Sáng hôm sau, Tracy tới gõ cửa ngôi nhà ở Rainier Beach. Cô được Clarridge hạ lệnh đích thân tới nói chuyện với gia đình họ, mặc dù cô sẵn sàng làm vậy mà chẳng cần mệnh lệnh nào. Đây là cuộc trò chuyện mà cô muốn có. Cô hít một hơi sâu và cánh cửa mở ra. Mẹ của Shaniqua Miller nhìn Tracy với ánh mắt dò hỏi.
“Chào buổi sáng.” Tracy nói. “Chị Shaniqua có nhà không ạ?”
Bà mẹ nhăn mặt. Tracy nghĩ bà ta có thể đóng cửa. “Xin chờ một chút.”
Tracy nghe thấy những giọng nói bên trong ngôi nhà. Cô cũng ngửi thấy mùi cà phê và có lẽ cả thứ gì đó đang nướng trong lò.
Mấy giây sau, Shaniqua Miller xuất hiện ở cửa và cũng nhìn Tracy với ánh mắt dò hỏi giống như mẹ cô ta. Đằng sau cô ta, trên hành lang, có hai cậu bé mặc pyjama đang đứng nhìn.
“Chào buổi sáng.” Tracy nói.
“Giờ vẫn còn quá sớm để đến thăm nhà người khác, điều tra viên ạ.”
“Tôi xin lỗi, nhưng tối qua đã quá muộn nên tôi không thể tới báo tin cho chị, và tôi không muốn nói chuyện với chị qua điện thoại hay để chị biết được tin này qua thông tin đại chúng.”
Lông mày Shaniqua Miller cau lại. Cô ta ngoảnh mặt vào bên trong. “Mẹ ơi, phiền mẹ đưa bọn trẻ vào bếp giúp con được không ạ?” Sau khi bà mẹ đã lùa bọn trẻ từ hành lang vào bếp, Shaniqua nói với Tracy: “Tin gì vậy?”
“Chúng tôi biết chuyện gì đã xảy ra với con trai của chị và chúng tôi biết lý do tại sao. Những kẻ chịu trách nhiệm sẽ bị đưa ra xét xử và tôi tin rằng lần này họ sẽ phải vào tù.”
Shaniqua Miller mím chặt môi nhưng không khóc. Mẹ cô ta, đã trở lại cửa, đưa tay nắm lấy tay con gái. “Chị chắc chứ?” Shaniqua nói, giọng khàn khàn vì xúc động.
“Chắc.” Cô nói. “Chúng tôi chắc chắn.”
Cả hai người phụ nữ đều quay sang tựa đầu vào nhau, khóc nức nở. Hai cậu bé phớt lờ lời dặn của bà, chạy tới vùi mặt vào áo mẹ chúng. Tracy không cố xen vào. Cô không cố nói gì. Cô cứ để mặc họ khóc.
Vài phút sau, Shaniqua lay lại bình tĩnh và lau nước mắt, hít những hơi sâu. “Cảm ơn chị.” Cô ta nói.
Tracy gật đầu. “Tôi có thể kể rõ hơn cho chị sau, vào một thời điểm thuận tiện hơn. Tôi chỉ muốn chị biết rằng chúng tôi không bao giờ quên con trai chị.” Cô đưa cho Shaniqua một tấm danh thiếp. “Lúc nào thuận tiện, hãy gọi cho tôi và chúng ta sẽ sắp xếp một buổi trò chuyện.” Cô bắt đầu bước xuống các bậc thềm dẫn ra con đường bê tông.
“Điều tra viên?”
Tracy dừng bước và quay đầu lại ở chân các bậc thềm.
“Tôi xin lỗi.” Shaniqua nói. “Nhưng thằng bé là con trai tôi và…”
“Chị không cần xin lỗi, chị Miller. Tôi biết rõ ý chị là gì. Nếu tôi là chị thì tôi cũng sẽ tức giận và thất vọng như vậy thôi. Nhưng tôi sẽ không buông bỏ vụ việc này. Tôi sẽ theo sát nó cho đến khi những kẻ chịu trách nhiệm phải vào sau song sắt. Vài người trong số họ đã chết, nhưng kẻ chịu trách nhiệm cao nhất sắp phải hầu tòa ở phiên tiền thẩm và hắn sẽ bị cáo buộc nhiều tội.”
Shaniqua bước xuống chân các bậc thềm và chỉ vào cửa trước. “Khoan đã.” Cô ta nói. “Mẹ tôi vừa mới pha cà phê còn tôi thì đang nướng bánh. Chúng tôi còn có mứt tự làm nữa.”
Tracy gật đầu. “Tôi thích lắm.” Cô nói.