ và chuẩn bị các nước đánh chặn. Đó là một trong những quy tắc đầu tiên của thi đấu cờ.
Battles đã bắt đầu hiểu ra vấn đề sau khi Stanley chỉ ra rằng điều tra viên Tracy Crosswhite vẫn còn quan tâm đến vụ án và đang tìm kiếm cuốn băng an ninh gốc, mặc dù đã có bản sao mà Stanley đưa cho. Dựa vào các câu hỏi của Crosswhite trong buổi tối hai người họ đi uống cà phê với nhau, cô nghĩ hoặc là Crosswhite đang theo đuổi một giả thuyết nào đó, hoặc cô ấy đã có bằng chứng rằng Trejo đang bán ma túy vào cái đêm anh ta đâm phải đứa trẻ ở Seattle. Nếu Crosswhite đang tìm cuốn băng gốc, vậy thì kết luận hợp lý nhất là cô ấy có lý do để tin rằng bản sao đã bị chỉnh sửa. Nếu thế, Stanley, người cung cấp bản sao, là đối tượng đáng nghi nhất. Stanley cũng có thể ra vào tòa nhà và văn phòng của thư ký tòa án. Qua những lần trao đổi với Battles, cô ta cũng biết tầm quan trọng của cuốn băng video ở cửa hàng tiện lợi và hậu quả có thể xảy ra nếu cuốn băng đó bị mất. Cuối cùng, lời mời đi uống gì đó cùng nhau không đúng với tính cách của cô ta.
“Bà đã ăn cắp cuốn băng vào buổi tối hôm đó.” Battles nói. Cô đi vòng sang bên trái khi Stanley đi vòng sang bên phải và đi sâu hơn vào trong phòng.
“Tôi không có sự lựa chọn. Như cô đã nói, cuốn băng đó là thứ tai hại. Trejo sẽ bị kết tội.”
“Và bà đã chỉnh sửa đoạn băng an ninh của DSO để hình ảnh của mình không xuất hiện trong đó. Đó là lý do Crosswhite muốn lấy bản gốc. Hình ảnh của bà đã xuất hiện trong cuốn băng, đúng không?” Cô lại bước sang bên trái.
“Tôi vẫn luôn nói cô là một luật sư giỏi, Leah.” Stanley bước sang phải.
“Đấy là bà còn chưa được xem tôi chơi cờ đấy.” Battles tiếp tục đi vòng sang trái còn Stanley thì đi sang phải. “Vậy là bà lấy cuốn băng để giúp Trejo thoát tội, rồi giết anh ta bởi vì bà không thể tin rằng anh ta sẽ giữ im lặng về chuyện heroin.”
Bên ngoài căn hộ, tiếng sấm rền vang. Stanley nao núng, nhưng Battles kìm lại thôi thúc muốn bóp cò.
“Bình tĩnh nào, Đại tá.” Battles nói. Bất chấp vẻ bề ngoài, Stanley rõ ràng đang cáu kỉnh.
Tiếng sấm chỉ còn ầm ì phía xa xa nhưng cơn mưa trở nên to hơn, gõ lộp độp trên mái nhà và bàn ghế ngoài ban công - không phải những giọt nước mưa bình thường mà là những viên đá to bằng viên đạn đang kêu lanh canh khi rơi xuống bộ bàn ghế.
“Vậy tại sao bà lại đưa tôi đến đây?” Battles hỏi, cố gắng dụ Stanley nói chuyện, tìm kiếm bất cứ khe hở nào để tấn công và đoạt súng của cô ta. Cô phải tiến lại gần hơn. “Trejo đã chết. Bà đã lấy cuốn băng. Cuộc điều tra vấn đề đạo đức sẽ không được tiến hành nữa. Tại sao bà lại đưa tôi tới đây?”
“À, thì… tôi đã nói dối.”
“Họ định tiếp tục cuộc điều tra đó ư? Tôi đã đoán họ sẽ làm vậy mà. Tôi không nghĩ những kẻ máu lạnh đó sẽ để yên cho tôi.”
“Họ đã đề nghị đưa cô ra tòa án binh. Tôi đã nói với cô rồi, bộ tư lệnh muốn tóm cổ ai đó.”
“Tiếc là họ sẽ không tóm được tôi.”
“Đây không phải là chuyện cá nhân, Lee ạ. Nhưng cả hai chúng ta đều biết thứ đầu tiên mà luật sư bào chữa của cô sẽ yêu cầu là cuốn băng an ninh của tòa nhà.”
“Và họ sẽ phát hiện ra bà xuất hiện trong cuốn băng đó?” Battles nói.
“Như tôi đã nói, tôi không nghĩ họ có thể xác định được đó là tôi. Tôi biết camera đặt ở đâu. Nhưng…”
“Bà không thể mạo hiểm. Nếu tôi chết, họ sẽ chẳng có lý do gì để mở phiên tiền thẩm nữa. Không có phiên tiền thẩm thì sẽ chẳng có lý do gì để bất kỳ ai tìm kiếm cuốn băng.”
“Thực sự chỉ đơn giản như vậy thôi.” Stanley nói.
“Vậy bà được lợi gì trong chuyện này? Ma túy ư?”
Stanley không trả lời.
“Lưng bà.” Battles nói, gần như mỉm cười trước sự đơn giản của lý do này. “Bà bắt đầu dùng ma túy sau khi lưng bà bị thương.”
“Ở Afghanistan, ma túy còn dễ kiếm hơn thuốc giảm đau, rồi đến một ngày, đó là cách duy nhất mà tôi có thể chịu đựng được.” Stanley nói. “Tiếc là cô lại xui xẻo vướng vào vụ này.”
Battles lại bước sang bên trái. “Chuyện này sẽ không đơn giản như việc khiến cho Trejo trông như tự sát.”
Stanley mỉm cười. “Có lẽ thế, nhưng kế hoạch không phải như vậy.”
“Không phải ư?”
“Không phải.”
“Vậy kế hoạch của bà là gì?”
“Lần này, tôi khá chắc chắn một điều tra viên cảnh sát sẽ giết cô.”
Tracy theo Owens đi ra khỏi cửa. Cô che đầu bằng áo khoác trước cơn mưa đá. Những viên đá đủ to để làm ta đau khi chúng đập vào da ta. Kính chắn gió tích tụ một lớp băng đá dày, và bên trong xe, mặt trong của lớp kính lại một lần nữa bị hơi sương phủ mờ mịt. Owens khởi động xe và thiết bị làm tan sương giá được bật ở mức cao, nhưng nó chẳng có tác dụng gì mấy với tấm kính. Các cần gạt nước gạt đi những viên đá trong lúc Tracy và Owens ra sức lau kính chắn gió để tạo ra một khoảng trống đủ để quan sát phía trước.
Owens tỏ ra sốt ruột. Ông ta lùi xe ra khỏi bãi đỗ và lái về phía Cổng Charleston. “Sao cô biết đó là Stanley?”
“Hoa tai.” Tracy nói. “Stanley cũng đeo đôi hoa tai bằng vàng đó khi chúng tôi gặp nhau ở văn phòng của cô ta.”
“Tôi cá rằng có rất nhiều phụ nữ ở căn cứ đeo loại hoa tai ấy.” Ông ta nói. “Và tôi cá rằng các quy tắc ở đó khá nghiêm ngặt.”
“Battles không đeo hoa tai.” Tracy nói. “Cô ấy và Stanley là hai người phụ nữ có phương tiện và cơ hội để lấy cuốn băng đó. Và họ sẽ đưa Battles ra tòa án binh. Ông nghĩ luật sư bào chữa của Battles sẽ yêu cầu thứ gì trước tiên?”
“Video an ninh.” Owens nói.
“Và Stanley biết cô ta có mặt trong cuốn băng.”
“Vậy làm thế nào để chúng ta tìm ra họ?” Owens hỏi.
“Cô ta sẽ không giết Battles ở một quán bar.” Tracy nói.
“Cô thư ký nói quán Bulkhead nằm gần căn hộ của Stanley ở phía bên kia cầu Manette. Theo tôi thì đó sẽ là điểm dừng chân đầu tiên của chúng ta.”
“Chúng ta sẽ cần hỗ trợ.”
“Tôi đã hỏi được loại xe và biển số xe của cô ta. Các sĩ quan cảnh sát sẽ gặp chúng ta ở căn hộ ấy.” Ông ta đưa Tracy một mảnh giấy ghi loại xe và biển số xe của Stanley. “Chúng ta sẽ kiểm tra các xe đỗ bên ngoài quán bar. Nếu xe của cô ta không có ở đó, chúng ta sẽ tới căn hộ của cô ta, trừ phi ai đó gọi điện báo rằng họ đã nhìn thấy cái xe ở chỗ nào đó khác.”
Owens lái xe qua cầu Manette và chọn đường dẫn xuống cầu đầu tiên, đi vào đường Wheaton, rồi nhanh chóng rẽ vào bãi đỗ xe của quán Bulkhead. Vì mưa gió nên bãi đỗ xe rất thưa thớt, chỉ có đúng năm chiếc xe, trong số đó không thấy có xe của Stanley. Owens rời khỏi bãi đỗ và tiếp tục đi về phía tòa chung cư của Stanley. Mấy phút sau, ông ta rẽ vào Tổ Quạ - những tòa chung cư nhìn ra mặt nước. Xe cảnh sát chưa tới.
“Đó là xe của cô ta.” Tracy chỉ một chiếc Chevy TrailBlazer đỗ ở một ô trong bãi đỗ.”
“Đi thôi.” Owens nói. “Các sĩ quan cảnh sát chắc cũng sắp tới rồi.”
Owens đỗ xe và họ nhanh chóng ra khỏi xe. Tracy nhìn vào đằng sau của chiếc Chevy TrailBlazer và thấy xe đạp của Leah Battles. “Cô ấy ở đây.”
Họ đi về phía cửa ra vào bằng kính và tiền sảnh. “Tầng mấy?” Tracy hỏi.
“Tầng ba.” Owens nói sau khi xem bảng tên và đi vào bên trong. Ông ta không đi thang máy mà leo cầu thang bộ hai bậc một. Tracy cố gắng đuổi theo ông ta, thở không ra hơi.
Đến tầng ba, Owens ra khỏi cửa cầu thang, quay đầu một vòng để tìm kiếm. Số nhà của mỗi căn hộ được in trên một tấm bảng bằng đồng gắn trên các cánh cửa. Căn hộ của Stanley nằm về phía bên trái. Owens rảo bước dọc theo hành lang và dừng lại bên ngoài cửa. Tracy nghe thấy những giọng nói ở bên trong, rồi nhìn Owens và gật đầu.
Ông ta khẽ nói: “Tôi sẽ đạp cửa. Cô hãy đi vào trước và đứng sang bên phải. Tôi sẽ yểm trợ ở đằng sau.”
Tracy cầm khẩu Glock trong tay. “Sẵn sàng.”
Owens đạp cánh cửa làm bằng vật liệu rẻ tiền. Nó bật tung ra. Tracy xông vào căn hộ. Phía bên phải là một căn bếp. Nó trống trơn. Cô đi vào thêm hai bước và thấy Stanley và Battles đang chĩa súng vào nhau.
“Buông xuống! Buông súng xuống! Buông súng xuống!”
Stanley thả khẩu súng xuống thảm, nhưng Battles còn chần chừ.
“Buông xuống.” Owens nói.
Battles cũng thả rơi khẩu súng.
Tracy thở ra một hơi, đứng thẳng người dậy. Cô đang định lên tiếng thì cảm thấy nòng súng khẩu Glock 22 của Owens gí vào thái dương cô.