Điểu Nhân

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
6.

❊ ❊ ❊

Tổ Trọng án phụ thuộc khá nhiều vào hệ thống lưu trữ dữ liệu điều tra trọng án thuộc Bộ Nội vụ, gọi tắt là HOLMES[1] , dùng để kiểm tra chéo các cơ sở dữ liệu. Và nhân vật chủ chốt trong tất cả các đội chính là “chuyên viên tiếp nhận” HOLMES -người phụ trách đối chiếu, sàng lọc và phân tích dữ liệu. Ở Shrivemoor, nhân vật đó chính là Marilyn Kryotos.

Jack tức thì có cảm tình với Marilyn: một phụ nữ đầy đặn, nặng nề, cả ngày lãng đãng như trên mây, luôn miệng kể chuyện con cái ở nhà, từ bệnh tật, vật nuôi, tới các chiến công nho nhỏ và những vết xước trên đầu gối của chúng với một thứ giọng trầm thấp kỳ quặc. Là một bà mẹ điển hình, Marilyn có vẻ xử trí một vụ giết người với thái độ nhẫn nại y như khi xử lý một chiếc tã bẩn: coi nó như một thực tế của cuộc sống, tuy là chẳng dễ chịu gì nhưng hoàn toàn có thể cải tạo được. Jack cũng hài lòng vì người bạn đầu tiên của Marilyn trong đội là Paul Essex: tình bạn giữa hai người này như đã chứng minh cho những gì anh nghĩ về họ.

Tối hôm đó, khi trở về Shrivemoor với các ghi chép của mình, anh nhìn thấy Marilyn. Cô đang ôm một đống hồ sơ điều tra từ phòng chỉ huy sang phòng phá án và anh lập tức nhận ra vẻ phật ý trên gương mặt cô.

“Marilyn.” Anh rướn tới gần cô. “Có chuyện gì xảy ra vậy? Bọn trẻ làm sao à?”

“Không,” cô rít lên. “Là cái đội F khốn kiếp đó. Họ vừa chuyển tới, khiến tôi sắp phát rồ rồi đây này. Hết yêu cầu này tới yêu cầu kia. Mới nhất là muốn có hẳn một phòng riêng cứ như thể họ siêu đẳng hơn chúng ta ấy.” Cô đưa tay gạt mớ tóc sẫm màu đang rủ xuống mắt. “Chánh thanh tra bị thúc tới đít rồi nên muốn chúng ta ra chịu trận đấy mà. Anh cứ nhìn cái chỗ này mà xem, cho một đội điều tra là đã chật rồi, nói gì tới hai.”

Jack lập tức được chứng thực những gì Marilyn vừa nói. Khi giao các ghi chép của mình cho nhân viên nhập liệu, anh đã nhìn thấy rất nhiều khuôn mặt mới trong phòng phá án. Các thành viên đội F đều mặc áo sơ mi hồ cứng và đeo cà vạt, nhiều cái còn có những nếp nhăn mới tinh như vừa bóc tem. Nhưng anh biết, sự hãnh diện của họ đối với thứ trang phục này sẽ chẳng cầm cự được lâu sau một tuần làm việc mười lăm tiếng mỗi ca.

“Xin lỗi, đồng nghiệp.” Ai đó túm lấy cánh tay anh. Một người đàn ông thấp hơn Jack, mặt nhọn, nước da rám nắng, mắt xanh nhạt, sống mũi hơi gãy nhưng thanh mảnh. Mái tóc màu vàng của anh ta được chuốt thành một cái khiên bóng loáng ở trên đầu. Anh ta vận com lê mới cứng màu xanh sẫm, hai bộ com lê khác khoác trên vai vẫn còn nằm nguyên trong túi bóng của tiệm giặt là. “Tôi treo chúng vào đâu được nhỉ?”

Jack tìm thấy Maddox đang ký mấy đơn xác nhận làm việc ngoài giờ trong phòng chỉ huy. Anh ném chùm chìa khóa xe lên mặt bàn.

“Dog & Bell.”

“Cái gì cơ?”

“Dog & Bell. Đó là một quán rượu ở phía Đông Greenwich.”

Maddox ngả người ra sau ghế nhìn Jack, vẻ dò xét. “Thế nào?” Ông duỗi hai bàn tay ra. “Cậu định làm gì?”

“Tôi cần hỏi họ vài câu. Tôi muốn xem có khách hàng thường xuyên nào liên quan tới ngành y không.”

“Báo chí nghe được chi tiết này hẳn sẽ nhảy cẫng lên cho mà xem. Nếu thông tin này lộ ra thì họ sẽ phớt lờ lệnh tạm thời cấm đưa tin mất. Tôi sẽ trình chuyện này lên với chánh thanh tra, à mà thôi.” Ông chậm rãi lắc đầu. “Tôi nghĩ là ông ấy sẽ phản đối. Vẫn chưa tới lúc. Cậu còn manh mối nào khác không?”

“Có vài cái tên. Cũng có thể đã xác định được danh tính của nạn nhân số ba.”

“Tốt rồi, để mấy cái tên đó cho Marilyn xử lý đi. Thế manh mối hứa hẹn nhất là gì?”

“Joni Marsh đã chạy sô ở Dog & Bell vào cái ngày Craw mất tích.”

“Được rồi, ngày mai cậu xử lý vụ này đi. Nhưng vì Chúa, hãy dẫn một đồng nghiệp đi cùng, cậu cũng biết mấy người phụ nữ đó ghê gớm thế nào rồi đấy!” Có tiếng ai đó gõ cửa khiến Maddow thở dài. “Có chuyện gì?”

“Mel Diamond đây. Thanh tra Diamond, thưa sếp.”

“Vào đi thanh tra Diamond, vào đi.”

Viên cảnh sát tóc vàng xuất hiện, tay áo vét đã được kéo xuống trùm kín cổ tay áo sơ mi. “Sếp.” Anh ta phớt lờ Jack, chỉ chìa bàn tay rám nắng ra cho Maddox, hơi để lộ chiếc đồng hồ đeo tay siêu mỏng. “Sếp không biết tôi nhưng tôi đã nghe danh tiếng của sếp từ lâu. Nhờ câu lạc bộ đua thuyền của thành phố, thưa sếp.”

Maddox chững lại một lúc, không có phản ứng gì.

“Từ câu lạc bộ Chipstead ấy,” Diamond bổ sung.

“Ôi Chúa ơi.” Maddox liền đi vòng qua bàn để bắt tay anh ta. “Hẳn rồi, hẳn rồi. Tôi cũng thấy cậu quen mặt. Vậy...” ông tựa vào bàn, hai tay khoanh trước ngực, nhìn Diamond từ trên xuống dưới, “vậy cậu chính là viên thanh tra may mắn được cử tới hỗ trợ chúng tôi đấy hả? Hoan nghênh cậu tới Shrivemoor.”

“Cảm ơn sếp. Đúng là tôi đã từ tận Eltham yên bình tới đây.” Giọng nói của anh ta vang dội trong căn phòng nhỏ, như thể anh ta đã quen với việc ra lệnh cho người khác.

“Chúng tôi sẽ để các cậu nhập cuộc luôn: ngày mai các cậu gõ cửa từng nhà trong bán kính hai cây số rưỡi. Như vậy được chứ?”

“Không được cũng phải được thôi, chánh thanh tra vốn muốn chúng tôi làm mấy việc điều tra thông thường để hỗ trợ cho đội điều tra chính.”

Maddox ngập ngừng. “Đúng vậy, chỉ có bấy nhiêu thôi,” ông thận trọng trả lời. “Chúng tôi cũng chẳng làm gì khác được, thanh tra Diamond. Tôi chắc chắn là cậu cũng hiểu.”

“Vâng, dĩ nhiên rồi. Dĩ nhiên là tôi hiểu. Và tôi hoàn toàn không có vấn đề với sự phân công đó. Không có chút vấn đề nào. Nếu chỉ huy thấy ổn thì tôi cũng vậy, không cần phải bàn cãi.” Anh ta gật gù. Rồi như để chấm dứt đề tài này, anh ta mỉm cười chỉ tay lên những bức ảnh trên tường và nói, “cái tàu kia đẹp thật đấy. Của sếp ạ?”

“Đúng vậy,” Maddox do dự.

“Hiệu Valiant.”

“Chính thế, đúng là hiệu Valiant.”

“Một nhãn hiệu chất lượng, có người cho rằng chúng trông hơi cồng kềnh, nhưng tôi lại rất khoái. Tàu tuần dương hiệu Valiant cũng rất tuyệt vời.”

“Đúng vậy.” Maddox bắt đầu hào hứng. “Nhưng dù không muốn thì vẫn phải thừa nhận người Mỹ mới hay tạo ra kỳ tích với các tàu tuần dương. Hãng Mammoth chẳng hạn, rất thỏa mãn.”

“Về nhất cuộc đua thuyền Frostbite của thành phố năm nay là một chiếc thuyền buồm đơn.” Diamond uốn lưỡi, “Không hiểu là trùng hợp hay...?”

“Đúng vậy.” Maddox khiêm tốn gật đầu. “chính là chiếc thuyền này.”

Đứng tựa lưng vào tường, hai tay khoanh chặt trước ngực, Jack ngạc nhiên nhận ra cuộc đối thoại giữa hai người kia khiến anh cảm thấy khó chịu. Như thể sự niềm nở và ủng hộ của Maddox vốn là độc quyền của riêng anh, không phải là thứ có thể bỗng dưng chuyển sang cho một thanh tra khác. Thật là một suy nghĩ vớ vẩn, ông ấy vốn không phải là bố mày, Jack, mày chẳng có quyền đòi hỏi ở ông ấy bất cứ thứ gì. Thế nhưng anh vẫn bực bội khi phải chứng kiến Maddox dễ dàng bị khuất phục bởi những lời nịnh hót, và khi thanh tra Diamond cười toét miệng, vui mừng bảo, “Ôi Chúa ơi, thật không biết phản ứng của các bạn tôi thế nào khi biết tôi đang được làm việc với ai...”

Nghe tới đây, Jack quay người, lặng lẽ rời khỏi phòng.

❀ ❀ ❀

[1] Home Office Large Major Enquiry System.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Mo Hayder

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.