Tôi và Kate đến nơi nghỉ B&B tại một ngôi làng nhỏ của Mattituck trước khi nơi này đóng cửa vào 10 giờ đêm, nhận phòng từ bà chủ – người làm tôi nhớ tới những bà quản lý tốt bụng ở Trung tâm cải tạo.
Ngôi nhà cũ đúng như những gì tôi đã đoán, thậm chí còn tệ hơn.
Chúng tôi ngủ đến gần hết sáng thứ bảy nên bỏ qua bữa sáng do bà chủ nấu, không giáp mặt với các vị khách khác. Hai vị trong số đó chúng tôi đã nghe những tiếng kêu phía bên kia bức tường mỏng, người đàn bà thuộc dạng hay kêu thét, may mà không đạt cực khoái nhiều lần, ơn Chúa!
Chúng tôi dành cả ngày thăm các vườn nho của North Fork – nơi tôi nhớ khi mình bé chúng còn là những nông trang trồng khoai tây. Những dây nho đã trưởng thành, cho nho trắng, nho đỏ và nhiều loại khác. Tại mỗi vườn nho chúng tôi đều nếm một chút vang miễn phí, tôi đặc biệt thích loại vang trắng Sauvignon bởi nó có vẻ nguyên chất và đượm mùi quả, hơn nữa lại gợi nhớ mùi… khoai tây.
Đêm thứ bảy chúng tôi tới một nhà hàng nổi có góc ngắm vịnh Peconic thật tuyệt vời và thật lãng mạn – giống như Kate vậy.
Trong lúc đợi sắp bàn, chúng tôi ngồi ở quầy bar, cậu phục vụ quầy bar giới thiệu liến thoắng về những loại rượu nho của địa phương. Cậu này còn khá trẻ, nói với Kate về một số loại vang trắng và cuối cùng chọn ra một loại không quá đậm mùi quả.
Chàng trai hỏi tôi:
— Những loại vang này liệu có hợp với ông không?
— Tốt hết. Tôi sẽ chọn loại mới ngâm.
Cậu ta làm theo, tôi và Kate cùng uống.
Có một tập báo trên quầy, tôi nhìn thấy tít của tờ Thời báo New York:
«Lầu Năm Góc có kế hoạch tiêm phòng đậu mùa cho hơn 500 ngàn người».
Đánh chiếm Iraq dường như là một việc đã được quyết trừ phi Saddam chịu đầu hàng. Tôi tính chuyện gọi đến tay môi giới cá cược hỏi xem tỷ lệ đặt cược hôm nay về khả năng chiến tranh. Nếu thế tôi cần đặt cược từ tuần trước, khi tỷ lệ cao hơn, thế nhưng tôi có thông tin mật nên làm thế là lừa đảo. Kiếm tiền nhờ chiến tranh là việc làm phi đạo đức nữa, trừ phi anh là nhà thầu của chính phủ.
Tôi hỏi luật sư Kate:
— Em là nhà thầu của chính phủ hay nhân viên hợp đồng?
— Sao anh lại hỏi thế?
— Anh đang đánh vật với vấn đề đạo đức.
— Chẳng hẳn anh đã đánh vật đâu.
— Thôi nào. Anh đang nghĩ đến việc gọi cho tay môi giới cá cược và đặt cược về cuộc chiến Iraq.
— Anh có tay môi giới cá cược sao?
— Ừ, em không có à?
— Không, thế là phạm pháp đấy!
— Anh có bị bắt không? Lát nữa bọn mình có làm được chuyện ấy khi tay bị còng không?
Nàng cố nhịn cười và liếc nhìn quầy bar:
— Nói nhỏ thôi.
— Anh cố làm ra vẻ lãng mạn mà.
Lúc đó nhân viên phục vụ tới và dẫn chúng tôi vào bàn.
Kate xem thực đơn và hỏi tôi có dùng chung với nàng một suất hàu, rồi nhắc nhở tôi bằng một nụ cười hóm hỉnh: Hàu tốt cho chuyện ấy đấy.
Tôi bảo nàng:
— Chưa hẳn thế đâu. Tuần trước anh ăn đến một tá[1] mà chỉ có 11 con phát huy tác dụng thôi. Kiểu ấy xưa rồi.
— Nhưng vẫn tốt hơn.
Đồ biển là đặc sản của nhà hàng này, thế nên tôi gọi một con vịt Long Island cho khác, ít ra thì cũng giống ở chỗ vịt cũng bơi!
Tôi thấy thoải mái và vui vẻ khi rời xa sự căng thẳng của công việc và thành phố. Tôi bảo Kate:
— Ý tưởng của em hay đấy.
— Chúng ta cần đi xa mà.
Tôi thoáng nghĩ đến Harry lúc này đang ở vùng nông thôn nên muốn hỏi Kate lần nữa về Câu lạc bộ đồi Custer, nhưng mục đích của việc đến đây là tránh xa công việc cơ mà!
Kate phụ trách món rượu, sau một lúc bàn thảo khá vui vẻ với bồi bàn, nàng gọi một chai vang đỏ.
Rượu tới, nàng nếm thử và tuyên bố nó đậm mùi mận, như thế rất hợp với món vịt. Con vịt đâu có quan tâm đến việc đó, tôi nghĩ.
Dù sao thì nàng vẫn nâng cốc rồi nói:
— Chúc mừng việc máy nhắn tin không đổ chuông vào cuối tuần.
— Amen! Chúng tôi chạm cốc và uống cạn.
Hai chúng tôi có một bữa tốì thật ngon trong khung cảnh dẹp, đôi mắt xanh rất đẹp của Kate lấp lánh trong ánh nến, rượu vang đỏ làm tôi nóng lên và chếnh choáng.
Lúc này thật dễ dàng nói dối rằng thế giới đang ổn. Chưa bao giờ thế và bây giờ cũng vậy, thế nhưng đôi lúc ta có thể đánh cắp vài giờ và vờ rằng không có chuyện phần còn lại của thế giới chuẩn bị rơi vào tình trạng đen tối.
Về vấn đề này, tất cả những người tôi biết đều nói rằng cuộc sống của họ đã thay đổi kể từ sau sự kiện 11-9, song không phải điều gì cũng tồi tệ. Rất nhiều người – trong đó có tôi và Kate – tỉnh dậy và nói: Đã đến lúc ngừng lo về những chuyện cỏn con, phải liên kết lại với những người anh thích và tránh những kẻ anh không thích. Chúng ta không chết, vì thế chúng ta phải sống.
Cha tôi – một cựu binh Thế chiến thứ hai – một lần từng cố mô tả cho tôi về tình trạng của đất nước sau vụ Trân châu cảng[2]. Ông dùng từ ngữ không thật tốt và gặp khó khăn trong việc vẽ nên bức tranh về nước Mỹ trong kỳ Giáng sinh đầu tiên sau ngày 07 tháng 12 năm 1941. Cuối cùng ông cũng thành công và bảo: “Tất cả đều rất sợ, uống rượu và làm tình rất nhiều, gọi điện và đến thăm những người lâu không gặp, người ta gửi rất nhiều bưu thiếp và thư, mọi người trở nên gần nhau hơn, giúp đỡ nhau nhiều hơn nên tình hình không đến nỗi tệ”. Sau đó ông hỏi tôi: “Sao chúng ta lại cần đến một cuộc chiến để làm điều ấy?”.
Bởi vì, thưa cha, đó là kiểu của chúng ta. Và vào ngày 11-9 năm ngoái, cha mẹ tôi mất tới hai ngày tìm cách liên lạc với tôi từ Florida, và khi liên lạc được thì họ mất tới 15 phút nói cho tôi biết họ yêu tôi tới nhường nào, điều này hơi ngạc nhiên song tôi biết đó là những gì ông bà muốn nói.
Đó cùng là kiểu của chúng ta hiện nay, nhưng một hai năm nữa, khi không có một vụ tấn công khác nhằm vào đất nước, chúng ta sẽ trở lại như bình thường – chỉ biết đến mình, đầy lạnh lùng. Nhưng điều đó cũng tốt thôi, bởi nói thật là tôi phát mệt với đám bạn và gia đình không sống ở thành phố này liên tục hỏi thăm công việc của tôi thế nào. Chúng ta đã có những thời khắc làm khác mình, nhìn nhận lại cuộc sống của mình rồi, bây giờ là lúc tiếp tục thực hiện những việc đang làm, tiếp tục với vai trò của mình đã có.
Thế nhưng tôi lại thích uống rượu và làm tình quá mức, thế nên chúng ta nên tiếp tục lâu hơn một chút. Đám bạn độc thân đã bảo tôi rằng…, mà thôi, chuyện này để bàn vào dịp khác.
Lúc này, tôi nói với Kate: Anh yêu em.
Nàng nhoài người qua bàn và nắm lấy tay tôi: Em cũng yêu anh, John.
Và có một điều tốt xảy ra vào cái ngày đen tối. Ngày 10-9 tôi không phải một người chồng thật quan tâm đến vợ nhưng hôm sau – khi tôi nghĩ nàng đã chết – cả thế giới như đổ sụp cùng với hai toà tháp. Và khi tôi nhìn thấy nàng còn sống, tôi biết mình cần nói Anh yêu em nhiều hơn, bởi trong công việc này và cuộc đời này, chẳng khi nào ta biết điều gì sẽ xảy đến ngày mai.
❀ ❀ ❀
[1] 12 đơn vị.
[2] Sự kiện diễn ra tháng 12-1941, Nhật bất ngờ tấn công căn cứ của Mỹ ở Hawaii.