Lửa Hoang

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 34 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2

❊ ❊ ❊

Tôi rẽ sang phố Chambers và đi vào Ecco - một nhà hàng Italia có khung cảnh và không khí sang trọng.

Quầy bar đầy cánh đàn ông mặc complê và phụ nữ mặc đồ của giới doanh nhân. Tôi nhận ra nhiều gương mặt quen và cất tiếng chào vài người.

Ngay cả khi chẳng biết ai ở đây, là một thám tử giỏi và một kẻ thường xuyên quan sát cuộc sống tại New York, tôi cũng đủ khả năng nhận ra những chưởng lý thu nhập cao, những nhân viên làm trong cơ quan thực thi pháp luật hay các nhân vật trong ngành tài chính. Một vài lần tôi tình cờ chạm mặt vợ cũ ở đây, vì thế một trong hai đã phải ngừng đến chốn này.

Tôi gọi món và một suất soda rồi nói chuyện qua loa với vài người xung quanh.

Kate tới, tôi gọi cho nàng một suất vang trắng - thứ gợi lại cho tôi điều khó chịu vào dịp cuối tuần. Tôi hỏi:

— Em có biết bệnh lụi ở nho không?

— Bệnh lụi ở nho nào?

— Loại ở North Fork đấy. Tất cả nho đều nhiễm một loại nấm lạ có thể lây sang người.

Rõ ràng nàng chẳng hề để ý tới lời tôi và nói:

— Em tìm được một chỗ nghỉ B&B khá ổn cho hai đứa ở Mattituck. Nàng mô tả chỗ đó dựa trên thông tin từ vài trang web du lịch rồi bảo tôi: - Chỗ ấy có vẻ tuyệt thật.

Hừ, lâu đài Dracula trên trang web của bang Transylvania cũng vậy. Tôi hỏi nàng:

— Em đã bao giờ nghe thấy Câu lạc bộ đồi Custer chưa?

— Chưa… em không thấy nó trên trang web của North Fork…

— Thực ra nó ở vùng nông thôn của bang New York thôi.

— Ồ… có đẹp không?

— Anh không biết.

— Anh muốn đến đó vào dịp cuối tuần tới chứ?

— Để anh xem nó thế nào đã.

Rõ ràng cái tên này chẳng gợi điều gì ở quý bà Mayfield – người đôi lúc biết nhiều điều nhưng không chia sẻ với tôi. Ý tôi là dù là vợ chồng nhưng nàng vẫn là đặc vụ của FBI, quyền được biết và khả năng sử dụng thông tin mật của tôi thấp hơn nàng. Biết vậy nên tôi thầm hỏi vì sao Mayfield nghĩ cụm từ “Câu lạc bộ đồi Custer” nói tới một nơi nào đó để ở chứ không phải một địa danh lịch sử, một câu lạc bộ nông thôn hay thứ gì khác. Có lẽ do hoàn cảnh của bọn tôi. Cùng có thể nàng biết chính xác điều tôi đang đề cập.

Tôi chuyển chủ đề sang các bản ghi nhớ về Iraq, chúng tôi bàn một lát về tình hình chính trị. Theo quan điểm của đặc vụ Mayfield, cuộc chiến với Iraq không chỉ là điều không thể tránh mà còn là việc cần thiết.

Trong toà nhà liên bang số 26, các viên chức chính phủ rất nhanh quen với bất kỳ sự thay đổi nhỏ nào về đường lối chính trị. Khi tính đúng đắn về chính trị có vai trò đặc biệt quan trọng, có thể bạn sẽ nghĩ Lực lượng chống khủng bố liên bang là một tổ chức xã hội hỗ trợ những kẻ thần kinh không ổn định và kém tự trọng. Ngày nay mọi người nói với việc tiêu diệt những tay Hồi giáo cực đoan và giành chiến thắng trong cuộc chiến chống khủng bố, song khủng bố là một từ khá mới. Quý bà Mayfield, một viên chức chính phủ tốt, không quan tâm nhiều đến chính trị nên chẳng có gì rắc rối khi một ngày bà ghét Taliban, Al Qaeda, UBL rồi lại ghét Saddam Hussein hơn nữa khi được chỉ thị phải ghét ai vào ngày đó.

Nhưng chắc tôi không thật công bằng. Tôi không hoàn toàn sáng suốt khi đề cập vấn đề Bin Laden và AI Qaeda. Tôi đã mất một số người bạn vì sự kiện 11-9, và nếu không nhờ ơn Chúa và tắc đường, tôi và Kate đã có mặt trong toà tháp phía bắc đúng lúc nó sụp xuống.

Hôm đó tôi đang trên đường dự một cuộc họp kết hợp ăn sáng tại nhà hàng Cửa sổ thế giới nằm trên tầng 107. Tôi đến muộn, Kate chờ tôi dưới sảnh. David Stein, Jack Koenig, Dom Fanelli – đồng sự cũ và có lẽ là bạn tốt nhất của tôi – đều đến đúng giờ như rất nhiều người khác, dù tốt hay xấu như Ted Nash. Chẳng ai có mặt ở nhà hàng hôm đó sống sót.

Tôi là kẻ chẳng dễ run sợ – việc bị bắn ba lần và mất máu gần chết trên một đường phố cũng không để lại ảnh hưởng lâu trong tâm trí. Thế nhưng ngày hôm ấy khiến tôi bàng hoàng hơn cả mình có thể nhận ra. Lúc đó tôi đứng ngay phía dưới chiếc máy bay khi nó đâm vào toà nhà, còn bây giờ tôi đang nhìn thấy một chiếc máy bay bay thấp phía trên đầu.

— John?

Tôi quay về phía Kate – Gì thế?

— Em hỏi anh có muốn uống thêm không.

Tôi nhìn xuống chiếc cốc đã hết sạch.

Nàng gọi cho tôi thêm một suất.

Tôi lờ mờ hiểu tin tức đang phát qua chiếc tivi ở cuối quầy bar, phóng viên đang tường thuật cuộc bỏ phiếu tại Quốc hội về vấn đề Iraq.

Trở lại hôm 11-9, tôi đã cố gắng trở thành một người có ích khi nỗ lực giúp lính cứu hỏa và cảnh sát sơ tán người khỏi sảnh, đồng thời tôi cũng tìm kiếm Kate.

Rồi khi khiêng một chiếc cáng ở phía ngoài toà nhà, đột nhiên nhìn lên và thấy những người đang nhảy khỏi cửa sổ, tôi nghĩ Kate ở trên đó và nàng đang rơi xuống… Tôi liếc thấy nàng đứng cạnh và hỏi tôi:

— Anh đang nghĩ gì thế?

— Không gì cả.

Và rồi chiếc máy bay thứ hai đâm vào toà nhà, sau đó tôi nhìn thấy những âm thanh rất lạ của bê tông, sắt thép sụp đổ, khác với bất kỳ những gì tôi từng nghe trước đó. Tôi còn cảm thấy đất rung lên dưới chân khi toà nhà sụp xuống, những mảnh kính vỡ từ trên trời rơi xuống như mưa. Giống những người khác, tôi chạy như ma đuổi. Tôi vẫn chẳng thể nhớ mình có ném chiếc cáng xuống không, hoặc người cùng khiêng ném nó xuống trước, hay tôi chẳng khiêng chiếc cáng nào.

Tôi không nghĩ sẽ có lúc mình nhớ lại được.

Những tuần sau sự kiện 11-9, Kate trở nên lãnh đạm, không ngủ được, khóc nhiều và rất ít cười. Điều đó làm tôi nhớ những nạn nhân bị hiếp dâm mình từng tiếp xúc, họ không chỉ mất sự vô tư mà còn đánh mất cả một phần tâm hồn mình.

Các quan chức ở Washington thúc giục bất kỳ ai liên quan tới sự kiện trên đi tìm chuyên gia tư vấn. Tôi không thuộc loại kể những rắc rối của mình cho người lạ, dù chuyên gia hay loại nào. Nhưng vì Kate năn nỉ nhiều nên tôi đến gặp một chuyên gia tâm thần được chính quyền liên bang thuê. Vậy mà tay bác sĩ này lại là một kẻ gàn nên ngay từ cuộc gặp đầu tiên tình hình chẳng có sự tiến triển.

Thay cho những lần gặp tiếp theo, tôi đến quán bar Dresner gần nhà. Tại đây nhân viên phục vụ Aidan tư vấn cho tôi một cách đầy chín chắn và uyên bác: “Đời là địa ngục, uống nữa đi”, anh ta bảo.

Kate thì tiếp tục đi tư vấn thêm 6 tháng, bây giờ thì nàng khá hơn nhiều.

Thế nhưng điều gì đó đã xảy ra vì nàng không thể lành lại hoàn toàn.

Kể từ khi biết nàng, Kate luôn là một cô gái rất nghiêm chỉnh, chấp hành các quy tắc và hiếm khi chỉ trích Cục hay các phương pháp làm việc của Cục. Thực tế nàng còn chỉ trích tôi vì chỉ trích Cục.

Bề ngoài Kate vẫn là một người lính trung thành như tôi đã nói, nàng cũng tuân thủ các đường lối. Song bên trong, nàng nhận ra đường lối đã thay đổi 180 độ; sự nhận biết đó khiến nàng hoài nghi, biết chỉ trích và bất cần hơn một chút. Với tôi, đó là điều tốt, chúng tôi đã có những điểm chung.

Đôi lúc tôi nhớ cô nàng hoạt náo viên có ánh mắt lấp lánh mà mình từng đem lòng yêu. Nhưng tôi thích cô gái cứng rắn và từng trải này hơn và lại giống tôi, thích đối mặt với tội ác và sẵn sàng gặp nó lần nữa.

Còn bây giờ, sau một năm một tháng, chúng tôi sống trong trạng thái của nỗi lo lắng biến đổi theo màu. Hôm nay là báo động màu cam. Ngày mai là màu gì ai biết? Chắc chắn trong đời tôi chẳng khi nào nó trở lại màu xanh được nữa.

Thật lãng mạn phải không John? Phía trên lò sưới là một bộ sưu tầm gạc hươu lớn khiến tôi chợt thấy mình có cảm giác ham muốn. Tôi nói: — Anh cảm thấy thật ham muốn. — Chúng ta không thể chỉ thưởng thức căn phòng không thôi được sao? — Như
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

3 Trong Tổng Số 4 tác phẩm của Nelson Demille

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.