Cận Kề Tổ Ấm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 44 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 45
Chương 45

❊ ❊ ❊

Chỉ một giây thôi, và tất cả kết thúc. Chỉ một giây thôi, và Tracy đã tới kịp lúc để ngăn Rebecca Stanley bóp cò, giết chết Leah Battles. Cô đã không có mặt trong cái đêm Sarah bị bắt cóc và cô đã không thể cứu cô ấy. Sự thất bại có một cách tồi tệ để nán lại trong những ngóc ngách của tâm trí, chờ đợi một cơ hội khác để tấn công ta bằng những cảm giác tội lỗi khủng khiếp. Nhưng lần này chuyện đó sẽ không xảy ra. Họ đã tới kịp lúc. Cô đã tới kịp lúc. Leah Battles còn sống và Rebecca Stanley đã buông súng.

Và cứ như thế, mọi thứ tan biến.

Cô đã bị lợi dụng giống như một nhà ảo thuật đường phố lợi dụng một du khách.

Chị có nhìn thấy quả bóng màu đỏ này không? Hãy nhìn theo quả bóng màu đỏ nhé. Đó là tất cả những gì chị phải làm. Hãy nhìn theo quả bóng màu đỏ và nói cho tôi biết nó đang nằm dưới cái cốc nào. Cái cốc ở giữa à? Chị chắc chứ? Dĩ nhiên là chị chắc chắn rồi. Chị có đôi mắt tinh tường và chị đã dõi theo nó từ đầu đến cuối.

Chỉ có điều trò chơi này không liên quan đến những gì ta có thể nhìn thấy. Nó liên quan đến những gì ta không thể nhìn thấy, và ta không thể nhìn thấy nhà ảo thuật nắm chặt quả bóng màu đỏ trong lòng bàn tay mình. Nó thậm chí còn chưa bao giờ được để dưới một cái cốc. Ta không thể thắng được. Trò chơi này đã bị gian lận, nhưng cái tôi của ta sẽ không cho phép ta thừa nhận điều đó, và bây giờ ta đang đứng trong một căn hộ, tìm quả bóng màu đỏ chưa bao giờ có ở đó. Trong khi đó, nhà ảo thuật đang chĩa một khẩu súng vào thái dương ta.

“Cô sẽ bỏ tay xuống và thả khẩu súng xuống thảm, điều tra viên.”

Vẫn còn bối rối, bộ não của cô vẫn đang phân tích những gì vừa mới xảy ra, vì thế Tracy không thể cử động.

“Tôi nói, thả súng xuống.”

Tracy bỏ tay xuống và buông lỏng ngón tay, thả rơi khẩu súng. Nó rơi xuống sàn nhà lót thảm với một tiếng cạch ảm đạm. Owens lùi lại một bước, nhưng vẫn chĩa khẩu súng vào Tracy. Stanley bước lên đằng trước và nhặt khẩu súng của Tracy lên.

Battles nhìn Tracy. Trong mắt Battles lẩn quất nỗi sợ hãi nhưng trong giọng cô thì không. “Tôi đoán chị biết ai đã lấy cuốn băng ghi được hình ảnh của Trejo.” Cô gần như mỉm cười khi nói.

Tracy đáp: “Tôi đoán cô biết ủy ban Đạo đức sẽ đưa cô ra tòa án binh.”

“Ai nói với chị như vậy?”

“Brian Cho.”

“Tôi chưa bao giờ thích anh ta.” Battles nói.

“Và điều đầu tiên luật sư bào chữa sẽ yêu cầu là cuốn băng an ninh của tòa nhà, chúng ta không thể để họ có được nó bởi vì cô điều tra viên đây đã nhận ra đôi hoa tai của cô.” Owens nói, giọng ông ta trở nên giận dữ. Stanley đưa bàn tay không cầm súng lên chạm vào đôi hoa tai nhỏ bằng vàng như thể vừa mới nhớ ra chúng.

“Trejo đã làm việc cho ông.” Tracy nói với Owens. Cô cảm thấy mình giống như một trong những học sinh của mình - nhiều năm trước - những cô cậu học sinh đã thi trượt môn Hóa vì không học bài, nhưng sau đó vẫn cảm thấy buộc phải biết đáp án đúng của các câu hỏi, dù điều đó sẽ không làm thay đổi điểm số của chúng, hay trong trường hợp này là hoàn cảnh của cô.

“Tôi là một người lính Hải quân.” Owens nói. “Điều đó thể hiện rõ ngay trên tường văn phòng của tôi. Nếu cô tìm hiểu, cô sẽ biết tôi cũng từng là một chuyên viên kho vận.”

“Vì vậy ông biết các con tàu đậu ở đâu khi ra nước ngoài.”

“Và tôi biết có thể lấy được thứ gì khi tàu vào bến, làm thế nào để lấy được nó, và làm thế nào để mang nó lên xuống con tàu. Và từ những năm làm việc ở Đơn vị Chống ma túy, tôi biết một chút về việc nơi nào bán nó.”

Battles nhìn Stanley. “Bà bắt đầu bị nghiện sau vụ nổ ở Afghanistan.”

Điều đó giải thích cho vai trò của Stanley trong vụ này, lý do vì sao cô ta lại lấy cuốn băng.

“Lưng tôi sẽ hành hạ tôi cả đời. Cơn đau sẽ không bao giờ biến mất. Các bác sĩ nói tôi phải học cách sống chung với nó. Họ sẽ không kê cho tôi bất cứ loại thuốc nào nữa. Cô có biết cảm giác sống trong đau đớn hằng ngày hằng giờ không?”

Battles nhìn những bức ảnh trên mặt lò sưởi.

“Chồng cũ của tôi đấy.” Stanley nói. “Anh ta bỏ tôi khi tôi bắt đầu dùng heroin.” Cô ta trông như đang kìm nước mắt. “Anh ta nói anh ta sẽ không nuôi con cùng tôi. Anh ta nói hoặc là tôi để họ đi, hoặc là anh ta sẽ cho Hải quân biết vấn đề của tôi.” Cô ta trông có vẻ thẫn thờ. “Cô có biết như thế là thế nào không? Tôi phải lựa chọn ra sao đây? Dĩ nhiên là cô không biết. Cô thậm chí còn chưa kết hôn.”

“Làm thế nào mà bà vượt qua được những lần kiểm tra về ma túy và những buổi khám sức khỏe bắt buộc?” Battles hỏi.

“Lấy nước tiểu của người khác không có gì khó, đặc biệt là nếu ta trả tiền cho họ, và tôi tiêm vào những chỗ không dễ nhìn thấy lắm.”

“Và sau đây là những gì sẽ diễn ra.” Owens nói. “Chúng tôi đi tới văn phòng an ninh sau khi điều tra viên Crosswhite đây biết được rằng cuốn băng mà cô cung cấp cho cô ta đã bị chỉnh sửa. Tôi sẽ chứng thực rằng cuốn băng gốc cho thấy Leah Battles đã đi vào và rời khỏi tòa nhà DSO vào đêm hôm đó. Vì cuốn băng gốc sẽ bị hủy nên sẽ không có bất cứ thứ gì bác bỏ những lời tôi nói. Quyết định của ủy ban Đạo đức là một điều bất ngờ. Sau khi ủy ban Đạo đức quyết định đưa Đại úy Battles ra tòa án binh, Đại úy Battles biết cô đang giữ một bản sao của cuốn băng an ninh nên đã đề nghị gặp cô ở bên ngoài cơ quan để đi uống gì đó.” Ông ta nói với Stanley. “Khi cô đồng ý, cô ta đã dùng súng ép cô tới căn hộ của cô để lấy cái đĩa đó, vì cô ta tin là nó ở trong ca táp của cô.”

Ông ta nhìn Battles. “Sau khi xem cuốn băng gốc, điều tra viên Crosswhite và tôi đã biết được rằng hai người đi cùng nhau trong chiếc xe của Đại tá Stanley. Sử dụng phương pháp suy diễn logic mà tôi sẽ không phiền cô phải nghe, chúng tôi đã tìm thấy cô ở đây. Cô đã tước súng của Đại tá Stanley, một việc không hề khó tin đối với bất cứ ai một khi họ được xem đoạn video về môn Krav Maga mà tôi đã gửi cho điều tra viên Crosswhite vào đầu tuần này. Điều tra viên Crosswhite xông vào căn hộ trước và cô đã bắn cô ta, nhưng sau đó tôi đã bắn hạ cô.”

Tracy nhìn Stanley và đầu óc cô trở nên trắng xóa, hoàn toàn trống rỗng. Như thể ai đó đã lau sạch nó, dọn dẹp tất cả những gì hỗn độn, rồi khởi động lại nó, cho phép cô nhìn thấy những thứ mà đáng lẽ cô không thể nhìn thấy, theo một cách mà trước khoảnh khắc đó cô thậm chí còn không nghĩ đến. Cô đã đọc được ở đâu đó về một hiện tượng gọi là “hiệu ứng eureka” - khi một người đột nhiên hiểu ra một vấn đề hoặc khái niệm khó hiểu trước đó.

“Hắn sẽ giết cô.” Tracy nói với Stanley.

Battles và Stanley cùng đưa mắt sang nhìn Tracy, không rõ Tracy đang nói với ai. Tracy nhìn thẳng vào Stanley. “Hắn sẽ giết cô.”

Stanley có vẻ hoang mang nhưng cố gắng cười phá lên trước câu nói ấy.

“Hắn phải làm vậy. Cô có bản sao của cuốn băng và đã đưa nó cho tôi - bản sao đó đã bị chỉnh sửa. Nhưng bản gốc vẫn tồn tại. Và cô có mặt trong đó.”

“Bản gốc sẽ bị hủy.” Owens nói, giọng điềm tĩnh.

“Nghĩ mà xem.” Tracy nói. “Hắn sẽ giải thích thế nào về cuốn băng trong văn phòng của tôi, cuốn băng mà cô đưa cho tôi? Hắn sẽ giải thích thế nào về việc ai đã chỉnh sửa nó?”

“Tôi sẽ nói người chỉnh sửa nó là Battles.” Owens nói.

“Nhưng tôi chưa bao giờ hỏi mượn cuốn băng đó.” Battles nói, nhìn ra suy luận logic của Tracy.

“Ít nhất cô sẽ bị nghi ngờ.” Tracy nói với Stanley. “Hắn không thể mạo hiểm để cho điều đó xảy ra, giống như hắn không thể mạo hiểm chừa chỗ cho khả năng Trejo làm lộ chuyện. Hoặc kẻ bán ma túy lấy hàng từ Trejo làm lộ chuyện. Vì thế bây giờ hắn sẽ dụ cô bắn tôi. Sau đó hắn sẽ giết cô.”

“Im đi!” Owens nói. Tracy quay sang hắn. Cô biết hắn không thể bắn cô, hắn không thể bắn cô bằng súng của hắn, vì kích cỡ nòng súng của hắn khác với kích cỡ nòng súng của Stanley, một khẩu 38 ly. Hắn cần Stanley sử dụng súng của cô ta thì mọi thứ mới có kết quả như hắn mong muốn.

“Nghĩ mà xem.” Tracy nói, lại nhìn Stanley. “Khẩu súng đó, khẩu súng của cô, có đầy dấu tay cô. Hắn sẽ nói cô bắn tôi và hắn bắn hai người bọn cô.”

Stanley nhìn Owens, có lẽ cô ta đã bắt đầu hiểu ra tình cảnh của mình.

“Cô ta đang cố lung lạc cô đấy.” Hắn nói.

“Chỉ cần cô bóp cò súng, hắn sẽ bắn cô. Đó là logic thông thường. Đó là cách duy nhất để hắn thoát khỏi chuyện này.”

“Chúng ta sẽ thoát khỏi chuyện này cùng nhau.” Owens nói.

“Hắn đang nói dối đấy.” Tracy nói. “Hắn có để Trejo thoát khỏi chuyện này không?”

“Chúng ta sẽ thoát khỏi chuyện này và sau khi mọi chuyện lắng xuống, chúng ta sẽ cao chạy xa bay, như chúng ta đã bàn tính.”

“Hắn đang nói dối.” Tracy lặp lại. “Hắn chưa bao giờ có ý định làm theo những gì hắn nói. Hắn chỉ coi cô là một con nghiện và hắn đang lợi dụng cô, như hắn đã lợi dụng tôi. Hắn là một kẻ lợi dụng và hắn đang lợi dụng cô.”

“Im di.” Owens nói to hơn. Rồi hắn nói với Stanley. “Bắn ả đi.”

Stanley chĩa súng vào Tracy.

“Cô mà bóp cò là cô sẽ chết đó.” Tracy lại nói. “Hãy suy nghĩ cho kĩ.”

“Bắn ả đi. Chết tiệt!”

Cô nói át giọng của Owens. “Nếu cô còn sống, hắn không thể sắp xếp cho mọi chuyện hợp lý được.”

“Bắn ả đi!”

“Hắn phải đổ tội chỉnh sửa đoạn băng an ninh cho ai đó. Hắn sao có thể làm được điều đó nếu cô vẫn còn sống?”

“Ả ta đang nói dối. Tôi sẽ nói kẻ chỉnh sửa đoạn băng là Battles. Bắn ả ta đi.”

“Nhưng tôi lấy video đó từ chỗ cô mà.” Tracy nói. “Cô đã yêu cầu phòng an ninh đưa nó cho cô. Và họ sẽ không hủy bản gốc đâu. Tôi đã bảo họ giữ nó lại làm bằng chứng cho cảnh sát rồi. Cô có mặt trong cuốn băng đó. Hắn biết điều đó.”

Owens lại chĩa súng vào Stanley. “Bắn ả ta đi, mẹ kiếp. Nếu không tôi sẽ bắn cô đấy.”

“Đó là bằng chứng mà hắn cần, một bằng chứng không thể chối cãi. Cô có mặt trong cuốn băng đó, một kẻ nghiện. Cô đang hợp tác cùng Battles và Trejo để kiếm được heroin bởi vì cô là một kẻ nghiện. Đó là câu chuyện mà hắn sẽ kể. Đó là câu chuyện duy nhất hợp lý.”

Bàn tay Stanley run rẩy. Đôi mắt cô ta trở thành hai khối cầu đen sì chứa đầy nỗi nghi ngờ. Cô ta đang hiểu ra rằng Tracy nói thật.

Tracy cố ý lùi lại như thể định nhặt khẩu súng của mình lên. Owens lại chĩa súng vào cô nhưng không bóp cò. “Cô thấy chưa, hắn không thể bắn tôi. Kích cỡ nòng súng của hắn không khớp với cỡ đạn của cô. Hắn cần cô ra tay.”

“Bắn ả đi.” Owens giục.

Tracy nói to hơn, giọng cô át đi giọng của Owens và những tiếng động đang ngày một lớn dần từ cơn bão bên ngoài. “Đừng làm thế! Đó là cách duy nhất để cô có thể giữ được mạng sống mà bước ra khỏi đây.”

“Đồ ngu.” Owens nói.

Hắn chĩa khẩu súng vào Stanley, cô ta cũng chĩa súng lại. Hai khẩu súng cùng nổ trong căn hộ nhỏ, ba tiếng nổ vang dội, hai tiếng phát ra từ súng của Owens và một tiếng phát ra từ súng của Stanley. Những cú bắn khiến Stanley bật ngửa ra sau như thể cô ta là một con rối bị buộc vào một sợi dây bị giật mạnh. Cô ta va bộp vào tường và đổ sụp xuống sàn.

Owens đã xoay thân trên sang bên, thu hẹp kích cỡ mục tiêu mà Stanley nhắm bắn. Viên đạn của cô ta bắn trúng bức tường trát vữa Sheetrock đằng sau hắn, để lại một vết tích rúm ró to tướng.

Tracy không suy nghĩ gì về toàn bộ chuyện này ngay lúc nó xảy ra. Cô đã không suy nghĩ chút gì về nó ngay lúc ấy. Cô đã thụp người xuống ngay ở động tác đầu tiên, như đã được huấn luyện, vì biết rằng cô không thể trốn thoát, vì biết rằng khẩu súng của cô vẫn ở trên sàn và là niềm hy vọng duy nhất của cô. Cô chạm đất, nắm lấy khẩu súng và lăn sang bên, nhắm vào Owens.

Đang định bóp cò thì Tracy khựng lại. Leah Battles đã thực hiện một loạt động tác nhanh như chớp. Battles hất cánh tay cầm súng của Owens lên cao quá đầu hắn, đồng thời thúc mạnh đầu gối vào hạ bộ hắn, làm hắn khuỵu xuống và giật vũ khí của hắn rồi bước lùi lại, ra khỏi tầm với của Owens. Cô nói với Tracy ở đằng sau, dù vẫn tập trung vào Owens. “Chị có chơi cờ không, điều tra viên?”

“Như tôi đã nói, không thường xuyên lắm và cũng không tốt lắm.”

“Tiếc quá. Tôi có linh cảm rằng, chỉ cần tập luyện một chút thôi, chị cũng sẽ trở thành một kỳ thủ giỏi.”

cy thầm ghi nhớ trong đầu là phải xác định xem liệu NCIS có đánh máy lại các cuộc thẩm vấn của họ không. Battles nói: “Vậy là có vẻ ai đó đã lấy cuốn băng trước khi tôi mượn cái hộp, hoặc đến vào sáng sớm hôm sau, nhìn thấy nó trên ghế của
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.