Lửa Hoang

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 34 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 12

❊ ❊ ❊

Các thành viên Ban điều hành và Harry Muller im lặng khi Bain Madox tập trung suy nghĩ. Rồi hắn bắt đầu: Trước hết chúng ta cần thiết lập khung thời gian cho Dự án xanh. Các cặp hạt nhân, – hắn chỉ vào chiếc cặp đang dựng – cần bảo trì định kỳ để đảm bảo gây nổ và phát huy sức công phá tối đa. Việc này rất phức tạp, liên quan đến hạt nhân plutonium, nhưng tin vui là trong số người của tôi có một nhà vật lý hạt nhân từng làm việc này. Tên anh ta là Mikhail, một người Nga làm việc tại Mỹ. Tôi đã liên hệ, tầm ngày mai anh ta sẽ có mặt tại đây. Đến đêm mai, nếu không có trục trặc gì, các thiết bị sẽ sẵn sàng.

Scott Landsdale hỏi:

— Mikhail có biết gì về Dự án xanh hay Lửa Hoang?

— Tất nhiên là không. Anh ta nghĩ chúng sẽ được cài ở các thành phố Trung Đông. Anh ta hiểu điều ấy và đó là tất cả được biết.

— Bây giờ anh ta ở đâu?

— Anh ta sống ở Cực đông và làm việc cho một trường đại học Mỹ. Đó là tất cả những gì ông được biết. Anh ta hiểu rằng việc này rất gấp. Madox cười và nói: Với 45 ngàn đôla cho một cuộc gặp, tôi nghĩ anh ta sẽ tìm cách đến đây càng sớm càng tốt.

— Ông có tin ở gã này không?

— Không. Nhưng tôi hứa sẽ trả hắn một triệu đôla nếu các trái bom hạt nhân phát nổ. Tất nhiên tiền còn tính theo tỷ lệ quả nổ và sức công phá. Mikhail có động cơ mạnh đấy!

Landsdale lại hỏi:

— Và khi chúng nổ ở các thành phố Mỹ chứ không phải các thành phố Trung Đông, Mikhail sẽ phản ứng thế nào?

— Tôi không biết. Có vấn đề gì sao?

— Điều gì sẽ xảy ra với Mikhail sau khi số bom đó nổ?

Madox bình phẩm: Ông hỏi nhiều đấy Scott!

— Tôi rất hoài nghi về vấn đề an toàn. Tôi có suy nghĩ đáng lo rằng Mikhail từng nốc vodka quá nhiều rồi kể với ai đó rằng anh ta đã có việc làm thêm là bảo trì những thiết bị hạt nhân cho Câu lạc bộ đồi Custer.

— Tôi không để chuyện đó xảy ra.

— Thế có nghĩa là ông đang để mắt tới Mikhail?

Madox liếc ba thành viên còn lại rồi nói với Landsdale: Đừng lo chuyện đó.

Harry Muller nghe chúng bàn việc giết một nhân chứng. Nếu Mikhail – kẻ chỉ biết một phần chuyện này – bị khử thì anh, Harry Muller, sẽ chẳng có mấy cơ hội, dù anh đã biết rằng cơ hội của mình gần như bằng 0.

Madox tiếp tục:

— Rõ ràng tất cả mọi chuyện đều diễn ra nhanh kể từ chuyến thăm không báo trước của thám tử Muller, nhưng tôi chẳng thấy lý do nào khiến chúng ta không thể thực hiện Dự án xanh trong vài ngày tới. – Hắn liếc Landsdale và lại tiếp: Thực ra, thưa các quý ông, chúng ta đã ở thế bắt buộc, và chúng ta không còn lựa chọn nào khác là phải tiến lên.

Paul Dunn – cố vấn tổng thống – lên tiếng:

— Bain, tôi nghĩ chúng ta có thế giấu số thiết bị hạt nhân này đến thời điểm phù hợp hơn

— Paul, thời điểm là lúc này. Tôi tin, căn cứ vào những thông tin gần đây rằng, có người trong chính phủ đã bắt đầu nghi ngờ điều gì đó, vì vậy chúng ta phải xúc tiến trước khi họ có mặt ở đây. Những vũ khí này sẽ có mặt ở điểm đến trong một hoặc hai ngày nữa, còn ông cần quay về Washington bám sát tổng thống để khi chúng ta bắt đầu Dự án xanh thì ông ta sẽ khởi động Lửa Hoang. Madox hỏi Paul Dunn: Lịch làm việc của tổng thống vào thứ hai và thứ ba thế nào?

Dunn liếc tờ giấy ghi chép đặt phía trước:

— Tổng thống sẽ ở Nhà trắng vào sáng thứ hai – ngày Columbus, sau đó sẽ bay đi Dearbon, Michigan, hạ cánh xuống sân bay quốc tế Oakland vào khoảng 3 giờ 30. Chỉ chưa đầy 3 tuần nữa là đến ngày bầu cử, thế nên tổng thống sẽ có bài phát biểu ủng hộ Dick Posthumus tranh cử chức thống đốc bang Michigan. Rồi ông sẽ đi xe có hộ tống đến Ritz-Carlton ở Dearbon - nơi trong bữa tối ông sẽ có bài phát biểu ủng hộ Thaddeus Me Cotter tranh cử nghị sĩ ở hạt này. Rồi ông sẽ rời nơi này bằng Chuyên cơ số 1 và trở lại căn cứ không quân Andrews vào khoảng 22 giờ, tiếp theo lại bay bằng trực thăng về Nhà trắng và có mặt ở đó vào khoảng 22 giờ 30.

Madox nghĩ một lát rồi nói: Thứ hai, ngày Columbus, có thể là ngày những kẻ khủng bố đạo Hồi quyết định cho nổ bom hạt nhân tại các thành phố của Mỹ.

Paul Dunn bảo: Bain, vì nhiều lý do khác nhau, ngày nghỉ không phải ngày tốt để làm việc này. Rồi hắn giải thích: Vì một điều rằng cả tôi và Ed đều không ở bên tổng thống khi ông ra đường hôm thứ hai, còn Scott sẽ cũng chẳng có mặt ở Nhà trắng. Hắn liếc nhìn Landsdale để chờ sự xác nhận.

Scott Landsdale nói:

— Hôm thứ hai tôi đi picnic với một công ty và có một trận bóng chày sân nhỏ.

Madox cười: Thế thì chúng ta sẽ phải hoãn vụ tấn công hạt nhân nhằm vào Mỹ. Rồi gã quay sang phía Edward Wolffer: Có lẽ chúng ta cần chút thông tin từ JEEP để giúp đưa ra quyết dịnh này.

Wolffer gật đầu rồi trả lời: Có lẽ tất cả các ông đều biết một chút về JEEP, Kế hoạch phối hợp di tản khẩn cấp. Trong thời Chiến tranh lạnh, kế hoạch này sẽ đưa càng nhanh càng tốt tổng thống và một nhóm lãnh đạo chính trị, quân sự bằng xe hoặc trực thăng tới căn cứ không quân Andrews hay sân bay quốc gia tùy theo nơi nào gần tổng thống nhất. Rồi hắn tiếp: Tại sân bay chỉ định sẽ có một chiếc phản lực E-4B sẵn sàng cất cánh vào thời điểm được thông báo. Máy bay này có tên gọi Trung tâm chỉ huy quốc gia khẩn cấp trên không – NECAP và có mật danh là Kneecap, đôi lúc còn có tên Phi cơ ngày tận thế.

Wolffer liếc quanh phòng và tiếp:

Tất nhiên tổng thống sẽ mang theo cặp điều khiển hạt nhân, ông ta có thể tiến hành trả đũa từ trung tâm chỉ huy trên không. Nhưng sau sự kiện 11-9 JEEP và Kneecap đã thay đổi, sẽ phát huy hiệu lực khi vụ tấn công nhằm vào Mỹ không xuất phát từ các tên lửa xuyên lục địa – ICBM. Nếu xác định vụ tấn công do khủng bố tiến hành, người ta sẽ nhận định rằng chúng ta không có 10 hay 15 phút báo động như trường hợp ICBM, mà một quả bom hạt nhân cài ở Washington có thể nổ bất kỳ lúc nào. Vì vậy phản ứng sẽ khác – tổng thống cần lên chiếc trực thăng của lực lượng thuỷ quân lục chiến đậu ở bãi cỏ Nhà trắng càng sớm càng tốt và bay đến một nơi an toàn, cách xa Washington vốn là một mục tiêu tiềm tàng của quân khủng bố.

Madox nói: Chúng ta đã biết nó không nằm trong danh sách các thành phố mục tiêu bởi các lý do rõ ràng là sự tồn vong của quốc gia. Hắn cười và tiếp: Đây là còn chưa kể các quý ông đây sẽ có mặt ở đó vào lúc 0 giờ. Và các ông sẽ giống như những vị anh hùng khi bám trụ ở vị trí đảm nhiệm trong cơn hoảng loạn diễn ra sau các vụ nổ hạt nhân. Ba ông Ed, Paul và Scott đây sẽ cần tác động đến những việc diễn ra.

Wolffer lưu ý: Thực ra chúng ta đã làm điều đó khi thúc đẩy sự thay đổi của JEEP. Hắn giải thích: Trực thăng của thuỷ quân lục chiến không được trang bị tốt bằng Chuyên cơ số một hay chiếc E-4B để có thể thực hiện các cuộc liên lạc nhiều dạng với số lượng lớn – gửi và nhận các thông tin mã hoá. Do khoảng thời gian giữa vụ tấn công và đợt trả đũa sẽ phải dành phần lớn cho các hoạt động di tản, ít có khả năng tổng thống nhận được thông tin nào hay nhận những ý kiến tham mưu tồi khiến ông ta nghĩ về việc can thiệp vào Lửa Hoang. Wolffer kết luận: Thời gian tổng thống ở trên chiếc trực thăng của thuỷ quân lục chiến không lý tưởng cho hoạt động chỉ huy, kiểm soát và liên lạc.

Madox: Điều đó thật lý tưởng cho chúng ta. Rồi hắn hỏi Paul Dunn: Thế lịch làm việc của tổng thống vào thứ ba thế nào?

— Tổng thống sẽ ở Nhà trắng cả ngày. Vào khoảng 14 giờ ông ta sẽ chủ trì một cuộc họp về sở hữu nhà của người thiểu số. Thời gian còn lại của ngày hôm đó ông ta sẽ ở Phòng bầu dục. Ăn tối với bạn bè, chọn nội các, bên đệ nhất phu nhân. Rồi Dunn tiếp: Ngày hôm đó Scott nên làm việc muộn ở Nhà trắng cùng Ed cần bám Bộ trưởng Quốc phòng cả ngày càng sát càng tốt. Jim cần có mặt ở Lầu Năm góc, theo dõi mọi hoạt động của Hội đồng tham mưu trưởng. Và hắn kết thúc: Tôi sẽ ăn tối ở Nhà trắng.

Bain Madox dường như mải nghĩ gì, sau đó nói: Được rồi,… Thứ ba có vẻ như ngày tốt nhất để khởi động Dự án xanh. Ngày đó cho chúng ta vị trí thuận lợi để thực hiện những gì cần làm. Hắn giải thích: Thứ nhất, Mikhail cần tới đây, có thể anh ta cần thời gian để bảo dưỡng các thiết bị hạt nhân. Thứ hai, tôi cần chắc chắn máy bay riêng có mặt tại đây và sẵn sàng cất cánh. Thứ ba, tôi cần máy phát điện dùng đầu diesel để cấp điện cho ăngten ELF. Rồi cần kiểm tra máy phát ELF, việc này tôi sẽ làm… rồi đến những công việc cần thiết cho hai chuyến bay đến những thành phố định trước.

Harry nghe Madox nói nhưng anh không chắc gã này đang nói gì, dù những tên còn lại có vẻ hiểu.

Madox tiếp: Được rồi, chúng ta nhất trí là đầu giờ tối thứ ba. Tôi biết tổng thống đi nghỉ sớm, tôi không muốn ông ta bị gọi dậy và nhảy lên trực thăng của thuỷ quân lục chiến trong bộ pijamas đâu. Madox cười: Chúng ta chọn thời điểm nào đó trong bữa tối, lúc Paul và đệ nhất phu nhân đang bên cạnh ông ta, như thế sẽ khiến việc di tản bằng trực thăng dễ dàng hơn cho mọi người. Thời điểm chính xác sẽ do tôi xác định, được thông báo qua Scott rồi đến Ed, khi đó làm việc muộn tại văn phòng. Madox nhìn tướng Hawkins: Còn ông, Jim, sẽ làm việc muộn tại Lầu Năm góc.

Hawkins gật đầu.

Madox kết thúc:

— Thưa các quý ông, thế giới mới sẽ bắt đầu từ tối thứ ba, tức là sau 3 ngày và khoảng 3 giờ nữa. Tất cả các ông sẽ giữ liên lạc chặt chẽ với nhau. Còn ông, Scott, sẽ làm cho tình hình dịu bớt bằng cách thông báo rằng ông có thông tin tình báo đáng tin cậy rằng những thành phố đã bị tấn công bằng vũ khí hạt nhân chỉ là vài thành phố phải chịu số phận như vậy.

Landsdale gật đầu:

— Tôi sẽ làm hết sức mình, nhưng ngày nay không có nhiều người tin vào CIA.

— Nhà trắng đã tin các ông về vũ khí huỷ diệt ở Iraq. Mà này, tôi nghĩ có gì không tồn tại đâu!

Landsdale cười và trả lời:

— Có thế có, có thể không. Nhưng dù thế nào thì thời hậu Lửa Hoang – điều chúng ta đang bàn – cũng tốt cho mọi người.

Madox gật đầu rồi quay về phía Wolffer:

— Thực sự thì Lửa Hoang hoạt động thế nào? Hãy giải thích cho chúng tôi!

— Sau khi được thông báo và xác nhận rằng một hoặc vài thành phố của Mỹ bị tấn công bằng vũ khí huỷ diệt – trường hợp này là vũ khí hạt nhân – Bộ trưởng Quốc phòng sẽ gửi cho Colorado Springs một bức điện mã hoá chỉ có nội dung “Tiến hành Lửa Hoang”, sau đó là cấp độ phản ứng: danh sách A hoặc danh sách A và B. Wolffer nhìn quanh bàn và tiếp: Nếu chính Washington bị phá huỷ và hoặc không có bức diện nào từ tổng thống hay Bộ trưởng Quốc phòng, bất kể thế nào Lửa Hoang cũng kích hoạt.

Chẳng có ai nói gì nên hắn lại tiếp: Các quy trình thực hiện và bảo đảm an toàn tương tự như trong MAD, và dù Lửa Hoang không có phản ứng nhanh chóng như MAD, nó cũng là một trong vài trường hợp hiếm hoi mà lẽ phải chiếm ưu thế. Nói cách khác, khi những người ở Colorado Springs biết từ bất kỳ nguồn đáng tin cậy nào – rằng một thành phố của Mỹ bị tấn công bằng hạt nhân, họ sẽ gửi điện mã hoá tới các hầm ngầm đặt tên lửa được chỉ định dùng cho Lửa Hoang, các căn cứ hải quân tại North Fork và Trân châu cảng – những nơi sẽ liên lạc với các hạm đội tàu ngầm. Những hầm ngầm và tàu ngầm kia sẽ nhận được lệnh chuấn bị phóng tên lửa. Lửa Hoang ấn định thời gian 30 phút cho việc này.

Wolffer nhìn từng tên:

— Trong thời gian đó lực lượng ở Colorado Springs sẽ chờ đợi bất kỳ điện mã hoá nào từ tổng thống có thể điều chỉnh hoặc huỷ bỏ việc phóng tên lửa.

Landsdale nói:

— Tôi nghĩ tổng thống không thể hủy được phản ứng của Lửa Hoang.

Wolffer đáp lời: Ông ta có thể làm điều đó, nhưng chỉ khi có trong tay những bằng chứng hết sức thuyết phục rằng vụ tấn công hạt nhân không xuất phát từ bọn khủng bố Hồi giáo. Và ông ta chỉ có 30 phút để làm điều này. Nếu ngồi trên trực thăng của thuỷ quân lục chiến bay tới một nơi an toàn, ông ta càng có ít cơ hội nhận những thông tin như vậy. Như chúng ta đã bàn, có những phỏng đoán thường trực về tội ác của những kẻ khủng bố Hồi giáo, nhất là sau sự kiện 11-9. Thực tế là những thiết bị hạt nhân này sẽ mang dấu vết của tụi AI Qaeda. Nếu không có bất kỳ bằng chứng gì khác như vụ này do Bắc Triều Tiên, hay khó tin như một nhóm trong nước biết về Lửa Hoang tiến hành – hắn cười – thì Lửa Hoang sẽ nhắm vào vùng đất của đạo Hồi. Nếu chúng ta xác định sai điểm xuất phát của vụ tấn công, chúng ta vẫn cứ đạt được mục tiêu xứng đáng.

Madox:

— Tôi hiểu ý của Paul rằng tổng thống hiện nay sẽ không cố tìm cách huỷ bỏ Lửa Hoang.

Paul Dunn đáp lời:

— Tổng thống đã được báo cáo một lần nữa về Lửa Hoang, ngay sau sự kiện 11-9, và thêm một lần ngay đây, nhân một năm kỷ niệm sự kiện đó. Ông ta có vẻ yên tâm với kế hoạch này và hiểu rằng tất cả những gì ông ta phải làm là chẳng làm gì hết.

Wolffer nói:

— Nếu Colorado Springs không nhận được chỉ thị gì từ tổng thống trong vòng 30 phút, im lặng là lệnh phóng hoả. Do đó trong một giờ kể từ khi vũ tấn công hạt nhân vào Mỹ bắt đầu, chúng ta sẽ đạt được mục đích xoá sổ những kẻ phải chịu trách nhiệm.

Landsdale lên tiếng:

— Tôi hy vọng không phải thế. Chúng ta phải chịu trách nhiệm mà.

Madox chẳng để ý đến câu đùa và trả lời:

— Không đâu, Scott. Xét cho cùng thì bọn cực đoan Hồi giáo phải chịu trách nhiệm về việc phá hoại tổ quốc của chúng ta. Chúng đã bám lấy chúng ta từ lâu rồi; mà chớ đùa với lửa, ông sẽ bị bỏng phóng xạ đấy.

Landsdale: Điều gì cũng khiến anh thấy ổn. Rồi hắn hỏi Madox: Cần chuẩn bị những gì để đưa những chiếc cặp hạt nhân tới đích?

— Tôi có hai chiếc phản lực Citation, bây giờ không có ở đây nhưng tôi đã liên lạc với các phi công, chúng sẽ có mặt tại sân bay vùng Adirondack. Vào ngày mai hoặc muộn nhất là thứ hai, khi Mikhail báo với tôi rằng số vũ khí hạt nhân đã sẵn sàng, các cơ trưởng và phi công phụ sẽ đưa 4 chiếc cặp lên hai xe Jeeps, chở ra sân bay và đưa lên hai chiếc máy bay. Madox liếc chiếc cặp đen: – Chúng là những cặp bom, nhưng như các ông đã thấy, chúng chẳng hề giống những chiếc cặp hàng hiệu, vì thế trước khi để chúng xuất hiện, ta phải để mỗi cặp vào một chiếc hòm quần áo và khoá bằng khoá thép bền. Sau đó cơ trưởng và phi công phụ sẽ bay tới hai thành phần khác nhau và bắt taxi đến các khách sạn đã định trước, mang theo số cặp trên và đợi chỉ thị tiếp theo.

— Ông có tin được bọn ấy không? Landsdale hỏi.

— Họ đã sát cánh bên tôi từ lâu, tất cả đều từng trong quân đội, đều tuân lệnh tôi.

— Họ sẽ được thông báo khi nào rời khỏi phòng chứ?

— Thật không may là họ vẫn sẽ ở trong phòng khi các trái bom phát nổ. Rõ ràng họ không biết trong cặp có gì, chỉ biết trong đó có những thứ rất quý, không được lơ là, Madox trả lời.

Harry Muller nghe tất cả. Trước đó một lúc dường như cơ thể anh đã mất cảm giác, song biết rằng cơ hội sống sót ra khỏi đây đã xuống dưới 0.

Anh doãi chiếc còng ở mắt cá rồi đẩy chân lên dây xích. Anh nhận thấy mình sẽ không thể phá còng nhưng cũng thấy hai tay vẫn hoàn toàn tự do, giả sử không tên nào trong số kia có vũ khí thì có thể anh sẽ thoát được. Harry lén liếc cửa ra vào, rồi đến những cửa sổ đang che kín rèm.

Madox nhận thấy nên nói với anh:

— Chúng tôi làm ông chán à? Ông cần đi đâu chăng?

— Mẹ ông!

Paul Dunn nói:

— Bain, chúng ta không còn cần thêm ông ta nữa, nếu như đã từng cần.

Madox trả lời: Tôi e rằng đây là nơi tốt nhất cho ông Muller lúc này. Chúng ta không muốn ông ta nói chuyện với bọn gác hoặc làm chúng khiếp sợ bằng câu chuyện điên rồ về bom hạt nhân. Hắn nhìn Muller rồi nói với đồng bọn: Tôi có một liều thuốc an thần đang được chuyển tới đây. Ông Muller cần ngủ đến tận thứ ba.

Không ai nói gì trừ Harry:

— Gã khốn nạn này chuẩn bị giết tôi. Các ông có hiểu không?

Không ai có phản ứng gì, chỉ Scott Landsdale vỗ vai Harry và bảo: Sẽ chẳng ai làm hại ông dâu.

Harry đẩy tay Landsdale ra và gắt lên:

— Tất cả lũ các ông là bọn giết người khốn kiếp.

Madox chen ngang:

— Harry, ông tự làm mình hoảng sợ mà chẳng có lý do nào hết. Có lẽ bây giờ ông cần thứ thuốc an thần đấy rồi. Hay là ông muốn im miệng và nghe tất cả những gì còn lại?

Harry không trả lời, Madox nói với Ban điều hành: Như tôi đang nói dở, các cơ trưởng và phi công phụ sẽ ở nguyên vị trí, vào thời điểm nào đó trong ngày thứ ba, khi Paul báo với tôi rằng tổng thống và phu nhân đang ăn tối tại Nhà trắng, tại đây tôi sẽ mở máy phát ELF và gửi tín hiệu mã hoá kích hoạt cả 4 thiết bị hạt nhân. Hắn lại tiếp: Đến lúc tổng thống dùng xong món salad, ông ta sẽ nhận được những tin tức khủng khiếp, và khi ông ta cùng phu nhân trên trực thăng bay tới một địa điểm an toàn, đồng hồ sẽ đếm ngược tới thời điểm kích hoạt Lửa Hoang. Đoạn hắn dừng lại và hỏi: Dự kiến có ai trong các ông di tản cùng tổng thống?

Paul Dunn: Tôi, nhưng chỉ khi tôi tình cờ có mặt gần ông ta.

— Hừm, Madox nhận xét – cùng lắm là ông ngồi cùng bàn ăn tối.

Tướng Hawkins đằng hắng rồi nói với Madox:

— Tôi biết chúng ta từng một lần bàn về nơi cài các thiết bị hạt nhân, nhưng thời điểm là lúc này, tôi muốn biết cụ thể ông đang dự tính những điểm nào. Ông nói tới hai thành phố trong khi chúng ta có 4 thiết bị hạt nhân.

Bain Madox:

— Như tôi đã nói, đây là những vũ khí có sức huỷ diệt thấp hơn thiết kế, có lẽ không đáng tin cậy như chúng ta muốn. Do đó sau khi bàn với Mikhail, kế hoạch sẽ là mỗi thành phố cài hai quả. Giả sử một quả không nổ, ta sẽ có quả kia dự phòng. Nếu cả hai phát huy sức công phá tối đa, chúng ta sẽ có kết quả tốt hơn.

Hắn nhìn quanh bàn và tiếp tục:

— Thế nên chẳng hạn ta chọn San Francisco là một thành phố, cơ trưởng sẽ nhận phòng khách sạn với một chiếc cặp bên mình, phi công phụ sẽ nhận phòng một khách sạn gần đó với chiếc cặp còn lại. Như thế chúng ta có hai điểm nổ, điểm này nằm trong bán kính hủy diệt toàn bộ của điểm kia nên nếu chỉ có một thiết bị phát nổ, nó sẽ hủy diệt khách sạn có chứa thiết bị kia. Đây là điều quan trọng để sau đó sẽ không ai tìm được thiết bị chưa nổ và gã phi công đang bàng hoàng – những manh mối có thể phát hiện ra… tôi. Nói cách khác, một thiết bị phát nổ sẽ xoá bằng chứng của một quả bom thôi và một tên phi công ở địa điểm khác. Nếu cả hai thiết bị đều tịt, tôi sẽ ra những lệnh mới cho đám phi công.

Tướng Hawkins hỏi:

— Độ tin cậy chính xác của các thiết bị này thế nào?

— Mikhail đảm bảo với tôi rằng mỗi thiết bị đều đạt trên 90%. Còn về sức công phá, chúng ta không thể biết được cho tới khi chúng phát nổ. Rồi Madox giải thích: Như tôi đã nói, chúng là bom cũ sản xuất từ năm 1977 và là bom hạt nhân mini nên tinh vi và phức tạp hơn những đầu đạn có sức công phá một megaton. Nhưng các thiết bị này đã được bảo dưỡng bởi tay Mikhail, hắn nói với tôi rằng kiểu thiết kế rất tốt, thiết bị gây nổ và lõi plutonium vẫn trong điều kiện tuyệt vời.

Tướng Hawkins nhận xét: Vũ khí, mà nhất là vũ khí hạt nhân, là lĩnh vực bọn Xôviết rất giỏi. Hắn cười và nói thêm: Hồi Chiến tranh lạnh chúng tôi thường đùa rằng ta không phải lo về những cặp bom hạt nhân Xôviết chỉ vì chúng không có công nghệ sản xuất cặp.

Vài tên cười, Madox liếc chiếc cặp: Đúng là trông nó hơi tởm. Hắn cười rồi nhìn xoáy từng tên: Và bây giờ có lẽ là quyết định khó khăn nhất mà chúng ta phải đưa ra, quyết định mà chúng ta chưa bao giờ thực sự bàn thảo chi tiết, nhưng bây giờ đã đến lúc – Hai thành phố nào của Mỹ cần hy sinh để nước Mỹ và cả thế giới thoát khỏi khủng bố Hồi giáo, thưa các quý ông?

Thật lãng mạn phải không John? Phía trên lò sưới là một bộ sưu tầm gạc hươu lớn khiến tôi chợt thấy mình có cảm giác ham muốn. Tôi nói: — Anh cảm thấy thật ham muốn. — Chúng ta không thể chỉ thưởng thức căn phòng không thôi được sao? — Như
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

3 Trong Tổng Số 4 tác phẩm của Nelson Demille

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.